Chương 63
Tôi ngẩn người khi thấy Liễu ngại ngần đứng trước cửa phòng trọ, mái tóc buông xõa trên vai, áo thun trắng, quần đùi và đôi giày búp bê bao bọc lấy đôi chân nhỏ nhắn của em. Chuyện gì đang xảy ra đây trời, sao Liễu lại đến đây?
- Ủa, gì đây, sao Liễu đến đây, mà làm sao Liễu biết tui sống ở đây?
- Hi, từ từ thôi, ông để khách đứng trước cửa thế hả? – Liễu cười, nhẹ nhàng nói với tôi.
- Ờm, vào đi, đừng cười nhé, mình ngại đấy. – Tôi nói trước như thế, vì biết rằng cái phòng trọ tồi tàn của tôi với thằng Hoàng kiểu gì cũng bị Liễu đem ra soi mói và chê thậm chê thụt, hoặc ít ra là, tôi nghĩ thế.
Tôi ngượng đỏ mặt khi thấy ánh mắt Liễu nhìn đến dây quần áo tôi và thằng Hoàng đang phơi ở ngoài ban công, thấp thoáng trong đấy là cái quần sịp doremon của thằng khỉ kia. Liễu nhìn quanh một vòng, ánh mắt có vẻ như đang đánh giá căn phòng này.
- Sao Liễu đến đây?
- Duy bị ốm nên mình đến thăm thôi. – Liễu nhún vai ra vẻ điều đó là hiển nhiên.
- Sao Liễu biết mình bị ốm, rồi sao Liễu lại biết nhà mình?
Đề xuất Voz: Bản Tình Ca Mùa Đông