Chương 1786: Điểm điểm huyết hoa

Hai người kia rời đi đã lâu, phiến chiến trường này vẫn chìm trong tĩnh lặng. Sự xuất hiện của hai nhân vật tuyệt thế với khí phách hào hùng vạn trượng đã khiến cả thiên địa cũng mất đi màu sắc tươi sáng!

Ta sống, ta cười, ta tiêu sái. Ta buồn, ta giận, ta độc tôn! Khi còn sống đến thế gian này, ta không thể tự mình lựa chọn, nhưng khi chết, do ta chứ không phải do trời. Ta phải kết thúc trong huy hoàng cực hạn!

Họ cười lớn tiến thẳng vào cấm địa Sinh Mệnh nha, không màng con đường hiểm trở phía trước. Khuôn mặt họ rạng rỡ, phóng khoáng và tùy ý, muốn đi chém chí tôn!

Mọi người đều kinh sợ, không nói nên lời!

Sao lại có người như vậy? Bước vào cấm địa Sinh Mệnh nha mà ung dung như dạo chơi sân nhà, vừa cười vừa cuồng ca. Lưng đeo cung, tay cầm thiết qua, cứ thế tiến thẳng vào chinh chiến!

Không phô trương long trọng, không thanh thế kinh thiên động địa, chỉ đơn giản như vậy! Đến cuối vận mệnh, trong ánh lửa rực rỡ nở rộ soi sáng cả bộ cổ sử tu luyện.

"Ầm!"

Không biết từ nơi nào, một dao động hừng hực mãnh liệt như sóng lớn vỗ bờ truyền đến, tựa như loạn thạch xuyên qua không gian, kinh động khắp vũ trụ.

Mảnh nhỏ thời không bay tới!

Chỉ trong khoảnh khắc đó, mọi người nhìn thấy con ngựa què đang hóa rồng. Toàn thân bệnh tật tan biến, toàn thân trắng như tuyết, không còn một sợi lông tạp. Nó trở thành một con thiên mã có một không hai. Trên lưng nó, một thiếu niên mặc ngân bào cầm trong tay chiến qua sáng loáng, chỉ về phía chín tầng trời xa xăm, thần thái bay lên, khí phách độc nhất vô nhị.

Trên Hoàng Sào, Bất Tử Thiên Hậu đứng đó, thân thể lung lay sắp ngã, khuôn mặt nàng đẫm lệ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Hình ảnh mơ hồ kia tuy chỉ thoáng hiện trong nháy mắt, nhưng nàng thấy rõ ràng: đó chính là đệ nhất thần tướng năm xưa, phong thái tuyệt thế, có một không hai. Người ấy một mình quét ngang chiến trường, chọc phá chín tầng trời!

Nhưng nàng biết, sau hôm nay, nàng sẽ không bao giờ còn nhìn thấy thiếu niên ngân bào và con ngựa trắng kia nữa. Thiên kiêu cái thế ấy đã bước lên đỉnh cao Cực Đạo của mình nhưng mãi mãi không thể quay về, từ đó không còn xuất hiện ở nhân gian.

- Ha ha...

Chỉ trong khoảnh khắc, mọi người lại nghe thấy tiếng cười to sang sảng của thiếu niên kia. Sau đó, hắn tiến vào Âm phủ muốn giết chí tôn cổ đại.

Cây côn đá vắt ngang trời, khí phách hắn cái thế. Chỉ trong chớp mắt đó, vầng hào quang chiếu sáng muôn đời!

Không biết qua bao lâu, mọi người tại nơi này vẫn chìm trong tĩnh lặng!

- A...

Một tiếng hét đặc biệt thê lương thảm thiết vang lên. Phía sau Diệp Phàm, hư không vỡ nát. Một chiến thi thông linh vừa vươn ra nửa người và một cái đuôi bọ cạp đã bị hắn tung một chân đá vỡ nát mà không cần quay đầu lại. Ngay cả đại đạo pháp tắc và mảnh nhỏ binh khí của đối phương cũng cùng nhau bay tứ tán.

Đây là một chiến thi Chuẩn đế, tập kích lại đây, đã bị hắn giải quyết.

- Muốn giết ta thì quang minh chính đại đến. Những thứ vô dụng này, đồng loạt lên cũng không đủ giết!

Diệp Phàm lạnh lùng cười, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn bước từng bước về phía trước, không nhanh lắm, nhưng mang theo một loại áp lực cường đại. Vòm trời rung chuyển từng hồi.

"Ầm, ầm..."

Cuối cùng, mỗi bước chân Diệp Phàm hạ xuống, tinh không đều sụp đổ một mảng lớn. Đại quân âm binh phía trước thì gặp thương vong nặng nề khó có thể tưởng tượng. Mặc dù có thi hài Chuẩn đế lĩnh quân cũng không thể chống lại!

Diệp Phàm không chút giữ lại, máu huyết toàn thân sôi trào, chùm tia sáng từ trong đầu xông thẳng lên trời cao mười vạn dặm. Từ đầu đến chân hắn đều phát sáng như một Thiên thần từ cổ đại bước đến, tản ra khí tức khủng bố khó có thể tưởng tượng!

Đây là một loại uy thế vô địch, dao động lực lượng của một người trấn áp khắp vòm trời. Đối với âm binh, loại lực lượng hừng hực mãnh liệt này là chí mạng, chúng đều bùng cháy lên.

- Đi chết đi!

Người chủ Diêm La Điện hét lớn.

Một mảng âm khí mờ mờ tối bay tới, lục đạo Luân Hồi Môn cùng nhau lóe sáng bay về phía Diệp Phàm, muốn nuốt hắn đưa vào Âm phủ tiến tới tiêu vong.

Người chủ Diêm La Điện có chút nóng nảy. Thiếu niên của Thiên Đình cổ kia thật đáng sợ, hắn muốn trở về truyền tin, tránh cho Minh Hoàng ngủ say thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Nhưng, sao có thể để hắn như ý!

Diệp Phàm chưa kịp động, một gốc cây Thanh Liên đã bay qua, vỡ nát hư không muôn đời, đánh cho lục đạo Luân Hồi Môn đều dập nát.

Sương mù màu xám bay tán loạn.

Lão nhân đốn củi ra tay. Lão nắm giữ binh khí Thanh Đế, tự nhiên sẽ không ngồi xem chủ Diêm La Điện huyết tẩy nơi này. Kiềm chế và đánh chết hắn mới là nhiệm vụ phải hoàn thành.

- Sát! Thời đại của Thiên Đình cổ sớm đã trở thành quá khứ. Thần ta, vì hắn mà chiến, chém chết mọi người bọn họ!

- Vì vinh quang ngày xưa, vì tôn nghiêm của Thiên Đình cổ ta! Tẩy sạch sỉ nhục, đánh giết tàn quân của Bất Tử Thiên Hoàng!

...

Nơi này tiếng hô sát rung trời, đại chiến lan rộng. Các phiến tinh không đều sôi trào, cường giả như rừng, tung hoành xung phong liều chết. Pháp tắc như mưa, không ngừng hạ xuống.

Cho dù là Đại Thánh rơi vào loại chiến đấu này cũng rất nhanh sẽ bị hủy diệt. Cường giả thần thoại trong trận đại chiến bao la hùng vĩ này dễ dàng bị dập nát, bởi vì chư hùng cùng tồn tại, không có kẻ yếu. Họ đến từ các đại chủng tộc chí cường.

Chỉ có Chuẩn đế mới có thể độc lập trên trần thế. Diệp Đồng toàn thân nở rộ Thái Dương thần quang, đại chiến với thống lĩnh thị vệ lao ra từ trong Hoàng Sào. Đó là một vị nữ Chuẩn đế, tu vi khủng bố.

Tiểu Tùng và Cô Tâm Ngạo cũng đồng loạt ra tay, giết chết người mạnh của các lộ Địa phủ. Những cổ thi kia lai lịch kinh người. Thỉnh thoảng, có người kinh ngạc kêu lên, nhận ra đó là tộc chủ tuyệt đại của một thế hệ nào đó.

Dương Hi, Sơn Hoàng cùng xông vào trong biển người đại sát tứ phương, huyết chiến với Cổ tộc hào hùng.

Vũ trụ thật sự quá lớn. Lần này tiếng trống Hoán Tương của Thiên Hoàng cùng với tiếng kèn Chiến Tranh của Đế Tôn ảnh hưởng rất rộng, quấy nhiễu không biết bao nhiêu chủng tộc, trong đó không thiếu Chuẩn đế vượt qua hư không mà đến.

Đã bao nhiêu năm, chưa từng có một lần đại chiến quy mô lớn như vậy. Lần này khẳng định là thảm khốc nhất từ sau lần hắc ám náo động!

Mạng người còn rẻ hơn so với cây cỏ, từng mảng cường giả ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ thiên địa. Đây là một cảnh tượng ngày tận thế, mọi người đều điên cuồng.

Bất Tử Thiên Hậu lau sạch nước mắt, sắc mặt trở nên lạnh băng, không ngừng nổi trống. Tiếng trống nặng nề kia như cổ thú của Tiên giới rít gào, chấn nhiếp đến trong linh hồn người ta.

