Chương 275: Gửi đại hội thể thao trừu tượng nhiệt huyết nhưng tươi đẹp của chúng ta

Chương 272: Gửi đến kỳ đại hội thể thao trừu tượng, nhiệt huyết nhưng tươi đẹp của chúng ta

"Chẳng lẽ có người tham gia xong mà không có huy chương vàng à? Tôi có tận ba cái đây này, ba người có muốn mỗi người một cái không, dù sao với tôi mà nói, lớp 11 lớp 12 chắc vẫn còn sáu cái nữa để lấy, cơ mà tôi sợ ba người không còn cơ hội nữa đâu."

Lâm Lập đang khịa "bộ ba", đến cả Trần Vũ Doanh cũng không tha.

Nên bị ăn đá cũng là đáng đời, chỉ thiếu nước thả chó Bất Phàm ra cắn thôi.

Vì tất cả các hạng mục của lớp 10/4 đều đã thi xong, việc tiếp theo cần làm là đợi các hạng mục khác của trường kết thúc rồi mới tổ chức lễ bế mạc, nên sau khi nhận giải, mọi người quay về lều lớp, bắt đầu dọn dẹp vệ sinh trước.

Mỗi lớp đều có trách nhiệm khôi phục lại hiện trạng khu vực lều của mình sau đại hội, rác rưởi thì không nói, bàn ghế cũng phải tự mình bê về.

Mà giờ dọn dẹp sắp xếp trước, đợi đến lúc lễ bế mạc kết thúc là có thể về nhà sớm.

"Cái chai thủy tinh uống xong thế này có thể tận dụng làm gì không nhỉ, cứ thấy nó khác chai nhựa, vứt đi thì hơi phí."

Dọn dẹp ngăn bàn, Đinh Tư Hàm cầm một cái chai thủy tinh trong suốt, hơi do dự không biết có nên vứt vào túi rác không, liền hỏi mọi người.

Vốn là chai nước Kim Ngân Hoa, cơ mà giờ nhãn mác bên ngoài đã bị Đinh Tư Hàm lúc rảnh rỗi xé sạch sành sanh rồi, trông rất trong trẻo, thậm chí có thể làm một cái bình hoa nhỏ.

"Cái này tôi có ý tưởng này." Võ hồn là chó đốm - Lâm Lập nhìn sang.

"Có·người·nào có gợi ý không?" Đinh Tư Hàm nhấn mạnh vào chữ "người".

Haha, cô lập Bạch Bất Phàm à, ác thật đấy.

Lâm Lập thương hại vỗ vai Bạch Bất Phàm, sau đó giơ tay tự tin lên tiếng: "Có có, tôi, tôi nè!"

Đinh Tư Hàm đúng là con cháu của thần điếc, vẫn không nghe thấy gì.

Đồ vô dụng.

Lâm Lập thở dài, sau đó đành chỉ vào Vương Việt Trí: "Vương Việt Trí bảo cậu ấy có gợi ý kìa."

Đinh Tư Hàm nghe vậy nhìn sang Vương Việt Trí.

Vương Việt Trí: "?"

"Tôi, tôi có gợi ý gì đâu? Tôi không có gợi ý mà." Vương Việt Trí mặt đầy mờ mịt.

"Công thức là có thể áp dụng được mà Việt Trí, đừng quên phương pháp giảm bớt lo âu tôi dạy ông." Lâm Lập nhỏ giọng nhắc nhở.

Vương Việt Trí ngẩn ra một lúc, sau đó hiểu ra, khóe miệng giật giật nhìn Đinh Tư Hàm: "Ý của Lâm Lập là, cái chai thủy tinh này, nếu cậu biết hút thuốc thì có thể dùng làm gạt tàn, nếu cậu không biết hút thuốc thì có thể học hút thuốc trước, rồi dùng nó làm gạt tàn."

Đinh Tư Hàm: "..."

Thấy chưa, việc phớt lờ gợi ý của Lâm Lập chắc chắn là lựa chọn đúng đắn.

Lâm Lập thì khá là đáng tin, nhưng Lâm Lập mà làm chuyện đáng tin thì không khả thi cho lắm.

Cơ mà Đinh Tư Hàm giờ đã nhận ra cái chai thủy tinh này có tác dụng gì rồi, nó và cái não của Lâm Lập thực ra khá là xứng đôi, đập vào đầu Lâm Lập chắc chắn sẽ là một cảnh tượng đẹp đẽ đầy bi tráng.

"Ê, đừng nói nha, chai thủy tinh đúng là rất hợp làm gạt tàn, kích thước miệng chai Kim Ngân Hoa để gẩy tàn thuốc cũng khá vừa vặn," Vương Trạch bên cạnh nghe vậy liền gật đầu, thậm chí còn làm động tác giả như đang gẩy tàn thuốc, nhận xét:

"Rửa ráy cũng tiện, lại còn tái sử dụng được, Đinh Tư Hàm, cậu thực sự có thể học hút thuốc thử xem."

Đinh Tư Hàm: "..."

Số lượng cái não phù hợp với chai thủy tinh có vẻ hơi nhiều, hơi khó lựa chọn rồi đây.

"Không phải chứ anh bạn, ông cũng biết à?" Lâm Lập nghe vậy nhìn sang Vương Trạch.

"Tôi biết hút thuốc, nhưng chỉ là biết thôi, hoàn toàn không thích." Vương Trạch vừa gật đầu vừa lắc đầu, "Tôi thường chỉ hút một tí vào dịp Tết thôi."

"Ông học cái đó làm gì? Cũng là vì nội y phụ nữ à?" Lâm Lập có chút tò mò.

"Cái gì mà vì nội y phụ nữ, nghe mẹ nó biến thái quá đi." Vương Trạch không hiểu, ngẩn người ra.

Là để làm màu."

Vương Trạch: "..."

Đù.

Rất nhiều người học hút thuốc từ khi còn nhỏ tuổi, căn bản không phải vì cái gọi là sướng hay giảm căng thẳng, đa số tụi nó thì có cái áp lực quần què gì đâu, thuần túy là hy vọng mang lại cho người khác cảm giác mình có thực lực, rất đời, đã trải qua nhiều sương gió.

Lúc bị người nhà dùng thắt lưng quất cho ra bã, vẫn còn phải cứng miệng bồi thêm một câu: đợi đến tuổi của con bố sẽ hiểu.

Vương Trạch chắc chắn không nghiện, thực tế đám Lâm Lập chưa bao giờ thấy cậu ta hút thuốc, thậm chí chưa từng ngửi thấy mùi thuốc trên người cậu ta.

"Tôi không rảnh rỗi thế đâu, tôi học hút thuốc là do bố tôi dạy đấy." Vương Trạch lắc đầu.

"Bố ông dạy ông hút thuốc?" Bạch Bất Phàm bên cạnh cũng tò mò không kém, nghe vậy thì ngớ người.

Nhà họ Vương cũng có "số má" đấy chứ.

"Ừ, hồi nhỏ lúc Tết đốt pháo, tôi cứ đòi bật lửa của ông ấy suốt, ông ấy thấy phiền quá nên châm một điếu thuốc đưa cho tôi, tôi hỏi ông ấy nếu nó tắt thì sao, ông ấy bảo sắp tắt thì tôi rít một hơi là được." Vương Trạch gật đầu, "Thế là tôi biết hút luôn, Tết đốt pháo thì thỉnh thoảng làm một điếu, bình thường hoàn toàn không đụng vào."

Lâm Lập, Bạch Bất Phàm: "(; ☉_☉)?"

Đúng là "nghịch tử" phiên bản ngược lại.

Học hút thuốc kiểu này, Lâm Lập đúng là lần đầu tiên nghe thấy.

Bố Vương Trạch thực sự không bị ông nội cậu ta đánh cho bay màu à?

"Vậy tụi mình Tết mà gặp Vương Trạch thì đúng là phải cẩn thận rồi, thằng này khéo nó lấy đầu thuốc lá châm vào mông mình thật đấy." Bạch Bất Phàm cảnh giác nói.

"Chuyện nhỏ thôi mà, châm vào cây súng Barrett của ông cũng được luôn." Vương Trạch khách khí xua tay, chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới.

"Tôi cứ tưởng là do mấy đứa học sinh năng khiếu khác rủ rê cơ." Lâm Lập tặc lưỡi, "Không ngờ lại là kiểu này, đỉnh thật."

"Học sinh năng khiếu hút thuốc đúng là nhiều thật, cấp hai nghiêm trọng lắm, giờ ở Nam Tang cũng có, mấy anh khóa trên còn hơi nghiện, hay trốn trong ký túc xá hoặc nhà vệ sinh hút." Vương Trạch gật đầu, sau đó vẻ mặt không giấu nổi nụ cười, nháy mắt nói:

"Tôi kể cho tụi ông nghe, có một anh khóa trên khối 12, có một lần, anh ấy lén lút hút thuốc trong nhà vệ sinh với người ta, kết quả chủ nhiệm khối đột nhiên xông vào.

Nhưng chủ nhiệm khối không nhìn thấy cụ thể là ai hút, thấy không ai nhận, liền bắt tất cả mọi người ngồi xổm xuống, từng người một đưa ngón tay cho ông ấy ngửi xem mùi thuốc của ai nặng nhất.

Mà ngay lúc đó, anh khóa trên của tôi nảy ra một ý tưởng thiên tài, thế là nhân lúc chủ nhiệm không chú ý, lén lút móc vào lỗ nhị (pi yan zi) của mình một cái.

—— Anh ấy bảo đến giờ anh ấy cũng không quên được cái biểu cảm dữ tợn đáng sợ của chủ nhiệm khối sau khi cầm tay anh ấy lên ngửi."

Lâm Lập, Bạch Bất Phàm: "(; ☉_☉)?"

Tội không đến mức đó mà.

Coi chủ nhiệm khối như Uông Vũ Huy để chơi xỏ à?

Học sinh năng khiếu xem ra không chỉ "kỹ năng" tốt, mà "trò" cũng nhiều quá nhỉ.

Vừa tiếp tục nghe Vương Trạch kể mấy chuyện hóng hớt của học sinh năng khiếu, vừa dọn dẹp mớ rác không nhiều, đồ đạc ở lều lớp nhanh chóng được dọn sạch.

Còn lại là bê bàn ghế về tòa nhà nghệ thuật.

Lần này cũng chẳng cần Tiết Kiên phải đi bắt lính, đám con trai cũng rất chủ động, lúc trước bê cái gì đến thì giờ bê cái đó về.

Nước dưới chân ô che nắng cũng chẳng cần mang ra nhà vệ sinh đổ, Lâm Lập coi như tưới nước cho thảm cỏ ở đây luôn.

Chủ yếu là Bảo Vi không chịu uống, thằng bé này ngày càng kén ăn rồi.

"Cảm ơn mày nhé, China Mobile, cái đồ che nắng này." Đổ nước xong, thu ô lại, Lâm Lập nhìn vào dòng quảng cáo trên ô nói lời cảm ơn.

"Ê Lâm Lập, ông bảo mấy cái đồ này làm quảng cáo thì cũng dễ hiểu, trong đời sống hay dùng, ông nhìn cái ô che nắng của lớp 12/11 kìa, quảng cáo trên đó lại là của Rolex, loại quảng cáo này là làm cho ai trong tụi mình xem vậy?

Cho mấy sếp trong trường à, chứ không lẽ là cho đám anh em nghèo tụi mình?"

Vừa bê bàn ghế về tòa nhà nghệ thuật, Vương Trạch vừa nhìn sang mấy cái ô che nắng của các lớp khác, tò mò hỏi.

"Đồ ngốc, quảng cáo hàng xa xỉ là để xóa mù chữ đấy, phải để mọi người biết cái thứ đó rất đắt, nếu không lúc người giàu khoác lên người, sao ông biết đó là đồ tốt, rồi sao để người nghèo cung cấp giá trị cảm xúc cho người giàu được?" Lâm Lập nghe vậy liền cười khẩy một tiếng.

"Ồ! Đù má! Có lý!" Vương Trạch bừng tỉnh đại ngộ, lập tức hiểu ra vấn đề.

Tốt quá rồi, người nghèo cuối cùng cũng có tác dụng rồi.

"Làm người giàu sướng thật đấy~" Vương Trạch sau đó cảm thán một câu.

"Nghèo cũng có cách sống của nghèo, Vương Trạch, chưa nghe câu này à: nghèo chơi xe, giàu chơi đồng hồ, không tiền thì chơi chim, rảnh rỗi trên giường tự sướng (dao yi dao), sướng được giây nào hay giây nấy." Lâm Lập nhỏ giọng an ủi.

Vương Trạch: "..."

Thế thì sướng quá rồi còn gì.

"Nói đến hàng xa xỉ, tụi ông có biết ba loại đồng hồ nổi tiếng thế giới không?" Bạch Bất Phàm đứng bên cạnh nghe nãy giờ, lúc này mới hỏi.

"Ông nói đi." Lâm Lập và Vương Trạch nhìn sang.

"Richard Mille, 6,888 triệu tệ; Patek Philippe, 888 nghìn tệ," Bạch Bất Phàm khựng lại một chút, vẻ mặt cao thâm khó lường nói tiếp, "Lão biểu Giang Tây (Giang Tây lão biểu), 388 nghìn tệ."

"Có phải vừa lọt vào cái thứ gì đó kỳ quái không."

Lâm Lập và Vương Trạch lúc đầu còn tưởng Bạch Bất Phàm đang chia sẻ kiến thức nghiêm túc, hóa ra vẫn là vì cái "vỏ" mà làm cái "nhân" (ví von chơi chữ), nên cười mắng.

"Đừng cười, tụi ông chắc không biết đâu, kỷ lục gia về sính lễ khoa trương nhất trong lịch sử chính là Đông Tấn hoàng đế Tư Mã Duệ cưới con gái Giang Tây, lúc đó nhà gái đòi hẳn Kinh Châu và Giao Châu đấy!

Thử hỏi Giang Tây lão biểu có được tính là đồng hồ danh tiếng (danh biểu) không nào." Bạch Bất Phàm tiếp tục phổ cập kiến thức.

Vương Trạch, Lâm Lập: "..."

Haki Tây (Giang Tây), đòi sính lễ mà đòi hẳn hai châu cơ à, đúng là tội nghiệp mấy anh em bản địa ở Haki Tây quá, sống kiểu gì không biết.

...

"Lâm Lập, cuối tuần này không có hoạt động gì nữa chứ? Bố tôi vừa hỏi tuần này có về nhà không, không có hoạt động gì thì tôi bảo bố lái xe đến đón không ở lại trường nữa." Trên đường từ tòa nhà nghệ thuật quay lại, Bạch Bất Phàm hỏi.

"Tôi định đi khám sức khỏe tổng quát, ông muốn đi cùng thì ở lại, chi phí tôi vẫn có thể bao." Lâm Lập nhìn sang Bạch Bất Phàm, thản nhiên nói.

"Đi khám sức khỏe?" Bạch Bất Phàm nhíu mày.

Kiểu giải trí này đúng là hơi bị kén người chơi đấy.

"Ừ, vẫn câu nói đó, đừng lo chuyện tiền nong, ông biết mà, tôi là đại gia mới nổi, vả lại ai bảo đi khám sức khỏe là rất hời đấy thôi, có người bỏ ra hai trăm tệ mà khám ra tận sáu cái bệnh, tính kinh tế (p/p) kéo căng luôn, thực sự không đi à?" Lâm Lập cười quyến rũ.

Bạch Bất Phàm: "..."

"Cái này mà gọi là tính kinh tế hả!?"

"Thế nên có đi không, kể cả ông muốn đi tôi còn phải xem có đặt được lịch cho ngày mai không đã, không đặt được thì ông vẫn cút về nhà đi." Vì gói khám đắt tiền nên Lâm Lập có cả nhân viên chăm sóc khách hàng riêng của tổ chức y tế, phản hồi không hề chậm.

Bạch Bất Phàm gãi gãi đầu, suy nghĩ một lát xong liền gật đầu: "Vậy ông hỏi thử xem, về cũng chẳng có việc gì, sẵn tiện kiểm tra sức khỏe xem tần suất 'quay tay' sắp tới có cần điều chỉnh không."

"Được."

"Hỏi rồi, được nhé." Nhân viên chăm sóc khách hàng riêng trả lời rất nhanh, Lâm Lập ngẩng đầu nói.

"Được, vậy tôi ở lại trường." Bạch Bất Phàm cũng rất dứt khoát gật đầu, rút điện thoại ra, chắc là nhắn tin cho người nhà bảo không cần đến nữa.

Đợi đám Lâm Lập lững thững quay lại, hạng mục cuối cùng của đại hội thể thao, chạy tiếp sức nữ khối 12 cũng đã kết thúc, bục phát lệnh, bục nhận giải trên sân vận động đều đã được dọn đi, trong loa lại vang lên bản nhạc "Hành khúc vận động viên".

Lễ bế mạc bắt đầu rồi.

"Lão Kiên đến rồi, phải tập hợp đội hình thôi, ra xếp hàng đi." Với tư cách là lớp trưởng thể dục, Vương Trạch thấy vậy liền chạy nhỏ đến chỗ các bạn cùng lớp đang tụ tập, bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ.

"Giờ mới có 3 giờ rưỡi chiều, mà thời gian tan học thông báo trong nhóm phụ huynh là 5 giờ, đù, tôi đã dự liệu được lễ bế mạc cũng sẽ vô cùng nhàm chán rồi." Xếp hàng xong, Bạch Bất Phàm thở dài.

Vì lễ bế mạc cũng không cho chơi điện thoại.

"Không sao, có anh đây." Lâm Lập vuốt tóc cực ngầu, "Anh có thể diễn trò cho ông xem."

"Lâm Lập, em đứng lên đầu hàng của lớp đi." Giọng của Tiết Kiên lạnh lùng vang lên, "Bất Phàm, vị trí của em không đổi."

Lâm Lập: "..."

Quay đầu lại, là Tiết Kiên vừa thấy Lâm Lập Bạch Bất Phàm xuất hiện đã đi thẳng tới.

"Thầy ơi, tướng ở ngoài, lệnh vua có chỗ không... tuân, em tuân!" Mới nói được vài chữ thấy Tiết Kiên có vẻ định dùng hình phạt thể xác, Lâm Lập chỉ đành lủi thủi đi lên đầu hàng.

Đi một bước quay đầu ba lần, trong ánh mắt đau khổ tột cùng của Bạch Bất Phàm mà rời đi.

Tại sao thế giới này luôn có người muốn chia rẽ đôi lứa yêu nhau cơ chứ.

Tranh thủ lúc còn chơi được điện thoại, hai đứa tiến hành cuộc trao đổi cuối cùng.

"Bạch Bất Phàm: Lão Kiên đáng ghét, dám chia rẽ chúng ta."

"Lâm Lập: Chuẩn luôn."

"Lớp trưởng, sao cậu cũng ở hàng đầu vậy?" Khi Lâm Lập đi đến hàng đầu, phát hiện ngoài cái tên Vương Trạch chướng mắt ra, lại còn có Trần Vũ Doanh bổ mắt nữa, âm dương bù trừ, kinh ngạc hỏi.

"Vì lát nữa phải lên nhận giải mà." Trần Vũ Doanh đáp, "Sao ông lại lên đây?"

"Dựa theo rủi ro..." Lâm Lập hắng giọng chuẩn bị thi triển pháp thuật.

"Biết rồi, ông đứng cạnh tôi đi." Trần Vũ Doanh cười ra hiệu im lặng bằng một ngón trỏ xong liền nhích sang bên cạnh một chút.

Tiết Kiên là giáo viên chủ nhiệm tốt nhất thế giới!

Ai cũng không được ghét Tiết Kiên!

"Lâm Lập đã thu hồi một tin nhắn."

"Lâm Lập: Bạch Bất Phàm, mày chú ý tí đi, còn dám nói xấu lão Kiên một câu nữa, tao đánh cho mày ra bã, còn méo cho mày ăn luôn!"

"Bạch Bất Phàm: ?"

"Thầy ơi, em kính yêu thầy nhất trần đời luôn á."

Vừa đi lên phía trước định ra hiệu cho mọi người có thể đi được rồi, kết quả bị Lâm Lập khen ngợi nồng nhiệt, Tiết Kiên: "?"

"Đừng có mà nịnh bợ, lo mà nghiêm túc cho thầy!"

...

"Trong không khí mát mẻ của mùa thu, thời điểm gặt hái những quả ngọt tốt lành này, đại hội thể thao lần thứ 51 của trường Nam Tang đã chính thức khép lại, tại đây, thay mặt nhà trường, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất và lời chúc mừng nồng nhiệt nhất tới toàn thể các vận động viên, trọng tài, nhân viên công tác cùng toàn thể giáo viên và học sinh..."

Vẫn là vị trí quen thuộc, vẫn là một hàng lãnh đạo trường quen thuộc, vẫn là bài diễn văn bế mạc quen thuộc.

Chán chết đi được, Vương Trạch đang cầm bảng tên lớp ngáp một cái.

Hơn nữa không biết có phải ảo giác không, Tiết Kiên cùng với chủ nhiệm khối 10, một người ở bên trái đội hình, một người ở bên phải, cứ như đang nhìn chằm chằm vào lớp 10/4 vậy.

Cũng chẳng biết là đang đề phòng ai.

"Ê, Lâm Lập..." Tranh thủ khoảng cách ngắn ngủi khi giáo viên hơi rời xa, Vương Trạch quay đầu định tìm anh em giết thời gian.

Chỉ thấy hai người sau lưng mình lúc này đều đang cúi đầu, trên mặt nở nụ cười.

Cười cái gì vậy, ánh mắt Vương Trạch cũng tò mò nhìn sang.

Mũi giày thể thao của Trần Vũ Doanh lặng lẽ thò ra một bước, giẫm chuẩn vào phần đầu cái bóng bị kéo dài của Lâm Lập trên đất, còn Lâm Lập thì hơi quá đà rung rung vai, khẽ nghiêng người, cái bóng trên đất liền trượt đi nửa tấc.

Trần Vũ Doanh nén cười, bám đuổi không buông, ánh nắng xuyên qua mái tóc đuôi ngựa tung bay khi cô lắc đầu, dệt những sợi tóc thành một tấm lưới dày đặc, bao phủ lấy bờ vai cái bóng đang đung đưa của Lâm Lập, như thể đang tựa vào đó vậy.

Cứ thế lặp đi lặp lại.

Vương Trạch: "..."

Mà nghe thấy tiếng Vương Trạch, cả hai đều ngẩng đầu nhìn cậu ta.

"Hửm? Có chuyện gì vậy?" Lâm Lập thắc mắc hỏi.

Có chuyện gì vậy?

Còn có chuyện gì vậy nữa hả?

Tôi ăn chanh (I eat lemon - đồng âm với chửi thề)!

Lâm Lập, tôi thực sự là ăn chanh của ông rồi đấy!

Một cái bóng rách nát mà hai người rốt cuộc đang chơi cái gì vậy hả!

"Tôi thấy chán rồi." Vương Trạch nghiến răng thành thật trả lời.

"Liên quan gì đến tôi?" Lâm Lập càng thắc mắc hỏi, "Tôi không thấy chán mà."

"Thế thì ông là cái thứ này rồi, không có gì, hai người tiếp tục đi." Vương Trạch giữ nụ cười lịch sự, giơ ngón tay cái lên xong liền gật đầu, quay người mặt hướng về phía trước.

Tôi không nên ở trong xe, tôi nên ở dưới gầm xe.

Lâm Lập quay đầu lại, nhưng Trần Vũ Doanh đã hơi nghiêng người, hai tay đan sau lưng, xem ra là không chơi nữa rồi.

Lâm Lập cũng chỉ cười nhẹ, vỗ vai Vương Trạch: "Vương Trạch, chán đúng không?"

"Ừm hử."

"Vậy tôi kể cho ông nghe một câu chuyện giết thời gian nhé?" Lâm Lập nói.

Tốt quá, lại đến giờ 'ăn phân' rồi sao! Nói đi, lần này ông định cho tôi ăn cái gì?" Vương Trạch mạnh bạo gật đầu, mong chờ xoa tay hỏi.

Hay quá! Được ăn phân rồi!

"Câu chuyện này cũng coi như là mượn cảnh sinh tình, mượn vật dụ người vậy, lớp trưởng, cậu đừng có nghe trộm, câu chuyện này không hợp với cậu đâu." Dặn dò Trần Vũ Doanh một câu xong, Lâm Lập mỉm cười, kể câu chuyện cho Vương Trạch nghe:

"Có một ngày, Mặt Trời gọi điện cho Cỏ.

Mặt Trời: Alo, Cỏ mày hả? Tao Nhật (Mặt Trời/Địt).

Cỏ: Đù má (Wǒ cǎo), ông là ai vậy?

Mặt Trời: Tao Nhật mà.

Cỏ: Đù má, rốt cuộc ông là ai hả?

Mặt Trời: Tao Nhật đây, mày là Cỏ đúng không?

Cỏ: Mẹ kiếp, rốt cuộc ông là ai, đù má.

Mặt Trời: Tao Nhật, tao Nhật mà!

Mẹ của Mặt Trời lúc này giật lấy điện thoại, Vương Trạch, ông biết mẹ Mặt Trời đã nói gì không?

Bà ấy nói: Cỏ, tao Nhật mẹ nó, đù má mày được chưa?"

Vương Trạch: "(; ☉_☉)?"

Ba giây sau, tiếng cười tuôn trào, Vương Trạch lấy bảng tên lớp làm điểm tựa, nằm bò lên đó cười đến co giật.

Cũng chẳng phải câu chuyện này buồn cười đến thế, chỉ là liên tưởng đến câu "mượn vật dụ người" mà Lâm Lập nói ở đầu câu chuyện, Vương Trạch nhận ra cái thằng này kể chuyện này thuần túy là để chửi mình phá hỏng hứng thú của nó, nên mới thấy buồn cười vcl.

Xem kìa, lại gấp rồi.

Người trẻ tuổi đúng là vẫn còn thiếu kiên nhẫn quá.

"Bây giờ, xin mời các lớp được gọi tên, cử đại diện lên sân khấu nhận giải, lớp 10/4, lớp 10/7..."

Đã đến phần trao giải, Trần Vũ Doanh dùng hai tay vỗ vỗ vào má để nén cười, bước chân nhẹ nhàng đi về phía lễ đài.

Vương Trạch liền quay đầu, hai tay bỗng để sau lưng, kiễng gót chân, di chuyển nhẹ nhàng, dùng mũi giày thẹn thùng giẫm lên cái bóng của Lâm Lập, liếc nhìn cậu ta một cái đầy tình tứ.

Lâm Lập: "?"

Giẫm mấy cái thấy Lâm Lập vẫn không phản ứng, thế là Vương Trạch ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tội thậm chí còn mang theo vài phần thuần khiết, nũng nịu: "Anh Lâm Lập ơi, anh không né sao~"

Lâm Lập: "..."

Bạch Bất Phàm làm Vương Trạch tởm bao nhiêu, thì giờ Vương Trạch làm Lâm Lập tởm bấy nhiêu.

Lâm Lập khoanh tay, nhìn Vương Trạch, lạnh lùng nói: "Ở đâu ra cái đứa thiểu năng này vậy? Cút sang một bên mà chơi."

"Ha ha ha——" Vương Trạch cười lớn.

Tiếng cười này rất lớn, Tiết Kiên và Triệu Hải lại bị thu hút nhìn sang.

Mà ở cuối hàng lớp, Bạch Bất Phàm chán đến sắp chết, sốt ruột đến mức muốn nhảy tường luôn rồi.

Đang cười cái gì vậy đang cười cái gì vậy, cho tôi cười với chứ!

Lão Kiên! Em ghét thầy!

...

"Cuối cùng, chúng ta hãy một lần nữa dành một tràng pháo tay thật nồng nhiệt để chúc mừng tất cả các tập thể và cá nhân đã đạt giải! Chúng ta cũng hãy cùng mong chờ những màn thể hiện xuất sắc hơn nữa tại kỳ đại hội thể thao năm sau!

Bây giờ tôi xin tuyên bố —— Đại hội thể thao lần thứ 51 của trường Nam Tang, chính thức —— BẾ! MẠC!"

Theo tiếng hô vang kéo dài của hiệu trưởng, lại có hai phát pháo hoa mang theo làn khói màu từ hai bên lễ đài bay vút lên không trung, sân vận động vang rền tiếng pháo tay.

Đại hội thể thao kết thúc rồi.

(Hết chương)

Đề xuất Tiên Hiệp: Hồi Quy Tu Tiên Giả
BÌNH LUẬN