Chương 1767: Một đoạn năm tháng

Diệp Phàm không cam lòng, khó lòng chấp nhận chuyện này là thật.

Sao có thể quên được đoạn năm tháng, huynh đệ cùng nhau vào sinh ra tử kia, máu và mồ hôi vãi ra, sóng vai chiến từ Bắc Đẩu, lên Thiên lộ, cùng sinh cùng tử cùng khai sáng Thiên Đình? Ngày nay lại từng người rời bỏ hắn mà đi, cách xa nhau một vạn năm.

Có thể nào tiêu tan hoài niệm? Tiểu Tử còn chưa có lớn lên, bé đáng yêu như vậy, còn nhỏ mà nhu nhược, lại quá sớm héo tàn.

Còn Tử Nguỵệt nữa, hắn phụ nàng nhiều lắm, đến chết đều chỉ thấy được một góc áo, nhiều vết máu, thân chôn vùi trong đống đổ nát.

Từng sinh mệnh không nên điêu linh, từng gương mặt sống mới đó, cứ vậy mất đi không thấy!

Chùm tia sáng trong hai đồng tử mắt Diệp Phàm như hai thanh lợi kiếm, ý chí chiến đấu của hắn như ngọn lửa thiêu đốt. Hắn phải làm cho trời cao sụp đổ, phải cho mặt đất này nổ tung toé, phải đi trên con đường trường sinh truy hỏi ông trời!

"Ta phải phá vỡ bất hủ, nghịch chuyển cổ kim, hóa thành càn khôn, xoay chuyển hết thảy!"

Mặc dù đã già đi, cảm nhận được huyết khí không đủ, nhưng hắn vẫn có loại tín niệm này. Hắn đã đứng ở độ cao này, tiếp thêm một bước, cao hơn một tầng trời nhất định sẽ nắm hết thảy trong tay mình.

Diệp Phàm chém hết mọi gợn sóng, áp chế nỗi lòng thương cảm, để bản thân trở nên bình tĩnh và kiên định, tràn ngập ý chí chiến đấu.

"Ai có thể chiến một trận với ta?"

Hắn cất bước trong tinh không, đạp khắp vòm trời tìm kiếm địch thủ, phải ở trong thăng hoa cực hạn nở rộ, truy tìm trường sinh.

Kiếp này yên tĩnh, không thấy được các bậc tiền bối, không nhìn thấy đường về, nhưng lại không một người nào có thể ứng chiến. Người từng là kỳ tài ngút trời đều điêu linh, mọi người đều chết đi.

Diệp Phàm cô độc tiến bước, đi qua các cổ tinh Bắc Đẩu, Tử Vi, A Di Đà, Vũ Hóa, Thông Thiên, Hỏa Tang... Tất cả đều vỡ nát, trở thành bụi lịch sử.

Ngay cả địa cầu từ lâu hắn không quay lại, cũng bị đánh thành tro tàn.

Diệp Phàm lên Thiên lộ, đi tới trước Đế Quan, từng bước tiến vào. Ngay cả nơi đây cũng đổ nát, tất cả cung điện trở thành tàn tích, lão nhân đốn củi và Đạo Cung đều chôn vùi dưới bầu trời lịch sử.

Cả thế gian mờ mịt, không tìm được một đối thủ!

Một đời từng phồn hoa, nay trở nên tiêu điều, mất đi tất cả vinh quang, trở thành bụi bặm lịch sử.

Mấy thế lực lớn ngày xưa đều không còn tồn tại, tất cả bị đánh thành vùng đất khô cằn. Điều này làm người ta không làm sao được, mà lại không thể không thở dài.

"Ngay cả địch thủ cũng không tìm được sao?"

Đúng như hắn suy đoán, tổ chức Thần cũng không còn. Qua một vạn năm, tất cả biến đổi quá nhiều!

Với người thích nghe chuyện xưa thần thoại có lẽ không lâu, nhưng đặt mình vào thực tại mà nói, thật sự rất dài lâu.

Địa phủ và tổ chức Thần tồn tại từ xưa đều bị hủy diệt. Đây là một đoạn năm tháng biến thiên kịch liệt đến mức nào, khiến người ta chấn động mà vừa cảm thán.

"Ai có thể chiến một trận với ta?"

Diệp Phàm rống to. Trong vũ trụ tiêu điều này, nay chỉ còn số lượng tinh tú sinh mệnh không nhiều lắm, lại ngay cả một đối thủ hắn cũng không gặp được.

Một đời phồn hoa kết thúc, tất nhiên là điêu tàn suy sụp như vậy.

Nhớ lại hồi xa xưa, đó là một thời kỳ thịnh thế hoàng kim như thế nào? Quần tinh rực rỡ, chư hùng tranh bá, con của Đế và Cổ Hoàng tử cùng tỏa hào quang chói sáng. Chí tôn cổ đại ở vùng cấm chấn nhiếp thiên hạ.

Đó là một đại thế như thế nào, chỉ nghĩ tới đã khiến người ta run sợ. Cường giả thì càng thêm hưng phấn, may mắn được sinh ở niên đại rực rỡ nhất xưa nay. Đó là loại thời đại lý tưởng nhất, có thể tiến hành những trận chiến đấu tỏa sáng nhất đời người.

Từng cái tên, Diêu Quang, Thái Sơ, Trương Bách Nhẫn, Đế Hoàng, Đạo Nhất, Hỏa Kỳ Tử, Thánh Hoàng tử...

Nhưng những người này đều mất đi, tìm không được một người!

Diệp Phàm cảm giác bản thân cường đại tới tuyệt đỉnh, nhưng lại tìm không được đối thủ. Ngay cả bản thân hắn cũng không thể đo lường chiến lực hiện tại đáng sợ tới bao nhiêu.

Nếu không có đối thủ, hắn có thể sẽ già lão rồi lọm khọm xuống. Thánh thể có thể sống hơn một vạn năm, hiện tại đã sắp đến hồi cuối. Dù hắn từng ăn một ít Thần dược, Thánh quả, cũng sẽ không kéo dài bao lâu. Bởi vì năm đó để triệt tiêu đạo thương cùng lực ăn mòn năm tháng của cấm địa Thái cổ, chân chính hóa thành thọ nguyên không nhiều lắm.

"Ta sắp già đi, mà lại đã không có một địch thủ!"

Đây không phải loại huy hoàng của vô địch, mà là loại cô đơn khôn cùng. Cuối cùng hắn cảm nhận được loại giày vò này, cảm nhận được nỗi lòng của Đại đế cổ.

Từ khắp thế gian đều là địch, đến vô địch trên trời dưới đất, rồi đến cả thế gian đều tịch mịch. Đây là loại tàn nhẫn biết bao.

Người cùng thời đại tất cả đều chết đi, chỉ còn lại một mình hắn, chịu đựng cô độc khôn cùng. Thiên hạ bao la mờ mịt, ngay cả địch nhân cũng không thể tìm được.

"Một người đưa lưng về phía sinh linh, năm đó hắn đã suy nghĩ điều gì?"

"Cô bé tự nguyện hóa sinh, khi đó vì sao nàng đưa ra quyết định như vậy?"

Diệp Phàm lẩm bẩm, yên lặng nhìn bầu trời.

"Ta chỉ là chính ta, mặc kệ người khác. Kiếp này chính là phải vô địch. Nếu nhân gian đã không có địch thủ, vậy ta chiến với chính mình, đánh vỡ Tiên lộ hỏi ông trời!"

Diệp Phàm sau phút bi thương, cô độc đi lại trăm năm. Nay thoát khỏi vẻ u sầu, như thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ, nở rộ ra sáng rọi rực rỡ nhất, khí tức xông thẳng lên chín tầng trời.

Hắn hóa thành Chiến Thần vô địch, nhìn xuống núi sông. Một ý niệm chấn động bát hoang, vũ trụ tinh tú vạn vật này đều nằm trong tay hắn!

"Không có địch nhân, ta chính là địch nhân của chính mình đi! Chiến một trận với chính ta!"

Tín niệm cường đại của Diệp Phàm đến mức tinh hà vũ trụ đều run rẩy. Hắn rống một tiếng, khắp tinh không đều phải vỡ nát. Đây là loại cảnh tượng đáng sợ đến cực điểm.

Khí tức của hắn, chiến lực của hắn, ý chí của hắn, còn có tín niệm vô địch kia, đều đạt tới tuyệt đỉnh của bản thân từ khi xuất thế tới nay!

"Ta đứng ở đỉnh điểm cuộc đời này, muốn chiến một trận với chính ta, bước ra con đường chỉ thuộc về chính mình!"

Tiếng nói của hắn chấn động tinh vũ. Diệp Phàm xuất hiện, đi tới một hướng, đời người huy hoàng nhất, dập nát hết thảy ngăn cản.

Trên con đường phía trước của hắn, không gì có thể ngăn cản. Mắt nhìn vào nơi nào, nơi đó liền sụp đổ, trở thành một mảnh rực rỡ, rồi sau đó hỗn độn bùng nổ, xuất hiện cảnh tượng khai thiên lập địa.

"Ầm!"

Giờ khắc này, từ trong Tiên Thai hắn bay ra một tia chớp hừng hực, cắt qua phiến vũ trụ này, dập nát thế giới này, chiếu rọi ra vĩnh hằng, chiếu sáng khiến người ta không mở mắt ra được.

Diệp Phàm nhắm lại con ngươi, để mặc cho tiên quang hừng hực, chiếu phá vũ trụ. Hắn bất động thật lâu, cứ vậy thể ngộ cảm giác trải qua đặc biệt này.

Rất lâu sau, hắn mở choàng hai mắt.

Hào quang mãnh liệt dần biến mất. Phía trước là mảnh Thần hải màu vàng, bốn bề sóng dậy, mênh mông cuồn cuộn, thỉnh thoảng có mặt trời trăng sao rơi xuống chìm dưới.

Vũ trụ mênh mông, tinh hà sáng lạn, chưa hề bị tàn phá, chưa hề bị hủy hoại, vẫn như hôm qua.

Diệp Phàm vẫn ngồi đó, bất động, yên lặng nhìn phiến tinh không này. Mãi đến rất lâu sau, mới tự nói:

"Ta đã nhìn thấy một góc tương lai!"

Điều hắn trải qua không phải ảo cảnh, mà là tương lai một vạn năm!

Đến nay quay đầu lại, tim hắn vẫn đau nhói, tâm thần vẫn bi thương. Đó là đoạn năm tháng tàn khốc không thể phai mờ. Diệp Phàm thét dài, bật đứng dậy, phải nắm bắt tương lai, không thể để thật sự diễn biến cảnh bi thương kia.

Trong lòng Diệp Phàm có ngọn lửa thiêu đốt, phải ngăn cản hết thảy chuyện này!

Sinh mệnh con người là trọng yếu nhất, dù ở bên cạnh, ở ngay trước mắt. Hắn quyết không thể đợi đến khi mất đi rồi thống khổ. Hết thảy giống như trải qua ngay hiện thực. Ý chí của hắn kiên cường như sắt thép, phải thủ hộ tốt cho mọi người, sẽ không đợi phát sinh sự thật kia.

Đồng thời, Diệp Phàm cũng biết vì sao xảy ra chuyện này. Trong tay hắn, một khối Thần mộc nóng bỏng đã bị đốt thành tro tàn. Đây là bí quyết chữ "Tiền" hắn thu được từ Loạn cổ nhất mạch ở Bắc Đẩu. Lúc này, hắn đã tu thành.

Thời gian dài đến nay, hắn để mọi người Thiên Đình tìm hiểu, nhưng không ai hiểu được. Cần thiên duyên. Ngay cả hắn cũng không hiểu môn này, với hắn mà nói đó chỉ là mảnh gỗ.

Nay không ngờ lại bất ngờ tu thành, một đoạn áo nghĩa lạc ấn vào trong đầu.

Đây là loại bí thuật tối cao, bí thiên vô thượng để tu luyện nguyên thần. Một khi nắm giữ đồng thời đạt tới viên mãn, ngẫu nhiên có thể dự cảm tương lai.

Đồng thời, hắn phát hiện bí quyết chữ "Hành" tiến bộ vùn vụt. Dường như trong quá trình ngộ đạo, hắn quấy động tới thời gian. Hai loại bí thuật tối cao kết hợp, tạo thành trải qua đoạn năm tháng đáng sợ vừa rồi.

"Còn có khu Thần hải này..."

Diệp Phàm nhìn chằm chằm khổ hải màu vàng thật lâu không nói một lời.

Cũng không biết qua bao lâu, ánh mắt hắn kiên định lên. Trải qua đoạn năm tháng kia chính là tài phú quý giá nhất đời người.

"Một đoạn năm tháng, một đoạn cuộc sống, đạo của ta nhờ nó mà thành, là chí bảo vô giá!"

Diệp Phàm càng ngày càng kiên định, chùm tia sáng trong con ngươi càng kinh người.

Đó là tương lai, tuy không phải duy nhất, có thể hoàn toàn thay đổi. Nhưng loại một vạn năm thê lương này, cộng thêm cả trăm năm cô độc truy tìm, cái loại tuyệt vọng và cực kỳ bi ai đó, cùng với hiểu biết về sinh mệnh là không thể xóa nhòa.

Trải qua một đoạn năm tháng, hiểu được một đoạn tương lai. Đây là đoạn vạn năm đời người, giá trị vượt qua mấy bộ Cổ Kinh. Đây có lẽ là bảo tàng lớn nhất hắn thu hoạch được trên con đường tu đạo!

"Vô địch đương thời!"

Diệp Phàm tín niệm kiên định, trở nên vô cùng cương nghị, ánh mắt như hai tia chớp màu vàng. Hắn cất bước đi tới phía trước.

Sợi tóc trắng như tuyết, nhưng trên mặt không có nếp nhăn. Hắn còn trẻ, còn có thời gian, hết thảy đều còn kịp. Diệp Phàm diễn biến đạo và pháp của chính mình.

Đoạn năm tháng trải qua kia quá trọng yếu, làm hắn bi thương, làm hắn thống khổ, khiến hắn thê lương đến nay hồi tưởng lại đều chua xót. Lần này cũng làm hắn có đoạn cảm thụ khắc sâu, hiểu được vô số điều.

Thiên kiếp giáng xuống, biển lôi điện bao phủ nơi đây.

Diệp Phàm không chút sợ hãi. Đã trải qua đại kiếp nạn vạn năm như vậy, đời người còn gì đáng sợ? Hắn còn sống, thân nhân, bằng hữu còn sống, vậy là đủ rồi.

Hắn nghịch hướng bay lên trời, tung một quyền đánh lên phía trước, dốc sức xuyên qua ba tầng kiếp hải, đánh ra một mảng chân không!

Diệp Phàm độ kiếp, nhưng không phải một kiếp, mà là ba tầng Chuẩn đế kiếp cùng tới một lúc. Tuy thời gian tu đạo không dài lắm, nhưng hắn tích lũy đã đủ thâm hậu, như thật sự trải qua vạn năm chìm nổi.

Hắn từ Chuẩn đế tầng thứ ba, liên tục đột phá đến tầng thứ sáu. Có một không hai trên thế gian này. Lôi mang vô tận, một mảnh lớn Tiên vực trấn áp xuống vây quanh hắn.

"Không có gì đáng ngại! Mọi người đều còn sống, ba đợt kiếp chồng lên thì sao! Ta tất nhiên phải vượt qua!"

Tín niệm của Diệp Phàm cường đại chưa từng có! Vượt qua đoạn tương lai chân thật kia làm hắn bị xúc động quá lớn, ý chí của hắn như sắt thép, không xem ba tầng lôi kiếp là khó khăn vượt qua.

Trên thực tế, ba tầng Chuẩn đế kiếp rất hiếm thấy. Nói xưa nay chỉ có một lần này cũng không sai biệt lắm. Đạt tới trình tự này rồi, làm sao có thể liên tục độ kiếp.

Dưới tình huống bình thường, Chuẩn đế kiếp đúng thật cần vượt qua từng tầng một đi lên. Càng về sau càng gian nan. Mỗi tầng đều đã vây khốn một người tu đạo rất nhiều năm, thậm chí cho đến chết.

Mà Diệp Phàm mạnh mẽ như vậy, ba tầng Chuẩn đế kiếp này không thể ngăn cản hắn. Hắn vọt ngược lên, xuyên qua tất cả lôi hải, đánh tan thế giới Tiên vực rộng lớn kia.

Đỉnh đồng múa với hắn. Điều hắn muốn không chỉ những thứ này, mà muốn tương lai không tái diễn. Hắn cần phải cường đại hơn lên!

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tấn Đệ Nhất Bát Sắt
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN