Chương 1757: Linh hồn bị xé rách (Đại kết cục) (5)
Linh hồn bị xé rách (Đại kết cục) (5)
Tráng hán khôi ngô nói đến đây, cười ha hả nói tiếp: “Hiện giờ trái tim ngươi bị đánh thủng, đây là nhược điểm trí mạng của ngươi, không có động cơ Hiền giả kia, ngươi cũng chỉ là một Vương giả hơi mạnh một chút mà thôi, tuy rằng nắm giữ rất nhiều năng lực, nhưng cường độ chỉ là Vương giả, mà bọn ta vì đối phó ngươi đã khổ tâm chuẩn bị rất lâu, ở chỗ bọn ta có ba vị thể chất Bán Thần, trong cơ thể đều khảm vào trái tim Hiền giả, tùy tiện ném ra một người cũng đều có thể khiến ngươi chết một trăm lần!”
Đỗ Địch An im lặng không nói.
Helisha tựa vào trong ngực hắn cũng nghe được những lời này, thân thể nàng hơi rung động, tâm trạng bi thương dao động kịch liệt, ngẩng đầu lên nhìn Đỗ Địch An, hơi há miệng, muốn nói cái gì đó, nhưng đáp lại nàng là một nụ cười dịu dàng của Đỗ Địch An.
“Đừng nghe bọn sâu bọ nói bậy, ngươi không làm gì sai cả.” Hắn nhẹ nhàng nói.
Helisha lập tức khóc không thành tiếng.
“Sâu bọ?” Tráng hán khôi ngô nhướng lông mày lên, vẻ mặt tràn ngập sát khí, sau lưng vươn ra mấy cánh giống như côn trùng, cả người kéo dài ra từng lưỡi dao gai bén nhọn “Chết đến nơi rồi mà còn miệng cứng, đây chính là sở trường của loài người các ngươi sao?”
Đỗ Địch An chậm rãi ngẩng đầu, sự dịu dàng trong mắt hóa thành sát ý lạnh như băng khó có thể hình dung, tràn ngập khí tức hủy diệt, “Sở trường của loài người bọn ta là đập chết sâu bọ.”
“Hừ…” Tráng hán khôi ngô hừ lạnh một tiếng, vừa định ra tay, đột nhiên phát hiện xung quanh mình giống như đổ đầy nước, thân thể trở nên vô cùng nặng nề, đồng tử hắn co rụt lại, kinh hãi nói: “Từ trường hấp dẫn? Làm sao mà ngươi có thể mượn được từ trường của tinh cầu?”
“Chết!”
Một chữ điên rồ và lạnh lẽo đến cực điểm vắt ra khỏi kẽ răng của Đỗ Địch An.
Mặt đất, không gian, ánh sáng xung quanh hắn, hoàn toàn vặn vẹo, rơi vào một vùng tăm tối, giống như một lỗ đen lấy thân thể hắn làm trung tâm khuếch tán ra, tiêu diệt hết thảy vật chất, nhanh chóng đẩy mạnh ra.
Phi thuyền lơ lửng giữa không trung, bị lực hút cực mạnh xuất hiện trên mặt đất hút rơi xuống.
“Ngươi là Thần…” Tráng hán khôi ngô mở to hai mắt như gặp quỷ, trên trán xuất hiện một lỗ thủng, một con trùng đỏ như máu bò ra, ý muốn chạy trốn, nhưng cánh vừa biến hóa ra còn chưa kịp vỗ bay lên, đã bị lực hút kéo xuống đất.
Bóng tối lan rộng.
Thân thể tráng hán khôi ngô đụng phải một luồng ánh sáng đen nhánh này, thân thể như không khí hủy diệt thành tro bụi, mặt đất phía sau hắn, phi thuyền, cùng với Diễm Ma Trùng rơi trên mặt đất, dưới sự ăn mòn của bóng tối, thân thể đều sụp đổ, hoàn toàn bị tiêu diệt.
Bóng tối lan rộng đến hàng ngàn mét mới dừng lại
Một hồi lâu sau.
Bóng tối từ từ thu hồi lại, trên mặt đất tại chỗ chỉ còn lại một quả cầu lõm có độ cong hoàn hảo, tất cả hoa cỏ cây cối và bùn đất bị bóng tối đụng phải, đều đã biến mất.
Trên một miệng núi lửa khác cách đó hàng ngàn mét.
Một bóng dáng phiêu nhiên rơi xuống, cánh màu đen sau lưng giống như lưỡi dao sắc bén phiêu nhiên lay động, ôm một bóng dáng tuyệt mỹ rơi xuống đất.
“Xin lỗi...” Helisha nằm trong lòng Đỗ Địch An, hơi há miệng, trong miệng chảy ra rất nhiều máu tươi.
Lưỡi dao khổng lồ xuyên qua thân thể bọn họ đã biến mất, bị năng lượng bóng tối kia cùng nhau tiêu diệt.
Lưỡi dao khổng lồ này là năng lực ma ngân của Helisha, độ sắc bén không kém lưỡi dao Cát Liệt, hơn nữa còn có năng lượng kỳ lạ cực mỏng dao động, phá hủy tế bào từ kết cấu phân tử, tạo thành miệng vết thương khó có thể khép lại, khi xuyên qua thân thể, trong nháy mắt năng lượng kỳ dị kia sẽ lan tràn toàn thân, phá hủy xé rách tất cả tổ chức.
Đỗ Địch An mỉm cười, nhìn nàng nhẹ nhàng, khẽ lắc đầu, “Không trách ngươi, là ta đã liên lụy đến ngươi rồi.”
“Ta… yêu ngươi.” Helisha giơ tay lên, muốn vuốt ve hai má hắn, nhưng tay nâng lên một nửa, lại trượt xuống, lưỡi dao khổng lồ chẳng những nhắm vào trái tim Đỗ Địch An mà cũng nhắm vào trái tim của nàng.
Mục đích của nàng vốn dĩ là muốn đồng quy vu tận, ngay thời khắc đầu tiên trái tim đã bị nghiền nát, tuy rằng nàng không cần dựa vào trái tim để sống sót, nhưng năng lượng phóng thích trên lưỡi dao khổng lồ đã khiến tất cả xương cốt và mạch máu trong cơ thể nàng phá hỏng, bao gồm cả thi hạch sâu trong não bộ.
Có thể chống đỡ đến bây giờ, đã xem như là kỳ tích.
“Ta cũng yêu ngươi…” Đỗ Địch An nhìn đôi mắt dần dần tan rã của nàng, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng
Thời gian như dừng lại tại thời khắc này.
Bóng dáng đã tìm kiếm nhiều năm qua, chầm chậm trôi qua ở trong ngực thiếu niên.
Như gió bão gào thét từ chân núi thổi đến, xẹt qua bên cạnh bọn họ, mang đi cái gì đó, lại lướt về phía chân trời vô tận xanh thẳm.
“Ta yêu ngươi...”
Thiếu niên thì thầm, tung bay trong gió, phai nhạt…
Trong vũ trụ bao la chỉ có một sắc thái duy nhất, đó chính là bóng tối.
Sao băng xẹt qua bầu trời.
Ánh sáng rực rỡ lóe lên trong tích tắc như thể thần linh giáng lâm, đủ để thu hút mọi ánh nhìn trong phút chốc.
Dù ngắn ngủi, nhưng như thể là vĩnh hằng!
Nhưng cảm giác vĩnh hằng trong chốc lát đó, cuối cùng rồi sẽ mờ nhạt dần trong ký ức của mọi người cho đến khi bị lãng quên hoàn toàn.
Bản thân sinh mệnh cũng không vĩnh hằng thì sao nó có thể nhớ được sự vĩnh hằng của sao băng?
Thứ bất biến chỉ có bóng tối trong vũ trụ mênh mông, chẳng qua bóng tối thường bị mọi người coi như phông nền mà chỉ chú ý tới hào quang rực rỡ của thiên thạch và các vì sao.
Cũng như việc mọi người chỉ nhớ rõ nhất những vĩ nhân, anh hùng trong lịch sử, mà xem nhẹ bối cảnh của họ.
Nếu nhân sinh như lần đầu gặp gỡ
Nhưng không ai có thể hủy diệt hoàn toàn bóng tối.
Dù là một hằng tinh tỏa sáng tỏa nhiệt như mặt trời thì trong vũ trụ mênh mông, nó cũng chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi, cuối cùng nó cũng sẽ già đi, tắt lịm, rồi biến thành một đống đổ nát tối tăm.
Đây là số mệnh...
Cũng là kết cục!
...
Trên một tinh cầu hoang vu.
Nơi đây không có những cánh rừng rộng lớn để thanh lọc không khí, cũng không có sông dài biển rộng, chỉ có núi tuyết đóng băng hoặc những ngọn núi lửa còn đang hoạt động, chực chờ phun trào dung nham bất cứ lúc nào.
Nơi này không có các công trình kiến trúc, chỉ có một vài hang động kì quái.
Ví dụ như trên một núi băng có rất nhiều hang động tối đen, chúng trông như những lỗ nhỏ, từ xa nhìn lại dễ khiến người ta sinh ra hội chứng sợ lỗ.
Lúc này, trên một tảng băng tuyết cao chót vót, ba bóng người tay trong tay thảnh thơi đi dạo, trong lớp tuyết đằng sau họ có từng đoàn từng đoàn những con gì đó vừa dài vừa mảnh lại trắng như tuyết đang nằm lăn lóc, trông chúng như những con rắn làm bằng bông vậy.
Trong số ba người có một thanh niên mắt đen tóc đen, tay trái dắt một bé gái khoảng chừng bảy tám tuổi, gương mặt tinh xảo như gốm sứ, vô cùng xinh đẹp, ngũ quan không có chỗ nào để soi mói và chỉnh sửa, đẹp thuần khiết tự nhiên.
Tay phải thanh niên nắm tay một cô gái xinh đẹp tuyệt trần mặc sườn xám màu tím, nàng đẹp nghiêng nước nghiêng thành, khí chất lạnh lùng mà cao quý, chẳng qua vẻ mặt hờ hững, không chút ưu tư, ánh mắt cũng vô cùng lạnh lùng, như thể không che giấu bất kỳ cảm xúc nào.
“Ba ơi, hoàn cảnh nơi này kém xa so với Trái Đất.” Bé gái nhỏ nhắn tinh xảo hít hít cái mũi nhỏ, chu môi nói với thanh niên: “Ở đây không thoải mái.”
Thanh niên cười một tiếng, “Thân thể của ngươi là cấu tạo của người Trái Đất nên tất nhiên sẽ không thích ứng được với hoàn cảnh nơi đây rồi, những Ma Trùng này không cần nhiều oxy, cộng thêm cả hành tinh hoặc là cực lạnh hoặc là cực nóng, không thích hợp cho thực vật sinh trưởng, nước cũng khan hiếm, trông rất hoang vu nên khó coi là điều đương nhiên.”
“Khó trách những Ma Trùng này muốn rời khỏi nơi này, hừ!” Cô bé hầm hừ nói.
Thanh niên khẽ mỉm cười, nắm tay nàng và cô gái xinh đẹp bên cạnh ngồi xuống, khi hắn ngồi xuống, băng tuyết trên mặt đất lập tức tan chảy, biến thành thảm cỏ xanh biếc, vô số cỏ non, hoa tươi nở rộ, kéo dài tới nơi xa, tạo thành một không gian xanh tươi của cỏ cây hoa lá có đường kính hơn chục mét, hoa có mùi thơm rất dễ chịu.
Nhất niệm sinh, trăm hoa mở.
Năng lực như vậy hoàn toàn nằm ngoài khả năng hiểu biết của con người, nhưng đối với thần mà nói thì đó là điều bình thường.
“Ba ơi, ngươi có thể khiến cơ thể ta phát triển nhanh hơn được không?” Cô bé kéo tay thanh niên, làm nũng nói: “Giống như cơ thể trước đây của ta vậy, ta muốn trở thành người lớn, không muốn làm trẻ con nữa đâu.”
“Nhưng ngươi chính là trẻ con mà.” Thanh niên sờ sờ đầu của nàng, cười nói: “Trẻ con phải từ từ trưởng thành, nếu lớn nhanh quá sẽ bị dị dạng đó.”
“Hừ, ba hẹp hòi!” Cô bé chu môi, thở phì phò khoanh tay trước ngực quay đầu bỏ đi.
Thanh niên ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời phía trên đỉnh đầu có thể nhìn cực kỳ rõ vô số ngôi sao, còn có thể thấy hai tinh cầu siêu to khổng lồ, rất gần Ma Tinh này, thậm chí còn nhìn thấy những cái hố trên bề mặt của hai hành tinh đó.
Phong cảnh như vậy cũng có vài phần thú vị.
Hắn lẳng lặng nhìn, một tay từ từ nắm chặt lấy tay cô gái xinh đẹp tuyệt trần mặc sườn xám màu tím bên cạnh, quay đầu qua, ánh mắt của hắn rơi vào gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm của nàng, ánh mắt lại hết sức ôn nhu.
“Ngươi có thích phong cảnh nơi đây không?”
Cô gái xinh đẹp tuyệt trần không đáp, nghe mà như chưa nghe.
Thanh niên dường như cũng chẳng quan tâm, ánh mắt vẫn ôn nhu như nước, “Đợi đến lúc diệt sạch nơi này rồi, ta dẫn ngươi đi hành tinh Hoang Thần xem một chút, nghe nói nơi đó chẳng có gì cả, nhưng ta có thể biến nơi đó thành dáng vẻ trước kia của Trái Đất, giống như lúc chúng ta gặp nhau vậy.”
Cô gái xinh đẹp tuyệt trần vẫn không nói gì hết, như thể một pho tượng đá, chỉ ngồi thẳng tắp, chẳng hề động đậy.
“Ba ơi, sao ba không để cho mẹ con sống lại thật sự, để mẹ nói chuyện phiếm với con.” Bé gái bên cạnh tràn đầy tò mò mà nhìn thanh niên với đôi mắt to ngấn nước.
Thanh niên khẽ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn phương xa, lẩm bẩm: “Mẹ ngươi rất yêu ta, cho nên nàng muốn giết chết ta.”
“Ta cũng rất yêu nàng, thế nên ta không thể để nàng thức tỉnh.”
“Tại sao?”
“Bởi vì yêu.”
“Ta không hiểu...”
“Không cần hiểu, cũng không cần đi tìm hiểu.”
“Ồ...”
Hồi lâu.
Thanh niên dường như đã nghỉ ngơi đủ, cũng nhìn đủ phong cảnh nơi đây rồi.
Hắn chậm rãi đứng dậy, nắm tay cô bé và cô gái xinh đẹp tuyệt trần yên tĩnh như xử nữ kia.
“Đi thôi, chúng ta đến hành tinh Hoang Thần chơi.” Thanh niên cười nói.
“Vâng ạ vâng ạ.” Cô bé hoan hô nhảy nhót, sau đó nghĩ đến điều gì đó, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên hơi buồn bực, “Chúng ta phải trở về Trái Đất sau khi hành tinh Hoang Thần nổ tung ư?”
“Không trở về nữa.” Thanh niên nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: “Để cho bọn họ tự sinh tự diệt ở đó đi, chúng ta tiếp tục đi tìm tinh cầu mới, nếu không tìm được thì ta tạo một cái cho ngươi làm công viên trò chơi.”
“Sáng tạo ra ư? Được ạ, đợi chơi chán rồi lại phá hủy.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Tiên Giới Đệ Nhất Nội Ứng