Chương 25: Biết được chân tướng, nước mắt tôi rơi~~

"Đúng vậy, nhắc mới nhớ, hai vị đồng chí cảnh sát, hai vị vẫn chưa nói bạn học Lâm của chúng tôi đã giúp đỡ các vị bằng cách nào, và rốt cuộc là giúp phá vụ án gì thế? Có nghiêm trọng lắm không?"

Hiệu trưởng Vương nghe vậy, cảm xúc lập tức trở nên kích động hơn vài phần, không kìm được mà xoa xoa tay.

Nếu không phải khung cảnh hiện tại không thích hợp, ông thậm chí còn muốn giậm chân bành bạch kiểu cute phô mai que.

Tất cả nội dung tiếp theo, ông sẽ học thuộc lòng không sót một chữ! Đây toàn là tư liệu quan trọng! Càng chi tiết càng tốt, có như vậy khi quảng bá rộng rãi mới càng chấn động lòng người!

Hiệu trưởng Vương rất chắc chắn rằng vụ án mà Lâm Lập hỗ trợ phá giải nhất định không phải là chuyện nhỏ nhặt.

Nếu chỉ là việc tốt kiểu nhặt được của rơi trả lại người mất, cảnh sát đúng là có thể đến trường cảm ơn, nhưng cùng lắm là gửi một bức thư khen ngợi là xong. Nhưng hôm nay hoàn toàn không phải như vậy.

Hai vị cảnh sát không chỉ mang theo thư khen ngợi mà còn mang cả cờ thi đua, ngoài ra nếu ông không nhìn lầm thì còn có một đống quà tặng và phần thưởng các loại. Tôn Dĩnh thậm chí còn nói cần phỏng vấn đơn giản và chụp ảnh chung.

Đãi ngộ này đâu phải dành cho hành động nhặt được của rơi? Chắc chắn là đại án siêu cấp!

Bây giờ dù hai người họ có nói Lâm Lập giúp họ phá vụ án giết người chấn động toàn quốc, hay giúp họ tóm gọn trùm ma túy, thậm chí là Lâm Lập đích thân cầm vũ khí chiến đấu sinh tử một trận kịch liệt với bọn tội phạm, hiệu trưởng Vương cũng nguyện ý tin tưởng!

Nghĩ đến đây, ánh mắt hiệu trưởng Vương nhìn Lâm Lập càng thêm kính nể và chan chứa tình cảm.

Trường trung học Nam Tang, tài đức gì mà lại sản sinh ra một thiếu niên thiên tài như vậy chứ.

"Tôi cũng khá tò mò đấy, Lâm Lập, em đã hỗ trợ phá vụ án gì vậy?" Trong tình huống này, biểu cảm của Tiết Kiên cũng không thể giữ bình tĩnh, tò mò hỏi.

Lâm Lập nắm tay trái, che lên miệng, khẽ ho một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Ngưỡng Lương.

Ngưỡng Lương nắm hai tay, che lên miệng, khẽ ho một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Tôn Dĩnh.

Tôn Dĩnh nắm tay phải, che lên miệng, khẽ ho một tiếng, ánh mắt nhìn ngược lại Ngưỡng Lương.

"Xin lỗi xin lỗi, phòng không được thông gió lắm, không khí trong văn phòng quả thực không tốt, mùi khói chưa tan hết." Hiệu trưởng Vương nhận ra mình quá kích động nên lơ là việc tiếp khách, vội vàng mở cửa sổ để không khí lưu thông.

Thật là, sao mình lại phạm phải sai lầm cấp thấp thế này chứ.

Đợi khi ông quay đầu lại, thấy hai vị cảnh sát đều đang nhìn Lâm Lập với ánh mắt ôn hòa, Ngưỡng Lương mở miệng nói:

"Chuyện này vẫn là để Lâm Lập tự nói đi."

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người đều đang khóa chặt lên người mình, hai vị Trấn Ma Sứ còn mang theo vẻ khích lệ, Lâm Lập nở một nụ cười "hòa thiện".

Mẹ kiếp.

Hai người các người đều ngại nói, thì tôi không ngại chắc?

Da mặt thiếu niên mười bảy tuổi mỏng đến thế nào, các người không rõ sao?

Ở cái tuổi của Lâm Lập, chính là cái tuổi mà mỗi lần lén lấy sạc dự phòng của Bạch Bất Phàm để sạc cho sạc dự phòng của mình, xong chuyện thi thoảng vẫn cảm thấy chút xíu áy náy đấy!

Tuy nhiên, hiện tại có vẻ không thích hợp để ném cái nồi này cho người khác nữa rồi.

Đúng là đồ vô dụng.

Xem ra chỉ có thể tự mình đứng ra thôi.

"Em đã hỗ trợ cảnh sát triệt phá một ổ mại dâm quy mô lớn." Đã hạ quyết tâm, thì cứ rụt rè e sợ chẳng qua chỉ là hành vi của kẻ tiểu nhân, kẻ hèn nhát, mình tuyệt đối không dung túng, Lâm Lập lớn tiếng và tự hào nói từng chữ một.

Tiếng nói như sấm rền bên tai!

Khí thế tốt!

Hiệu trưởng Vương đang dỏng tai mong chờ, nghe vậy liền vỗ tay hưởng ứng ngay lập tức:

"Mại dâm tốt lắm! Thanh niên thế hệ mới của chúng ta nên như vậy, tôi đã nghĩ kỹ rồi, hôm nay không kịp, nhưng buổi nói chuyện dưới cờ thứ hai tuần sau, sẽ do Lâm Lập em lên phát biểu, kêu gọi toàn thể giáo viên và học sinh chúng ta, chúng ta đều nên giúp đỡ cảnh sát cùng nhau mại dâm!"

Lâm Lập, Ngưỡng Lương và Tôn Dĩnh: "?"

Cái này... không ổn lắm đâu.

Cái gì mà Long Vương trở về, phát hiện vợ con bị bán vào thanh lâu, Long Vương giận dữ, gọi mười vạn tướng sĩ đến chạy KPI, một đợt giúp vợ con leo lên top 1 bảng xếp hạng "đào" luôn à.

Khi Tiết Kiên cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hiệu trưởng Vương, nụ cười trên môi hiệu trưởng Vương bỗng cứng đờ.

Hậu tri hậu giác, đôi mắt đang cười híp lại của ông từ từ mở ra, mang theo giọng điệu thăm dò cẩn thận từng li từng tí, hỏi Lâm Lập:

"Bạn học Lâm, em vừa nói, em hỗ trợ phá giải, là vụ án gì cơ?"

"Em đã phá hủy một cái 'trại gà'."

"Vậy vai diễn của em trong đó là gì thế? Đã giúp được cảnh sát Ngưỡng điều gì?" Giọng hiệu trưởng càng thêm dè dặt.

"Em là một trong những KPI của chú Ngưỡng."

Hiệu trưởng Vương: "?"

Lâm Lập đã đóng góp không thể xóa nhòa cho sự cải thiện an ninh của thị trấn Khê Linh, bởi vì cậu ta đã bị bắt.

"Hiệu trưởng, thầy không sao chứ." Thấy hiệu trưởng Vương ngồi phịch xuống đất, Tiết Kiên vội vàng tiến lên đỡ.

"Không sao, không sao đâu," Hiệu trưởng Vương lảo đảo đứng dậy, sau đó từ từ ngồi xuống ghế sofa đối diện, nhìn Lâm Lập: "Bạn học Lâm, em là người bị bắt à?"

"Đúng vậy ạ." Lâm Lập gật đầu một cách đương nhiên.

"Hiệu trưởng Vương, hiệu trưởng Vương!? Tỉnh lại! Tỉnh lại đi!"

"Không sao, tôi vừa rồi chỉ đột nhiên hơi buồn ngủ, giờ ổn rồi." Hiệu trưởng Vương suýt ngất xỉu xua xua tay, có chút đau đầu dùng lòng bàn tay ấn lên trán.

"Ây da, Lâm Lập, lúc này em đừng có nói lung tung nữa, vẫn là để chị nói cho." Ngưỡng Lương lúc này không nhìn nổi nữa rồi.

Thằng nhóc Lâm Lập này, quả nhiên lúc nào cũng không thích chơi theo bài bản.

"Hiệu trưởng Vương, chân tướng sự việc không phải như Lâm Lập nói đâu."

Như vớ được cọng rơm cứu mạng, hiệu trưởng Vương lập tức tỉnh táo hẳn lên, nghĩ cũng phải, nếu Lâm Lập thực sự là một trong những nghi phạm bị bắt, thì cảnh sát làm sao có thể đến gửi thư khen và cờ thi đua được! Đứa nhỏ này, thật thích đùa dai!

Đúng là một đứa trẻ nghịch ngợm hài hước! Quỷ sứ hà!

"Thật là," Hiệu trưởng Vương cười lắc đầu với vẻ bất lực trước Lâm Lập, "Bạn học Lâm làm sao có thể bị bắt được chứ."

Ngưỡng Lương muốn nói lại thôi, muốn thôi lại nói: "Bắt... thì đúng là nó cũng bị bắt thật."

Hiệu trưởng Vương: "?"

Mẹ kiếp, sao lại lòi ra thêm một đứa trẻ to xác hài hước nữa vậy.

"Hai người các người rốt cuộc đang làm cái trò gì thế!" Tôn Dĩnh rốt cuộc không nhìn nổi nữa, đầy vẻ đau đầu đứng ra, cười với hiệu trưởng Vương đang có vẻ mặt tuyệt vọng: "Sự việc là thế này..."

...

Là 'người ngoài cuộc', Tôn Dĩnh lúc này đã kể rõ ngọn ngành sự việc, thở phào nhẹ nhõm.

Văn phòng hiệu trưởng rơi vào sự im lặng ngắn ngủi.

Biểu cảm của hiệu trưởng Vương và Tiết Kiên còn đặc sắc hơn cả cảnh hai người phụ nữ xinh đẹp đánh nhau ngoài đường phố.

Phải nói rằng, Tôn Dĩnh chắc là người của bộ phận tuyên truyền, nên khả năng miêu tả và công lực của cô ấy rất lợi hại, nếu chỉ nghe câu cuối cùng, thì Lâm Lập tuyệt đối là ánh sáng của Nam Tang không còn gì phải bàn cãi.

"— Nếu không có bạn học Lâm đơn thương độc mã đi sâu vào hang cọp, thu thập manh mối và bằng chứng quan trọng, đồng thời khéo léo chu toàn, đấu trí với các nghi phạm, giúp chúng tôi hạ thấp sự cảnh giác của chúng, chúng tôi tuyệt đối không thể dễ dàng triệt phá ổ nhóm này như vậy!"

Quá ngầu, câu nói này quá ngầu.

Cái gì mà anh hùng xuất thiếu niên, trí dũng song toàn, gan dạ và tài năng không thể thiếu cái nào.

Nếu hiệu trưởng Vương và Tiết Kiên có thể quên đi bối cảnh đây là một tiệm massage dưỡng sinh, thì nó mẹ nó càng ngầu hơn nữa.

Cái bối cảnh này không cần phải là bắt cóc chế độc, phá hủy xưởng sản xuất thực phẩm hàng giả hàng nhái cũng tốt mà, nhưng tại sao cứ phải là trong bối cảnh quét vàng (quét mại dâm) thế này hả?

Cái này thật sự là đơn thương độc mã vào hang cọp sao?

Cái này thật sự không phải là giấu anh em đi vào chốn bồng lai tiên cảnh sao?

"Biết được chân tướng, nước mắt tôi rơi."

Hiệu trưởng đột nhiên hát lên một bản tình ca.

Nỗi bi thương trông không giống là diễn.

(Hết chương)

Đề xuất Voz: Như Giấc Chiêm Bao Của HeBe
BÌNH LUẬN