Chương 410: Đoàn tàu vĩnh viễn không đến trạm (48)
Áo bào đen cô nương hỏi: "Vậy ngươi tìm được biện pháp giết chết trưởng tàu rồi sao?"
Ngân Tô đáp: "Đến thử một chút."
Nàng lục soát cả nhà vệ sinh trên tàu cũng không tìm được gì khác, sợi dây chuyền kia là đạo cụ duy nhất thu hoạch được.
Áo bào đen cô nương nói: "Trao đổi."
Ngân Tô nhìn kỷ niệm chương trong tay, đáp: "Có thể."
"Ngươi tự lo đi, ta vô dụng." Áo bào đen cô nương nói xong liền chuẩn bị rời đi, "Sáng mai hừng đông ta tới tìm ngươi."
Thời gian tắt đèn, trưởng tàu dường như sẽ không xuất hiện.
Nếu muốn giết trưởng tàu, phải đợi chuyến dừng kế tiếp.
...
...
Toa số 02.
Ân tiên sinh trông thấy thi thể Mạch Tử và nhân viên phục vụ xong, cũng không tiếp tục tìm Cát Sơn và Thịnh Ánh Thu nữa.
Vì an toàn, hắn chọn trở về toa xe của mình.
Sau khi chơi ba trò chơi với quái vật, Ân tiên sinh cuối cùng nghe thấy tiếng loa phóng thanh – Ga Quỷ Lĩnh.
Thời gian tắt đèn kết thúc.
Ân tiên sinh chờ tàu vào ga xong, lập tức đi về phía toa số 03.
Thịnh Ánh Thu không biết trở về toa từ lúc nào, đang nằm ở hàng ghế cuối cùng gần toa số 02.
"Thịnh tiểu thư."
Ân tiên sinh tiến lên xem xét tình huống của Thịnh Ánh Thu.
Thịnh Ánh Thu phản ứng rất lâu sau, nhưng phản ứng đầu tiên của nàng là cảnh giác kéo dài khoảng cách, hai tay nắm chặt, giống như lúc nào cũng có thể động thủ.
Đôi mắt bị vết máu dán vào có chút không mở ra được, run lên kịch liệt, cảm nhận ánh đèn trong xe, nàng cố gắng nháy mắt.
Nàng nhìn chằm chằm Ân tiên sinh, giọng khàn khàn: "Ngươi là ai?"
"..."
Sự xa lạ trong ánh mắt Thịnh Ánh Thu không giống giả vờ, nàng dường như đã quên mất Ân tiên sinh.
Ân tiên sinh thăm dò hỏi: "Thịnh Ánh Thu, ngươi còn nhớ rõ ngươi là ai sao?"
"Sao ngươi biết tên của ta?" Thịnh Ánh Thu nâng cao giọng, đáy mắt cảnh giác càng nặng.
Vẫn còn nhớ tên mình...
Ân tiên sinh tiếp lời: "Nếu như ngươi không nhớ rõ vì sao ở đây, ngươi có thể nhìn xem tay phải của ngươi."
Thịnh Ánh Thu không đi nhìn tay phải, mà là sau khi Ân tiên sinh nói xong, phủi đất một cái đứng lên, đẩy Ân tiên sinh ra, lảo đảo chạy về hướng cửa tàu.
"Thịnh tiểu thư!"
Ân tiên sinh vội vàng đuổi theo.
Thịnh Ánh Thu lục lọi ở chỗ cửa xe, dường như đang tìm công tắc, thần sắc có chút không ổn.
"Xuống xe..."
"Mở cửa... Sao không mở được... Xuống xe, nhất định phải xuống xe."
"Xuống xe, ta muốn xuống xe..."
Ân tiên sinh bất kể gọi thế nào, Thịnh Ánh Thu đều không phản ứng, nàng dường như chỉ có một ý nghĩ: Xuống xe.
Những thứ họ viết ra từ trước căn bản vô dụng, bởi vì Thịnh Ánh Thu sẽ không nhìn...
"Nàng sao thế?"
Ân tiên sinh trở lại, vừa vặn trông thấy Ngân Tô từ toa số 01 đi tới, vẻ mặt tò mò nhìn về phía này.
Tâm trạng Ân tiên sinh nặng nề: "Nàng không nhớ rõ mình là ai... Không, chính xác mà nói nàng nhớ rõ tên mình, nhưng dường như đã quên những thứ khác, chỉ nhớ rõ muốn xuống xe."
"Mở cửa! Vì sao không mở cửa!!" Thịnh Ánh Thu không tìm được chốt mở cửa xe, bắt đầu phá cửa, cảm xúc kích động mất kiểm soát: "Mở cửa ra!! Ta muốn xuống xe!!"
Ngân Tô nói: "Trước đánh ngất nàng đi."
Ân tiên sinh do dự: "Sắp đến ga rồi, đánh ngất nàng, lúc soát vé làm sao bây giờ?"
Ngân Tô nói: "Ngươi bây giờ không đánh ngất nàng, lát nữa cửa vừa mở ra nàng liền không còn."
Trạng thái Thịnh Ánh Thu hiện tại, chỉ cần cửa mở, nàng chắc chắn là người đầu tiên xông xuống xe.
Thấy Thịnh Ánh Thu ngày càng kích động, Ân tiên sinh vội vàng tiến lên mê đi người.
Tốc độ tàu chậm lại, bắt đầu vào ga.
Ngân Tô lại nói thêm: "Có đạo cụ thanh trừ ô nhiễm không, trước cho nàng sử dụng, xem có thể gọi về một chút lý trí của nàng không."
Ân tiên sinh ngược lại không so đo chút đạo cụ ấy, lấy ra hai ống dược tề, bóp lấy cằm Thịnh Ánh Thu, đổ hết dược tề vào.
Dược tề có tác dụng hay không, Ân tiên sinh cũng không rõ.
Hắn chỉ có thể đưa Thịnh Ánh Thu về toa số 03, đặt nàng ở chỗ ngồi dựa cửa xe, chờ cửa xe mở ra, khách lên, rồi đóng lại.
Ngân Tô đi xem xong quy tắc, rất có tinh thần hậu mãi chủ động tới nói cho hắn biết quy tắc là gì.
Quy tắc giống như hai ga trước, không thay đổi.
Ân tiên sinh trước khi cửa khoang xe đóng lại, gọi Thịnh Ánh Thu tỉnh lại, sau đó lập tức trở về toa xe của mình.
Hắn không thể mạo hiểm phạm quy ở lại đó.
Sau đó chỉ có thể nhìn vận may của nàng.
...
...
Ga Quỷ Lĩnh.
Quy tắc vẫn không thay đổi, nhưng Ngân Tô phát hiện thời gian rút ngắn, bốn phút rút ngắn xuống ba phút.
Lần này soát vé là từ toa số 09 tiến về phía trước, cô nương áo bào đen đi theo sau lưng trưởng tàu tiến vào toa số 01.
"Này, trưởng tàu." Ngân Tô cười chào hỏi trưởng tàu.
"Hành khách, xin xuất trình vé xe." Trưởng tàu nghiêm mặt, ánh mắt đều chẳng thèm nhìn nàng.
"Ngươi càng ngày càng không có lễ phép." Ngân Tô thu lại nụ cười, lấy trước ra vé xe, đưa cho trưởng tàu.
Trưởng tàu không để ý nàng, kiểm xong vé liền đi về phía hành khách tiếp theo.
Cô nương áo bào đen đi đến bên cạnh chỗ ngồi Ngân Tô, chiếc mũ đen sì hướng về phía nàng, dường như đang im lặng hỏi: Giết trưởng tàu thế nào.
Ngân Tô đứng dậy, nghiêng đầu bẻ cổ, dưới cái nhìn nghi hoặc của cô nương áo bào đen, đột nhiên lấy ra ống thép, vụt một cái vào sau lưng trưởng tàu.
Rất nhanh và đột ngột.
"Rầm!"
Trưởng tàu bị Ngân Tô đạp bay, ngã xuống đất.
Ngân Tô tiến lên giẫm lên trưởng tàu, lấy ra sợi dây chuyền kia, từ phía sau siết chặt trưởng tàu.
Trưởng tàu trông thấy sợi dây chuyền đó, đáy mắt lộ ra vài phần kinh ngạc.
"He he..."
Cổ trưởng tàu bị siết chặt, trên trán nổi gân xanh.
...
...
Ba phút.
Trưởng tàu nằm sấp trong lối đi nhỏ, con ngươi trợn lớn đã mất đi thần thái.
Chết rồi.
Ngân Tô buông tay ra, lắc lắc bàn tay bị siết đau, dây chuyền chắc chắn hơn nàng nghĩ rất nhiều, nhưng...
Cô nương áo bào đen tiến lên hỏi: "Thế nào?"
"Vô dụng." Ngân Tô kéo dây chuyền về trong lòng bàn tay, "Biện pháp này không đúng."
Lời Ngân Tô vừa dứt, trưởng tàu đang nằm sấp trên hành lang động đậy, các nàng dường như có thể nghe thấy tiếng xương cốt răng rắc răng rắc hoạt động.
Trưởng tàu rất nhanh đứng lên, quét mắt một vòng Ngân Tô: "Hành khách, có chuyện gì sao?"
Khóe môi Ngân Tô khẽ cong, lễ phép hỏi: "Xin hỏi trưởng tàu, muốn làm thế nào mới có thể giết chết ngươi đây?"
"Giết chết ta?" Trưởng tàu lặp lại lời Ngân Tô, trên khuôn mặt tái nhợt, chậm rãi kéo ra nụ cười quỷ dị: "Hành khách không giết chết được ta."
Trưởng tàu nói xong, quay người tiếp tục soát vé.
Ngân Tô nhìn chằm chằm bóng lưng trưởng tàu, giây tiếp theo, đầu trưởng tàu bay ra ngoài.
Hành khách đang chuẩn bị đưa vé xe: "? ? ?"
Cô nương áo bào đen: "..."
Nàng lặng lẽ dịch chuyển, tránh xa Ngân Tô đang phát điên một chút.
Đã biết trưởng tàu không giết chết được, ngoài việc tức đến phát điên, cô nương áo bào đen không ngờ lý do nào khác.
Trưởng tàu không đầu nằm sấp trên hành lang một lát, sau đó bắt đầu phục sinh, một lần nữa động đậy.
Trưởng tàu không có đầu cũng không ảnh hưởng hắn nhìn đường, đứng lên đi đến nơi đầu mình rơi xuống, nhặt lên, lần nữa lắp đặt vào đầu mình.
Thịt da cấp tốc mọc lại, trưởng tàu nghiêng đầu bẻ cổ, sau đó như không có chuyện gì tiếp tục soát vé.
Quá trình quỷ dị lại mượt mà...
Đề xuất Voz: Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó