Chương 661: Anh Lan bệnh viện (19)

Số bảy im lặng.

Số bảy bất lực.

Hắn có thể nói chuyện sao?

Cái tên thầy thuốc ghê tởm này... Hắn sớm muộn gì cũng phải ăn thịt hắn!

Số bảy oán độc trừng mắt Ngân Tô, biểu đạt sự căm ghét của mình.

Nhưng Ngân Tô căn bản không để ý tới ánh mắt không có lực sát thương gì của hắn, nắm lấy cổ áo hắn nhấc lên, bắt đầu đánh.

Số bảy hiển nhiên không nghĩ tới Ngân Tô không phải chỉ nói suông, bị đánh xong, số bảy không còn bãi lạn nữa, vẫy vẫy đuôi, dựng lên gai nhọn. Gai ở phần đuôi còn hiện ra ánh sáng màu đen quỷ dị, rõ ràng có độc.

Má số bảy phồng lên, toàn thân bắt đầu tụ lực, cả người bành trướng một vòng, sau đó hắn dùng sức chấn động, gai trên đuôi bị phóng ra.

Mấy chiếc gai đuôi lao thẳng vào mặt và cổ Ngân Tô.

Ngân Tô nắm lấy tiểu quái vật che trước mặt, mấy chiếc gai đuôi toàn bộ đâm vào thân thể tiểu quái vật. Chiếc gai duy nhất lọt lưới bị Ngân Tô dùng ống thép chặn lại, bắn trúng bức tường bên cạnh. Nó không xuyên thủng tường mà rơi thẳng xuống đất.

Ngân Tô có chút ghét bỏ: "Vũ khí của ngươi cũng chẳng có gì đặc biệt, ngay cả tường cũng không bắn vào được, còn phải luyện thêm một chút nữa đấy tiểu bảo bối."

Tiểu bảo bối số bảy đã bắt đầu trợn trắng mắt.

Gai độc trên đuôi đối với chính hắn cũng có hiệu quả, toàn bộ thân thể số bảy đều mềm nhũn xuống, bất quá ý thức vẫn còn - dù sao còn có thể dữ tợn trừng nàng.

Ngân Tô quan sát một hồi, cảm thấy những chiếc gai đuôi kia hẳn là chỉ có tác dụng tê liệt.

"Ngươi nhìn ngươi kìa, nghịch ngợm thế." Ngân Tô bất đắc dĩ lắc đầu: "Ngươi ngoan ngoãn phối hợp ta tìm mấy người bạn cùng phòng của ngươi không được sao, nghịch ngợm thế này là phải bị trừng phạt đấy."

Ngân Tô thừa dịp tiểu quái vật đang bị tê liệt, nắm lấy đuôi hắn bắt đầu nhổ gai.

Đuôi của tiểu quái vật không ngắn, trên đuôi chi chít gai nhọn. Ngân Tô nhổ sạch không sót một cái, ngay cả những chiếc gai nhỏ chưa mọc hết cũng nhổ luôn.

Nếu lúc này có người đứng ngoài cửa chứng kiến cảnh tượng này, một vị thầy thuốc với áo khoác trắng dính đầy vết máu, đang lôi một con tiểu quái vật ra, nhổ gai như nhổ lông gà... chắc chắn sẽ cảm thấy rất khủng bố.

Ngân Tô thỏa mãn ngắm nhìn thành quả của mình, không để ý tới ánh mắt muốn giết người của số bảy, vẫn gật gù: "Như vậy nhìn dễ chịu hơn nhiều rồi nha, đứa bé nào lại mọc gai thế này, về sau đừng mọc nữa nha, ta nhổ gai cho ngươi cũng mệt lắm đấy."

"? ? ?"

Muốn ngươi nhổ!! Muốn ngươi nhổ!!

Đó là cái thầy thuốc độc ác gì vậy!!

Số bảy muốn điên rồi, miệng hắn tuy bị khâu lại không phát ra âm thanh, nhưng trong cổ họng vẫn có thể phát ra tiếng gầm gừ. Lúc này hắn tức giận đến mức rống lên.

Âm thanh kia giống như tiếng gầm của một con dã thú nhỏ khi gặp kẻ địch, ý đồ dọa lui địch nhân.

Thợ săn mạnh mẽ không sợ hãi, chỉ cảm thấy tiếng gầm của tiểu tử này nghe thật dễ chịu.

Ngân Tô thu lại những chiếc gai vừa nhổ ra, đừng quản nó có hữu dụng hay không, vạn nhất lúc nào đó lại cần đến thì sao?

Chờ làm xong những việc này, Ngân Tô mới nhớ bản thân còn đang làm việc, vội vàng vỗ vỗ mông số bảy, bảo nó rống lên hai tiếng nữa.

Số bảy đột nhiên không rống nữa, ngoảnh đầu đi, vẻ mặt không muốn phản ứng nàng.

"Ngươi còn rất trọng nghĩa khí..."

Ngân Tô gãi gãi bên má, đi kéo cô y tá vẫn còn thở dốc ném vào giữa phòng.

Cô y tá vẫn đang chảy máu, trên sàn nhà bị kéo lê một vệt máu rất dài.

Số bảy: ". . ."

...

...

"Két —— "

Tấm kính trên hành lang tầng ba bị mở ra một vòng tròn, tấm kính được lấy đi, sau đó một cánh tay từ bên ngoài luồn vào, mở cửa sổ.

Mấy người lần lượt lật từ bên ngoài vào, rơi xuống hành lang sáng rực ánh đèn.

