Chương 129: Vĩnh Sinh thôn (19)

Ngươi cũng không phải vật gì tốt a! Bằng không thì ngươi cũng sẽ không xuất hiện ở cái tiểu đoàn thể này!

Ngân Tô mỉm cười gật đầu phối hợp: "Ân."

Liễu Lan Lan cùng Lô Khê ồn ào một lúc, không khí khoái trá cứ thế tiếp tục cho đến khi lên giường đi ngủ. Có thể là do trải nghiệm kinh khủng đêm qua để lại bóng ma tâm lý nghiêm trọng, buổi tối hôm nay Liễu Lan Lan là người đầu tiên lên giường đi ngủ.

Ngân Tô đợi đến trời tối người yên, sau khi đứng lên trước hướng Trình Tinh nhìn một chút. Trình Tinh tựa hồ đã ngủ thiếp đi, cho nên Ngân Tô không làm kinh động bất luận kẻ nào, lặng yên không một tiếng động rời phòng.

Ngay sau khi nàng đi, Liễu Lan Lan liền mở mắt ra. Cặp mắt ấy hiện lên ánh sáng xanh lục quỷ dị. Nàng trước nhìn hai bên Trình Tinh cùng Lô Khê, sau đó vén chăn xuống đất.

Liễu Lan Lan không đi ra ngoài, mà đến bên chiếc tủ kiểu cũ ở giữa.

...

...

Ban đêm, thôn xóm không một ánh đèn. Trên con đường nông thôn yên tĩnh không tiếng nói, một cái bóng đang chậm rãi di động.

Bóng dáng đó không phải ai khác, chính là Ngân Tô.

Nàng chuẩn bị đi đến căn phòng cũ kia xem thử, không biết "người bạn bè" có hay không bắt đầu tiếp khách.

Ngân Tô không nhanh không chậm hướng về phía căn phòng cũ đi tới. Sắp đến gần căn phòng cũ, đột nhiên nghe thấy có người gọi nàng từ phía sau.

"Lộ Diêu."

"Lộ Diêu."

Là thanh âm của Trình Tinh.

Ngân Tô lại không có ý định quay đầu, thậm chí không có nửa điểm dừng lại, giống như không nghe thấy có người gọi nàng từ phía sau.

"Lộ Diêu..."

Thanh âm càng ngày càng gần nàng.

"Lộ Diêu..."

Càng ngày càng gần.

"Lộ Diêu." Theo tiếng này dứt lời, Ngân Tô cảm giác bả vai bị người vỗ xuống. Thanh âm của Trình Tinh vang lên bên tai nàng: "Ngươi vì cái gì không để ý tới ta à?"

Ngân Tô: "..."

Ngân Tô rút ra ống thép, trong tay ước lượng một chút, cũng không có quay đầu, lạnh lùng mở miệng: "Ngươi nhất định phải ta để ý đến ngươi?"

"Làm sao vậy, là ta nơi nào chọc ngươi tức giận sao?" Thanh âm của Trình Tinh vẫn ở bên tai nàng, rất gần, rất gần.

Ngân Tô nhếch miệng cười, quay người, nhìn về phía người phía sau. Nàng ta không phải là dáng vẻ Trình Tinh, mà là một tân nương tử mặc áo cưới, trang điểm hơi có vẻ khoa trương, trong hốc mắt trống rỗng không có tròng mắt. Hai đạo vết máu chảy xuống từ hốc mắt, khiến nàng ta nhìn qua kinh khủng âm trầm.

Tân nương thấy nàng quay người, mặt lộ vẻ cuồng hỉ, dùng hốc mắt không có tròng mắt nhìn chằm chằm Ngân Tô. Khóe môi không ngừng mở rộng, gần như muốn ngoác đến mang tai, lộ ra một hàm răng trắng bệch.

Nhưng tân nương rất nhanh phát hiện người đối diện không có bị dọa đến hét lên, hoàn toàn không giống như nàng đoán trước.

Nàng không những không hù dọa được đối phương, cô gái kia còn đang cười. Nụ cười rạng rỡ kia lộ ra mấy phần cổ quái, tròng mắt đen nhánh có ánh trăng lọt vào những tia sáng vụn vặt. Sự hưng phấn, vui sướng hoang dại sinh trưởng trong những khe hở của ánh sáng đó.

Tân nương: "..."

Người này xảy ra chuyện gì!

Ngân Tô mở miệng cười: "Tiểu mỹ nhân nửa đêm không ở nhà cho đàng hoàng, tại sao có thể đi dạo loạn như vậy? Gặp phải nguy hiểm làm sao cho phải nha."

Tân nương có lẽ không hiểu tại sao mình không hù dọa được đối phương: "Ngươi... Không sợ ta?"

"Sợ?" Ánh mắt Ngân Tô dính chặt trên người nàng ta, nụ cười dần dần âm trầm: "Ngươi xinh đẹp như vậy, ta tại sao phải sợ đâu? Cảnh đêm tốt đẹp như thế, mỹ nhân còn mặc một thân áo cưới đến tìm ta, là tới tìm ta tư định chung thân sao?"

Tân nương: "..."

Nàng ta có phải đầu óc có vấn đề không?

Sau một thoáng ngỡ ngàng, tân nương rất nhanh kịp phản ứng. Mình nói với nàng ta nhiều như vậy làm gì, nàng ta đã quay đầu rồi...

Nghĩ đến đây, khóe miệng trên mặt tân nương lại kéo xuống sau tai, lao về phía Ngân Tô. Bàn tay tái nhợt vươn ra từ dưới hỉ phục, móng tay dài nhọn trông như bị tẩm độc, đen ngòm khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Ngân Tô nâng ống thép lên chặn tay tân nương, chán ghét nói: "Sao mà không thích sạch sẽ thế, móng tay dài như vậy cũng không cắt tỉa."

Một giây sau, ống thép trong tay Ngân Tô xoay chuyển, chặt đứt toàn bộ cánh tay tân nương.

Nàng cười nói trong màn sương máu văng tung tóe: "Giúp ngươi sửa một chút, không cần khách khí."

Tân nương đứt tay: "..."

"A! !" Tân nương gầm lên giận dữ, đầy mình sát khí, hung ác nhào về phía Ngân Tô.

Ngân Tô bẻ cổ trái phải, lắc lắc ống thép vung về phía mặt tân nương. Tân nương cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo bất thường trên ống thép, theo bản năng né tránh.

Ống thép sượt qua mặt tân nương, nhưng từ bên cạnh nàng rơi xuống, ống thép chợt xoay chuyển, hàn quang quét tới.

Tân nương không có tròng mắt, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi ánh mắt. Nàng cảm nhận được sự khác biệt của ống thép, vô thức không muốn để nó rơi vào người mình nữa, nhất thời chỉ lo né tránh.

"Đương ——"

Ống thép đập vào tường, tiếng vang thanh thúy truyền vào sâu trong bóng tối.

Hỉ phục rộng rãi quét qua mặt đất, nhìn thấy sắp ẩn vào trong bóng tối, lại bị một chân dẫm lên. Thân hình tân nương dừng lại, Ngân Tô lao về phía trước bắt lấy tóc tân nương.

"A..."

Tân nương ngã xuống đất, bả vai bị ống thép đâm xuyên, đinh nàng ta vào mặt đất, không thể động đậy.

Ngân Tô giẫm lên bả vai nàng ta, hơi cúi người nhìn xuống: "Ngươi là tân nương đã từng được chọn trong làng?"

"..."

Tân nương vừa há miệng muốn nói gì, thân ảnh đột nhiên bắt đầu tan rã, thoáng chốc biến thành những đốm đen, biến mất không còn tăm hơi.

Ống thép rơi xuống đất, lăn lông lốc về phía thấp.

Ngân Tô: "..." Chậc, cái này còn có thể tự động diệt khẩu sao!

Ngân Tô bĩu môi, đi nhặt ống thép về, vác lên vai tiếp tục đi về phía căn phòng cũ.

...

...

Trì hoãn một hồi trên đường, Ngân Tô đến căn phòng cũ lúc sau đã qua nửa đêm.

Căn phòng cũ không có gì khác biệt so với ban ngày, vẫn hoang tàn, vắng vẻ như vậy. Nàng đi một vòng, vẫn không tìm thấy bất kỳ "người bạn bè" nào.

"..."

Nơi này chẳng lẽ không có thứ gì?

Ngân Tô cảm thấy rất không có khả năng, định dùng kỹ năng nhìn lại. Hiện tại kỹ năng chỉ có 3 lần sử dụng cơ hội. Ngân Tô trước lựa chọn chính sảnh của căn phòng cũ, nhưng đáng tiếc nơi đó cái gì cũng không có.

Địa điểm thứ hai Ngân Tô chọn là chính phòng của căn phòng cũ. Ở một mặt tường của căn phòng, nàng tìm thấy một hốc tối. Trong hốc tối có một khẩu súng nhìn qua thời đại xa xưa cùng mấy phát đạn.

Có thể là do hốc tối bịt kín tốt, khẩu súng này nhìn qua còn rất mới. Ngân Tô kiểm tra một chút hẳn là vẫn có thể sử dụng.

Trong phó bản, đạn thông thường không có tác dụng nhiều đối với quái vật.

Dĩ nhiên đối phó những thôn dân kia vẫn có chút tác dụng. Ngân Tô thu súng lại.

Còn một cơ hội cuối cùng, Ngân Tô đứng trong sân, dùng phương thức "chỉ điểm binh tướng" chọn lấy căn phòng.

【 Khung cửa 】

【 Cái ghế 】

【 Mảnh sứ cổ 】

【 Hộp phấn son 】

【 ? 】

【 Vải vóc 】

【 Mảnh sứ vỡ 】

Ngân Tô nhìn thấy chỗ biểu thị dấu chấm hỏi, hít một hơi, bò vào chiếc tủ quần áo cũ nát kia, tìm thấy nơi xuất phát của dấu chấm hỏi.

Nó nằm trong bức tường kép dưới đáy tủ quần áo.

Ngân Tô cạy mở bức tường kép, từ bên trong lấy ra một chiếc hộp sắt rỉ sét. Ngân Tô ngồi trong tủ quần áo mở hộp sắt, bên trong đặt một chiếc trâm cài áo và một tờ giấy viết thư.

Chữ viết trên giấy viết thư xinh đẹp, hẳn là chữ của một cô gái.

[ Chỉ nguyện quân tâm giống như tâm ta, định không phụ tương tư ý —— Trương Minh Họa ]

(Hết chương này).

Đề xuất Voz: Nghề bồi bàn.