Chương 1819: Thánh thể ngày nay

Diệp Phàm xé toạc Bá thể đại thành thành hai nửa, tắm trong Thương Thiên Bá Huyết. Hắn như một Ma Thần, sừng sững dưới tinh không, khí thế vô địch thiên hạ không thể nghi ngờ hiển lộ ra hết.

Máu văng bắn ra, tử khí bốc hơi, hai nửa thân thể vỡ nát, rồi lại lần nữa tổ hợp cùng nhau!

Chí tôn khó giết, càng là người như vậy càng không thể một kích chết đi. Nguyên thần của Bá thể đại thành vừa rồi tránh thoát, không bị đánh trúng, chỉ tổn hại thân thể mà thôi.

Đại chiến tiếp tục, thời gian trôi qua, ba người đánh vỡ khung trời, từ một vực tiến vào một vực khác, một đường đánh cho mặt trời mặt trăng mất sáng, tinh hà ảm đạm.

Máu tươi tuôn chảy, hai vị Bá thể đại thành đều sớm bị trọng thương, máu tươi chảy dài khắp trời, vương vãi khắp tinh không, Diệp Phàm đánh đến cuồng, phía sau theo đuổi không bỏ.

Đây là một hồi sinh tử chiến, nếu hôm nay không diệt trừ hai người, ngày khác ắt thành đại họa. Dù Diệp Phàm không sợ, nhưng thân nhân, bằng hữu của hắn chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

Bởi vậy, ánh mắt hắn lần nữa như kim đăng, chém phá vũ trụ, nhìn chằm chằm hai người không rời, không ngừng truy đuổi, một đường công kích mãnh liệt.

Chiến đến bước này, hắn đã chiếm ưu thế tuyệt đối, bẻ gãy nghiền nát, tiến mạnh tới, hai đại chí tôn cũng không phải đối thủ của hắn, không ngừng bay trốn.

Đây là một loại hình ảnh mang tính chấn động. Nên biết rằng, đó chính là hai vị bá chủ vô địch, ngày nay lại không địch nổi, vì tính mạng mà bay trốn, sao không khiến người ta khiếp sợ.

Chiến đến bây giờ, thời gian đã rất dài, nhưng mọi người vẫn cảm thấy quá nhanh. Hai vị Bá thể đại thành uy áp vũ trụ, sao có thể chật vật như vậy, bại quá nhanh đi!

Trong quá khứ, chỉ cần bọn họ vừa hiện thế, định sẵn sẽ là thây chất thành núi máu chảy thành sông, không ai có thể đối địch, xưa nay không mấy người là đối thủ của họ. Nhưng hôm nay lại thảm thiết như vậy, toàn thân đẫm máu, bị một cường giả tuổi còn trẻ không ngừng đuổi giết.

"Đây là phải nghịch thiên sao? Thánh thể đại thành mới hơn sáu bảy trăm tuổi, tương lai hắn sẽ thống trị một đoạn năm tháng dài dòng đến mức nào đây!"

"Trẻ tuổi như vậy đã có thể đuổi giết chí tôn cổ đại, tương lai cho hắn thời gian, chậm rãi củng cố thì sẽ đạt tới độ cao thế nào nữa?"

Mọi người đều khiếp sợ: sự cường đại của Diệp Phàm vượt qua tưởng tượng của mọi người.

Từ xưa đến nay, tuyệt đối không thiếu thiên kiêu, thế nhưng rất nhiều người đều chết trên đường trưởng thành, còn người một đường hát vang tiến mạnh, chỉ trong thời gian ngắn ngủi vô địch thiên hạ như vậy thật sự quá hiếm thấy.

Diệp Phàm một đường truy sát, đuổi theo chí tôn. Trong tinh hà thỉnh thoảng có máu bắn tung tóe, nở rộ. Bá thể đại thành phải gặp nạn, hai người cùng tiến thoái đều không chịu nổi.

Thời gian trôi cực nhanh, rốt cuộc tới thời khắc mấu chốt nhất, hai người đều trọng thương. Dưới tình trạng nguy hiểm này bọn họ hao tổn không chịu nổi, tinh huyết không dư thừa như Diệp Phàm.

Họ nhìn thoáng qua nhau, thở dài một tiếng. Thời đại thuộc về họ đã mất rồi, thật sự không phải đối thủ của đối phương, tiếp tục kéo dài thêm nữa hẳn phải chết không sai.

Cuối cùng, hai người hóa thành hai luồng tiên quang, chia ra nhằm hai hướng khác nhau. Bởi vì hợp lại cũng vô dụng, đánh không lại đối phương chi bằng chia nhau bỏ chạy.

Diệp Phàm quát lớn một tiếng, trong thiên linh cái, Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh vọt lên mà dị tượng lại hóa thành một thân Thiên Đế bay ra, cầm cái đỉnh truy kích đối phó với một người.

Về phần chính Diệp Phàm hắn, cũng toàn lực đuổi theo người còn lại, chuẩn bị tốc chiến tốc thắng.

"Ầm!"

Mọi người đều thấy được hình ảnh cuối cùng Bá thể đại thành Côn cổ giãy giụa dưới bàn tay to che phủ cả tinh vực này, trong đó tất cả tinh tú đều bị bao phủ.

Một tiếng đánh ra kịch liệt như sóng lớn vỗ bờ, tất cả tinh tú hoặc vỡ nát, hoặc như sóng lớn ba đào thổi quét đi phương xa, khiến nơi này trở thành vùng đất chân không.

Cây đại kích của Bá thể đại thành Côn cổ bị gãy đoạn, cả người hắn cùng nổ tung, không ngăn cản được một kích chí cường này. Hắn định trọng tổ chân thân Bá huyết, nhưng Diệp Phàm không cho hắn cơ hội, bàn tay to thò tới chụp bắt hắn trở về.

"Phốc!"

Mặc cho Côn cổ tự bạo, hai tay của Diệp Phàm vẫn như tấm thớt màu vàng chậm rãi khép lại, nghiền nát hắn mấy chục lần, bản thân lại không bị phá hủy.

Cuối cùng, nguyên thần của Bá thể đại thành Côn cổ tiêu tán, máu thịt thành tro, không bao giờ... sống lại nữa, bị đánh chết triệt để.

Mọi người chấn động, tất cả thông qua pháp trận, pháp nhãn thông thiên các thứ, nhìn thấy cảnh này đều toàn thân rét lạnh. Chiến đấu cấp số này làm cho họ không dám nghĩ tới.

Diệp Phàm không dừng lại lâu, lóe lên luồng hào quang rực rỡ, rồi biến mất tại chỗ, hắn phải đi giải quyết người còn lại kia.

Không thể không nói, dị tượng của hắn có diệu dụng vô cùng, sau khi luyện chế thành Thiên Đế, tách ra lâu như vậy cùng không hề tiêu tán, trong tay cầm Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh truy sát người phía trước.

Bá huyết văng ra, Tuyên Minh cùng đường than thở. Hắn biết mình sắp chết rồi! Không thoát khỏi truy kích của đối phương, chờ chân thân của Diệp Phàm quay lại hắn còn có đường sống sao?

Kết cục đích xác như vậy, chân thân Diệp Phàm đuổi tới, tự mình thúc động cái đỉnh thu hắn vào trong, tiến hành luyện hóa.

Cuối cùng, một mảng tro bụi rơi ra, còn có một viên Huyết Đan rơi xuống. Đó là tinh hoa huyết mạch của Bá thể đại thành, nén lại thành một viên Thần Đan!

Đương nhiên, viên bảo đan này cùng không nghịch thiên như tưởng tượng, bởi vì Bá thể đại thành sắp chết, sớm đã hao hết thọ nguyên, tinh hoa còn lại không nhiều lắm.

Trận chiến này kết thúc, Diệp Phàm dùng chiến tích đáng sợ để tuyên cáo với thế nhân, hắn đã liệt vào hàng ngũ chí tôn vấn đỉnh thiên hạ, vô địch đương thời.

Hai vị lão tổ Bá thể chết đi, trận chiến này đến đây là kết thúc, nhưng trong vũ trụ cũng không yên tĩnh, nơi nơi đều là tiếng bàn luận, hoàn toàn là tiếng náo động rầm rĩ.

Dưới bầu trời đêm trong trẻo nhưng lạnh lẽo, tất cả đều thực thê lương.

Chí tôn vô địch bị đánh hạ, một cao thủ đời sau đã đạp tất cả huy hoàng dưới chân. Diệp Phàm giành chiến thắng, nhưng không vội rời đi mà dừng lại đây một thời gian rất lâu.

Ngày sau, liệu có người khiêu chiến hắn hay không?

Hôm nay chí tôn bị giết, tương lai nói không chừng cũng có người đến chiến với hắn. Giống vị Thánh thể đại thành trên Thánh Nhai kia, khi huyết khí tràn đầy thì vô địch huy hoàng biết bao, nhưng tới tuổi già lại bị người đánh chết, máu nhuộm trên vách núi.

Tuy nhiên, lúc này cũng không phải lúc suy nghĩ sâu xa, hắn cất bước trong tinh vũ đi tới hướng tổ tinh Bá thể, lần nữa buông xuống.

Cả viên tinh tú nơi nơi đều là tiếng than khóc, rất nhiều cường giả cực kỳ bi ai, trụ cột tinh thần của họ đã sụp đổ, ngay cả cổ tổ vô địch đều chết trận, còn lấy gì để chiến đấu?

Họ tu đến tuyệt đỉnh, mạnh nhất cũng chỉ là Bá thể đại thành, nhưng cũng không địch lại, người cấp số đó vẫn phải chết trong tay Diệp Phàm, điều này làm cho tín niệm trong lòng họ sụp đổ.

Tổ tinh Bá thể, thế giới tinh thần của họ nứt ra, gặp phải đả kích nghiêm trọng.

Diệp Phàm đứng trên một ngọn núi, trong ánh mắt tuy vô tình lạnh giá, nhưng ý niệm trong đầu cũng không nghĩ hoàn toàn hủy diệt nơi đây. Hắn tán phát thần thức cường đại, trong nháy mắt trên tinh tú này có mấy chục nhân vật trọng yếu đều nổ tung, hóa thành màn sương máu, hình thần câu diệt.

Mọi người đều run rẩy, giờ khắc này tất cả đều phát run, như có một Đại đế sừng sững trong tinh không nhìn xuống họ, mọi người đều không chịu nổi áp lực này, quỳ sát xuống.

Cuối cùng, Diệp Phàm rời đi, tiến vào tinh không.

"Hắn đã vậy còn quá cường đại, ít người có thể áp chế hắn, trừ phi chúng ta thăng hoa cực hạn!"

"Sơ suất rồi! Ai có thể nghĩ đến một con kiến có thể liên tiếp độ hai đại kiếp, làm hắn nhảy vọt trở thành một con rồng nhỏ!"

Trong cấm địa Sinh Mệnh ở Bắc Đẩu, có người thở dài. Dưới tình hình chung họ sẽ không chú ý tới chuyện bên ngoài, nhưng ngày nay đã xảy ra đại sự như vậy khiến mỗi người đều chau mày.

Diệp Phàm giết chết Bá thể, điều này rõ ràng cảnh báo cho họ: thế gian không còn nằm dưới quyền chủ đạo của họ, lại thêm một biến số.

Giờ phút này, Thiên Đình sôi trào, tiếng trống trận "ầm ầm", đại kỳ phất "phần phật", nơi đây vô cùng náo nhiệt. Từng đoàn đại quân đi đến dựng lại Thiên Đình.

Diệp Phàm độ kiếp thành công, giết chết tất cả chí tôn của Thương Thiên Bá Huyết nhất mạch, uy thế không gì sánh nổi, tự nhiên thúc đẩy ảnh hưởng thật lớn cho Thiên Đình, hiển lộ huy hoàng không gì sánh nổi, đại kỳ phấp phới, tất cả chiến bộ toàn bộ trở về.

"Sư phụ!"

Hoa Hoa kêu to.

Trên bầu trời, một dòng sông màu vàng bay tới, trở thành một đại đạo thần quang thẳng tới Thiên Đình, rồi Diệp Phàm từ từ hạ xuống.

"Phụ thân..."

Tiểu Tử lại giương hai tay nhỏ bé, tập tễnh bay trong hư không. Bé đã có thể bay.

Hắc Hoàng, Đông Phương Dã, Lý Hắc Thủy, Lệ Thiên... đều vọt tới. Mỗi người đều vô cùng kích động, từ xưa tới nay Thiên Đình mới tính chân chính không sợ thế lực các nơi, bắt đầu thật sự đi tới hướng tuyệt đỉnh huy hoàng.

Một Thánh thể đại thành tọa trấn, dù xảy ra xung đột với cấm địa Sinh Mệnh đều không sợ, hoàn toàn có thể khiêu chiến.

"Để các huynh đệ chịu khổ rồi!"

Diệp Phàm chứa chan cảm tình, nhìn các lộ Thiên binh Thiên tướng. Dù thiếu mấy lộ nhân mã, nhưng phần lớn mọi người không việc gì.

"Không khổ! Chút chuyện đó tính là gì! Chúng ta chỉ hận không thể đi chinh chiến, hiện tại rốt cục có thể xuất động rồi!"

Mọi người kích động kêu lên.

Người ở đây ồn ào náo nhiệt, mọi người đều vô cùng kích động.

Diệp Phàm cũng nội lòng không bình tĩnh, rất vui sướng. Hắn thu liễm khí tức rất tốt, không phóng ra ngoài dù chỉ một chút, bằng không mọi người đều không chịu nổi.

Trong Thiên Đình bày đại tiệc, trống nhạc động trời. Các thế lực lớn khắp nơi đều đến triều bái, bất kể Đạo Cung, hay tổ chức Thần, hoặc các đại cường tộc trong vũ trụ... đều phái đi người tai to mặt lớn tới chúc mừng.

Nếu không có gì bất ngờ, chỉ cần Diệp Phàm không ngã xuống, trong tương lai một vạn năm hắn nhất định xưng tôn trong vũ trụ, tất cả cường tộc đều phải phủ phục dưới chân hắn.

Thánh thể đại thành a, ở kiếp này xuất hiện, căn bản không thể địch nổi!

"Ngày này rốt cục đã đến rồi!"

Rất nhiều người đều cảm khái, nhưng biểu đạt ý tứ lại hoàn toàn khác nhau.

Có người vui mừng, có người sợ hãi, có người cấp bách, có người bất an... các tộc trong vũ trụ biểu hiện không giống nhau. Thánh thể đại thành quân lâm thế gian, ảnh hưởng quá lớn!

Sau ngày này, Thiên Đình ra lệnh, thiên hạ ai dám không tuân theo, không còn thế lực nào dám phản đối. Một Thần triều huy hoàng bất diệt chính thức quật khởi, trấn áp thập phương vũ trụ.

Mọi người đều cho rằng Diệp Phàm tất nhiên phải bế quan, củng cố đạo quả, trong thời gian ngắn sẽ không lại ra tay, bởi vì vừa giết chết tất cả Bá thể đại thành, đủ để lập uy rồi!

Ngày nay bất kỳ cấm địa Sinh Mệnh nào cũng không dám vọng động, ai ai cũng phải nghĩ tới hậu quả tàn khốc một khi khai chiến. Thế nhưng kết quả lại ngoài dự liệu của mọi người.

Mấy ngày sau, Diệp Phàm cáo biệt gia đình, tạm biệt bằng hữu, lại ra đi. Lần này chính là Bắc Đẩu, mục tiêu rất rõ ràng. Trên đỉnh đầu hắn treo Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh mà đi, đằng đằng sát khí, không mảy may che giấu. Đây là muốn đi chinh phạt sao!

Mọi người đều ngây dại, hắn định làm gì đây? Chẳng lẽ còn thật sự muốn đi tới từng vùng cấm, san bằng toàn bộ sao?!

Điều này dường như không thể! Xưa nay nhiều Đại đế như vậy cũng không ai làm được! Bởi vì áp bức người trong vùng cấm quá mức, họ sẽ thăng hoa cực hạn. Đến lúc đó cao thủ Hoàng Đạo không sứt mẻ đều xuất hiện, ngay cả tiên đến trái đất đều không ngăn cản được.

Nhưng, Diệp Phàm thật sự đến đây, chân thân buông xuống Bắc Đẩu Tinh Vực, hắn đi tới vùng đất quen thuộc, nhìn chằm chằm vào bảy đại cấm địa Sinh Mệnh.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tân tác Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN