Chương 495: Tóm tắt hay lắm, lần sau không được thế nữa nhé
Ông anh trai nhiệt tình này của em... sao nghe không giống người tốt cho lắm vậy.
Câu hỏi đặt ra, bây giờ bạn của Lâm Lập sở hữu một ông bố đẻ và một ông bố họ, xin hỏi bố đẻ là bố đẻ hay là bố họ, còn bố họ rốt cuộc là bố họ hay là bố đẻ?
Tóm lại, ví dụ về người hàng xóm nhiệt tình nghi là họ Vương này, đã thành công khiến Ngô Lập Phong vốn kiên định cho rằng "bán anh em xa mua láng giềng gần" phải dao động.
Họ hàng xa ít nhất cũng ở xa vợ mình a.
"Chị Tuyền và Miêu Miêu đến rồi."
Có điều chưa đợi Ngô Lập Phong xoắn xuýt cà khịa vấn đề này, khóe mắt nhìn thấy bóng người mới đi vào cửa sảnh, bèn nói với Lâm Lập.
Một người phụ nữ dắt tay một cậu bé.
Nhìn nhau với Lâm Lập đang quay đầu lại, người phụ nữ cười vẫy tay, sau đó lật mặt nhanh như chớp, cúi đầu nói gì đó với cậu bé.
Tần Tuyền, con gái lớn bên đằng dì út, tuổi còn lớn hơn Phương Khải Hòa nửa tuổi, là người lớn tuổi nhất trong đám con cháu, còn cậu nhóc cô dắt theo, không phải con trai cô, mà là bố mẹ già mới sinh được con trai, em trai ruột của cô, tên ở nhà là Miêu Miêu.
Thực ra Tần Tuyền còn có một cô em gái, chẳng qua đang học đại học ở nơi khác, tết dương lịch không về.
Tần Tuyền dẫn Miêu Miêu ngồi ngay cạnh Lâm Lập.
Mà thấy Tần Tuyền ngồi xuống rồi, vẫn còn đang mắng mỏ thậm chí đánh vào tay Miêu Miêu, Lâm Lập tò mò hỏi: "Chị Tuyền, Miêu Miêu sao thế?"
"Quả thực, đánh trẻ con đúng là vẫn không tốt lắm." Ngô Lập Phong cũng gật đầu.
Tần Tuyền không trả lời trực tiếp, mà hỏi Lâm Lập: "Lâm Lập, A Phong, trên người hai đứa có đồ ăn vặt không?"
"Em không có."
"Chỗ em đúng là có thật." Lâm Lập đưa tay vào túi, cụ hiện ra một viên kẹo, đưa cho Tần Tuyền.
"Lâm Lập, em đưa cho Miêu Miêu."
"Miêu Miêu, cho em." Lâm Lập nghe vậy làm theo.
Miêu Miêu đang trong trạng thái nức nở nhận lấy viên kẹo, hơi ngừng khóc.
Tần Tuyền nhìn chằm chằm đứa em trai mà ở một mức độ nào đó có thể làm con trai mình: "Miêu Miêu, anh đưa đồ cho em, em phải nói gì nào?"
Miêu Miêu nghe vậy ngẩng đầu chân thành nhìn Lâm Lập: "Anh ơi, còn nữa không?"
Lâm Lập, Ngô Lập Phong: "O.o?"
Tần Tuyền: "Vừa nãy nói với mày cả buổi mày một chữ cũng không nghe lọt tai đúng không!!!"
"Là nói cảm ơn a!!"
Miêu Miêu nghe vậy ngẩng đầu chân thành nhìn Lâm Lập: "Cảm ơn, còn nữa không?"
Tần Tuyền hít sâu một hơi, sau đó cười.
Thanh thản đặt túi của mình lên ghế, Tần Tuyền lôi Miêu Miêu đi ra ngoài, đồng thời quay đầu lạnh lùng nói: "Chị ra ngoài xử lý cái gia môn bất hạnh này một chút."
"Có đôi khi trẻ con đúng là phải đánh." Ngô Lập Phong thay đổi suy nghĩ rất tự nhiên.
Mà Lâm Lập lại có quan điểm khác về việc này, cậu hơi nhíu mày: "Cái này cũng không tính là bất hạnh đâu, em thấy đứa trẻ này tương lai đầy hứa hẹn, khá may mắn đấy chứ."
Ngô Lập Phong nghe vậy, nhìn thật sâu vào vị trước mắt nghi là trường hợp mà Miêu Miêu sau khi lớn lên có thể biến thành này.
Khách quan mà nói, Ngô Lập Phong cho rằng đánh giá của Lâm Lập quá chủ quan rồi.
Lúc này càng nên mời nạn nhân Ngô Mẫn phát biểu, chứ không phải để kẻ gây tai nạn làm trọng tài.
Sau khi hàn huyên đơn giản, Lâm Lập mở nhóm chat trên điện thoại ra.
Nhưng giờ này mọi người hoặc là đã đến trường, hoặc là đang trên đường đến trường, cho nên trong nhóm chat game không có tin nhắn mới.
Ngược lại là một đống phần mềm, bắt đầu gửi báo cáo tổng kết năm ngoái.
Ngó xem, xem báo cáo năm nay đều là những thứ quỷ quái gì.
"Check-in sáng sớm: Ngày 13 tháng 6 lúc 04:37 phút, bạn đã tỉnh dậy rồi, một ngày mới tươi đẹp, bạn bắt đầu từ việc xem 'Làm thế nào để nhanh chóng tìm ra và ngược sát con muỗi chết tiệt trong phòng'."
"Một ngày ham muốn tri thức bùng nổ: Ngày 17 tháng 3, bạn ngủ rất muộn, 03:46 phút, bạn vẫn đang tìm kiếm 'Giới hạn con người có thể ỉa ra con trăn vàng dài và to bao nhiêu', ngao du trong biển tri thức."
"Ngày 27 tháng 2, bạn ngủ thật muộn, cho đến 1:46 phút 'Nhà thuốc Đại Nguyên' giao thuốc thụt hậu môn 20ml/ống/túi và các sản phẩm khác đến tay bạn, loại thuốc này giúp ích cho bạn rất nhiều nhỉ~ Tiếp theo, chúng tôi nhất định sẽ nỗ lực hơn để chăm sóc bạn."
Lâm Lập: "☉_☉"
Thôi, không xem nữa.
Không cần thiết.
Xem tiếp nữa là bất lịch sự rồi.
Lâm Lập liếc mắt nhìn Ngô Lập Phong bên cạnh, không biết là anh ấy vừa nãy nhìn thấy mình đang xem báo cáo năm hay sao, anh ấy lúc này cũng đang xem.
Liếc một cái.
"Ghi chú bạn để lại nhiều nhất trên Meituan là 'Ông chủ, nhà nuôi mấy con chó, nếu có thừa phao câu vịt thì tặng mấy cái'."
Lâm Lập hơi nhíu mày, phát hiện sự việc không đơn giản: "Anh, nhà anh nuôi chó à? Từ bao giờ thế? Bác trai không phải bị dị ứng sao?"
Ngô Lập Phong nghe vậy ngón tay khẽ run, sau đó lẳng lặng ấn nút home, đợi một giây, anh bình tĩnh ngẩng đầu nhìn Lâm Lập:
"Cái này em đừng quản, là chuyện nhà anh, Lâm Lập, em chỉ là em họ anh, em vượt giới hạn rồi."
Vẻ mặt Lâm Lập cũng trở nên bình tĩnh, lát sau, không nhịn được chân thành hỏi: "Phao câu vịt ngon không?"
Ngô Lập Phong: "Không có cứt thì rất thơm, ăn nhiều sẽ ngấy."
"Xác suất có cứt cao không?"
"Rất thấp, nhưng không phải là không có."
"Cứt ngon không?"
"Không ngon."
"Đã hiểu, cảm ơn anh họ."
"Không có chi, em họ."
Bầu không khí chỉ coi là bình thường, hai người đều rất bình tĩnh thậm chí cố ý không biểu cảm, cuối cùng vẫn là Ngô Lập Phong không nhịn được trước xua tay, quyết định chuyển chủ đề:
"Đừng xem mấy cái báo cáo năm này nữa, đã từng làm bản thân tôi chưa mà làm báo cáo, viết linh tinh, suy diễn, chúng ta vẫn là chơi game giết thời gian đi, Lâm Lập, dạo này em chơi gì?"
"Game, dạo này thực ra không chơi mấy, cùng lắm bạn bè gọi thì vào cho đủ người, hơn nữa chơi game PC nhiều hơn, game mobile... cũng là lúc bọn họ gọi thì thỉnh thoảng làm dân thường thôi." Lâm Lập nhún vai.
Game sao vui bằng tu hành, trò chuyện, lướt internet chứ.
"Genshin cũng không chơi nữa à, dạo này Genshin phát phúc lợi đấy em biết không." Ngô Lập Phong ngạc nhiên nói.
"Lại phát phúc lợi gì? 8000 Mora? Thế thì em thấy tiếng nói của người chơi vẫn còn quá sắc sảo."
"Mới không phải," Ngô Lập Phong cười cười: "Chỉ cần ấn gỡ cài đặt là có thể nhận miễn phí 30GB bộ nhớ, anh đã nhận được rồi, em cũng thử xem."
"Ồ ồ, cái này à, cái này em nhận qua rồi ()!" Lâm Lập giơ ngón tay cái lên.
Trong lúc tán gẫu, Tần Tuyền và Miêu Miêu đã quay lại, các vị khách khác cũng lục tục đến nơi và ngồi vào chỗ, tiệc đính hôn sắp chính thức bắt đầu.
"Kính thưa các vị thân bằng cố hữu, chào buổi tối mọi người! Nhân dịp tết dương lịch tống cựu nghênh tân này, chúng ta hoan hỉ tụ tập tại sảnh Hoa Nhã đèn đuốc sáng trưng, cùng chứng kiến niềm vui đính hôn của anh Phương Khải Hòa và cô Úc Liễu!
Ngày lành gặp giờ tốt, tiết đẹp mừng lương duyên, cả sảnh tràn ngập tiếng cười nói, khắp nơi ngập tràn hạnh phúc và ấm áp, hồng loan tinh động, giai ngẫu thiên thành..."
Sau khi đại đa số mọi người đã đến đông đủ, ánh đèn trong sảnh được điều chỉnh nhẹ, MC cũng chính thức bắt đầu quy trình.
Bàn của Lâm Lập mọi người đang dồn ánh mắt và chúc phúc cho đôi tân nhân này, thì trong bàn truyền đến tiếng nói hơi "không hài hòa" một chút:
"Tuyền à, Khải Hòa đính hôn rồi, cháu tuổi còn lớn hơn nó một chút, bao giờ cháu đính hôn đây?
Con gái lớn tuổi rồi phiền phức hơn con trai nhiều, bố mẹ cháu đều sốt ruột chết rồi, đợi sau này không ai thèm lấy thì gay go đấy."
Là mợ út.
Câu hỏi không có ác ý gì, bà và bố mẹ Tần Tuyền quan hệ đều rất tốt, càng không tính là cố ý làm khó Tần Tuyền.
Dù sao đây thực ra là chủ đề vĩnh viễn không tránh khỏi khi có người lớn ở đó, huống hồ bữa tiệc hiện tại còn là tiệc đính hôn, thực tế cho dù mợ út không nhắc, cũng tuyệt đối sẽ có người lớn khác nhắc tới.
Thanh niên độc thân lớn tuổi, bất kể nam nữ, ắt phải trải qua một kiếp nạn này.
"Không vội không vội," Tần Tuyền đương nhiên cũng quen rồi, cho nên nghe vậy chỉ cười lấy lòng, "Sẽ không không ai thèm lấy đâu, trên thế giới này luôn sẽ có một người đang đợi cháu mà."
Một người phụ nữ nào đó có mặt nghe vậy cười lạnh một tiếng đầy bực bội: "Đợi mày? Ai? Diêm Vương à?"
Tần Tuyền: "..."
Không còn nghi ngờ gì nữa, tính công kích mạnh như vậy mà mọi người nghe xong lại còn cười ha hả, bầu không khí hoàn toàn không bị ngưng trệ, chỉ có thể là mẹ ruột của Tần Tuyền.
"Mẹ —— mẹ nói thế nghe khó coi quá, mau phỉ phui cái mồm đi." Tần Tuyền ai oán nói.
"Hừ," Dì út nghe vậy lại cười lạnh một tiếng, "Mợ út còn kỳ vọng mày đính hôn, mày bây giờ yêu đương còn chưa yêu, đính cái gì, đặt (đính) đồ ăn ngoài à?
Em gái mày ở trường đều đã yêu đương rồi, chỉ có mày, ngay cả một nét của chữ bát cũng không có, chẳng biết cố gắng chút nào."
"Không vội, không vội~"
Lâm Lập ở bên cạnh vui vẻ hóng chuyện.
May mà Ngô Mẫn không nói cho họ hàng khác biết chuyện mình cũng đang yêu đương, nếu không lúc này dì út nhắc một câu "Ngay cả Lâm Lập cũng yêu đương rồi", ôi thôi, thế thì xong đời, chủ đề trong nháy mắt sẽ tập trung vào mình, cho Tần Tuyền được hoãn thi hành án tử hình.
"Mọi người đều sốt ruột, chỉ có mày là không vội." Dì út khổ não day day mi tâm, "Ngay cả đối tượng xem mắt tìm giúp mày cũng không chịu gặp, chậc."
Tần Tuyền: "Con thấy 'chỉ có mày' bà ấy nói đúng đấy, cái tên gọi là 'mọi người' kia, đúng là một kẻ nóng tính thật."
Dì út: "..."
Dượng út nhìn Phương Khải Hòa và Úc Liễu đang trao nhẫn đính hôn ở trên sân khấu, liếc nhìn Tần Tuyền, lựa chọn chiến thuật đường vòng:
"Tuyền à, con xem Khải Hòa và Tiểu Liễu hai đứa nó ngọt ngào như vậy, tốt biết bao, con bây giờ nhìn cảnh hai đứa nó đính hôn, chẳng lẽ không có suy nghĩ gì sao?"
Tần Tuyền: "Có chứ ạ."
Mắt dượng út sáng lên: "Suy nghĩ gì?"
Tần Tuyền: "Bao giờ thì lên món ạ."
Lâm Lập hơi nhướng mày, kính trọng nhìn Tần Tuyền một cái —— cô gái này có tư chất của Bảo Nhi (nhân vật trong phim hoạt hình)!
Còn dượng út, ánh sáng trong mắt ông, tắt rồi, hoàn toàn... tắt ngóm rồi: "Muốn bế cháu... hai năm nay e là không có hy vọng rồi..."
Tần Tuyền nghe vậy quay đầu chuẩn bị vật liệu thi pháp, sau khi thành công, cô vỗ vỗ Miêu Miêu.
Miêu Miêu nhìn về phía dượng út: "Ông nội."
Gọi xong, Miêu Miêu mong đợi nhìn về phía Tần Tuyền, mà Tần Tuyền cũng không làm cậu thất vọng, từ trong tay Lâm Lập lại lấy một viên kẹo, giao cho cậu.
Miêu Miêu rất hài lòng, hơn nữa dường như sự giáo dục vừa nãy của Tần Tuyền đã có hiệu quả nhất định, cậu bé trước tiên quay về phía bố gọi thêm một tiếng ông nội coi như khuyến mãi đánh giá tốt, sau đó mới nhìn về phía Lâm Lập: "Anh ơi, còn nữa không?"
Ít nhất không phải trực tiếp đòi, mà là bỏ ra trước rồi mới đòi hỏi, tiến bộ lớn đúng không nào?
Tần Tuyền lần này không quản cậu bé, hài lòng nhìn về phía bố mình: "Bố, bây giờ bố có thể bế cháu rồi đấy."
Dượng út: "..."
Ê không phải.
"Cháu có rồi, vậy con trai tôi tính sao." Ông hỏi.
"Bố, người không thể quá tham lam." Cô đáp.
"..."
"..."
"Hồi nhỏ không nên để Lâm Lập dẫn con chơi..." Trầm mặc vài giây sau, dượng út đau đầu lại bi thương đưa ra tổng kết.
Lâm Lập: "o.O?"
Đảo lộn thiên cương.
Cái này có thể đổ lên đầu cháu sao? Cái này có phần quá đáng rồi đấy?
Xét về tuổi tác, cái này chẳng phải rõ ràng là chị Tuyền làm hư cháu sao?
Bản thân mình bé xíu làm gì có sức ảnh hưởng lớn như vậy, phỉ báng, ác ý phỉ báng.
Có điều thấy nhắc đến mình, Lâm Lập cũng không chỉ ngồi hóng chuyện nữa, an ủi dượng út một câu:
"Dượng út, yên tâm đi, chị Tuyền thật sự không phải không ai thèm lấy đâu, hiện tại hình như có một quản lý cấp cao của công ty đang theo đuổi chị Tuyền đấy, thường xuyên nhắn tin cho chị ấy."
"Thật hay giả?" Ánh sáng trong mắt dượng út lại sáng lên.
Tần Tuyền ngẩn ra, mặc dù không biết Lâm Lập muốn nói gì, nhưng cô biết, lúc này nhất định phải bịt miệng!!
Muộn rồi.
Lâm Lập: "Thật ạ, hình như gọi là Giám đốc phúc lợi Luckin gì đó, vừa nãy cháu thấy anh ta còn đang nhắn tin cho chị Tuyền."
Tắt rồi, lại tắt rồi, dượng út cảm thấy mình sẽ không bao giờ yêu thương nữa.
Mình thật ngốc, thật đấy, sao lại đi tin lời Lâm Lập nói chứ...
Quy trình đính hôn cũng không diễn ra quá lâu, dù sao vốn dĩ là tập hợp mọi người đến vào giờ cơm, quy trình tiền kỳ quá lâu sợ là mọi người phải đói bụng, rất nhanh, đợi sau khi tất cả mọi người dưới lời thỉnh cầu của MC, đứng dậy nâng ly chúc mừng đôi tân nhân xong, liền tuyên bố tiệc rượu chính thức bắt đầu.
Những người phục vụ bên ngoài sảnh vừa nãy đã chuẩn bị xong, nhưng vì đang trong quy trình nên không mạo muội đi vào, lập tức nối đuôi nhau đi vào, bắt đầu lên món nóng cho từng bàn.
Nhận thấy ánh mắt ác ý thỉnh thoảng truyền đến từ một người phụ nữ độc thân lớn tuổi nào đó bên cạnh, trong suốt quá trình Lâm Lập mắt nhìn mũi mũi nhìn tim ngoan ngoãn ăn cơm.
Đặc biệt là vừa nãy, cảnh tượng mắt Tần Tuyền sáng lên, còn bị Lâm Lập quan sát được.
Lâm Lập rất quen thuộc ánh mắt này, bởi vì thường xuyên có thể xuất hiện trên người mình.
Đây là ý nghĩa có quỷ kế.
Cho nên mình nhất định phải cẩn thận cẩn thận càng thêm cẩn thận.
"Lâm Lập, món này khá ngon đấy, em có thể thử xem." Quả nhiên, chưa được bao lâu, Tần Tuyền đã nghi là giấu dao găm mở ra bản đồ nước Yên, cười ôn hòa nói với Lâm Lập.
Lâm Lập cũng không vội, nghe vậy tuy gật đầu, nhưng quan sát trước.
Phát hiện mọi người trên bàn cũng không kháng cự món ăn mà Tần Tuyền chỉ, bèn đưa đũa gắp một miếng nhỏ, ăn vào miệng.
Mùi vị quả thực cũng được.
Sau đó Lâm Lập nhìn về phía Tần Tuyền: "Sau đó thì sao, kế hoạch tiếp theo của chị là gì."
Thấy tư thái này của Lâm Lập, Tần Tuyền có chút đau đầu nhíu mày.
Sự cảnh giác của Lâm Lập đều đã viết lên mặt rồi.
Cái này e là không thể khiến nó trúng chiêu được.
Một lát sau, Tần Tuyền quyết định đưa ra một quyết định trái với tổ tông, cô vẫy tay với Lâm Lập, đợi Lâm Lập cẩn thận ghé lại gần, thì thầm to nhỏ.
...
"Anh, em đệt, cái này ngon đấy." Lâm Lập sau khi ăn một món, nhìn Ngô Lập Phong đề cử.
"Thật hay giả?" Mặc dù mình và Lâm Lập hôm nay không có thù oán, nhưng dù sao người đang đề cử với mình bây giờ tên là Lâm Lập, cho nên Ngô Lập Phong vẫn có sự cảnh giác tối thiểu, chỉ gắp một chút xíu.
"Hây, ngon thật này!" Sau đó mắt anh sáng lên gật đầu.
"Tiệc đính hôn anh Hòa dày công chuẩn bị sao có thể khó ăn được, hơn nữa anh, anh ăn như vậy vẫn chưa phải ngon nhất đâu," Lâm Lập dùng đũa gắp một đũa đầy thức ăn, sau đó nhét vào miệng, nhai ngấu nghiến, vẻ mặt thỏa mãn.
Lát sau nhai xong, Lâm Lập thỏa mãn thở ra một hơi: "Anh, món này, chủ yếu là cảm giác thỏa mãn, giống như em vậy, ăn đầy một miệng lớn, sướng thực sự."
"Còn có sự khác biệt này sao?" Ngô Lập Phong có chút tò mò.
"Chắc chắn có chứ, một miếng lớn xuống bụng, Dopamine tiết ra ầm ầm, khoang miệng trong một đơn vị thời gian chịu sự kích thích vị giác siêu lượng, ngưỡng hưng phấn thần kinh đột phá trạng thái thường, sẽ có khoái cảm bùng nổ, đáng tiếc không thể ăn như vậy nhiều, chỉ có lần đầu tiên là sướng đặc biệt thôi."
Lâm Lập nghiêm túc giải thích.
"Quả nhiên O.o?" Ngô Lập Phong nghe vậy có chút mong đợi, "Vậy anh phải thử xem sao."
Dùng đũa học theo dáng vẻ vừa rồi của Lâm Lập, Ngô Lập Phong gắp một đũa thức ăn lớn, nhét vào trong miệng mình, bắt đầu nhai nhai nhai.
Nhưng anh không ngờ là, giây tiếp theo ——
Lâm Lập và Tần Tuyền soạt một cái bưng ly chân cao đựng đồ uống lên, nhìn về phía các bậc cha chú trong bàn, cười sảng khoái nói:
"Đám con cháu chúng con kính các bậc trưởng bối một ly!"
Tần Tuyền: "Đúng vậy!"
"Nào, Miêu Miêu, anh Phong (A Phong), chúng ta đứng dậy nào!"
Ngay tại lúc này, má phồng hơn cả bò ăn cỏ, cái gì cũng chưa nhai, cái gì cũng chưa nuốt Ngô Lập Phong: "(;☉○☉)?"
(Hết chương này)
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Phi Thăng