Chương 1687: Thần Nhân

Thương long cấp Đại Thánh từ lúc bắt đầu đã chiếm thế thượng phong, không hề sợ hãi. Đơn phương dám tiến vào bên trong, đương nhiên không phải là để càn quét mọi thứ. Nó cướp được thứ cần thiết sẽ lập tức rời đi, vả lại ở bên ngoài khẳng định sẽ có người tiếp ứng.

"Boong..."

Đột nhiên, một tiếng chuông vang lên, chấn động cả khu vực Nhân tộc rộng lớn. Các địa vực giáp ranh với chiến trường Phi Tiên tự nhiên có thể nghe rõ ràng, mọi người đều đồng loạt biến sắc.

- Nơi này đã thực sự hóa thành một chiến trường đáng sợ! Thần chung đã vang, chứng tỏ ở bên ngoài đã có một số người giáng xuống. Tiếng chuông là báo cho mọi người biết, bắt đầu cuộc quyết đấu, săn giết, vây quét những kẻ thần bí rồi!

Diệp Phàm chợt nghiêm sắc mặt, sau đó trong con ngươi bắn ra hai chùm tia sáng, bởi vì hắn nhìn thấy mấy chục cột sáng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nối thông trời đất, giống như Thần vậy.

Đó là từng cây cột trụ màu vàng chống trời, mỗi cây đều thô to mà bàng bạc, chống đỡ được chín tầng trời. Đó là từng vị cường giả đang giáng xuống.

Diệp Phàm đảo mắt nhìn lên xuống. Ở trong đó, hắn cảm nhận được một vài khí cơ quen thuộc, dao động kinh người khuếch tán tới, tu vi của những người đó còn chưa bị chém đi!

Những cột sáng kia từng cây từng cây thô to như ngọn núi lớn nối chín tầng trời, chạm chín tầng âm ti phía dưới, hào quang rực rỡ, khí tức mênh mông, giống như vô số vị Thần linh giáng xuống, trấn áp nhân gian giới.

- Xong rồi, rốt cuộc đến đây rồi!

Trên mặt đất mờ mờ tối, rất nhiều người kinh hãi kêu lên. Bên ngoài chiến trường này có không ít người tới quan sát.

Đúng lúc này, mọi người đều lùi lại, họ đều run sợ từ sâu trong nội tâm. Khí tức đó quá mức cường đại, đối với họ mà nói, những cường giả kia như Chân Thần chuyển thế.

- Đây là Thận Nhân ở thiên ngoại, mỗi người đều có thực lực bễ nghễ thiên hạ! Thật không biết bọn họ tu thành bằng cách nào, càng không hiểu vì sao mỗi qua một đoạn năm tháng lại phải đến chiến trường Phi Tiên tiến hành đại quyết chiến!

Đây là nghi vấn của mọi người. Thời kỳ thịnh thế hoàng kim ở thế giới bên ngoài khiến họ khiếp sợ, vầng hào quang lóng lánh của các nhân vật cái thế đó thực sự rất đẹp mắt, chủng tộc san sát, cường giả quá đông.

Diệp Phàm dập tắt ánh mắt, khôi phục ảm đạm, đứng ngoài chiến trường Phi Tiên, lặng lẽ nhìn, không nói thêm gì.

Thiếu niên Bạch Dạ ánh mắt rất sáng, tràn ngập khát vọng, nhìn chằm chằm những cột sáng kia, vô cùng mong chờ. Hắn khát khao một ngày nào đó cũng có thể trở thành người cường đại như vậy.

Đại hán râu ria xồm xồm và đám người kia đều rất rung động, rất nhanh lại lắc đầu. Những người đó cách họ thực quá xa vời, có chút không đúng thực.

Những cột sáng khổng lồ kia phần lớn đều phân biệt ở các khu vực khác nhau, khoảng cách giữa nhau đều rất xa. Lúc này, chúng chậm rãi mờ dần, hào quang dần thu liễm.

