Chương 350: Lại nói tới Như Lai
Thần Thành là nơi phong vân tế hội. Bóng dáng đại năng Đông Hoang, hoàng tộc Trung Châu, bá chủ Bắc Nguyên thường xuất hiện nơi đây.
Mọi thứ cực độ xa hoa và phồn thịnh. Túy Tiên Khuyết, một trong tám đại tửu lâu tiên gia của Thần Thành, lơ lửng giữa không trung.
Đây là vùng quỳnh lâu điện ngọc. Từng viên gạch, viên ngói đều từ ngọc thạch tạo thành, cốt cách mỹ lệ, tựa như ảo mộng.
Diệp Phàm cùng Lý Hắc Thủy khéo léo từ chối người khác, đi cùng Đại Hạ hoàng tử và Yêu Nguyệt Không tới Túy Tiên Khuyết. Tiểu ni cô cũng tự nhiên đồng hành.
Cung khuyết đặt trên đỉnh mây, sương trắng lượn lờ. Rường cột chạm trổ, huy hoàng rực rỡ, phảng phất như tới Thiên đình cổ.
Mấy người bay lên trời, bước lên bậc thang bạch ngọc. Nhìn lại phía sau, mây mù mông lung. Quan sát thế giới phía dưới, giống như thật sự lên tới Tiên giới.
- Xin hỏi ông trời, có tiên hay không?
Đại Hạ hoàng tử lòng có cảm khái, thuận miệng ngâm một câu.
Diệp Phàm ngẩn ra. Mọi thứ trong quá khứ đối chiếu cùng hiện tại. Hắn thất thần một hồi.
Thế giới này, tu sĩ có thể phi thiên độn địa, tiếu ngạo trời cao, mây mù bay dưới chân, nháy mắt ngàn dặm. Nếu ở cố hương, hắn đã là thần tiên.
Đại lộ bạch ngọc trải ra phía trước như cây cầu thông thiên. Bọn họ bước chậm, từng bước đi tới. Nhiều linh cầm trân thú bay múa trong mây mù.
Trong cung khuyết nguy nga, mười sáu cô gái thanh xuân lăng không bay tới, đáp xuống giữa mây mù, cung kính thi lễ dẫn mấy người đi tới.
Túy Tiên Khuyết rất chú trọng kiến trúc, phục chế thời cổ, như trải qua trăm ngàn đời. Dấu ấn năm tháng in đậm, to lớn mà không mất sự trầm lắng gọi là nội tình.
Lý Hắc Thủy cười nói:
- Mọi thứ nơi này thuộc về Hoàng Kim gia tộc Bắc Nguyên, Nguyệt Không huynh không sợ đưa tới phiền toái sao?
- Người tới là khách, bọn họ sẽ không vô lý tự đập đổ chiêu bài.
Yêu Nguyệt Không vũ lực kinh người, cùng thế hệ khó tìm đối thủ. Không lâu trước, hắn từng cùng truyền nhân Hoàng Kim gia tộc đánh lưỡng bại câu thương, kết thù hận.
- Khách quý, mời đi bên này.
Mười sáu cô gái thanh xuân đều là tu sĩ không kém, nhưng ở đây chỉ có thể dẫn đường, rót rượu gắp thức ăn cho khách.
- Nam Thiên Môn?
Thần sắc Diệp Phàm khẽ động. Trên cánh cửa cực lớn nguy nga phía trước khắc ba chữ cổ. Đi tới đây, dưới chân đều là mây mù.
- Đây là xây dựng dựa theo Thiên đình cổ trong truyền thuyết.
Đại Hạ hoàng tử giới thiệu, hiển nhiên là khách quen nơi này.
- Tại sao ta chưa từng nghe qua Thiên đình cổ?
Diệp Phàm hỏi.
- Cách đây hơn một vạn năm, Thanh đế từng nói muốn kiến tạo Thiên đình, từng đưa ra cách cục như vậy. Kết quả cuối cùng vẫn ngã xuống.
Yêu Nguyệt Không giải thích.
Thanh đế là Đại đế Yêu tộc vạn năm trước, tổ tiên Nhan Như Ngọc. Hắn sống bao nhiêu ngàn năm, không thể khảo chứng, rất khó nói rõ.
- Sẽ không thật sự có Thiên đình cổ gì đó sụp đổ chứ?
Diệp Phàm hơi hoài nghi.
