Chương 1787: Đế lộ chém Diêm La

Đó chỉ là một mảnh nhỏ thời gian, tản đi khắp vũ trụ, không thể thấy được cảnh tượng chân thật, chỉ là những hình ảnh vỡ vụn.

Hiển nhiên, vũ trụ nơi đó đã bị đánh nổ tung!

Ánh mắt của Thiếu niên vẫn trong sáng có thần, hắn vô cùng chuyên chú, cây cung cứng đen nhánh bị kéo cong. Không có mũi tên, hắn triệu hồi một dải thiên hà, ngưng tụ thành mũi tên Thần vũ trụ, ẩn chứa tinh khí thần có thể khai thiên lập địa của hắn!

Ở đằng xa, một thân ảnh cổ xưa từ trong Âm phủ bị đánh vỡ đi ra, mặc giáp trụ đen, toàn thân đen nhánh, khôi giáp che kín cả bộ mặt và ánh mắt.

Chỉ có ô quang lưu động, khí tức tử vong mặc dù cách xa bao nhiêu tinh hệ cũng vẫn khiến mọi người sợ run, như đối mặt với một vị tiên đã chết đi.

Đây là một vị chí tôn đáng sợ. Trước khi trở thành Minh Hoàng, thi thể kiếp trước của hắn là một nhân vật cấp Đế, công tham tạo hóa, không gì sánh nổi.

Lúc này, hắn từ trong Âm phủ bước ra, như Tiên ma diệt thế!

Thiếu niên không hề sợ hãi, trên mặt càng sáng lạn, đứng sừng sững dưới tinh không, tóc đen bay lên, chỉ có ta độc tôn!

Đáng tiếc, mọi người chỉ có thể nhìn thấy màn này, các hình ảnh khác hóa thành mảnh nhỏ thời gian bay về bát hoang, không thể thấy lại.

Mọi người biết, thiếu niên đã động thủ với Minh Hoàng!

Chiến tướng cái thế của Thiên Đình cổ, một tồn tại nghịch thiên, không chỉ nói suông, hắn thật sự đánh vào cấm địa Sinh Mệnh của thời đại thần thoại, phải thí Đế, quyết một trận tử chiến.

"Đông!"

Từ chỗ sâu nhất vũ trụ truyền đến tiếng vang thế giới vỡ nát, có pháp tắc đáng sợ tràn ngập. Mọi người đều sợ run, nhưng chung quy không thể đi xem cuộc chiến.

- Sát!

Sau phút thất thần ngắn ngủi, mọi người lại nhớ tới hiện thực, liền tiếp tục triển khai quyết chiến. Đây là hình ảnh máu nhuộm tinh không. Đại chiến đang tiếp diễn.

Diệp Phàm chém chết thần tướng thứ ba. Bên cạnh hắn không có ai khác dám tới gần, đây là phong thái vô địch từ việc chém giết tạo thành, nơi hắn đi qua, mọi người đều tránh lui.

Trên chiến trường, đám người Diệp Đồng, Tiểu Tùng, Dương Hi, Sơn Hoàng, đại hán râu ria xồm xồm... gần như đã ổn định được chiến cuộc. Lúc này chỉ còn lại trận quyết chiến trên Hoàng Sào, cùng trận đại chiến giữa lão nhân đốn củi và người chủ Diêm La.

"Ầm!"

Diệp Phàm không hề bận tâm, lúc này không còn giữ lại gì nữa. Trên đầu đại đạo bảo bình chìm nổi, Thôn Thiên Ma Quân xuất hiện tản ra vầng hào quang bất hủ.

- Cái gì? Binh khí Đế!

Chiến trường này, chư hùng sợ run. Lại một kiện binh khí Đế xuất hiện, hơn nữa là Thôn Thiên Ma Quân nổi danh nhất, chấn động muôn đời, sao không khiến mọi người sợ hãi?