- Bị chém đạo hạnh, tước giảm tu vi... những người đó bị áp chế rồi!

Đến lúc này, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Những người đó thực sự quá cường đại, từng người giống như Thần linh, như Thiên thần hạ phàm, khiến người ta hít thở không thông.

Mang máng, vẫn như cũ có khí tức đại đạo mờ nhạt đang tràn ngập, đang khuếch tán, vẫn chưa thực sự bị chém, cuối cùng là tự mình thu liễm.

- Có một số người chưa từng mất đi đạo hạnh!

Điều này làm cho mọi người cảm thấy kinh sợ. Đây phải là cường đại tới mức nào, ngay cả chiến trường Phi Tiên đều mất đi hiệu lực sao? Không ngờ lại có kết quả như vậy, mọi người đều vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

Có lão tu sĩ lâu năm mắt lộ ra dị sắc, nhưng cũng không quá mức giật mình, nói:

- Từ trước tới nay đều sẽ có một số người, trên người họ hoặc có bí khí, hoặc có kỳ ngộ đặc biệt gì đó, luôn có thể bảo lưu lại một ít đạo hạnh, sẽ không mất hết pháp lực! Hơn nữa, những người này cuối cùng sẽ chủ động buông tha cho sử dụng năng lực của đạo pháp, không đến lúc sống chết trước mắt sẽ không động tới con bài chưa lật, dường như cố ý tôi luyện bản thân mình.

Đây là một chiến trường. Sau khi tới nơi này, trận doanh khác nhau, người đến từ khu vực khác nhau, sẽ cố gắng giết chết các cường giả tuyệt đại khác, như cạnh tranh quan hệ với tồn tại đáng sợ nào đó.

Tất cả cột sáng đều biến mất, mọi người ở bên ngoài đều không biết ở sâu trong chiến trường Phi Tiên ra sao, dù sao khu vực này quá mênh mông, vượt qua địa vực Đông Hoang Diệp Phàm từng thấy ngày xưa. Chỉ nhìn thấy màn ánh sáng chiếu xuống tràn ngập khí tức thần bí.

"Ầm!"

Đột nhiên, ngoài mấy trăm dặm, hào quang chói mắt xuyên qua không gian loạn thạch, lại có mấy chục đạo cột sáng khổng lồ giáng xuống. Trong đó có hai đạo quá gần nhau, còn chưa kịp củng cố đã có người ra tay, tiến hành tuyệt sát, trực tiếp khai chiến.

Hai chùm tia sáng đánh vào nhau, mảnh nhỏ pháp đạo bắn tung tóe. Đạo hạnh của họ còn chưa bị chém, mà tiến hành một kích chấn nhiếp thế gian như vậy, tự nhiên rung chuyển dãy núi vạn khe trong khu vực.

Ngay cả mặt đất bên ngoài chiến trường đều rung chuyển, từng cái khe khổng lồ lan tràn ra, rộng tới mấy trượng trông rất khủng bố. Rất nhiều ngọn núi ù ù nổ vang, núi đá nứt ra sụp xuống, bụi mù xông lên tận trời.

Loại đại bùng nổ này khiến rất nhiều người kinh sợ, mọi người đều lui lại.

Một tiếng rống bi thương, không biết là cường giả chủng tộc nào, thân thể khổng lồ vắt ngang không trung, giống như phụng hoàng lửa, toàn thân là ngọn lửa, nhưng lại phủ kín lân giáp màu đỏ, cả thân thể vạn trượng đó "ầm" một tiếng nổ tung.

Từng mảng lớn mưa máu bay vãi ra, bắn thẳng tới mảnh đất bên rìa chiến trường, loại dao động tuyệt thế ngập trời này cực kỳ khủng bố.

- A...

Một số người kêu lên thảm thiết, bất hạnh bị mưa máu rơi trúng thân mình, bị xuyên thủng ngay tại chỗ, ngay sau đó liền bị máu đỏ thẫm ẩn chứa mảnh nhỏ đại đạo kia giết chết sinh cơ toàn thân.

- Quả nhiên là cường giả cái thế, một Đại Thánh đỉnh phong cứ như vậy bị người giết chết, thật đáng sợ!

Bên ngoài chiến trường, mọi người đều sắc mặt tái nhợt mất hết màu máu. Người đó phải cường đại tới mức nào, đại quyết chiến ngắn ngủi đã khiến một vị cường giả tuyệt thế như phụng hoàng lửa nổ tung, thật chấn động lòng người.

Mọi người lui lại, tất cả đều chọn tránh xa. Mặc dù đứng ở bên ngoài chiến trường Phi Tiên đều không an toàn như vậy. Người ở bên trong quá cường đại, mỗi người đều như Thần minh huyết khí ngút trời.

- Grào...

Một khu vực khác, cách xa có thể tới ba trăm dặm, đồng dạng có hai vị chí cường giả đụng độ nhau. Một sinh vật hình người vừa bước ra khỏi cột sáng, toàn thân đều được sương mù che khuất, trực tiếp xuyên qua trong cột sáng khổng lồ của người kia. Nơi đó có một đầu sư tử như hoàng kim luyện chế thành, thật cao lớn còn cao hơn cả ngọn núi. Hai người gặp lại, liều mạng đọ sức thảm thiết.

"Phốc!"

Cuối cùng, sinh vật hình người bị xé rách, đầu sư tử hoàng kim cực lớn kia một ngụm đã nuốt chửng hắn xuống, máu văng khắp nơi, xuyên thủng hư không.

Mọi người đều kinh hãi, người đó thật cường đại, mưa máu ẩn chứa mảnh nhỏ pháp tắc xuyên thủng hư không, tất nhiên là chí cường, nhưng lại bị coi là thực vật nuốt trộng!

Hào quang thu liễm đi, đầu sư tử cực lớn kia đáp xuống đất, cột sáng từ trên bầu trời biến mất, hiển nhiên đã bị chém đạo hạnh.

Cứ như vậy, các nơi thỉnh thoảng có cột sáng nối thẳng lên trời, sáng lóa, khuếch tán ra dao động cường đại tuyệt thế, như từng cây cột trụ thiên địa bất hủ, mãi mãi trường tồn.

Chỉ nửa canh giờ mà thôi, mọi người đã phát hiện trên một trăm vị "Thần Nhân" từ Vực ngoại giáng xuống. Trong thời gian đó, một số cột sáng gặp nhau cùng một chỗ, liền xảy ra huyết chiến, ít nhất có năm sáu vị "Thần Nhân" bỏ mạng.

Bên ngoài chiến trường Phi Tiên này lặng ngắt như tờ, có nhiều người giống như hóa đá. Những Thần Nhân vực ngoại này quá cường đại, còn đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng của họ, còn chưa phát hiện một cường giả nào thấp hơn cảnh giới Đại Thánh.

Rốt cuộc giáng xuống bao nhiêu chùm tia sáng khổng lồ, không ai nói rõ, bởi vì họ chỉ nhìn thấy được một khu vực này, chỉ là phạm vi có thể đạt tới của Thiên Nhãn.

Mà chiến trường Phi Tiên quá mức rộng lớn, mặc dù cột sáng nối thông với trời, có thể chấn động một phương lãnh thổ tinh vực, nhưng cách nhau quá xa, không thể nhìn thấy được toàn bộ.

- Đây chỉ là một góc mà thôi, rốt cuộc có bao nhiêu người tới, chẳng lẽ nhân vật cường đại như vậy đều có thể có mấy ngàn, mấy vạn? Thậm chí còn nhiều hơn!

Rất nhiều người khô miệng, sau đó lại cảm thấy lạnh sống lưng. Loại cảm giác này rất khó chịu: nhiều cường giả như vậy rốt cuộc tu thành bằng cách nào? Từng người đều huyết khí như hải dương, đều không phải là những nhân vật lớp người già sắp chết!

Rốt cuộc, chiến trường Phi Tiên chậm rãi bình tĩnh lại, không có cột sáng tiếp tục giáng xuống, cũng không còn khuếch tán dao động pháp tắc cường đại, nhưng lại càng khiến mọi người khiếp sợ hơn.

Màn ánh sáng chiếu xuống, bên trong chiến trường Phi Tiên xuất hiện một loại khí tức tường hòa, mặt đất vừa bị đánh rách tả tơi chậm rãi khép lại, trở về bằng phẳng như cũ.

Chiến trường Phi Tiên không ngờ lại như thế, như có sinh mệnh, có thể tự mình chữa trị. Điều này lại khiến mọi người kinh ngạc một trận.

Xa xa truyền đến tiếng la hét ầm ĩ, có người trên mặt đất thu hồi một ít mưa máu, đó là bảo huyết của "Thần Nhân" Vực ngoại. Có được nó, bất kể là chế thuốc, hay lấy ra mảnh nhỏ pháp tắc để rèn binh khí, đều sẽ có trọng dụng.

Không hề nghi ngờ, sau khi tiến vào chiến trường không nói thu hoạch thứ khác, chỉ riêng thân thể Đại Thánh nổ tung đối với rất nhiều người đều là chí bảo. Một số người nhìn thấy những mưa máu kia gần trong gang tấc đều rất động tâm.

Cuối cùng, có người đi vào chiến trường, đương nhiên ở bên ngoài khẳng định có thân bằng bạn hữu tiếp ứng, bằng không đi ra lại hẳn phải chết.

Hai đêm kế tiếp, chiến trường Phi Tiên thỉnh thoảng truyền ra dao động đáng sợ, có người đang quyết đấu, tiến hành trận chiến sinh tử. Từng có một trận chiến lan ra gần bên ngoài. Không ít người nhìn thấy một sinh vật hình người tay không nhổ lên một ngọn núi, trấn áp một đầu Bạo long cấp Đại Thánh, đáng tiếc thất bại, bị xé rách, máu tươi văng bắn khắp nơi.

Tại phiến chiến trường này, một số chủng tộc chiếm ưu thế tuyệt đối, thân thể trời sinh cường đại không gì sánh nổi, khiến anh kiệt của giới bên ngoài vốn thực lực không kém họ đều phải tránh lui, không phải đối thủ.

- Tranh hùng trên Đế lộ, đầu tiên coi trọng chính là khí lực. Mỗi cỗ thân thể Đế ở cùng thời đại mà nói đều là cường đại nhất, qua đi muôn đời cũng không bị hủy diệt, so với binh khí Hoàng Đạo còn cao thâm hơn!

Diệp Phàm lẩm bẩm tự nói.

Trong mấy ngày kế tiếp, mỗi ngày Diệp Phàm đều tới đây quan sát, thiếu niên Bạch Dạ cũng luôn đi theo, tâm trí đầy hưng phấn. Ở xa xa bên ngoài mặc dù rất khó nhìn thấy "Thần Nhân" tranh phong đáng sợ nhất, nhưng cũng cảm xúc sôi sục không thôi.

Diệp Phàm không có đi vào, bởi vì tuy rằng từng cảm nhận được dường như có một vài khí cơ quen thuộc, nhưng cũng không phải những người hắn khát vọng nhìn thấy, nên không đặt chân đi vào.

Tới ngày thứ năm, một dải tinh hà từ trên trời giáng xuống, có một thân ảnh mông lung xuất hiện ở ngoài xa mấy trăm dặm. Cột sáng cực lớn xuyên qua trời cao, lại xuất hiện một nhóm người.

Trên đầu người kia treo lơ lửng một cái bảo bình đại đạo, vô cùng khủng bố, trước tiên trực tiếp hấp thu cột sáng của chính mình. Nơi đó trở thành một cái hắc động khủng bố.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Ảnh
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN