Chương 1614: Băng Nguyên Đẫm Máu
Núi tuyết rung chuyển, kêu vang "ầm ầm", một trận tuyết sạt lở khủng khiếp đã xảy ra!
Từng đoàn tu sĩ nối tiếp nhau xuất hiện, tất cả đều bay về phía này, có nam có nữ, có già có trẻ, có hộ pháp đến từ Thần Đình đệ nhất thiên hạ, cũng có tán tu đến từ vùng đất hoang vu.
Nơi này lập tức bóng người như thoi đưa, các cường giả đạp tuyết tiến tới, tuyết lở, núi nứt vỡ hoàn toàn không thể ngăn cản bước chân của họ, tất cả đều xông tới.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào tiểu cô nương, không một ai rời mắt. Đây chính là Thần Anh trong truyền thuyết, đã giúp Tử Vi Thần triều phồn thịnh trăm năm, rồi sau đó đột nhiên biến mất. Bức họa của nàng truyền khắp thiên hạ, ngày nay cả thế gian đều biết, đều đang tìm kiếm.
- Xuất hiện rồi! Thật sự xuất hiện rồi!- Tiên dược hình người rốt cục tái hiện thế gian, khiến mọi người kích động như phát cuồng!
Từng tu sĩ, trong mắt chỉ còn lại tiểu cô nương, thậm chí quên cả Diệp Phàm đang đứng đó. Lúc này, đây là nơi hy vọng có thể thành tiên.
Một đứa trẻ tươi sống còn hơn cả một gốc Bất tử dược, khiến ánh mắt mọi người đều đỏ ngầu.
Rất nhiều người không biết Diệp Phàm, càng không nói trong hoàn cảnh này, cho dù là Thần đến đây, mọi người đều muốn cắn một miếng, chia được ít "tiên duyên".
Giờ khắc này, Diệp Phàm lại im lặng một cách kỳ lạ, huyết khí nội liễm, nhưng vô cùng lạnh lùng, nhìn chằm chằm những người điên cuồng này.
Một số người nhận ra hắn, trong lòng e sợ, nhưng cũng không lùi bước, chờ đợi người khác ra mặt khiêu chiến với Thánh thể đáng sợ này, hoặc có thể có cơ hội cướp lấy tiên dược hình người.
- Buông Thần Anh xuống, rồi rời đi!
Trên Đăng Nguyên phía trước xuất hiện một đoàn nhân mã đông nghìn nghịt. Người cầm đầu cưỡi trên một con man thú, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, từ xa chỉ về phía Diệp Phàm, đằng đằng sát khí.
- Đây là người của Ma Điện ở vùng Cực Bắc Băng, là một Thánh địa bất hủ, bọn họ rốt cục xuất hiện rồi! Tại đây, bọn họ có thể xuất động nhiều binh mã như vậy cũng không có gì bất ngờ!
Không ít người chau mày, cảm thấy áp lực rất lớn.
- Tiên dược hình người, kẻ có đức mới nắm được! Ta cũng không làm khó ngươi, ngươi lưu lại tiên dược sau đó mau mau rút đi!
Trên thân tọa kỵ của hắn mọc đầy vảy băng, hàn quang lóng lánh, mà trên người hắn cũng được bao phủ giáp trụ kim khí, ngay cả đầu cũng bao phủ trong khôi giáp, sát khí dày đặc, chấn nhiếp lòng người.
Đám người phía sau hắn đều gần như cùng một loại trang phục, giáp trụ kim khí sáng bóng chớp động lạnh như băng, man thú dưới thân lắc đầu vẫy đuôi, không ngừng rống dài.
- Buông Thần dược xuống!
Những người này đồng loạt phụ họa theo, cùng hô to chấn động thiên địa, rất nhiều dãy núi phía sau đều sụp đổ, dưới gót sắt của đông đúc man thú đều hóa thành bột mịn.
Đây là một dòng thác lũ sắt thép không thể ngăn cản, rất nhanh tấn công tới đây, rung động lòng người!
Khóe miệng Diệp Phàm lộ ra nụ cười lạnh tàn khốc, trong lòng phẫn nộ tới cực điểm: tiểu cô nương đã làm cho lòng hắn chua xót, cảm thấy rất khó chịu, mà những người trước mắt này vẫn xem tiểu cô nương như tiên dược.
- Sát!
Diệp Phàm gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, một tay che kín hai mắt tiểu cô nương, một tay cách không thu lại một thanh thiết kiếm, phóng vọt tới phía trước.
Tuy chỉ là một thanh thiết kiếm tinh chế, không phải Tiên binh gì, nhưng lúc này ở trong tay Diệp Phàm, dù là khúc gỗ khô cũng có thể nở rộ tiên quang, tự nhiên uy lực vô cùng lớn.
Một kiếm này chiếu sáng bầu trời, mở ra vòm trời, như một dải tinh hà khổng lồ trải rộng chụp xuống. "Rắc" một tiếng, mặt đất vỡ ra một lỗ hổng khổng lồ rộng tới mấy chục trượng.
Người cầm đầu cầm đại kích kia, trước tiên vỡ nát, không phải bị chém trúng mà là bị loại lực đạo này mạnh mẽ đập chết, nổ tung thành mấy trăm mảnh.
Ngay cả con man thú dưới thân hắn, cũng không kịp phát ra tiếng gào thét liền trực tiếp vỡ nát, hóa thành màn sương máu.
"Rồng có vảy ngược, chạm tới tất giết chết!"
Tiểu cô nương chính là vảy ngược của Diệp Phàm. Một tiểu cô nương cơ khổ không nơi nương tựa, đáng thương như vậy, lại bị bức tới nước này! Chỉ nhìn thấy đã khiến cho Diệp Phàm mũi cay cay, càng không nói là nhiều người như vậy chạy tới ức hiếp nàng.
Một kiếm này bổ xuống ngay giữa mấy chục người và tọa kỵ, trong cái khe lớn khủng bố kia trực tiếp biến mất, tất cả đều hóa thành màn sương máu, tan xương nát thịt.
Các thiết kỵ khác, tất cả đều hỗn loạn, người ngã ngựa đổ, đều kinh hoàng đến cực độ.
- Ngươi là ai?
Người của Băng Ma Điện quát to, quả thực không thể tin được tất cả trước mắt.
- Người giết các ngươi!
Diệp Phàm nghiến răng nói. Thiết kiếm trong tay một lần nữa quét ngang ra, kiếm khí như dải tơ phun ra nuốt vào, vô kiên bất tồi.
- A...
Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, phía trước phần còn lại của chân tay cụt bay lên, như từng mảng sóng hoa tươi đẹp mà vô cùng đáng sợ. Đó là thịt vụn thân thể người và thú vỡ nát mà hình thành.
Một kiếm này không người nào có thể kháng cự, bất kể là man thú hay là mãnh sĩ ngồi trên, tất cả đều bị cắt nát, bị chém không còn hình dáng. Trong sóng kiếm mịt mờ này, không người nào là ngoại lệ, tất cả đều hóa thành máu bùn.
Trong tiếng kêu gào sợ hãi tê tâm liệt phế, những thiết kỵ này kết thúc, trên Băng Nguyên máu chảy đầm đìa, nơi nơi đều là mảnh xương vụn, từng mảng lớn vết máu làm cho nơi này nhìn thấy mà ghê người.
- Đây là người nào?
Các tu sĩ khác lông tóc dựng đứng, ai nấy da đầu đều run lên. Đây quả thực là một trường Tu La, ngay cả nhân mã của Băng Ma Điện Cực Bắc phái ra, không ngờ lại bị giết chết sạch!
- Hai kiếm... vẻn vẹn chỉ hai kiếm a, đã làm cho thiên quân vạn mã xong đời, trở thành quá khứ!
Có người run run thất thanh kêu to, trái tim đập thình thịch như sắp nhảy lên cổ họng.
Đương nhiên có người biết Diệp Phàm, nhưng giờ phút này đều giữ thái độ im lặng, ai nấy đều thờ ơ lạnh nhạt, nhưng trong lòng xao động mạnh, sự hấp dẫn của Thần Anh quá lớn.
Mặc dù biết Diệp Phàm đáng sợ, biết hắn lợi hại, nhưng vẫn không cam lòng, hy vọng có cường giả tuyệt thế ra mặt, cùng chung sức công kích hắn, giết hắn hoặc đánh bại hắn... cướp đi Thần Anh.
"Ầm ầm..."
Cuối chân trời, vang lên tiếng chiến xa gầm rú, từng chiếc chiến xa đồng thau cổ xưa xuất hiện, hướng về phía này, chấn động nghiền ép bầu trời, từng cây đại kỳ phấp phới, như mây đen ép xuống che lấp mặt trời.
- Thần Anh thuộc về người khắp thiên hạ, bất luận kẻ nào cũng không thể độc chiếm!
Truyền đến tiếng hét lớn của người trung niên uy mãnh.
Thế lực lớn này đến chậm, tự nhiên phải tìm lấy cớ tốt hơn, muốn mượn đại thể của "người trong thiên hạ", tự xưng ứng với thiên hạ cùng chia tiên dược hình người, khiển trách Diệp Phàm, bảo hắn lập tức buông tay.
- Từng đám không biết sống chết! Dựa vào các ngươi cũng dám thương tổn tiểu cô nương!
Diệp Phàm thần sắc càng thêm rét lạnh, ôm lấy tiểu cô nương che hai mắt của nàng, giết ngang tới trước.
Dùng giết ngang cũng không quá đáng! Chỉ một thanh thiết kiếm mà thôi, quét ngang một vùng, máu tươi văng khắp nơi, từng cái đầu kèm theo từng mảng lớn máu tươi như sóng nước bay tung tóe lên bầu trời, làm cho người ta cực kỳ sợ hãi.
Đây là một cảnh tượng Địa Ngục: chỉ có một người đứng trong vũng máu, xung quanh tất cả chiến xa đều bị phá hủy, tất cả cường giả đều đầu bay lên, thi hài khắp cả trên trời dưới đất.
Nguyên thần của họ ở khoảnh khắc đầu bị chém xuống, đã bị sát khí xâm nhập trong cơ thể cắn nát, không ai có thể sống sót.
Diệp Phàm đáp xuống đất, mặt không chút thay đổi, nhìn về phía mọi người. Mặc dù tàn sát nhân mã của hai đại giáo, nhưng người vẫn càng tụ càng nhiều không giảm bớt.
Đám đông từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo tới, chiếm cứ đầy ngọn núi, đầy vùng tuyết lĩnh vây quanh nơi này.
Đúng lúc này, Lệ Thiên cùng Yến Nhất Tịch cũng tới nơi, mang theo Tiểu Thảo dừng chân ở bên cạnh Diệp Phàm.
- Tiểu cô nương ngươi không có việc gì là tốt rồi!
Tiểu Thảo ôm ngực, thở ra một hơi dài, nói.
- Tiểu tỷ tỷ, cảm ơn tỷ!
Tiểu cô nương hai mắt nhìn không thấy nhưng lại có thể cảm giác khí tức của mấy người xung quanh. Hiện tại được bao phủ trong hoàng kim quang của Diệp Phàm tốt hơn nhiều so với vừa rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì lạnh chậm rãi khôi phục bình thường.
- Đạo hữu có nghe lão hủ một lời!
Phía trước xuất hiện một lão đạo sĩ.
- Nói!
Diệp Phàm bình tĩnh nhìn hắn.
- Tiên dược hình người liên quan đến quá nhiều, mặc dù ngươi tạm thời có thế lực áp quần hùng, nhưng tự tin có thể thoát ra được Tử Vi Tinh Vực sao, toàn bộ người trong thiên hạ đều sẽ ngăn chặn ngươi. Không bằng thương lượng với đại giáo chúng ta, cùng thăm dò phép trường sinh, thế nào?
- Không thương lượng!
Diệp Phàm đáp lại lạnh như băng.
- Đạo hữu ngươi thái quá! Thực nghĩ mình là vô địch thiên hạ sao? Nên biết rằng nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên. Nếu có thể luyện ra một lò tiên đan, khẳng định cho ngươi tuyển chọn đan trước, cam đoan hai bên ai cũng vui mừng!
Một lão già khác đứng ra nói.
Phía sau bọn họ đều có một thế lực lớn, đều là đầu sỏ một phương, có thân phận khó lường.
Nhưng khi Diệp Phàm nghe được những từ "chế thuốc" này, sắc mặt lập tức vô cùng khó coi, lộ sát khí, gào to:
- Ta nói cho các ngươi biết, tiểu cô nương có phải Thần dược hay không cũng là thân nhân của ta! Muốn đánh chủ ý tới tiểu cô nương, trước phải qua một cửa ta đây!
Mọi người nghe vậy, lập tức ồ lên.
- Đạo hữu ngươi thật bá đạo, muốn độc chiếm Bất tử dược sao? Ngươi nên suy nghĩ cẩn thận, đây là địch với tu sĩ khắp thiên hạ.- Thật không dễ xuất hiện cơ hội thành tiên, mà ngươi lại định cắt đứt con đường của mọi người, đây là muốn khiêu chiến với chư hùng đương thời!
Diệp Phàm bình tĩnh đáng sợ, yên lặng nhìn mọi người, thời gian rất lâu sau mới nói:
- Ta không muốn giết người, không muốn lạm sát kẻ vô tội, nhưng nếu bức ta, cũng đừng trách sao trên mặt đất máu chảy thành sông, Thánh địa đoạn tuyệt!
Mọi người nghe vậy đều khiếp sợ, người này cũng quá kiêu ngạo đi! Thực nghĩ rằng có thể hủy diệt sạch các giáo của Tử Vi Tinh Vực sao?!
Diệp Phàm không nói gì thêm, chỉ đánh ra vài đạo mảnh nhỏ lạc ấn, đó là hình ảnh hắn cùng tiểu cô nương ở chung ở Bắc Đẩu Tinh Vực, nói cho mọi người biết hắn không nói dối, quan hệ giữa hắn cùng tiểu cô nương cũng không phải vì Bất tử dược hay gì khác.
Trong bầu không khí trầm mặc ẩn chứa vô tận sát khí, Diệp Phàm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mọi người. Hắn tận lực khắc chế chính mình, không muốn tàn sát quá nhiều người. Nên giải thích được, đều giải thích. Nhưng nếu còn có người không biết sống chết, vậy thì hắn cũng không cần phải nương tay.
- Đạo hữu! Mặc dù ngươi cùng tiểu cô nương có chút quan hệ, nhưng chỉ sợ nguyên nhân cũng vì tiểu cô nương là tiên dược chăng? Ngươi muốn tiểu cô nương trở thành tiên dược thuộc về một mình ngươi, điều này chỉ sợ rất khó, bởi vì người trong thiên hạ chúng ta đều không đáp ứng!
- Ngươi tính cái rắm gì mà cũng có thể đại diện người trong thiên hạ!
Diệp Phàm cầm kiếm bổ thẳng xuống, phù một tiếng chém người này thành hai nửa.
Sát khí của hắn càng nồng đậm, nhìn về phía quần hùng.
- Nếu cộng thêm Thần Đình đệ nhất thiên hạ, thì thế nào?!
Có người lạnh lùng nói ra.
Cái gọi là Thần Đình chính là thế lực lớn khủng bố từ Vực ngoại buông xuống tiêu diệt Tử Vi Thần triều, muốn xây dựng Thiên Đình cổ. Ngày nay dưới tinh không Tử Vi được xưng là Thần Đình.
- Đúng! Nếu cộng thêm Minh Lĩnh Trường Sinh Quan, Quảng Hàn Cung bắc địa thì sao, có đủ phân lượng hay không?- Cộng thêm Thiên Yêu Minh ở Hạ Châu, Thủy Ma Giáo ở vùng đất hoang vu, Bạch Hổ Trang của Thần Châu... có đủ chưa, có thể đại diện người trong thiên hạ hay không?!
Một đám người hét lớn, kẻ còn lại thấy thế đều phụ họa theo. Ai nấy sĩ khí tăng vọt, vô cùng kích động, dường như các thế lực lớn tuyệt đỉnh của thiên hạ đều tỏ thái độ.
Mặc dù trong đó có lẽ có một số người cá biệt là giả mạo, thật giả lẫn lộn, nhưng vậy cũng đủ rồi, tối thiểu đã điều động nỗi lòng của mọi người, cùng nhau rống lên.
"Người khắp thiên hạ" tạo áp lực, dù người có mạnh mấy đi nữa cũng phải cúi đầu.
- Thánh thể Diệp Phàm! Ngươi cảm thấy thế nào?!
Có người quát to.
- Ta cảm thấy thực buồn cười! Nếu các ngươi tự nhận là đại diện khắp thiên hạ, ta đây cứ tàn sát sạch sẽ!
Diệp Phàm bạo phát, cuối cùng tia khắc chế biến mất.
"Ầm!"
Hắn như mãnh hổ xổng chuồng, tay chấn một cái thiết kiếm quét ngang, máu tươi hóa thành từng luồng hào quang ướt át tươi đẹp, nở rộ tại nơi này.
Hắn không giữ lại chút nào nữa, vận dụng bí quyết chữ "Binh", các loại pháp khí trong đám người đảo ngược, như đang nghiền ép bình thường, tử thi thành từng mảng, xây bằng máu bùn.
- A...
Ngày này, nơi đây hóa thành Luyện Ngục, Diệp Phàm đại khai sát giới, chém sạch "người khắp thiên hạ" không lưu tình chút nào.
Hoàng Kim Thần Tàng thi triển ra, Nhất Khí Hóa Tam Thanh xuất ra, Thiên Đế Quyền lúc tung lúc thu...
Đây là một sự kiện đẫm máu, khắp Băng Nguyên đều bị nhuộm đỏ, nơi nơi đều là máu loãng, nơi nơi đều là mảnh xương vỡ vụn.
Diệp Phàm che hai mắt, bịt lỗ tai tiểu cô nương, còn mình hóa thành sát thần, quét ngang vùng địa cực Tây Bắc!
Nửa ngày sau, tin tức truyền ra, khắp thiên hạ đều tĩnh lặng nửa khắc, sau đó tiếng náo động ầm ĩ xông lên tận trời.
Vùng địa cực Tây Bắc, chư hùng phơi thây, hết tám phần tu sĩ đều đã chết. Phàm là người xuất hiện ở vùng Băng Nguyên đó không tiếp nhận cảnh cáo của Diệp Phàm, gần như đều hóa thành mảnh xương vụn cùng màn sương máu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Tử Của Ta Tất Cả Đều Là Đại Đế Chi Tư