Bọn họ vừa bước vào hành lang, còn chưa kịp quan sát rõ ràng hoàn cảnh, ánh đèn đột nhiên nhấp nháy, bóng tối từ cuối hành lang từng bước nuốt chửng tới, bọn họ trong nháy mắt lâm vào bóng tối.

Từ ánh sáng đột nhiên lâm vào bóng tối, trước mắt lập tức tối sầm.

Lập tức có người lấy ra công cụ chiếu sáng nhưng vừa mở ra, nguồn sáng còn chưa kịp lan tỏa, đã tắt ngúm.

Những người khác cũng lần lượt thử công cụ chiếu sáng của mình, nguồn sáng chợt lóe chợt tắt, hắt bóng hình mấy người lên tường hành lang, giống như bóng ma quái vật.

"Không được..."

"Ta cũng không được."

"Hẳn là vô dụng, nơi này có hạn chế."

"Ghê tởm..."

"Mọi người cẩn thận một chút."

Sau vài câu trao đổi đơn giản, bọn họ bắt đầu hành động.

Nhưng vào lúc này, đèn trên đỉnh đầu lại 'tư tư' nhấp nháy, dường như muốn sáng lên, nhưng cuối cùng vẫn tắt ngúm, hành lang lại lâm vào bóng tối.

Mọi người đã thích ứng với bóng tối, mượn chút ánh sáng từ ngoài cửa sổ nhìn lẫn nhau, tiếp tục hành động.

...

...

Ô Bất Kinh và Tuân Hướng Tuyết đã đến bên ngoài tòa nhà trẻ sơ sinh. Cửa chính của tòa nhà bị khóa, bọn họ đang định đi tìm nơi khác để vào. Khi đi vòng sang một bên khác, đèn của cả tòa nhà vừa vặn tắt ngúm.

Sau đó bọn họ nhìn thấy tầng ba có ánh sáng chớp tắt, còn có thể nhìn thấy một vài cái bóng kỳ quái, trông có vẻ đáng sợ.

Ô Bất Kinh không biết từ đâu móc ra một chiếc khẩu trang đeo lên.

"Ngươi làm gì vậy?" Tuân Hướng Tuyết không hiểu rõ hành động này của Ô Bất Kinh.

Ô Bất Kinh kéo khẩu trang xuống: "Nó có thể cách âm." Nói xong lại kéo khẩu trang lên.

"... Cách âm? Khẩu trang cách âm?!"

Tuân Hướng Tuyết đầy mặt khó hiểu, không hiểu chức năng cách âm của khẩu trang, càng không hiểu hành vi đeo khẩu trang của Ô Bất Kinh. Vạn nhất gặp nguy hiểm, quên mất mình còn đeo thứ này, nói cái gì ai nghe thấy chứ?

"Cái cửa sổ kia mở ra, hẳn là có thể đi vào." Tuân Hướng Tuyết chỉ vào một cái cửa sổ đang mở. Nàng quan sát một chút hoàn cảnh dưới cửa sổ: "Có thể leo lên."

Ô Bất Kinh nhìn bức tường hầu như không có chỗ bám: "... "

Làm sao mà leo lên được?

Tuân Hướng Tuyết biểu diễn cho Ô Bất Kinh xem làm sao leo lên.

Đầu óc Ô Bất Kinh bắt đầu thiếu oxy, hắn chắc chắn không leo lên nổi. Nếu có chỗ nào có thể bám vào, hắn còn có thể thử một chút, nhưng bức tường này... trơn nhẵn như thể đã được mài giũa qua, hắn leo lên được mới là chuyện lạ.

Tuân Hướng Tuyết dường như biết Ô Bất Kinh không leo lên được, dù sao trước đó khi trèo tường từ nhà vệ sinh ra, hắn đã thể hiện rất kém.

Tuân Hướng Tuyết trực tiếp ném một sợi dây thừng từ trên lầu xuống.

Có dây thừng trợ lực, Ô Bất Kinh ngược lại có thể leo lên.

"Vừa rồi những cái bóng kia hình như chính là ở đây..." Ô Bất Kinh cảnh giác quan sát xung quanh, kéo khẩu trang xuống một chút: "Ngươi lúc lên có nhìn thấy vật gì không?"

Tuân Hướng Tuyết thu dây thừng lại, quấn quanh cổ tay, sợi dây thừng thô hai ngón tay hóa thành sợi dây rất nhỏ: "Không có."

Hành lang tối tăm yên tĩnh không một tiếng động, Ô Bất Kinh lại cảm thấy phía sau lạnh lẽo, giống như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm hắn trong bóng đêm.

Khí tức âm lãnh không ngừng chui vào trong thân thể, thân thể thêm một loại cảm giác dính nhớp.

Ô Bất Kinh vội vàng ném cho mình một kỹ năng, loại cảm giác dính nhớp dần biến mất, nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm vẫn còn đó.

Ô Bất Kinh nhìn bảng cá nhân, đại lão không để ý đến hắn...

Ô Bất Kinh đóng bảng cá nhân lại, lấy ra một lọ thuốc đưa cho Tuân Hướng Tuyết: "Cho ngươi."

"Thuốc ư?" Nàng có thuốc rồi mà! Nhìn qua giống như thuốc rất bình thường. Tuân Hướng Tuyết từ chối nói: "Ta có, không cần..."

"Không giống đâu." Ô Bất Kinh kín đáo đưa lọ thuốc cho nàng.

"?"..

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Cảnh Hắc Dạ [Dịch]
BÌNH LUẬN