Chương 1665: Hy Vọng Cuối Cùng
- Chủ tinh Vũ Hóa đã bị tàn sát, mười người không còn một, số người chết quá nhiều...- Chủ tinh Minh Lam bị huyết tẩy, toàn bộ chư thánh bị tiêu diệt!
Từng tin tức lan truyền khắp nơi, khiến những cường giả còn sống sót đến nay đều chết lặng. Không ai biết khi nào sẽ đến lượt mình, cũng không biết trong tinh không vũ trụ mênh mông này, có bao nhiêu cổ địa đã hóa thành phần mộ đẫm máu.
Chí tôn diệt thế, không một ai có thể kháng cự. Tiến lên chỉ có đường chết. Ngay cả Thánh thể đại thành cũng ngã xuống, dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng mọi người!
Đến đây, thế gian này hoàn toàn chìm trong bóng tối, không còn tìm thấy một tia sáng mặt trời nào, chỉ còn khắp nơi là máu đổ và bi thương.
- Chí tôn Khí Thiên đã tiến sâu vào cổ lộ tinh không!
Không gì có thể ngăn cản bước chân của bọn họ. Họ như những mãnh thú hồng hoang đang hoành hành trên thế gian, giết chóc vô tình. Chỉ cần một con đã đủ để nhuộm máu tất cả cường giả trên nhân gian.
- Đã bị phá nát rồi! Cổ lộ của Thiên Quỷ tộc đã bị đánh đứt đoạn, không một ai sống sót chạy thoát!- Cổ lộ Nhân tộc bị phá hủy, cả thành đầy xác chết! Phàm là những người không kịp rút lui đều trở thành vong hồn!
Thế gian bị bao trùm trong bầu không khí tuyệt vọng và sợ hãi, không thấy được một tia ánh bình minh. Cuộc tàn sát vẫn tiếp tục không ngừng. Mọi người không biết rốt cuộc mấy vị chí tôn cần nuốt chửng bao nhiêu sinh linh.
Cổ lộ tinh không trở thành nơi tập trung của chí tôn, là trọng điểm, bởi vì nơi này có Thánh nhân, có cường giả, số lượng không ít, đương nhiên cũng là một hồi đại họa.
Tất cả những người có thể chạy trốn đều đã chạy trốn, chỉ cần còn lưu lại thì chắc chắn phải chết!
Khắp vũ trụ, tất cả các thánh giả đều cùng nhau chạy trốn, chọn một tinh vực hoang vắng. Họ không ở chung, không tụ tập một chỗ, chỉ có như vậy mới có hy vọng sống sót.
Đến hiện tại, chí tôn đã huyết tẩy rất nhiều cổ tinh, không còn màng đến những cá thể đi một mình, sẽ không vì họ mà đi săn giết. Nhưng nếu có Đại Thánh cùng với rất nhiều Thánh nhân ở chung một chỗ bị phát hiện, mới sẽ thu hút sự chú ý của họ. Khi đó, chắc chắn là một hồi bi kịch.
Đến cuối cùng, các chí tôn cổ đại tụ hợp lại. Số người bị giết chết đã quá nhiều, không còn biết là mấy ngàn ức, hay cả vạn ức. Khắp vũ trụ đều than khóc, đều đang đổ máu.
- Lúc này mới chỉ bắt đầu mà thôi, còn xa mới đủ! Thịnh yến còn ở phía sau. Bởi vì lần này chúng ta tổn thất quá lớn, mặc dù kiếp này không sao, nhưng sau một đoạn năm tháng nữa có thể sẽ không trụ lại được!
Không ai có thể trường sinh, ngay cả tự chém một đao, ngủ đông muôn đời cũng không được! Dù sao họ đã xuất thế vài lần, phá vỡ tiên nguyên mà ra. Mặc dù vậy không có thăng hoa cực hạn để tăng lên đến tuyệt đỉnh, nhưng đối với bản thân cũng là một loại tổn thương rất lớn.
Sống đến nay tuy phải trả giá, nhưng cũng không phải chân chính trường sinh, còn nhiều chế ước. Chung quy vẫn phải hóa thành bụi bặm!
Khả năng họ có thể làm là làm chậm lại xu thế này, chứ không phải vĩnh viễn bất tử. Thời gian đến thì cũng sẽ tan biến.
Tiếp theo, có người có lẽ ngay cả cơ hội phát động hắc ám náo động cũng không có, nhất định phải tọa hóa trong năm tháng!
Ngủ say muôn đời, cộng lại cũng chỉ hoạt động vài ngày mà thôi. Kết cục như vậy khiến những nhân vật cường đại cỡ này thực sự không cam lòng.
- Có lẽ cần phải đi huyết tẩy một ít sinh mệnh thể cấp quan trọng thực sự, để Đế binh khí của chúng ta mạnh hơn, đồng thời cũng có thể cường hóa chính chúng ta, kéo dài kỳ hạn trường sinh và bất hủ của Tiên Thai!
Thạch Hoàng nói giọng lạnh căm.
- Ý của ngươi là...
Chí tôn Luân Hồi giật mình trong lòng, nói:- Trừ phi là huyết tẩy vùng cấm, giết chết người cùng cấp số!
- Không! Đi giết Thần linh!
Thạch Hoàng, chủ nhân Bất Tử Sơn, nói giọng lạnh như băng.
- Cái gọi là Thần tộc, bọn chúng chẳng qua cũng thế thôi, tính là gì!
Chí tôn Quang Ám lạnh lùng nói.
- Không! Phải đi giết Thần linh trong binh khí Đế, cướp lấy mệnh năng của chúng. Có thể vừa cường hóa binh khí của chúng ta, đồng thời còn có thể kéo dài thêm chút thời gian giúp chúng ta ở lại thế gian!
Thạch Hoàng vô tình nói.
- Cái này...
Mọi người đều giật mình trong lòng. Thủ đoạn này quá quyết liệt, có lẽ sẽ dẫn đến hậu quả trời sập đất nứt, có thể dự đoán rằng họ đều có thể bị uy hiếp.
- Có gì quyết liệt chứ! Con đường thành tiên sai lầm rồi, thiên địa hỗn loạn, điểm mốc thời gian này ngăn cách thời không muôn đời. Dù là ngươi hay ta cũng không dự đoán được sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì. Người ngày xưa nhất định cũng không biết, có thể dự đoán được đến kiếp này, nhưng không có chuẩn bị cho kiếp sau, càng không biết sẽ xảy ra bất ngờ gì!
Thạch Hoàng lạnh lùng nói. Trong tay hắn, Thiên Hoang đại kích màu đen vô cùng sắc nhọn, sát khí chấn nhiếp thế gian. Hắn phi thường cường thế, chủ trương muốn giết sạch sẽ thu hết nguyên khí.
Cuối cùng, các chí tôn cổ đại không còn dị nghị gì thêm, mấy người đều chấp nhận quyết định này.
Xuất hiện trên con đường thành tiên là suy tính của phần đông các chí tôn. Kết quả là đúng hay sai cũng không rõ ràng. Đây là một điểm mốc thời gian đặc biệt, ngăn cách thời không muôn đời. Chuyện từ nay về sau không thể thôi diễn. Chỉ có thể dựa vào một trận giết chóc này để bản thân đạt tới trạng thái mạnh nhất, nhằm ứng phó với tương lai không thể biết trước. Đây là tâm tư của mỗi người.
"Ầm!"
Trời sập đất nứt, cuộc tàn sát đẫm máu tiếp tục.
Có những thế giới nhỏ còn giữ lại được, không gặp phải khổ nạn, bởi vì số người quá ít không đáng để chí tôn ra tay.
Còn có một số mật địa nhờ có pháp trận của Đại đế cổ che giấu, cũng tạm thời không bị phát giác. Vũ trụ quá rộng lớn, chỉ cần chí tôn không tới gần, những Đế văn này vẫn có thể che đậy hết thảy.
Thậm chí, có những trận văn chuyên môn dùng để che giấu khí cơ của Cổ Hoàng và Đại đế cá biệt đủ sức che đậy hoàn hảo, có thể phong tỏa hết thảy. Dù là chí tôn cổ đại đi ngang qua bên cạnh cũng không nhất định có thể cảm ứng ngay được.
Trong Biển Máu luôn có hy vọng để lại hạt giống. Vũ trụ rất mênh mông, các chí tôn cổ đại cũng không thể thực sự đi đến mọi nơi. Dù sao còn rất nhiều tinh vực bị lãng quên hoang vắng không một bóng người sinh sống.
Thậm chí, không ít khu vực từ xưa đến nay con người chưa từng đặt chân tới.
Nhưng mà, khi các chí tôn cổ đại thực sự dụng tâm cảm ứng, chuyên tìm kiếm một kế thừa nào đó, thì đây là một hồi tai họa lớn khó có thể tưởng tượng, rất khó chạy thoát.
- Tìm được rồi... là Luyện Thần Hồ của Quang Minh tộc!
Một ngày này, viên cổ tinh Quang Minh gặp phải huyết tẩy. Mọi người trong tộc đều cầu nguyện kêu gào, Thần linh trong Luyện Thần Hồ liền sống lại, đạt tới trạng thái tuyệt đỉnh nhất.
Thần Hồ do Thanh Kim luyện chế thành này bạo động kịch liệt, Thần linh bên trong chấn động, tiến hành đại chiến với chí tôn!
- Ngươi là do người cùng cấp bậc với chúng ta tạo ra, dù có thể đả thương chúng ta, nhưng đúng là vẫn còn kém một chút hỏa hậu!
Các chí tôn cổ đại tuy rằng không còn ở trạng thái hoàn hảo, nhưng dù sao còn có pháp tắc Hoàng Đạo, vả lại trên người cũng đều có binh khí Đế, đồng thời có hai vị chí tôn ra tay. Bi kịch này không có gì ngoài ý liệu.
Cuối cùng, Luyện Thần Hồ bị đánh nổ tung hóa thành mảnh nhỏ, bị hai người Thạch Hoàng và chí tôn Luân Hồi chia đều, hòa tan Thần linh vào trong binh khí của mình! Hơn nữa, còn dùng một phần trong đó tạm thời luyện vào thân thể và Tiên Thai, chờ đợi sau này rèn luyện hòa tan.
Có người đi trước như vậy, chí tôn Quang Ám, chủ nhân Thần Khư, chí tôn Khí Thiên cũng bắt đầu ra tay. Ngày này đã xảy ra chuyện thảm khốc nhất.
Các kế thừa của Bắc Đẩu Tinh Vực trước đó lần lượt gặp phải tai ương ngập đầu. Mặc dù trốn vào tinh vực cũng không được, bị truy lùng đến nơi.
Cổ Hoa Hoàng triều, Thần Châu Hoàng triều của bốn đại Hoàng triều Trung Châu lần lượt bị hủy diệt, trở thành lịch sử. Chỉ có một ít người xem như được "ban ơn" còn sống. Đó là hạt giống của "mười không còn một", là ước định bất thành văn của kỷ nguyên hắc ám này. Nhưng binh khí Đế thì đương nhiên bị hủy diệt!
Đây là một hồi bạo động. Hai kiện Đế binh của hai đại hoàng triều liên tiếp sống lại, nhưng tất cả đều bị đánh thành mảnh nhỏ, Thần linh bị giết chết, bị các chí tôn hấp thụ sạch sẽ năng lực sinh mệnh.
Sự kiện này ảnh hưởng quá lớn, chấn động toàn bộ vũ trụ!
- Đây mới chỉ bắt đầu mà thôi, chúng ta không những phải sống sót, mà còn phải luyện chế binh khí của mình thành mạnh nhất!
Họ còn muốn tiếp tục, còn muốn huyết tẩy giết chóc. Dọc theo con đường này rất nhiều tinh vực đẫm máu, mấy chí tôn không lưu tình chút nào.
Mặt khác, Bá thể đại thành cũng không ngừng giết hại! Một mình hắn không động đến binh khí Đế, nhưng lại không nương tay tàn sát khắp nơi. Mức độ tàn khốc so với các chí tôn cổ đại chỉ có hơn chứ không kém.
Con đường phía sau hắn là xác chất thành núi, máu chảy thành sông. Hắn dẫm lên thi thể vô tận mà đi, sợi tóc trên đầu đều dính đầy máu loãng. Toàn thân hắn màn sương máu lượn lờ như một Ma Vương cái thế. Hắn bước từng bước đi xa, vũ trụ vì hắn mà chấn động.
Mục tiêu cuối cùng của mấy đại chí tôn là Bắc Đẩu, bởi vì nơi đó chắc chắn còn có binh khí Đế: như binh khí của Loạn cổ, còn có Hàng Ma Xử của A Di Đà Phật Đại đế, thậm chí có thể còn lại các binh khí Đế khác.
Riêng Thạch Hoàng thì lại lắc đầu, cho biết đến thời điểm cuối cùng hắn mới đi Bắc Đẩu. Khi đó coi như là bước trên đường về. Sắc mặt hắn ác nghiệt đến cực điểm, rít lên:- Hư Không! Ngươi đã chết đi, nhưng thù hận còn chưa tan. Đã qua kỳ hạn lời thề của Đế, phải dùng huyết mạch và Đế kính của ngươi để báo mối hận ngày xưa đi!
Mục tiêu của hắn là Cơ gia, nên muốn ở lại lục soát khắp vũ trụ, hủy diệt tất cả Cơ gia, và còn phải dập nát Hư Không Kính.
- Ta cùng đi với ngươi! Dù sao đó là một Tiên kính từng nhuộm máu của chí tôn, cực kỳ cổ quái và cường đại!
Chí tôn Khí Thiên nói.
- Không cần! Ta chờ mong cổ Kính đó cũng đủ kinh diễm. Đây là ân oán giữa ta và Hư Không, sẽ kết thúc tại thời điểm này!
Hắn cầm trong tay cây kích lớn màu đen, một mình một kích ra đi.
Mấy đại chí tôn lần lượt tách ra, không lập tức quay về Bắc Đẩu. Họ vẫn như cũ truy tìm con mồi cường đại, muốn từ những con đường khác nhau huyết tẩy trời đất.
"Ầm!"
Nguyên Thánh cổ tinh bị hủy diệt, bởi vì nơi này có rất nhiều tu sĩ gào rống, phẫn nộ nguyền rủa, không cam lòng khuất phục số phận. Kết quả chí tôn Luân Hồi nhẹ nhàng bắn ra một chỉ, trực tiếp dập nát cả viên tinh tú này! Đây là lần đầu tiên hắc ám náo động đồ sát toàn bộ một cổ tinh.
Các nơi khác, Phục Long cổ tinh, mười tám hòn đảo yên bình ở Uyên Hải, cũng lần lượt bị tàn sát.
- Hư Không Đại đế... ngài ở đâu? Hãy vì con dân của ngài mà hiện ra chiến một trận đi!- Hu hu... Đáng tiếc Hư Không Đại đế đã chết, bằng không làm sao cho phép hắc ám náo động nhiễu loạn nhân gian!
Không thể không nói, công lao của Hư Không Đại đế quá lớn! Những năm tháng hoang cổ xưa kia, Hư Không huyết chiến với bát hoang, một thân một mình ngăn chặn các chí tôn, đánh nhau cả đời. Ở rất nhiều nơi đều để lại truyền thuyết.
Một số lão Đại Thánh biết được đoạn năm tháng đó liền dùng niệm lực cuồng đại gào rống, bảo chúng sinh cùng cầu nguyện.
- Lực lượng của chúng sinh này có lẽ là hy vọng duy nhất! Hư Không Đại đế đã chết, không thể bảo hộ chúng sinh, nhưng niệm lực của chính chúng ta may ra có thể đối phó được chí tôn!
Đây là biện pháp của mấy vị lão Đại Thánh đưa ra, là do họ lật xem rất nhiều sách cổ tìm ra.
Mọi người hoài niệm Hư Không Đại đế, Nhân Hoàng, Thánh thể, đồng thời nguyền rủa các chí tôn cổ đại, tràn ngập máu và hận!
- Dùng niệm lực của chúng sinh muốn thanh toán ta, quá yếu! Chúng sinh thì cỡ nào chứ? Căn bản không thấm vào đâu. Có lẽ chỉ khi thành Đế, hoặc trên con đường thành tiên, ở thời khắc mấu chốt những thứ này mới có thể ảnh hưởng đến ta. Ngày thường các ngươi thì tính là gì, ý chí của chúng sinh chỉ là để người đứng trên đỉnh cao nhất thế giới chà đạp lên!
Chí tôn Quang Ám cười lạnh vô tình, điểm ra một ngón tay. Khí cơ cuồn cuộn cuốn tới một số người đang nói, không rõ là ai, liền trực tiếp nổ tung không còn thân thể.
Tương ứng, trên cổ tinh, rất nhiều người mi tâm nổ tung, xuất hiện một lỗ thủng đáng sợ, máu tươi tuôn chảy, tất cả đều ngã xuống trong vũng máu, ngay cả Đại Thánh cũng không thoát!
- Nhân Hoàng, Hư Không Đại đế... Các Ngươi... ở đâu?
Đây là tiếng thì thào của một lão nhân trước khi chết, tràn ngập tuyệt vọng và không cam lòng. Trên đầu tóc hoa râm bê bết máu, dưới thân thể già nua còn đang che chở cho vài đứa nhỏ.
Mà đây chỉ là một trong vô vàn thảm kịch trên nhân gian. Hàng ngàn vạn, hàng ức tỷ, rất nhiều, quá nhiều bi kịch đều đang tiếp diễn!
Tại Địa cầu, trên Hàm Cốc Quan, bốn thân ảnh cùng đứng đó. Người nam nhân tướng mạo bình thường nhất đưa tay chùi hai má, trên mặt đầy nước mắt.
Đây là phản ứng theo bản năng của thân thể, cũng là sự xúc động sâu sắc nhất trong thức hải của hắn.
- Ta nghe được ức vạn sinh linh đang đau thương than khóc, đang kêu gọi ta, họ đang tràn ngập tuyệt vọng...
Hắn nhẹ giọng nói, lau đi nước mắt, nói tiếp:- Đúng lúc chúng ta nên xuất phát rồi, dù có chết thì đã sao chứ!
- Đúng vậy, đúng là thời điểm mấy người kia đầy đắc ý, lòng cảnh giác lơi lỏng nhất. Nói vậy những binh khí kia cũng nên sống lại. Cuối cùng, cơ hội duy nhất đã đến! Dù có chết cũng phải chiến một trận với bọn họ!
Thần Nông oai hùng vĩ ngạn nói. Hắn cũng nghe được vô số người kêu gọi, truyền vào linh hồn hắn, như là truyền đến từ năm tháng hoang cổ xa xưa.
Mấy thân ảnh trên Hàm Cốc Quan biến mất, vọt vào sâu trong vũ trụ.
"Ầm!"
Thân thể chí tôn Quang Ám nổ tung một chuỗi hoa máu rất dài. Hắn loạng choạng một cái sau đó vẫn không thể dừng lại, bay tung lên. Toàn thân đẫm máu.
Đáng tiếc, chung quy là không thể ngã xuống.
Hư không vô thanh vô tức vỡ ra, một nam nhân tướng mạo bình thường đi ra.
- Là ngươi! Thi triển ra tiên thuật cấm kỵ của Hư Không Đại đế!
Hắn đã nghe chí tôn Luân Hồi nói qua. Tuy rằng nhìn thấy gương mặt này quen thuộc như vậy, nhưng vẫn giữ thần sắc lạnh lùng, nói:- Ngươi tuy rằng có được thân thể Đế, nhưng cũng không phải là ngươi trước kia, mất đi pháp tắc Hoàng Đạo còn dám đấu với ta, chỉ xem như đi tìm chết!
Người đến trầm mặc, không nói một lời. Có được thân thể Đế nhưng đúng là còn không thể một kích giết chết đối phương. Kết quả này tuy nằm trong dự liệu, nhưng vẫn còn muốn chiến một trận.
Một tinh vực khác, Thần Nông bất ngờ xuất hiện. Đồng dạng là sử dụng thân thể Đế đánh cho chí tôn Luân Hồi phun ra một ngụm máu lớn, thiếu chút nữa bị hắn chém làm hai đoạn. Nhưng vẫn kém một bậc, không thể thành công.
Chủ nhân Luân Hồi lộ ra vẻ cười tàn nhẫn, nói:- Rốt cuộc ra khỏi Hàm Cốc Quan rồi! Ta vẫn luôn chờ mong các ngươi xuất hiện đây! Ha ha ha...
Hiển nhiên, những người trong vũ trụ có thể uy hiếp đến họ đều phải bị tiêu trừ, toàn bộ phải tuyệt diệt, để không còn bất cứ lực lượng nào có thể ngăn cản bước chân họ.
"Ầm!"
Phương xa, lại một kiện binh khí Đế vỡ nát, lại một kiện Tiên binh vô thượng bị hủy trong ngày này.
Sau đó mấy thân ảnh từ các tinh vực tới đây, mấy đại chí tôn đều hiện ra, vây kín bốn người đi ra từ Hàm Cốc Quan.
- Đây thực sự là bất ngờ, Hư Không! Chúng ta lại thấy mặt!
Thạch Hoàng, chủ nhân Bất Tử Sơn, âm u nói, xách theo một cỗ thi thể Đại Thánh vứt lại đây, nói:- Đây là con cháu của ngươi, ta giết rất nhiều, đây chính là một trong số đó. Tuy nhiên, sào huyệt của chúng dường như không ít, còn chưa tiêu diệt sạch sẽ!
Không hề nghi ngờ, đây sẽ là một trận chiến cuối cùng. Mấy đại chí tôn vây kín, nhìn mấy người ở giữa như nhìn vào tiên tinh thuần túy nhất. Đây là những người có thể liều mạng với họ, dĩ nhiên tinh khí trong cơ thể nhiều như biến.
- Giết các ngươi, huyết tẩy xong vạn vực, coi như kiếp này là kết thúc. Các ngươi hiến tế đi!
Thạch Hoàng lạnh lùng nói.
- Kiếp này phải nên kết thúc...
Người nam nhân bình thường phía trước mang theo cực kỳ bi ai, tự nói như vậy.
- Ngươi biết là tốt rồi!
- Ta biết, đã chuẩn bị sẵn sàng để chết, nhưng các ngươi cũng phải trả giá. Các ngươi tự mình đã tạo ra đủ nhiều đại địch!
Người giống hệt Cơ Tử quát to. Lần đầu tiên uy nghiêm đến thế, chấn động vũ trụ. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.com
- Đại địch? Thế gian này còn có hay sao? Chỉ bằng vào các ngươi còn không được!
Thạch Hoàng ngửa mặt lên trời cười to.
- Đế binh cũng có sinh mệnh. Các ngươi liên tiếp đánh vỡ mấy kiện, binh khí Đế toàn vũ trụ đều đã bị thức tỉnh, tất cả đều tự chủ sống lại, hôm nay phải tru sát các ngươi!
Người giống hệt Cơ Tử không cao lớn lắm, nhưng cái loại uy nghiêm và chính khí này lại chấn nhiếp lòng người.
"Ầm!"
Hàng Ma Xử chấn động, dập nát vạn vật, từ trên trời giáng xuống, vạn đạo khí tường hòa bốc hơi lên.
"Keng!"
Tiên quang cắt qua vĩnh hằng, Thái Hoàng Kiếm xuất thế, chiếu sáng chín tầng trời, xé mở vũ trụ chém xuống nơi này!
"Rầm lạp!"
Cửu Lê Đồ chấn động, dập nát vòm trời, từ nơi cực kỳ xa xôi mà đến, ngang qua ức vạn Tinh hà, đè ép xuống.
"Ầm!"
Tây Hoàng Tháp xông thẳng lên trời cao, lệ quang của Tiên Lệ Lục Kim chiếu khắp vũ trụ, tiếng chúng sinh đau thương than khóc rung chuyển ba mươi ba tầng trời, đè xuống nhân gian giới, trấn xuống!
Từng kiện từng kiện binh khí Đế, tất cả đều bị trận giết chóc thảm khốc nhất muôn đời này làm bừng tỉnh. Cùng lúc thức tỉnh, đồng loạt xuất động, tự chủ tới đây trấn áp các chí tôn cổ đại!
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Y Trở Lại - Ngô Bình