- Không có khả năng. Chỉ là Thanh đế nói ra câu như vậy mà thôi.
Đại Hạ hoàng tử lắc đầu.
Đi qua Nam Thiên Môn, phía trước vô cùng trống trải, chia làm bốn khu vực xuân hạ thu đông.
- Nơi này...
Diệp Phàm kinh ngạc. Rộng lớn hơn nhiều so với nhìn từ mặt đất, cung điện rất nhiều, bốn khu vườn lớn có cảnh tượng bất đồng bốn mùa.
Yêu Nguyệt Không nói:
- Nơi này có bốn kết giới, tuy không thể sánh với tiểu thế giới do Thánh hiền cổ sáng lập, nhưng cũng gần tự thành không gian rồi. Hoàng Kim gia tộc Bắc Nguyên có trình độ rất sâu về đạo không gian.
Bên cạnh một cô gái dịu dàng nói khẽ:
- Xin quý khách lựa chọn khu vườn.
Cuối cùng, Diệp Phàm chọn cảnh mùa đông. Từ khi tới thế giới này, hắn chưa từng thấy mùa đông hoa tuyết bay bay.
Không khí trong trẻo mắt lạnh ập vào mặt. Cung khuyết trang trí màu bạc, hoa tuyết bằng lông ngỗng bay phất phới. Bọn họ đứng dưới cung khuyết, trước mắt một vùng trắng xóa.
Diệp Phàm thất thần một lúc, nghĩ về quá khứ. Cũng là mùa tuyết rơi, những người và chuyện cũ...
Hiện giờ, cách xa một vùng tinh vực, rất khó gặp lại.
Mùi thơm bay tới. Cây mai cứng cáp sừng sững trong tuyết đón gió, hoa nở rộ trong cái lạnh khủng khiếp, lóng lánh trong không khí lạnh lẽo ác liệt.
Bọn họ ngồi xuống, vừa uống rượu vừa thưởng tuyết ngắm hoa, có phong tình khác.
Vài ly rượu ngon vào bụng, ngay cả khuôn mặt nhỏ nhắn tiểu ni cô cũng đỏ bừng, mắt to sáng trong suốt.
- Công chúa điện hạ, cô là người xuất gia, sao có thể uống rượu chứ?
Diệp Phàm trêu ghẹo.
Tiểu ni cô không xuống tóc, dùng mũ màu trắng như tuyết giấu đi. Nàng chun mũi thanh tú, khẽ lẩm bẩm:
- Ta đang nhập thế tu hành.
Yêu Nguyệt Không nói:
- Sớm nghe nói Phật giáo có nhiều thần thông kỳ ảo, đều là kỳ thuật thế gian. Chỉ là xưa nay chưa từng ra mắt.
Diệp Phàm chỉ muốn tìm hiểu về Phật giáo, nói bóng nói gió tin tức Thích Ca Mâu Ni. Nhưng Đại Hạ hoàng tử cùng tiểu ni cô không nói tường tận.
- Phật hiện tại gọi là gì? Quá Khứ Phật hay Như Lai Phật?
Diệp Phàm âm thầm bảo Lý Hắc Thủy hỏi.
- Phật chính là thế tôn, không có tên khác.
Tiểu ni cô nói.
- Thích Ca Mâu Ni là phật gì?
Diệp Phàm lơ đãng hỏi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng tiểu ni cô lập tức đờ ra. Cặp mắt to sáng trong suốt nhìn chằm chằm chén rượu nhỏ, không nói thêm gì.
Đại Hạ hoàng tử thần sắc trịnh trọng, thở dài:
- Ài, chúng ta vẫn không nên nói đến tên này. Ở Tây Mạc đây là cấm kỵ. Ta cũng muốn biết xác thực chuyện gì đã xảy ra. Lật hết sách cổ cũng chỉ kết luận - Từ đây về sau Phật giáo không có Như Lai.
- Vì sao phải nói vậy?
Diệp Phàm khó hiểu.
- Dường như là... Phật đã diệt độ.
Đại Hạ hoàng tử nói xong, chậm rãi lắc đầu.
- Hạ huynh, đây là ngươi không đúng!
Lý Hắc Thủy nâng chén rượu tự uống, nói:
- Đã nói đến nước này rồi, ngươi còn é ê a a cái gì, cố ý khơi dậy hứng thú chúng ta!
Đại Hạ hoàng tử tên là Hạ Nhất Minh, tiểu ni cô áo trắng là Hạ Nhất Lâm. Sau khi quen thuộc, mấy người xưng hô tùy tiện.
- Nói là thế tôn, cũng không phải. Phản đồ có thể có liên quan đến hắn. Còn nói, hắn là ma xác của Phật.
Đại Hạ hoàng tử Hạ Nhất Minh ngậm miệng, không chịu nói thêm.
Yêu Nguyệt Không nói:
- Hoàng tử điện hạ. Đã nói tới đây rồi, ngươi không thể nói cụ thể thêm chút nào sao?
- Đây chỉ là chút bí tân ta nghe nói, không còn gì khác. Ngàn vạn không thể nói ra, bằng không có đại họa sát thân.
Đại Hạ hoàng tử Hạ Nhất Minh nói.
- Bí tân gì, ai sẽ giết chúng ta?
Diệp Phàm hỏi.
- Chúng ta không nói đến chuyện này nữa, thật sự không có lợi ích gì.
Đại Hạ hoàng tử Hạ Nhất Minh kiên quyết lắc đầu.
- Hạ huynh. Với thân phận ngươi còn kiêng kỵ?
Yêu Nguyệt Không khó hiểu.
- Chuyện Phật giáo, chúng ta thật sự không nên nói nhiều.
Hạ Nhất Minh giương mắt nhìn quanh, nhìn trời tuyết mênh mang, nói:
- Tu Di Sơn kia cũng không phải nơi tầm thường.
Thấy hắn như thế, mọi người không tiện hỏi sâu hơn. Đại Hạ hoàng tử quả thật hiểu biết có hạn.
Diệp Phàm hỏi vấn đề khác:
- Phật giáo tồn tại bao lâu rồi?
- Từ xưa đã trường tồn!
Tiểu ni cô Hạ Nhất Lâm nói, trong cặp mắt to thơ ngây tràn ngập nghi hoặc, bộ dạng làm sao ngay cả chuyện này ngươi cũng không biết.
- Từ xưa trường tồn?
Diệp Phàm giật mình. Phật giáo từ Thích Ca Mâu Ni hai ngàn năm trước đã sớm tồn tại, điều này làm hắn suy nghĩ xuất thần.
- Đông Hoang biết Phật giáo cũng không nhiều, không biết Phật giáo trường tồn tự nhiên không gì cả.
Yêu Nguyệt Không cười nói với tiểu ni cô la lị.
Diệp Phàm suy tư. Ở đầu khác của tinh không, liên quan đến Phật giáo tuy truyền Thích Ca Mâu Ni sáng chế, nhưng trước đó đã sớm có phật đồ. Cùng nói do hắn khai sáng, không bằng nói phát triển đúng hơn.
Trong số Cổ kinh có ghi lại, khi Thích Ca Mâu Ni du lịch gặp phật đồ tổn hại thân thể tu luyện, cho rằng không phải phương pháp chính thống. Từ đó về sau có phương pháp Như Lai.
Hắn cảm thấy như nắm bắt được gì, không hỏi sâu nữa, cân nhắc tử tế chốc lát mới phục hồi tinh thần.
Ngoài cung khuyết mênh mông bát ngát, một vùng trắng xóa. Mưa tuyết bay tán loạn, mùi thơm hoa mai trong rét lạnh. Mấy người nâng cốc nói cười.
Bàn tiệc rượu này trị giá năm trăm cân Nguyên, khá đắt đỏ. Nhưng so với tiên yến trong truyền thuyết, thật đúng là một trời một vực.
- Tiên yến nơi này, động cái vài vạn cân Nguyên, chuyên môn chuẩn bị cho Thánh chủ và Đại năng, còn cần đặt trước. Nếu không, chỉ riêng nguyên liệu khó gom đủ.
Nói tới tiên yến, ngay cả thiếu chủ Thiên Yêu Cung Yêu Nguyệt Không đều tặc lưỡi.
- Có phải quá khoa trương không?
Diệp Phàm hỏi.
- Tuyệt không khoa trương. Lấy ví dụ món Thần Hoàng Sí, thật dùng Điểu Vương có bộ phận huyết thống Thần Hoàng nấu nướng, ngưng tụ tinh hoa vào thân. Tu sĩ bình thường ăn vào, có thể đột phá một cảnh giới.
Diệp Phàm đột nhiên hỏi:
- Có bằng cánh Thiên Bằng không?
- Trước kia thật có Thiên Bằng yến, nhưng lão Bằng Vương vì thế gây chiến, chung quy vì hắn bỏ món Kim Sí Thiên Bằng này đi.
Diệp Phàm há hốc miệng, thật sự không biết nói gì.
Lý Hắc Thủy nói:
- Tiên yến một năm không có mấy lần, chỉ khi Thánh chủ mở tiệc chiêu đãi đại năng mới ngẫu nhiên mở ra, chúng ta đừng nghĩ nhiều. Tuy nhiên ta thật muốn uống chén Ngộ Đạo Trà trên tiên yến. Nghe nói ngay cả đại năng cũng có khả năng ngộ đạo.
Yêu Nguyệt Không lắc đầu:
- Ngộ Đạo Trà trên tiên yến vài năm cũng không thấy xuất hiện. Thứ này thần vật vô giá, cả vùng Đông Hoang chỉ có một gốc Ngộ Đạo Trà. Hàng năm thu thập ba mươi mấy phiến lá đã là tốt lắm. Không biết có bao nhiêu cặp mắt nhìn chằm chằm.
- Thế gian chỉ có một cây Ngộ Đạo Trà, ở nơi nào?
Diệp Phàm kinh ngạc.
- Ở trong Bất Tử Sơn.
Yêu Nguyệt Không đáp.
Hít hà...
Tất cả hít sâu một ngụm khí lạnh.
Bất Tử Sơn - một trong bảy đại cấm địa Sinh Mệnh Đông Hoang, ở bắc khu vực trung bộ. Đó là cấm địa Sinh Mệnh.
Yêu Nguyệt Không nói:
- Một cây Ngộ Đạo Trà duy nhất, còn sinh trưởng trong Bất Tử Sơn. Dùng các loại thủ đoạn, hàng năm chỉ đưa ra ngoài ba mươi mấy phiến lá.
- Nơi đó cách Thánh Nhai không xa chứ?
Diệp Phàm hỏi.
- Không sai, cách không quá xa. Nghe nói Thánh Nhai năm đó là sườn núi do có người dùng đại pháp lực tuyệt thế từ Bất Tử Sơn cắt ra.
Yêu Nguyệt Không không hổ là thiếu chủ Thiên Yêu Cung, rất hiểu biết.
Diệp Phàm gật đầu. Nơi này hắn nhất định đi một chuyến, thời gian không quá xa. Vì Thánh Nhai có Cửu Bí.
Thánh Nhai cùng Bất Tử Sơn liên quan. Thánh thể thái cổ đại thành cùng ngã xuống ở đó. Sườn núi bị máu nhuộm đỏ sậm. Ngoài ra còn có trận văn Đại đế khắc.
Diệp Phàm cảm thấy nơi đó nhất định có nhiều bí mật.
Bỗng nhiên tiếng nhạc leng keng vang lên. Trong cung khuyết cách vách, một cô gái áo trắng đang độc tấu cầm khúc. Một đám linh cầm bị hấp dẫn tới.
Những cung khuyết này rộng mở để khách quý xem tuyết thưởng mai, có thể nhìn thấy bên trong lẫn nhau.
- Là An Diệu Y...
Thần sắc Diệp Phàm khẽ động.
- An tiên tử, sao độc tấu cầm khúc ở đây?
Đại Hạ hoàng tử hỏi.
- Diệu Y đã đặt tiệc rượu ở đây, vốn muốn dùng rượu kính Cổ Phong tiểu đệ, lại bị từ chối.
An Diệu Y khẽ nhíu mày liễu, trên ngọc dung không tỳ vết mang nụ cười nhàn nhạt.
Cổ Phong là tên hiện tại của Diệp Phàm. Hắn không thể dùng tên thật đi lại trong Thần Thành.
- An tiên tử sao nói vậy, không bằng chúng ta hợp lại cùng một chỗ uống rượu, thế nào?
Diệp Phàm mỉm cười.
Yêu Nguyệt Không, Đại Hạ hoàng tử cùng mời. An Diệu Y cười khẽ, gật gật đầu thướt tha đi tới.
Nàng nhẹ nhàng đi tới, mắt to liếc Diệp Phàm, cười yếu ớt:
- Cổ Phong tiểu đệ, ngươi là người đầu tiên từ chối ta. Diệu Y thù rất dai đó nha...
Đề xuất Huyền Huyễn: Tiên Giới Đệ Nhất Nội Ứng