Về kiện Thần khí chí tôn này, có rất nhiều truyền thuyết.

Nghe nói, chỉ cần thần lực đủ, thúc dục và tế luyện đến trình độ nhất định, Độc Nhân Đại đế sẽ tái hiện thế gian này, chủ đạo sinh sát luân hồi, không ai có thể đối địch.

Bởi vì, đây là thân thể của nàng luyện hóa thành, táng vào đó thể thân thứ nhất của nàng, cũng có nguyên thần pháp tắc và hồn phách lột xác lưu lại.

Trên thế gian này, Đại đế bí ẩn nhất không ai bằng nàng. Ngay cả sinh tử của nàng đến nay cũng không ai biết, vì vẫn còn truyền thuyết trường sinh liên quan đến nàng, không biết rốt cuộc nàng đã sống mấy đời.

Kiện Ma Quân này, trong hắc ám náo động hơn ba trăm năm trước cũng không bị đánh nát, huyết chiến với chí tôn mà vẫn không bị hủy diệt. Có thể thấy lực lượng đáng sợ và ma tính của nó tới mức nào.

Diệp Phàm thân là Thánh thể, cường thịnh nhất là huyết khí, tinh khí thần mãnh liệt như biển cả mênh mông, chấn động tinh không muôn đời, giống như Đế Tôn tái thế.

Toàn thân hắn phát sáng, toàn lực thúc dục Thôn Thiên Ma Quân đại sát tứ phương, không ai có thể kháng cự. Đại quân âm binh cùng nhân mã Hoàng Sào lập tức mất đi một mảng lớn. Phàm là con đường hắn đi qua đều là xương trắng và máu xây thành, không còn ai sống sót.

Đây là con đường của Đại đế, con đường của vô địch, rốt cuộc không tìm được đối thủ.

Ngay sau đó, hắn ra tay với Hoàng Sào, huyết khí ngập trời bao vây Thôn Thiên Ma Quân. Hắn vận dụng toàn bộ khí lực đập xuống Hoàng Sào thật lớn kia.

Diệp Phàm đã ở cảnh giới Chuẩn đế lục trọng thiên, máu huyết sôi trào, dùng tinh khí như biến tế luyện binh khí Đế, làm sống lại Thôn Thiên Ma Quân tự nhiên không thành vấn đề.

"Ầm ầm..."

Vòm trời nơi này lay động, tinh tú rung chuyển, toàn bộ thế giới sụp đổ. Thần uy Cực Đạo nở rộ, dâng lên vô tận màu sắc tường hòa.

Mọi người đều tránh lui. Phàm là kẻ ngăn chặn trên đường đều chỉ có thể chết tan nát. Dưới áp lực của Cực Đạo, Đại Thánh cũng chỉ có thể nổ tung, hóa thành máu bùn, không chịu nổi một kích.

Thôn Thiên Ma Quân đi tới đâu, nơi đó không còn địch thủ nào tồn tại.

"Ông!"

Hoàng Sào giải thể, Bất Tử Thiên Hậu đứng sừng sững trên đó miệng tràn ra vết máu, ánh mắt lạnh như băng của nàng trông lại, nhưng không thể ngăn cản được gì. Nàng đang đại chiến với lão Thần tới hồi gay cấn.

Diệp Phàm với Thôn Thiên Ma Quân đánh mở tòa Hoàng Sào bất hủ dùng phượng hoàng mộc xây thành này. Bản thân nó là một pháp khí, khắc rất nhiều phù văn chi chít, nhưng lúc này vẫn không chịu nổi.

Trong đó thậm chí có Hoàng phù của Bất Tử Thiên Hoàng lưu lại, nhưng Thôn Thiên Ma Quân có lực cắn nuốt thật đáng sợ, trực tiếp nuốt lấy lực lượng của những phù văn kia.