Loại tiếng trống này ảnh hưởng tới tâm chí người, làm cho người ta điên cuồng. Hậu duệ của tám bộ chúng cùng với các cường giả đi theo khác đều cuồng hóa, gần như phát điên, không sợ chết xung phong về phía trước. Rất nhiều người nhiệt huyết đều đang thiêu đốt.

- Thiên Hậu còn không rút đi sao? Mặc dù ta hứa hẹn không giết ngươi, nhưng còn có những người khác. Còn khăng khăng một mực như vậy, hối hận thì đã muộn!

Lão Thần quát.

- Ha ha... Kiếp này, cái gì đều là không. Ta nếu không leo lên tới tuyệt đỉnh, thì làm cho cả thế giới đều chôn cùng ta đi!

Bất Tử Thiên Hậu phát điên, trên mặt có nước mắt, cũng có vẻ dữ tợn. Khuôn mặt thanh lệ động lòng người ấy tràn ngập phức tạp. Thiếu niên bạch mã kia không có khả năng còn sống quay lại. Trong lòng nàng có vô tận thống khổ. Cùng với như thế, còn không bằng đánh cho vũ trụ vỡ nát.

- Bằng vào thực lực của Thiên Hậu, còn không làm được những chuyện đó!

Lão Thần không chút khách sáo nói.

- Làm không được sao? Ta sẽ cho mọi người các ngươi đều hiểu được thế giới này phải rung chuyển, vỡ nát!

Bất Tử Thiên Hậu quát to.

"Ầm!"

Hai người đại chiến kịch liệt, tiên âm nổi lên bốn phía, thần phong mênh mông cuồn cuộn, như là có hai vị Cổ Hoàng tái hiện quyết đấu ở kiếp này.

Bí khí của Thiên Hoàng quyết đấu với pháp khí của Đế Tôn, thật sự là đối chọi gay gắt, như là Cổ Hoàng đang chiến đấu. Họ đều là đại nhân vật danh chấn muôn đời, xưa nay có thể tìm được mấy người có thể luận bàn cùng họ?

- Hừ! Thiên Hoàng hao hết tâm lực rèn luyện ra cái trống Hoán Tương chẳng qua cũng thế thôi a. Có huyết tế cùng không ngăn chặn được tiếng kèn của Đế Tôn.

- Ta nghe nói, tiếng kèn của Đế Tôn là một đoạn sừng rồng chân chính, xem ra cũng không được tốt lắm a. Rồi lại không đánh lại tiếng trống của Thiên Hoàng, thật sự là kém cỏi!

Trong khi Bất Tử Thiên Hậu quyết đấu với lão Thần, thị vệ của hai bên cũng đang liều mạng huyết chiến. Không riêng gì hành động, ngay cả miệng lưỡi cũng không nhàn rỗi, muốn làm tan rã ý chí chiến đấu của đối phương, làm mất ổn định tâm thần người ta.

"Ầm!"

Diệp Phàm xuất thủ, hiện tại không có ai có thể chặn đường hắn. Lão Thần quyết đấu với Thiên Hậu, lão nhân đốn củi liều mạng huyết chiến với người chủ Diêm La. Hiện tại, hắn là chí cường giả duy nhất rảnh tay, đại sát tứ phương như vào chỗ không người.

- Tiểu tử, lại đây! Ngươi tinh khí thần tràn đầy, tiếp thay ta, để lão già ta nghỉ ngơi trong chốc lát!

Lão nhân miệng đầy răng vàng khẽ hét lớn. Sau lưng lão có một dấu tay đáng sợ, trên người rách tung tóe... Lão bị một khối chiến thi đánh lén gây nên, thiếu chút nữa bị Luân Hồi Môn của chủ Diêm La thu đi vào.

Lão đã sớm bị thương, liều mạng huyết chiến với U Ma Thần quả thực có phần tốn sức.

- Được, ta đến đây!

Diệp Phàm đánh giết tới gần, rồi thay thế cho lão nhân.

Kết quả, lão nhân vừa rời chiến trường, lại tinh khí thần mười phần giống như uống máu gà, nháy mắt vọt thật cao, bổ nhào về phía Hoàng Sào, hai mắt lóe lên tia sáng kẻ trộm đạo, nói:

- Ta đến đây!

Bộ dáng đáng khinh này lập tức làm cho Diệp Phàm hết biết! Lão già kia rõ ràng là nhắm vào trọng bảo trong Hoàng Sào. Hiện tại, tinh thần phấn khởi dù có cho lão chiến mười trận liên tiếp cũng không có vấn đề gì.

U Ma Thần thật sự rất cường đại, mặc dù không còn rầm rộ như năm đó, nhưng Diệp Phàm cũng cảm giác được một loại áp lực khổng lồ, như đang đối mặt với một đầu hoang thú thời đại khai thiên.

Trên thực tế, U Ma Thần thật sự chính là một đầu hoang thú, là chủng tộc huyết mạch lực cường đại. Lúc này, mặc dù hóa thành thân người, nhưng thân ảnh khổng lồ sau lưng hắn kia như trước như một ngọn núi, bất cứ lúc nào có thể hóa ra thực thể phóng tới đánh giết.

- Thiên kiêu đời sau lục trọng thiên, để ta nhìn xem rốt cuộc ngươi có bất phàm cỡ nào!

U Ma Thần rống to, như một đám mây đen vọt tới, huyết khí như biến, thân thể như ma là một ngọn thanh đăng thiêu đốt vũ trụ, pháp tắc theo ngọn đèn mà khuếch tán.

Hắn không có coi thường Diệp Phàm, bởi vì hắn biết, mặc dù cảnh giới của mình cao, nhưng trạng huống thân thể thật không tốt lắm, không thể phát huy ra toàn bộ thực lực.

"Ầm!"

Thanh đăng phát sáng, bấc đèn ngồi xếp bằng một tiểu nhân, há mồm nuốt tất cả pháp tắc và tiên quang của Diệp Phàm chấn ra, chuyển hóa thành tinh khí cho bản thân, bấc đèn bùng cháy, bùng phát mở ra.

Loại lửa này rất đặc biệt, từng mảng lớn âm vụ lượn lờ chung quanh, cuồn cuộn mãnh liệt. Nó có thể ăn mòn tinh khí và nguyên thần người ta, còn có thể làm tan rã thân thể. Nghe nói đây là lực lượng hủy diệt của thời kỳ khai thiên.

Diệp Phàm chụp ra một chưởng, vốn có thể đánh tới bầu trời vỡ nát, nhưng lại bị lực lượng chí nhu chí âm này làm tan rã. Hắn lập tức nhảy dựng trong lòng.

- Sát!

Trận chiến này không thể kết thúc trong thời gian ngắn, mà là một hồi khổ chiến.

Trên thực tế cũng chứng minh điều này, U Ma Thần càng đánh càng hăng, trong cơ thể hắn có một luồng dược lực đang tan ra. Hiển nhiên, dược tính còn thừa của Cừu Chuyển Tiên Đan đang có tác dụng, giúp cho trạng thái của hắn phát triển tốt dần lên.

- Người từng được đệ nhất thần tướng của Thiên Đình cổ khen ngợi, quả nhiên ngươi rất mạnh, nhưng ngàn vạn lần đừng cho ta cơ hội nha. Bằng không, bàn tay che phủ bầu trời bóp chết thiên tài, chính là phong cách của ta!

Trên người U Ma Thần điểm điểm vết máu, rét căm căm nói.

- Ta sẽ không cho ngươi cơ hội! Thời đại của các ngươi kết thúc rồi. Tất cả hết thảy đều sắp trở thành quá khứ. Kiếp này thuộc về người của thế hệ này!

Diệp Phàm bình tĩnh nói.

Hơn một ngàn chiêu công phạt sinh tử, trên người Diệp Phàm xuất hiện nhiều đóa hoa máu bắn tung tóe. Giờ khắc này, hắn đã quan sát thấu hiểu tất cả chiến kỹ của đối phương, liền phát động Thần cấm.

"Ầm!"

Thiên Đế Quyền độc nhất vô nhị, kim quang hừng hực giáng xuống. Diệp Phàm như một vị Đại đế đang xuất hành. Hắn tung một quyền đánh nát ngọn thanh đăng phía trước. Đồng thời, thân thể U Ma Thần cũng nổ tung, máu tưới khắp vũ trụ.

Mọi người đều phát lạnh. Diệp Phàm quá cường đại, liên tiếp giết chết ba đại thần tướng. Họ đều là cao thủ vô thượng năm đó từng đi theo Bất Tử Thiên Hoàng. Sống đến kiếp này, những người này gần như đều chết dưới tay hắn.

Cường giả dù có vĩ đại đến mấy, trước mặt năm tháng cái gì cũng không còn lại. Kết quả chính là điểm điểm hoa máu bắn tung tóe.

"Ầm!"

Đột nhiên, ở chỗ sâu trong tinh không, tràn ngập một đạo khí tức khủng bố, rung động nhân giới.

- Là... hướng Địa phủ!

Diệp Phàm chợt ngẩng đầu lẩm bẩm.

Nơi đó dao động kịch liệt, có mảnh nhỏ thời không bay ra, nhằm về phía tứ cực bát hoang. Mờ hồ nhìn thấy một thiếu niên, hắn gào thét trong thiên địa, cây thiên cung uốn cong, định bắn chết chí tôn!

Đề xuất Voz: Hành trình lấy vợ =)))
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN