Chương 1626: Đính Hôn

- Giỏi nha, Hạo Nguyệt huynh! Không báo một tiếng đã có con nhỏ, cứ như vậy mang về! Huynh làm chúng ta sốt ruột quá, so với huynh chúng ta quá lạc hậu rồi!

Lý Hắc Thủy thốt lên.

Cơ Hạo Nguyệt trầm ổn hơn trước, dung mạo vẫn oai hùng, uy áp đặc trưng của Thần Vương càng thêm nồng đậm. Ánh mắt hắn tỏa ra khí thế khiếp người, thật sự giống như Thiên thần giáng trần.

Hắn vẫn rất nghiêm túc, nắm tay đứa nhỏ. Chỉ khi nhìn vào đứa bé, ánh mắt hắn mới lộ ra một tia từ ái hiếm thấy, khí chất khác hẳn ngày thường.

- Mẫu thân đứa nhỏ sao không cùng về?

Lý Hắc Thủy hỏi.

Cơ Hạo Nguyệt lắc đầu, không nói nhiều, chỉ bảo đứa nhỏ gọi hắn là thúc thúc, rồi đứa bé liền hành đại lễ với từng người.

Đây là một đứa trẻ rất hiểu chuyện, đôi mắt trong sáng, tóc đen phủ vai, diện mạo tuấn tú. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng nó đã thể hiện một loại anh khí sớm nở, rất giống Cơ Hạo Nguyệt. Nó thật sự hành lễ, không ngừng kêu thúc thúc, bá bá. Khuôn mặt nhỏ nhắn kiên nghị, tiếng nói giòn tan, lễ tiết cẩn thận tỉ mỉ, làm mọi người đều yêu thích.

- Bá bá tặng cho ngươi một phần đại lễ!

Đông Phương Dã tiến lên, trực tiếp tặng một quyển Cổ Kinh. Đây là bí thuật bất truyền của Man tộc, là sách quý tuyệt thế về rèn luyện gân cốt, chỉ thích hợp cho trẻ nhỏ, có thể nói là tốt nhất thế gian.

Thân thể Man tộc hùng bá thiên hạ hoàn toàn dựa vào bí tịch này. Bao nhiêu người muốn có được mà không thể, từ trước đến nay chỉ có Thái thượng trưởng lão dùng công pháp này để xây dựng căn cơ cho các đứa nhỏ trong tộc.

Sau khi thấy Cơ Hạo Nguyệt gật đầu đồng ý, đứa trẻ đón nhận vào tay, nói:

- Cảm ơn bá bá!

- Đây là thân cô cô của con!

Khi giới thiệu Cơ Tử Nguyệt, Cơ Hạo Nguyệt nắm tay đứa nhỏ, nghiêm túc nói.

- Cô cô!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó tràn ngập vui mừng, kêu lên thích thú.

Cơ Tử Nguyệt không ngờ huynh trưởng lại mang về một đứa con. Tình thân vô giá, máu mủ tình thâm. Cách biệt nhiều năm như vậy, nhìn thấy ca ca nàng xúc động nước mắt trào ra. Lúc này liền ngồi xổm xuống, nắm chặt tay tiểu tử kia, nhìn thế nào cũng yêu thích.

Nàng lấy ra rất nhiều lễ vật quý báu nhét vào tay tiểu tử kia, cưng chiều vuốt đầu nó, khẽ nói:

- Nói cho cô cô biết, con tên là gì?

- Cơ Thành Đạo!

Tiểu tử kia nói giọng giòn tan.

Mọi người nghe được đều ngẩn ngơ, sau đó lộ vẻ dị sắc: cái tên này thật khí khái, nhưng cũng quá đặc biệt làm mọi người hai mặt nhìn nhau.

- Hy vọng tương lai có một ngày nó có thể thành công!

Cơ Hạo Nguyệt nói, vẻ mặt hơi cô đơn.

Mọi người biết, tình cảm này là ký thác của Cơ Hạo Nguyệt, dường như hắn đặt hết hy vọng vào đứa con. Nhiều năm qua, chắc chắn hắn đã gặp chuyện gì đó.

Cơ Tử Nguyệt lo lắng nhìn ca ca mình: không thể đưa tẩu tẩu về, hơn nữa lại đặt tên cho đứa nhỏ như vậy, chắc chắn có chuyện rồi.

- Ta ở trong tinh không bị đánh bại! Một trận chiến công bằng bị thảm bại, không một chút trì hoãn. Thực lực chênh lệch thật lớn!

Cơ Hạo Nguyệt bình tĩnh nói, nhưng mọi người nhìn rõ một loại cô đơn sâu trong mắt hắn.

Không cần nói tỉ mỉ, kết quả trận chiến đó nhất định rất chênh lệch, nếu không hắn sẽ không như vậy. Hơn phân nửa hắn đã gặp phải một chí cường giả không thể tưởng tượng.

- Ta muốn thay phụ thân chinh chiến trên Đế lộ!

Cơ Thành Đạo nắm chặt nắm tay nhỏ nhắn nói.

- Người đó là ai?

Thánh Hoàng tử nói, không nói gì về việc báo thù cho Cơ Hạo Nguyệt, như vậy có thể làm tổn thương tôn nghiêm của hắn, nhưng rõ ràng là có ý hành động.

Cơ Hạo Nguyệt lắc đầu, không muốn nói ra.

Đúng lúc này Cơ Tử đi tới, Cơ Hạo Nguyệt chấn động, sau đó tiến lên hành đại lễ, nói:

- Ra mắt tiểu tổ tông!

Theo thời gian, bản thân hắn ngày càng có uy nghiêm, làm gì cũng nghiêm túc, không giống Cơ Tử Nguyệt tuy xưng hô tiểu tổ, nhưng thực tế chỉ xem như một huynh trưởng.

Cơ Tử gật đầu, im lặng, từ trên người lấy ra một tấm ngọc phù đeo lên cổ Cơ Thành Đạo. Tấm ngọc phù này rất cổ xưa, có một loại khí cơ mọi người không nhìn thấu.

Mọi người đều rúng động, biết rõ ngọc phù này không tầm thường. Nếu không đoán sai, hẳn là vật của Hư Không Đại đế lưu lại cho Cơ Tử, nay hắn tặng lại cho con Cơ Hạo Nguyệt.

- Có chuyện gì cứ nói ra! Ta đi tìm công đạo cho ngươi, Cơ gia chưa bao giờ sợ ai!

Cơ Tử nói, không nhiều lời, nhưng rất hữu lực.

Rõ ràng hắn muốn ra mặt vì Cơ Hạo Nguyệt!

Bên cạnh, Cơ Thành Đạo mắt ửng đỏ, nói:

- Tiểu tổ! Ta nhớ nương ta!

Cơ Hạo Nguyệt trầm mặc, không nói gì. Tiểu tử kia thấy phụ thân như vậy, cũng không nói thêm, mím mím cái miệng nhỏ nhắn.

Rõ ràng, bọn họ ở trong tinh không có một chút chuyện xưa, có lẽ nghĩ lại mà kinh sợ, có lẽ làm người ta xé nát tim gan, nên Thần Vương Cơ Hạo Nguyệt không muốn nói ra.

- Tiểu đệ đệ thật đáng yêu, đến đây, tỷ tỷ cũng có lễ vật cho ngươi!

Tiểu Tước nhi tiến lên, cười hì hì phá tan bầu không khí nặng nề.

- Ta nói đệ đệ này! Cùng đi với ca ca đi, sau này phong ngươi làm Phó giáo chủ, cho ngươi làm Phật vô thượng!

Hoa Hoa đầu trọc bóng loáng tiến tới gần, trán sáng loáng khác hẳn mọi người.

Đáng tiếc, mọi người như phòng lang sói, quả thực quy hắn vào hạng người như Hắc Hoàng, Đoạn Đức.

- Thật thương tâm mà!

Hoa Hoa lắc đầu.

- Khụ!

Đại hắc cẩu ho nhẹ bước tới, làm bộ nghiêm túc và chính nghĩa, đứng thẳng, hai chân chắp sau lưng, ra dáng thế ngoại cao nhân, nói:

- Cho nó làm đệ tử ký danh của ta đi!

- Biến đi!

Mọi người đồng thanh phản đối, quả thực như phòng trộm, phòng lang sói, phòng lưu manh, không cho nó đến gần, sợ nó ngậm đứa nhỏ chạy mất.

- Các ngươi có ý gì vậy? Nếu để bổn hoàng dạy dỗ, tương lai kém nhất cũng là giáo tổ một phương. Nhìn thấy Hoa Hoa kia không, là một tay ta nuôi lớn, bản lĩnh không tệ chứ?

Nó chắp hai chân sau lưng ngạo nghễ nói.

- Hoa Hoa năm đó là một đứa nhỏ thật tốt, chính vì ngươi cùng với Đoạn Đức hợp sức dạy dỗ mới hư!

Mọi người cùng nhau quở trách.

Hoa Hoa đầu trọc bóng loáng, làm vẻ vô tội, thái độ và thần thái biểu lộ như không có mảy may liên quan đến hắn.

- Từ nhỏ đến lớn, xem ra tiểu đầu trọc bóng loáng này căn bản không cần ta dạy, trời sinh đã là một tên xấu xa, các ngươi nói oan cho bổn hoàng quá!

Hắc Hoàng căm hận nói.

- Cẩu cẩu, không được dạy hư đứa nhỏ đấy!

Cô bé đi tới, đôi mắt to linh động, túm đuôi Hắc Hoàng, ngửa đầu nhắc nhở.

Mọi người đều bật cười, Hắc Hoàng cảm thấy mất hết mặt mũi.

Khi giới thiệu Diệp Phàm, Cơ Hạo Nguyệt vẻ mặt không tốt lắm, vẫn như trước kia như thể hắn trời sinh không vừa mắt. Bởi vì luôn cảm thấy hắn phụ lòng muội muội mình.

Nhưng trước mặt đứa nhỏ, nên cũng không tỏ vẻ gì, theo lệ giới thiệu.

- Ra mắt Diệp Phàm thúc thúc! Con ở trong tinh không từng nghe uy danh của Diệp thúc thúc, được truyền tụng trong rất nhiều tộc, rất nhiều cường giả trên cổ lộ đều rất sợ hãi thúc thúc!

Tiểu tử kia hồn nhiên, biểu lộ hết ý nghĩ trên mặt, dường như rất bội phục Diệp Phàm, khuôn mặt đầy vẻ kích động, nắm chặt nắm tay nhỏ nhắn.

Diệp Phàm cười sờ đầu nó, rồi trực tiếp đưa ra một bộ chiến giáp Đại Thánh, làm mọi người đều giật mình. Vật liệu luyện chế đều là Thần liệu khó tìm, rất nhiều Đại Thánh cả đời cũng khó tìm được một kiện thần binh phù hợp. Mà Diệp Phàm vừa ra tay, chính là lễ vật quý trọng như vậy, nhất là đối với một đứa trẻ, quả thực làm mọi người lác mắt. Đây là từ Đằng Xà tộc mang tới, là Tinh hà thần sa qua ngàn lần tôi luyện mà thành, tỏa ra vầng hào quang như mộng ảo.

Ở thế giới đương kim, có thể xem là một kiện bảo bối cực phẩm, tặng cho một đứa nhỏ thật lãng phí. Dù là Cơ gia gia tộc từng xuất hiện Đại đế, vũ khí bậc này tất nhiên cũng phải xếp vào kho báu, bình thường không lấy ra sử dụng hay trưng bày.

Diệp Phàm dùng căn nguyên lực tự mình luyện hóa, làm cho kiện Đằng Xà Thần Y này có thể hóa nhỏ hóa lớn tùy ý, tản ra Ngũ sắc Thần Quang. Thần linh bên trong sớm đã bị hắn luyện hóa, sẽ không phản phệ, càng tỏ rõ sự trân quý của nó.

Thiên Chi Thôn, mọi người nâng chén cụng ly, ăn uống linh đình. Các loại trân hào đều bày lên, cuối cùng một món ăn chính được làm từ thịt lão Đằng Xà gần như trở thành Chuẩn đế.

Loại máu thịt này khó cầu trên đời! Thịt sáng lấp lánh ẩn chứa vô tận ráng màu rực rỡ, có năng lực sinh mệnh cực lớn.

Hắc Hoàng tặc lưỡi, căm hận nói:

- Lão Xà chết tiệt! Chết không đáng tội, đó chính là Đại đế căn nguyên nha, hắn chặn ngang làm hỏng đại sự của ta, kết quả chính hắn truy đuổi mà ngay cả lông hút cũng không thu được!

Duy nhất làm mọi người tiếc nuối là đám Long Mã còn chưa trở về, không biết chạy đi lịch lãm tận nơi đâu? Ngày nay vạn linh vũ trụ đều hiện, bọn họ hành động khắp nơi nhờ vào giao tình.

Cuối cùng, chén mâm hỗn loạn, Thánh Hoàng tử, Cơ Tử, Đông Phương Dã, Lý Hắc Thủy... đều uống say sưa. Hắc Hoàng cũng rất thích ý, hai tên đệ tử rót rượu cho nó.

Cô bé thì dẫn Cơ Thành Đạo cùng đám tiểu tử trong thôn sớm đã chạy đi chơi không thấy bóng dáng đâu, chắc hẳn đùa vui quên hết mọi chuyện.

Duy chỉ một mình Cơ Hạo Nguyệt như một vị Thần mặt đen, trợn mắt nhìn chằm chằm Diệp Phàm không chớp mắt, tràn ngập khí tức uy nghiêm của Thần Vương, giống như đại dương phập phồng.

Bên cạnh, ngay cả Tề La, Lão Đao Bả Tử ngồi bồi tiếp đều không tự nhiên, càng đừng nói Diệp Phàm. Hắn chỉ có thể uống rượu, gần như không động đũa vào đồ ăn.

Hoa Hoa cười thầm, ăn xong chùi miệng bỏ chạy, mặc kệ sư phụ. Còn Khải Đức vốn tính tình ngay thẳng có lòng tốt nhắc nhở Diệp Phàm, nói uống rượu phải ăn đồ ăn, bằng không không cảm nhận được mùi vị.

Nhưng lời khuyên này càng làm Diệp Phàm không hứng thú uống trôi, nhức đầu không thôi.

Tiểu Tước nhi rất tinh tế gắp một ít thức ăn cho Diệp Phàm, sau đó cũng rút lui. Ở đây đều là trưởng bối, dù nàng muốn nói gì cũng e ngại.

Khi mọi người đi hết, chỉ còn lại Cơ Tử, Hắc Hoàng, Thánh Hoàng tử, Lý Hắc Thủy và vài người, Cơ Hạo Nguyệt mới đặt mạnh chén rượu xuống, nhìn chằm chằm Diệp Phàm, nói:

- Ngươi cứ như vậy để muội muội ta chờ đợi bao nhiêu năm nữa?!

Hắn bật dậy, hầm hầm đi về phía Diệp Phàm. Thánh Hoàng tử, Lý Hắc Thủy sốt ruột vội đứng lên ngăn cản, khuyên giải, thật sự sợ hai người động thủ.

- Ta muốn ngươi có một lời giải thích!

Cơ Hạo Nguyệt quát, ra mặt vì muội muội mình, rất có xu thế không tiếc chiến một trận.

- Còn có gì giải thích chứ! Vừa lúc ngươi đã trở lại, cứ cho bọn họ nhập động phòng đi, ngươi và chúng ta cùng tham gia một hồi hôn lễ lớn, thật tốt rồi!

Hắc Hoàng uống xong ngụm rượu cuối cùng, ném chén rượu, nói như vậy.

- Đính hôn!

Cơ Tử nói, vẫn ngắn gọn hữu lực.

- Không sai! Ta vẫn muốn nhìn thấy cháu lớn xuất thế đây!

Thánh Hoàng tử trầm trồ khen ngợi, cười ha hả nói.

- Không tệ, là ý kiến rất hay!

Tề La vỗ bàn phụ họa, cảm thấy đúng là ý kiến hay, rất không tệ.

Trong phút chốc, tin tức lan truyền. Lý Hắc Thủy kế thừa đặc tính miệng rộng của Đồ Phi, nói lung tung khắp thôn, kết quả chỉ khoảng nửa khắc gần như mọi người đều biết tin Diệp Phàm và Cơ Tử Nguyệt sắp đính hôn ngay ngày hôm nay.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Thiên Mệnh
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN