Chương 273: Củng cố kiến thức, nếu ánh nắng là giả tạo, thì đó là "dương ngụy"

"Thưa thầy, đây là học sinh thầy dạy ra đấy à? Không coi ai ra gì, bình thường toàn treo mấy lời này trên môi à?"

Mẹ Uông thấy bộ ba Lâm Lập cứng đầu cứng cổ, còn liên tục làm bà ta phát tởm, liền lập tức chĩa mũi dùi vào ba người, nhìn về phía Tiết Kiên.

Tiết Kiên chưa kịp nói gì, Lâm Lập đã đứng phắt dậy, nhìn Phương Lực Hoa, chỉ tay vào Uông Vũ Huy:

"Thầy Phương, cái loại học sinh hãm cành cạch, thích ăn trộm đồ của người khác, đến cả nhân nghĩa lễ trí tín cơ bản nhất cũng không có này tuy là học sinh lớp thầy, nhưng em nghĩ dạy ra loại này không có nghĩa là thầy có vấn đề, các bạn khác trong lớp thầy vẫn rất tốt, thầy thấy sao ạ?"

Phương Lực Hoa: "..."

Phương Lực Hoa cảm thấy mặt mũi mình trong phút chốc không còn chỗ nào mà giấu nữa.

Mấy đứa nói chuyện của mấy đứa đi, lôi tôi vào làm gì.

Đang khen hay đang khịa tôi đấy hả.

Lắc đầu à? Nhưng chuyện này liên quan gì đến mình đâu, gật đầu à? Giờ học sinh bị mắng và phụ huynh lớp mình đều đang ở đây, lại còn là bà ta khơi mào trước nữa chứ.

Thế nên Phương Lực Hoa máy môi một hồi nhưng không thốt ra tiếng, chỉ nhìn Tiết Kiên một cái đầy ẩn ý.

"Mày... mày... mày!!" Bị khịa xéo như vậy, mẹ Uông tức đến mức thở không ra hơi.

Còn Tiết Kiên - người vốn định đáp trả mẹ Uông - giờ cũng chẳng buồn mở miệng nữa.

Cũng không có ý định mắng Lâm Lập.

Ba đứa Lâm Lập này tuy nhìn qua thì có vẻ "bất ổn", thực tế cũng đúng là "bất ổn" thật, nhưng tụi nó luôn có giới hạn cuối cùng, có thể coi là... ừm, là những đứa trẻ ngoan theo một nghĩa rất... rất hẹp.

Riêng Chu Bảo Vi thì có thể bớt đi vài chữ "rất".

Phụ huynh này bảo là do mình dạy ra, đúng là oan uổng quá, mình làm gì có cái bản lĩnh đó.

"Thôi được rồi, hai bên cứ bình tĩnh lại đã." Chủ nhiệm khối đứng dậy, hai tay ép xuống, ông ta bây giờ cũng đau hết cả đầu.

Sau đó ông vẫn nhìn về phía Lâm Lập - người có vẻ dễ nói chuyện hơn: "Lâm Lập, chuyện này chắc chắn lỗi hoàn toàn nằm ở em Uông, nhưng phụ huynh em Uông nói thực ra cũng có lý nhất định, chuyện này rùm beng lên ai ai cũng biết, quả thực sẽ khiến em ấy bị dị nghị.

Giờ thì em Uông cũng đã thực sự nhận ra lỗi lầm của mình, hứa sau này sẽ không tái phạm nữa, cho em ấy một cơ hội sửa sai, thầy thấy cũng có ý nghĩa mà."

Lâm Lập bỗng rơi vào trầm mặc, cúi đầu, như đang kìm nén cảm xúc gì đó.

Chu Bảo Vi để ý thấy Lâm Lập bắt đầu dùng tay tự ngắt vào người mình.

Đòn tâm lý sắp tới rồi đây.

Thế là.

"Nhưng... ai cho hộp cơm đó một cơ hội?" Lâm Lập ngẩng đầu lên, nghẹn ngào nói.

Phương Lực Hoa, Triệu Hải, mẹ Uông: "(; ☉_☉)?"

Không phải chứ anh bạn?

Mẹ nó chứ ông đang nghẹn ngào cái quái gì thế hả?

Thấy cảnh này, Chu Bảo Vi và Bạch Bất Phàm cũng bắt đầu tự ngắt mình, có điều hai đứa không phải để phối hợp khóc cùng, mà là để kìm nén không cho mình cười thành tiếng, làm hỏng bầu không khí Lâm Lập đang dày công tạo dựng.

Lúc này, tụi nó thậm chí không dám nhìn vào mặt nhau.

Còn Tiết Kiên thì đã bắt đầu dùng ngón cái và ngón trỏ xoa xoa huyệt thái dương.

Không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết.

"Cho cơ hội, cho cơ hội... Em có thể cho cậu ta cơ hội, nhưng ai có thể cho hộp cơm của tụi em một cơ hội đây? Hộp cơm của tụi em giờ đã biến thành chất thải hết rồi, không bao giờ quay lại được nữa đâu thầy ơi! Vậy cơ hội của tụi nó, ai sẽ cho đây?"

Lâm Lập cảm xúc dạt dào, nghẹn ngào hỏi vặn lại.

"Một suất cơm mất rồi thì em đặt suất khác là được chứ gì?" Triệu Hải đã cạn lời, còn mẹ Uông thì tức đến bật cười.

"Một đứa trẻ hỏng rồi thì bà đẻ đứa khác là được chứ gì?" Lâm Lập ngước mắt lên, đáp trả khô khốc, quên luôn cả giọng khóc lóc.

"Cậu đúng là lý sự cùn! Chuyện này sao có thể đánh đồng được? Thầy Triệu, nói chuyện với loại người này thì làm sao ra kết quả được? Có ý nghĩa gì không?"

Mẹ Uông nhìn Triệu Hải, dù sao đây cũng là đối tượng duy nhất mà bà ta gào thét có vẻ có ý nghĩa và gây được ảnh hưởng.

"Lâm Lập, nghiêm túc chút đi." Tiết Kiên đang xoa thái dương lúc này cũng cảm thấy nên kiềm chế lại một chút, liền ho nhẹ một tiếng.

"Vâng." Nghe lệnh của lão Kiên, Lâm Lập gật đầu, lau đi chút nước mắt vừa vất vả ngắt ra được, lập tức đổi giọng bình thản nói:

"Các vị, có cần em kể lại lúc em đứng trước cửa phòng ký túc xá của Uông Vũ Huy, nghe thấy cậu ta vừa ăn trộm cơm của em vừa thốt ra những lời hãm lìn thế nào không? Đối với loại sinh vật này, em không tin cậu ta thực lòng thấy mình sai đâu.

Nên bà nói đúng rồi đấy, em thuần túy là không muốn cho Uông Vũ Huy cái gọi là cơ hội thứ hai nào hết.

Cậu ta không xứng đáng sau khi ăn trộm xong lại coi như không có chuyện gì, lặn mất tăm để bắt đầu cuộc sống mới.

Làm sai thì phải chịu hình phạt tương ứng, trong nội quy trường Nam Tang viết rõ rành rành rồi, trộm cắp là hành vi suy đồi đạo đức nghiêm trọng, về lý thậm chí phải đình chỉ học tập để theo dõi, nhưng đúng là Uông Vũ Huy mới chỉ trộm hộp cơm, coi như hành vi trộm cắp mức độ nhẹ.

Nhưng hiện tại em cũng đâu có yêu cầu đình chỉ học tập hay thậm chí là ghi học bạ đâu, chỉ yêu cầu xin lỗi công khai và viết bản cam đoan thôi, chuyện này khó lắm à, quá đáng lắm à?

Đây chẳng qua là hình phạt cậu ta phải gánh chịu sau khi làm sai thôi, mà còn là mức cơ bản nhất đấy."

Giọng điệu bình thản nhưng mang theo chút gì đó không thể thương lượng, Lâm Lập nói xong liền nhìn sang Chu Bảo Vi bên cạnh: "Bảo Vi, ông thấy sao."

"Tôi thấy ông nói chuẩn không cần chỉnh, Bất Phàm, mày thấy sao."

"Tao cũng thấy chuẩn." Bạch Bất Phàm - đứa gan dạ hơn Chu Bảo Vi - trả lời xong liền quay sang nhìn Tiết Kiên, rụt rè hỏi: "Thầy thấy sao ạ?"

Tiết Kiên đang nhắm mắt dưỡng thần nghe vậy liền bỏ tay đang xoa thái dương ra, cũng gật đầu: "Thầy cũng thấy không vấn đề gì."

Tiết Kiên thực sự không thấy yêu cầu của Lâm Lập có gì không hợp lý cả.

"Nếu dì cảm thấy thông qua nhà trường và cháu không có gì để nói, vậy cháu có thể báo cảnh sát, để chúng ta nói chuyện qua kênh chính thống hơn, kết quả như vậy dì có hài lòng không? Thích làm rùm beng lên thì cháu càng muốn làm cho nó to chuyện ra."

Lâm Lập chỉ vào điện thoại của mình, bình thản nói.

"Thế sao được!"

"Không đến mức đó đâu!"

Mẹ Uông và Triệu Hải phản ứng rất mạnh, người sau thì có thể hiểu được, dù sao đứng trên góc độ nhà trường, tuy không phải lỗi của trường nhưng vẫn không muốn những vụ việc tiêu cực thế này lan truyền ra ngoài trong xã hội mạng ngày nay.

Truyền ra ngoài lại mang tiếng xấu.

Lâm Lập khi lạnh mặt vẫn mang lại cảm giác áp bức rất lớn.

Mẹ Uông bị Lâm Lập nhìn chằm chằm như vậy, nhiều lần định nói lại thôi, tay giơ lên định chỉ trỏ mấy lần, cuối cùng hóa thành một câu: "Cậu người gì mà kỳ cục vậy, chẳng nể nang tình nghĩa lý lẽ gì hết, không thể đứng trên góc độ con trai tôi mà suy nghĩ một chút à..."

Ở đâu ra cái loại "nữ tiên" (karen) này không biết.

Lâm Lập thở dài một tiếng, đứng dậy đẩy Uông Vũ Huy ra, đứng im một giây xong liền nói với mẹ Uông: "Dì ơi, cháu đã đứng rồi và cũng đã suy nghĩ lại rồi, nhưng ý kiến của cháu vẫn không thay đổi."

Nói xong lại quay về chỗ ngồi đối diện.

Mẹ Uông: "?"

Mẹ nó chứ.

Đứng trên góc độ con trai bà ta theo nghĩa đen (vật lý) vậy luôn hả?

"Cậu nhất định phải hủy hoại cuộc đời con trai tôi mới chịu thôi đúng không!" Gặp phải cái loại người hành xử quái chiêu thế này, nếu là kẻ thù thì đúng là cực kỳ lộn ruột.

Tiết Kiên: Tất nhiên rồi, nếu là đồng đội thì cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Lâm Lập nghe vậy, bỗng ánh mắt sâu thẳm bắt đầu cảm thán: "Cuộc đời à? Thật ngưỡng mộ em Uông quá, đôi khi em còn nghi ngờ không biết mình có đang ở trong thế giới của Truman không, nhưng em Uông chắc không cần lo đâu, vì nếu cậu ta đóng chính thì rating chắc lẹt đẹt lắm, nhà sản xuất sẽ thấy không đáng tiền đâu."

Khán giả xem "Thế giới của Uông Vũ Huy" chắc lúc nào cũng la ó phản đối, sớm bị khiếu nại cho sập tiệm rồi.

Tuy không hiểu lắm, nhưng nhìn biểu cảm của ba đứa Lâm Lập đối diện, mẹ Uông cũng biết đó chẳng phải lời gì tốt đẹp.

"Mày... mày——"

Nhưng mẹ Uông cũng cảm nhận được, dù mình có làm loạn thế nào thì thái độ của thằng Lâm Lập này vẫn trước sau như một, và dường như nó còn chẳng coi lời của chủ nhiệm khối ra gì, dùng biện pháp mạnh với nó không ăn thua.

Bà ta quay sang nhìn Phương Lực Hoa và Triệu Hải.

"Lâm Lập, Vũ Huy thực ra cũng chỉ là nhất thời lầm đường lạc lối thôi, bản chất không xấu như em nói đâu, xin lỗi và bản cam đoan đều có thể có, nhưng lần này đừng công khai nữa, cho em ấy thêm một cơ hội đi." Phương Lực Hoa cười gượng hòa giải.

"Thầy cũng có cùng ý kiến, dù sao con người ai chẳng có lúc hồ đồ..." Triệu Hải cũng gật đầu, có điều vẻ mặt đã hiện rõ sự thiếu kiên nhẫn — là đối với mẹ Uông.

Xu hướng ý kiến của họ thực ra đều là muốn chuyện lớn hóa nhỏ, không phải họ không phân biệt được trắng đen, chỉ là đứng từ góc độ chức vụ và phiền phức mà nói, làm vậy sẽ tốt hơn.

Lúc này, mẹ Uông cũng lập tức dùng khuỷu tay hích hích Uông Vũ Huy.

Thế là Uông Vũ Huy đứng dậy, cúi người chín mươi độ xin lỗi Lâm Lập: "Xin lỗi ba cậu, mình thực sự biết lỗi rồi, sau này mình tuyệt đối không tái phạm nữa, xin các cậu cho mình thêm một cơ hội sửa sai, cầu xin các cậu đấy..."

Uông Vũ Huy còn giỏi hơn Lâm Lập.

Lâm Lập muốn nghẹn ngào còn phải tự ngắt mình để lấy cảm xúc, Uông Vũ Huy thì chẳng cần chuẩn bị gì luôn.

Nhìn Uông Vũ Huy liên tục xin lỗi, Lâm Lập chỉ thấy buồn nôn.

Lúc Uông Vũ Huy ăn phân uống nước tiểu, những lời chửi rủa của cậu ta dành cho "chủ nhân hộp cơm" là mình đây, Lâm Lập với lục căn nhạy bén nghe rất rõ.

Tiếc là máy ghi âm thực thi công vụ không thu âm tốt bằng Lâm Lập, không ghi lại được, nếu không giờ Lâm Lập đã lôi ra cho hai thầy xem cái gốc rễ đã thối nát này rồi.

Giờ ngoài mặt thì xin lỗi, trong lòng chắc đang chửi mình xối xả.

Nhưng may thay, người tu tiên có thừa thủ đoạn để đối phó với người phàm.

Thò tay vào túi quần, Lâm Lập cụ hiện ra "Bình Tiết Vịt", để miệng bình thò ra khỏi túi, nhắm thẳng về phía Uông Vũ Huy.

Hối lỗi à? Không có.

Ăn năn à? Không hút được.

Khi Lâm Lập đổi cảm xúc cần hấp thụ thành oán hận, hấp thụ thành công.

Uông Vũ Huy có thực lòng xin lỗi hay không, kết quả đã quá rõ ràng.

Mà theo sự hấp thụ oán hận, lời xin lỗi của Uông Vũ Huy bỗng dần trở nên chân thành hẳn lên, hai nắm đấm siết chặt, nước mắt nước mũi giàn giụa, trong giọng nói cũng thêm vài phần thành khẩn.

Chu Bảo Vi và Bạch Bất Phàm đều liếc nhìn nhau, thằng này diễn giỏi thế à?

Mục đích của Lâm Lập đương nhiên không phải để Uông Vũ Huy trở nên chân thành.

Cái sự "chân thành" này chẳng có ý nghĩa gì, "Bình Tiết Vịt" chỉ đang hấp thụ những cảm xúc phát sinh ra thôi, không thay đổi được bản chất.

Nên nhớ, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.

Khi cảm xúc của Uông Vũ Huy đã bị hấp thụ gần hết, Lâm Lập khẽ chuyển tay, nhắm miệng bình về phía mẹ Uông.

Cũng là oán hận và phẫn nộ, đúng là mẹ nào con nấy.

Đối diện với lời xin lỗi liên tục của Uông Vũ Huy, Lâm Lập vẫn không hề tỏ thái độ, điều này khiến oán hận của Uông Vũ Huy vẫn liên tục sinh ra rồi lại bị Lâm Lập hấp thụ.

Đủ rồi đấy.

"Lâm Lập, cho Uông Vũ Huy một cơ hội đi, thầy thấy cậu ta thực sự đang muốn cải tà quy chính đấy." Nhìn Uông Vũ Huy chân thành như vậy, Triệu Hải thở dài, lại nói giúp một câu.

Mẹ con Uông Vũ Huy nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn Lâm Lập, mắt hiện lên tia hy vọng.

"Em không chấp nhận." Lâm Lập trả lời.

Hơn nữa, ngay khoảnh khắc dứt lời, toàn bộ oán hận, phẫn nộ trong "Bình Tiết Vịt", cùng với mớ sợ hãi, tình dục dự phòng cất giữ bình thường, tất cả được tống sạch vào người Uông Vũ Huy.

"Cái thằng lìn Lâm Lập kia, mày bị bệnh à! Có thấy hãm không hả? Ăn của mày tí cơm thì đã sao! Xin lỗi còn tinh tướng à! Mày tưởng mày là cái thá gì? Thật sự tưởng tao muốn xin lỗi mày chắc! Lần sau đừng để tao có cơ hội trả thù mày! Nếu không tao nhất định sẽ làm mày tởm đến chết! Đồ đạc cá nhân của mày tốt nhất là giấu cho kỹ vào! Nếu không không biết chừng ngày nào đó trên đồ của mày sẽ toàn mùi nước tiểu đâu!"

—— Sự từ chối của Lâm Lập cộng với mớ cảm xúc tiêu cực ập vào người, Uông Vũ Huy lập tức bị kích nổ, đỏ mắt gào thét chửi rủa Lâm Lập.

Lâm Lập đợi Uông Vũ Huy chửi xong, sau đó chẳng thèm nhìn cậu ta lấy một cái, mà nhìn thẳng về phía chủ nhiệm khối Triệu Hải.

Cũng chẳng nói gì, cứ dùng ánh mắt bình thản nhìn ông ta, khóe miệng thậm chí còn thoáng chút ý cười.

Còn Triệu Hải - người vừa mới nói giúp cho Uông Vũ Huy - lúc này ngượng chín cả mặt.

Rất nhanh, sự ngượng ngùng đó hoàn toàn chuyển hóa thành phẫn nộ.

Vốn dĩ xử lý cái vụ rắc rối này đã làm ông ta lộn ruột rồi, rõ ràng đúng sai rành rành ra đó, nhưng vì muốn giảm bớt phiền phức cho trường và nể mặt hai mẹ con kia nên mới thiên vị cặp mẹ con "ngược đời" này, kết quả giờ thành ra thế này, mình bị học sinh dùng ánh mắt đó "mỉa mai", thậm chí còn méo thể phản bác được?

"Uông Vũ Huy! Em đang nói cái gì thế hả?" Triệu Hải quát lớn nhìn về phía Uông Vũ Huy, âm lượng cực cao, trong giọng nói đã không giấu nổi sự giận dữ.

Tuy nhiên Uông Vũ Huy lúc này vẫn đang bị mớ cảm xúc bùng nổ khống chế, nên cậu ta chỉ thẳng vào mũi Triệu Hải: "Ông thì là cái thá gì mà đòi quản tôi?"

Triệu Hải tức quá hóa cười: "Uông Vũ Huy, tốt, em giỏi lắm."

"Em là đứa đầu tiên dám đứng trước mặt tôi đe dọa chửi rủa tôi và học sinh khác đấy! Ghi đại quá một lần! Tuần sau sẽ thông báo toàn trường!" Cơn giận biến mất, chuyển thành sự lạnh lùng, Triệu Hải mặt hằm hằm nhìn mẹ Uông:

"Phụ huynh đưa con về nhà đi, tôi khuyên bà nên dạy lại hậu duệ của mình đạo lý làm người trước đã, thế sẽ tốt hơn đấy.

Còn thư xin lỗi và bản cam đoan, tuần này không muốn công khai thì cũng không cần viết nữa, tuần sau trực tiếp đến làm thủ tục thôi học đi, trường Nam Tang không cần loại học sinh này."

Mấy chức vụ như giám thị, chủ nhiệm khối vốn dĩ chẳng phải dành cho những giáo viên tính tình hiền lành.

Huống hồ là trong tình trạng vốn đã kìm nén một bụng lửa giận.

Còn mẹ Uông ngẩn người một hồi mới phản ứng lại được, cuống cuồng nhìn Uông Vũ Huy: "Vũ Huy, con đang nói cái gì thế hả!"

Chửi xong cuối cùng cũng hơi bình tĩnh lại một chút, Uông Vũ Huy lúc này mặt lộ vẻ kinh hoàng, không dám tin nổi mình vừa mới thốt ra những lời gì.

"Thầy ơi, em, em không định nói thế đâu, em xin lỗi, em xin lỗi!" Uông Vũ Huy cố gắng cứu vãn.

"Thầy Phương, đưa học sinh và phụ huynh của thầy về đi." Tuy nhiên Triệu Hải đã hết sạch kiên nhẫn, đứng dậy nói với Phương Lực Hoa.

Phương Lực Hoa vẻ mặt đau khổ, mặt mũi ông ta cũng bị mất sạch sành sanh, sự bùng nổ cuối cùng của Uông Vũ Huy đúng là ông ta hoàn toàn không lường trước được.

Sợ đối thủ như thần, cũng sợ đồng đội như heo, nhưng vẫn phải thử xem sao——

"Xin lỗi, xin lỗi!"

"Thầy ơi nó thực sự biết lỗi rồi!"

"Thầy Phương thầy khuyên thầy Triệu giúp em với!"

"Hanxin đầu game có bùa xanh bùa đỏ ăn double kill là chuyện thường!"

"Rong biển siêu cay!!"

"Hai đứa bây im miệng cho tao! Lảm nhảm cái gì thế hả, giờ đừng có thêm dầu vào lửa nữa."

Vì có người trà trộn vào, hiện trường hoàn toàn loạn thành một nồi cháo heo.

Chu Bảo Vi thì rất im lặng, vì cậu ta đang định tranh thủ lúc nóng húp sạch cái nồi cháo này.

...

Cuối cùng, bảy người đều đi ra khỏi văn phòng chủ nhiệm khối.

"Hai người đợi ở cửa một lát đi, tôi vào khuyên thầy Triệu thêm lần nữa, tất nhiên, đừng có hy vọng gì nhiều." Phương Lực Hoa bình thản nhìn học sinh và phụ huynh lớp mình một cái, đầy vẻ mệt mỏi.

"Trăm sự nhờ thầy Phương, Vũ Huy lúc nãy cũng là nhất thời hồ đồ..." Mẹ Uông đã hoàn toàn mất phương hướng, biểu hiện lúc nãy của Uông Vũ Huy làm chính bà ta cũng không nói tiếp được nữa, chỉ biết liên tục xin lỗi.

Phương Lực Hoa thở dài, cũng chẳng thèm nghe hết, lại một mình đi vào văn phòng.

"Chúng ta về thôi." Tiết Kiên thì ra hiệu cho ba đứa Lâm Lập.

"Vâng thưa thầy." Ba đứa Lâm Lập gật đầu, đi theo sau Tiết Kiên.

"Gặp phải loại người như tụi mày đúng là Vũ Huy nhà tao xui xẻo..." Xin lỗi cũng chẳng ai nghe, mẹ Uông liền dùng ánh mắt cực kỳ oán độc nhìn về phía kẻ tội đồ khiến con trai bà ta lâm vào cảnh này, nghiến răng nói nhỏ.

Lâm Lập dừng bước.

"Bảo Vi, tôi nghe nói cứ sáu người thì có một người từng ăn phân uống nước tiểu, ông đã ăn uống bao giờ chưa?" Lâm Lập bỗng hỏi Chu Bảo Vi.

"Tôi đâu có đâu! Bất Phàm, mày đã ăn uống bao giờ chưa?"

"Tao tất nhiên cũng không rồi, thầy ơi, thầy đã ă—— ái chà!" Bạch Bất Phàm xoa xoa cái đầu bị Tiết Kiên gõ hơi đau, quay lại nhìn Chu Bảo Vi: "Xem ra thầy Tiết cũng chưa ăn."

Thế là bộ ba Lâm Lập ăn ý quay đầu lại, nhìn mẹ Uông: "Dì ơi, dì đã ăn phân uống nước tiểu bao giờ chưa?"

"Cút xéo đi lũ chúng mày! Đồ thần kinh!" Người đàn bà nghe vậy lập tức trợn tròn mắt chửi rủa.

"Nhưng trong sáu người thì phải có một người từng ăn uống rồi chứ!" Lâm Lập gãi gãi đầu, vẻ mặt hơi khó hiểu.

"Rốt cuộc là ai nhỉ?"

"Không biết nữa."

"Lạ thật."

"..."

Ba đứa cứ thế trò chuyện, đi theo sau Tiết Kiên rời đi.

Uông Vũ Huy vốn đang thẫn thờ hối hận vì những gì đã xảy ra, bỗng nhiên quay ngoắt đầu nhìn về phía lối rẽ mà bốn người vừa rời đi.

Cậu ta cuối cùng cũng phản ứng lại được, mùi vị và cảm giác của bữa trưa hôm nay...

"Oẹ——"

"Nôn ra hành lang phạt 200 đấy." Ở góc rẽ lối đi, ba cái đầu xếp hàng từ trên xuống dưới thò ra, ân cần nhắc nhở.

Chưa đợi ba đứa nói tiếp, hai bàn tay của người trung niên đã lần lượt tóm lấy cổ áo Chu Bảo Vi và Bạch Bất Phàm, còn một cái chân thì đá vào mông Lâm Lập, lôi ba đứa đi tiếp.

...

"Lần sau bớt gây chuyện cho thầy nhờ." Trên đường rời khỏi tòa nhà chính trị giáo dục quay về tòa nhà dạy học, Tiết Kiên quay đầu dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn Lâm Lập.

"Thầy ơi, lần này oan quá, tụi em mới là người bị hại mà, thầy không được dùng lý luận đổ lỗi cho nạn nhân đâu nhá!" Lâm Lập bất bình nói.

"Đối với hai đứa bây, thầy xin phép bảo lưu ý kiến." Tiết Kiên hừ lạnh một tiếng.

Lâm Lập: "..."

Thành kiến trong lòng người ta đúng là một ngọn núi lớn mà.

"Thôi được rồi, ba đứa lên lớp đi, chuyện này nếu sau này có tình hình gì thầy sẽ báo lại." Vừa vặn chuông tan tiết tự học tối vang lên, Tiết Kiên không đi theo ba đứa vào lớp mà dừng lại trước cửa văn phòng.

"Vâng thưa thầy, tụi em chào thầy ạ."

Sau khi chia tay Tiết Kiên, ba đứa quay về lớp.

"Sướng vãi!" Bạch Bất Phàm hớn hở, "Bảo Vi, thấy cái biểu cảm móc họng của thằng Uông Vũ Huy chưa."

"Thấy rồi, hài vãi chưởng."

"..."

"Lâm Lập, ông làm gì đấy?" Thấy Lâm Lập không tham gia tán dóc, Bạch Bất Phàm tò mò hỏi.

"Liên hệ với Fanpage trường (Confession), tuyên bố chiến thắng của tụi mình, đồng thời cảnh cáo mấy đứa khác trong trường nếu có ý định làm vậy, để mọi người yên tâm đặt cơm." Lâm Lập nghe vậy liền đáp.

"Hợp lý, vẫn là ông quan tâm đến khuôn viên trường nhất, cơ mà sau này chắc cũng chẳng còn mấy cơ hội mang điện thoại đặt cơm nữa đâu nhỉ?"

"Cứ nói một tiếng cũng đâu có sao."

Nhiệm vụ của mình vẫn chưa hoàn thành, dù sao hiện tại vẫn chưa tiến hành răn đe trong phạm vi tông môn.

Lâm Lập thực ra cũng không biết Fanpage trường có được tính không.

Dù sao không phải ai cũng xem Fanpage.

Nhưng không tính cũng chẳng sao, giờ hình phạt đã nâng lên thành thông báo phê bình, sáng thứ Hai tuần sau lúc chào cờ, toàn thể giáo viên và học sinh sẽ biết và lấy đó làm gương, lúc đó chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Lại gần lớp học.

Vương Trạch - người có vẻ đang đợi ai đó ở hành lang - đi tới, cười lạnh nhìn bộ ba Lâm Lập Bạch Bất Phàm.

"Lâm Lập, Bất Phàm, hai đứa bây coi tao là thằng đần để dắt mũi đấy à, cùng một chiêu mà định xài hai lần với tao?" Vương Trạch vừa lên tiếng đã khóa cổ Bạch Bất Phàm, nói nhỏ vào tai nó.

"Cái quái gì thế?" Bạch Bất Phàm đang khó thở trông đầy vẻ mờ mịt.

"Nói đi, cái nick QQ 'Trà Hoa Trắng' (Bạch Sắc Hoa Trà) này lại là acc phụ của đứa nào trong hai đứa bây, lại troll tao lần nữa, hai đứa bây đúng là 'bất ổn' thật đấy." Vương Trạch cười khẩy với vẻ mặt "mày đừng có mà diễn nữa".

"Hả?" Bạch Bất Phàm ngẩn tò te, "Không phải tao mà?"

Sau đó Bạch Bất Phàm nhìn sang Lâm Lập.

"Cũng không phải tao." Lâm Lập lắc đầu, cậu hoàn toàn không biết gì.

"Càng không thể là tôi." Chu Bảo Vi cũng lắc đầu.

Vương Trạch: "?"

"Vẫn còn diễn à?" Vương Trạch bật cười.

"Tao lấy ba mẹ tao ra thề luôn, Vương Trạch, thực sự không phải tao." Bạch Bất Phàm nghiêm túc thề thốt.

Vương Trạch buông tay đang khóa cổ Bạch Bất Phàm ra, bỗng nhiên im bặt, sau đó hơi thở có vẻ trở nên dồn dập hơn.

"..."

"..."

Cậu ta nuốt nước bọt một cái, chỉ vào Lâm Lập, giọng nói mang theo vẻ khẩn cầu: "Lâm Lập, lạy ông, nói cho tao sự thật đi, nói đi, là ông làm đúng không."

Lâm Lập lúc đầu còn ngơ ngác, sau đó nhận ra điều gì đó, liền lắc đầu đầy thương cảm.

"Xong đời rồi... xong đời rồi... xong đời rồi..." Vương Trạch cử động cứng nhắc, một lát sau, tuyệt vọng ngồi thụp xuống đất.

"Có chuyện gì xảy ra thế?" Bạch Bất Phàm thắc mắc.

Vương Trạch ngẩng đầu, nụ cười thê thảm: "Lúc tự học tối có một nick QQ tự xưng là đàn chị kết bạn với tao, tao cứ tưởng là tụi bây, nên tin nhắn trả lời có hơi... thô bỉ."

"Ông đã trả lời cái gì?" Bạch Bất Phàm nuốt nước bọt, cái tiền đề này nghe qua đã thấy mẹ nó kinh dị rồi.

Vương Trạch đau đớn ôm mặt, há miệng, nhưng lại thôi.

"Tao đã nói..."

"Tao đã nói——"

Dường như không thể thốt ra lời.

"Cho xem bướm." Lâm Lập bỗng nhiên lên tiếng.

Vương Trạch mạnh bạo ngẩng đầu, mắt hiện lên tia hy vọng và mừng rỡ: "Lâm Lập, sao ông biết? Quả nhiên là ông đúng không! Ha, tao biết ngay mà, cái thằng này! Nghịch ngợm quá nha!"

"May quá! May quá! Đù má, nãy dọa chết tao, Lâm Lập, lần này tha cho ông đấy, lần sau không được thế nữa đâu nhé!"

Vương Trạch như từ cõi chết trở về, còn chẳng kịp giận dữ, vỗ vỗ ngực mình.

Nhưng vẻ mặt Lâm Lập càng thêm thương cảm, đưa tay vỗ vai Vương Trạch, hít sâu một hơi: "Không phải đâu Vương Trạch, tôi... tôi là xem thấy trên Fanpage trường đấy."

Vương Trạch: "(; ☉_☉)?"

"..."

Vương Trạch giật phắt lấy điện thoại của Lâm Lập.

Bài đăng mới nhất trên Fanpage, trong đó có một bức ảnh, chính là đang bóc phốt.

"Admin ơi, né gấp bạn Vương Trạch lớp 10/4 nhé, nhìn qua thì có vẻ nắng cực (nhầm, sáng sủa), thực tế lại là một thằng hãm lìn biến thái."

"Hình ảnh"

Mà hình ảnh, chính là một ảnh chụp màn hình tin nhắn.

"Vương Trạch: Chúng ta đã kết bạn thành công, giờ có thể bắt đầu trò chuyện rồi~"

"Trà Hoa Trắng: Hi~"

"Vương Trạch: ?"

"Vương Trạch: Bạn là ai?"

"Trà Hoa Trắng: Mình khối 11, coi như là đàn chị của bạn nè."

"Vương Trạch: Vậy cho xem bướm (kankan pi)."

(Hết chương)

Đề xuất Linh Dị: Lê Minh Chi Kiếm
BÌNH LUẬN