Kiếm Thần đầu bạc bị nhốt trong đó lao ra, còn lão nhân răng vàng lại hóa thành luồng sáng lui tới trong Hoàng Sào vỡ nát tan tành, cướp đoạt bốn phương.

- Các ngươi bức ta!

Bất Tử Thiên Hậu kêu lên, dung mạo tuyệt mỹ có vẻ dữ tợn.

- Không phải ta bức ngươi, mà là muốn giết ngươi!

Diệp Phàm lạnh lùng nói.

Mấy ngày nay, chỉ cần nhắm mắt lại, tâm thần hắn không yên, luôn hiện ra hình ảnh một góc tương lai kia: một vạn năm cô quạnh, một vạn năm lạnh lùng, một vạn năm thê lương... luôn làm hắn thống khổ.

Một góc tương lai đó làm hắn không thể yên tình, không thể nhắm mắt: Đám người Bàng Bác, Lý Hắc Thủy đều chết trận, Diệp Đồng, Tiểu Tùng bị Bất Tử Thiên Hậu và đầu sỏ Địa phủ đánh tan xương nát thịt, máu tươi nhuộm tinh hà, vô cùng thảm thiết.

Cơ Tử Nguyệt hóa thành máu, xương cốt vùi lấp trong đống đổ nát, mà Tiểu Tử còn nhỏ và non nớt như vậy cũng không tránh được một kiếp... Hắn nhìn thấy toàn là máu, nhắm mắt lại là những cảnh này. Đêm hắn không thể nhắm mắt, mỗi thời khắc đều trôi qua trong lo âu.

Đây là nguyên nhân Diệp Phàm bất kể phải trả giá nào, tận hết toàn lực phát động trận chiến này! Bị động chờ đợi tai ương buông xuống không phải lựa chọn của hắn. Hắn phải thay đổi tất cả, trước hết phải giết Bất Tử Thiên Hậu!

"Ầm!"

Diệp Phàm thúc dục Thôn Thiên Ma Quân, liên tục ra đòn nặng tay với Bất Tử Thiên Hậu, ngay cả nguyên thần đều thiêu đốt.

Bất Tử Thiên Hậu quyết đấu với lão Thần, hai người đều nắm giữ pháp khí đáng sợ của Đế cổ lưu lại, vốn đang thế lực ngang nhau. Nhưng hiện tại cân bằng bị phá vỡ, nàng bị thương nặng, phun ra một ngụm máu lớn.

Diệp Phàm tâm thần run lên, đúng lúc thu tay lại, vì cảm giác được ở một chiến trường khác có điều không thích hợp: lão nhân đốn củi và chủ Diêm La Điện đều đang thiêu đốt Thần huyết, phải liều mạng.

Hiển nhiên, chủ Diêm La dự cảm không ổn, biết đại thể đã mất, nên muốn phá vây bỏ đi. Lão nhân đốn củi đang dùng hết toàn lực ngăn cản.

- Sát!

Diệp Phàm bước một bước, bí quyết chữ "Hành" xuất thần nhập hóa. Với áo nghĩa này, hắn đã đạt đến đỉnh cao, thời không ngưng đọng lại. Hắn tới ngay phụ cận, thúc dục Ma Quân đập xuống.

"Ầm!"

Đây là một cuộc đại quyết chiến. Chiến thương đen trong tay chủ Diêm La Điện tản ra tử khí như biến, đón chặn Thôn Thiên Ma Quân. "Keng" một tiếng, tia lửa bắn ra bốn phía, sáng lạn như thiên hà lật ngược.

- Tiểu bối tu đạo mấy trăm năm, cũng dám tới ức hiếp ta?!

Người chủ Diêm La Điện lộ thần sắc dữ tợn, trên đầu những cái sừng cực lớn lưu động ma quang, móng vuốt lớn màu xanh dọa người. Hắn cầm thương đứng đó không giận mà oai.

- Thời đại này không còn của ngươi nữa rồi! Nên kết thúc đi! Tất cả phải thuộc về thế hệ chúng ta này!

Diệp Phàm nói vô tình, lại tiếp tục ra tay.

"Ầm" một tiếng, hắn phát động Thần cấm, chiến lực tăng lên cực nhanh. Trên đầu Ma Quân mở ra, tỏa ra vô tận tiên quang đánh tới người chủ Diêm La Điện.

Hắn đứng ở Chuẩn đế lục trọng thiên, muốn quyết đấu với kẻ sắp thành đạo cầm binh khí Đế. Đương nhiên ở vào thế bất lợi tuyệt đối. Nhưng khi phát động Thần cấm, khoảng cách lập tức thu ngắn lại, có thể chiến một trận!

Mắt người chủ Diêm La Điện nổ bắn ra hai luồng sáng xanh. Có thể tu đến cảnh giới này, đương nhiên là người đáng sợ nhất. Hắn cũng có thể phát động Thần Cấm, nhưng không thể làm theo ý mình. Điều này khiến hắn cảm thấy lo lắng. Nhất định phải diệt trừ Diệp Phàm, bằng không sau này tất nhiên sẽ trở thành kẻ địch đáng sợ nhất của Địa phủ.

Trong mơ hồ, người chủ Diêm La Điện dường như đã thấy một vị Đại đế quật khởi. Hắn nhất định phải ngăn cản sự biến hóa này, cắt đứt con đường phía trước của Diệp Phàm.

"Ầm!"

Binh khí Đế va chạm. Lão nhân đốn củi cùng ra tay!

- Để ta cố định cây Tử Vong Thương kia, ngươi đi đánh hạ hắn!

Lão nhân đốn củi nói.

Diệp Phàm gật đầu, hai người phân biệt ra tay.

- A...

Người chủ Diêm La Điện rống to, phá vỡ hư không, nhưng bị Thanh Đế Liên và Thôn Thiên Ma Quân mạnh mẽ đánh bay ra, không chạy thoát được.

Lão nhân đốn củi dùng hết tất cả pháp thuật, dùng Thanh Liên đè lên cây Tử Vong Minh Thương, cố định nó, làm nó không thể giãy thoát.

Người chủ Diêm La Điện kinh ngạc. Lão nhân đốn củi không ra tay đối phó hắn, chỉ phụ trách giam cầm binh khí của hắn. Diệp Phàm hiệp với Thôn Thiên Ma Quân bùng phát Đế uy Cực Đạo vô thượng, nghiền ép tới.

- Ta muốn cho ngươi biết rằng, chênh lệch không thể bù lại. Thần cấm cũng không được. Ta sắp thành đạo, đạo hạnh và lĩnh ngộ về cảnh giới Đế không phải Thần Cấm có thể chạm tới được!

Chủ Diêm La hét lớn, cầm chặt Minh Thương, vừa giằng co với lão nhân đốn củi, đồng thời cũng cố gắng công kích về phía Diệp Phàm. Trường thương đen phát ra từng đợt hào quang bắn tới.

- Nói gì cũng vô dụng. Thời đại của ngươi đã kết thúc, chúng ta sẽ quật khởi ở kiếp này, thề phải san bằng Địa phủ!

Diệp Phàm rống to.

Cái nắp kỳ bí bay lên, miệng hũ hướng về phía trước nhắm thẳng người chủ Diêm La Điện, đánh ra hào quang ức vạn đạo kịch liệt, bao phủ nơi đó.

"Keng!"

Tử Vong Minh Thương cùng Thanh Đế Liên đều rung động chống lại thần uy, nơi này rơi vào cảnh hỗn loạn.

- Vẫn chưa đủ!

Người chủ Diêm La Điện phản kích.

Tuy không rút về được Minh Thương, nhưng hắn có thể dùng pháp tắc của mình mượn dùng cây thương này chấn ra, dùng nó để chống lại hai người. Dưới lực liều mạng, hắn bùng phát chiến lực vượt qua bình thường.

- Vẫn chưa đủ sao? Vậy tái chiến đi!

Diệp Phàm rống to.

Hắn đứng ở lĩnh vực Thần cấm, thông thiên động địa, chiến lực vô tận, áp bức tinh vực chung quanh sụp đổ. Chư hùng hoảng sợ đều rời xa, chiến trường này trở nên trống không.

Diệp Phàm vận dụng bí quyết chữ "Giai", toàn thân chiến khí sôi trào, chiến lực tăng thẳng lên đỉnh tuyệt của đời người, trước đây chưa bao giờ đạt tới!

Đến nay, bí quyết chữ "Giai" chỉ có ở lĩnh vực Thần cấm mới có thể thi triển, toàn diện tăng lên tố chất thân thể. Bất kể là chiến lực, tốc độ, hay nguyên thần... đều trực tiếp thăng hoa tới gấp mười lần!

Đây là loại bí thuật nghịch thiên, tuy rất khó dùng ra, hạn chế nhiều, nhưng một khi đạt tới cảnh giới này, một khi thi triển đó chính là mặt trời trăng sao núi sông đều phải thất sắc, thiên địa đều phải vỡ tan!

- Đại đế sao?

Mọi người đều chấn động, cảm nhận từng đợt khí tức Đế Hoàng.

Lĩnh vực Đại đế có tấm chắn, ngăn cản tất cả tấn công của kẻ dưới, hạn chế các loại phương pháp phá vào. Nhưng lúc này, mọi người dường như cảm ứng được loại khí tức đó.

Thôn Thiên Ma Quân bay lên, đánh xuống, trực tiếp làm người chủ Diêm La Điện buông tay, vứt bỏ Minh Thương. Ba kiện binh khí Đế đồng thời bay tung ra ngoài.

Diệp Phàm đứng trên thiên hạ, mái tóc đen đậm bay lên. Giờ khắc này, mọi người không kìm nổi phải quỳ xuống lạy, như ẩn như hiện có một luồng uy áp Hoàng Đạo.

Có lẽ không yếu kém so với đệ nhất thần tướng của Thiên Đình cổ kia chứ?

Diệp Phàm ra tay, liều mạng đọ sức cận chiến, đại chiến với người chủ Diêm La Điện. Đây là cuộc đại quyết đấu không có binh khí.

- Sát!

"Ầm!"

Từng quyền gặp máu, từng quyền vào da thịt!

Đây là cuộc đại quyết chiến người thường không thể tưởng tượng. Diệp Phàm chống lại người chủ Diêm La Điện. Hắn đang ở đỉnh phong nhất của đời người, đứng sừng sững ở tuyệt đỉnh sinh mệnh, phát huy ra uy lực cả thế gian khó sánh.

- A...

Người chủ Diêm La Điện rống to, toàn thân đẫm máu. Mặc dù chống lại, mặc dù khí phách cái thế, mặc dù chiến lực nghịch thiên, nhưng vẫn bị Thiên Đế Quyền của Diệp Phàm đánh tan nát. Chỉ có nguyên thần độn ra, hóa thành một đạo thanh quang định xé rách bầu trời mà đi.

Thôn Thiên Ma Quân bay lên, miệng hũ phát ra từng đợt tiên quang, trực tiếp hút hắn vào trong. Cái nắp kỳ bí đậy lại, "ầm" một tiếng, tất cả trở về yên tĩnh.

Người chủ Diêm La Điện ngã xuống, thân thể khổng lồ tan nát, nổ tung trong tinh không, lót một con đường máu và xương, kéo dài đến dưới chân Diệp Phàm.

Mọi người đều biết, ở kiếp này, ở thời đại này không còn ai có thể ngăn cản Đế lộ của Diệp Phàm. Một vị Đại đế sắp quật khởi ở kiếp này!

Đề xuất Voz: Lý Do & Lời Hứa
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN