Chương 855: Quái vật thế giới muốn theo tới sao
Lúc này, tất cả mọi người vội vàng tản ra khỏi nơi này. Râu quai nón và mấy người đi cùng không hề phát hiện ra các nàng.
Trái tim Aisha đập mạnh. Nàng quá liều lĩnh…
Thế nhưng…
Aisha nhìn chằm chằm bóng lưng mấy kẻ phía trước. Đó là kẻ thù mà nàng ngày đêm khao khát giết chết, họ ngay trước mắt nàng. Và mục đích của nàng chẳng mấy chốc sẽ đạt được rồi…
Kích động khiến cơ thể Aisha hơi run rẩy. Nhưng nàng không dám nhìn chằm chằm vào bóng người phía trước quá lâu, sợ sẽ bị phát hiện.
Lúc này, tất cả mọi người đang chạy trốn, đám đông hỗn loạn. Râu quai nón dẫn người của mình nhanh chóng tách ra khỏi đám đông. Bọn họ không hề chú ý đến kẻ theo đuôi phía sau.
…
…
Chạy được hai con đường, không còn nghe thấy tiếng động hỗn loạn, râu quai nón phất tay ra hiệu mọi người dừng lại.
"Thủ vệ quân đang bắt ai thế… Dựa vào, suýt nữa chết rồi. Thật là xui xẻo… Sao lại gặp phải loại chuyện này."
"Vừa nãy ta còn tưởng là đến tìm chúng ta gây sự đấy chứ."
"Ngươi thật là dám nghĩ, chúng ta làm sao có thể kinh động thủ vệ quân."
"Ta liếc qua, người kia thật sự hung dữ. Ba tên bóng đen đều không bắt được, cũng không biết lai lịch gì."
Râu quai nón phất tay ra hiệu họ đừng thảo luận những chuyện không liên quan đến mình, "Tìm lão Nhị trước đã."
"Máy liên lạc của lão Nhị tắt máy, không nhìn thấy định vị, đi đâu mà tìm hắn?"
"Đáng chết… Aisha trước kia ở đâu?"
"Ta nhớ hình như là ở bên ngõ Mộc Điền thì phải."
"Cho dù thật là Aisha làm, nàng bây giờ khẳng định không có ở đó… Vả lại, cũng không nhất định là nàng làm."
"Khu ngầm rộng lớn như vậy, chúng ta đi đâu mà tìm người?"
Đúng lúc bọn họ đang thảo luận, râu quai nón đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ngã tư bên phải. Bóng dáng mờ ảo phác họa ra một thân ảnh uyển chuyển, nàng ẩn nửa người sau tường, lạnh lùng nhìn lấy bọn họ.
Khuôn mặt kia…
Ánh mắt râu quai nón trượt xuống, Aisha đang cầm trong tay một sợi dây chuyền, buông thõng bên người. Sợi dây chuyền khẽ rung nhẹ, mặt dây chuyền pha lê phía dưới đung đưa qua lại, phản chiếu ra từng điểm ánh sáng vụn.
Hắn thậm chí còn nhìn thấy trên mặt dây chuyền pha lê kia dính máu…
Một người đàn ông ở bên phải râu quai nón cũng nhìn thấy bóng người đó, thốt lên: "Aisha!"
Aisha bước ra hoàn toàn từ sau bức tường, nàng chậm rãi cong khóe môi, nụ cười vũ mị làm tóc mai bay lên, "Các vị đã lâu không gặp nha. Lần trước chia tay, ta đối với mọi người nhớ nhung vô cùng."
Khuôn mặt người phụ nữ càng ngày càng gần, khuôn mặt xinh đẹp tươi cười rạng rỡ đó chồng lên với khuôn mặt khóc lóc cầu xin của người phụ nữ nào đó trong sân hỗn loạn mờ ảo.
Người đàn ông vừa gọi tên Aisha hơi hoảng hốt. Phải thừa nhận, Aisha thật sự rất xinh đẹp… Nàng có vốn liếng để mê hoặc người khác.
Đáng tiếc quá yếu… Yếu, ở khu ngầm lại là nguyên tội.
"Đệ đệ ta đâu?" Giọng nói trầm lạnh của râu quai nón thoát ra từ cổ họng, nặn ra mấy chữ.
Aisha nâng sợi dây chuyền trong tay lên, khẽ lắc lư, "Hắn rất tốt. Các ngươi muốn gặp hắn thì đi theo ta."
"Sưu ——"
"Đương nhiên, ngươi cũng có thể giết ta. Vậy ngươi sẽ vĩnh viễn không gặp được đệ đệ của ngươi."
Đuôi rắn dọc trước mặt Aisha, cái đuôi như gai độc dừng lại ở vị trí cách mắt Aisha khoảng một ngón tay. Chủ nhân của đuôi rắn đang trừng mắt nhìn nàng.
Bị dị hóa giả cấp B, giết nàng chỉ là trong nháy mắt. Nàng căn bản không thể trốn thoát. Cho nên nàng cũng không định trốn.
Vẻ ngoài này của nàng hiển nhiên khiến râu quai nón không thể phán đoán ý đồ thực sự của nàng, cũng không thể xác định đệ đệ có còn sống hay không.
"Ha ha ha…" Aisha bật cười, cười đến chảy cả nước mắt. Sau đó nàng lau khóe mắt, hơi khiêu khích nhìn râu quai nón, "Ngươi đang sợ sao?"
Đuôi rắn dọc trước mặt Aisha run lên một cái, giọng nói thô kệch của râu quai nón vang lên: "Dẫn đường."
"Đại ca!" Người phía sau kinh ngạc, khuyên can: "Khẳng định là bẫy! Chúng ta không thể cứ thế đi cùng nàng!"
"Bắt nàng lại thẩm vấn, ta không tin nàng không nói!"
"Thời gian của các ngươi không còn nhiều." Aisha lại cười, giọng nói ngọt ngào kéo dài, "Là muốn giết ta, hay là cứu đệ đệ của ngươi đây?"
Râu quai nón: "…"
Đáng chết! Hắn chỉ có một đệ đệ như vậy…
Aisha nhìn chằm chằm đuôi rắn dọc trước mặt, chậm rãi lùi lại. Mặt dây chuyền pha lê được nàng giơ lên cao đung đưa qua lại, ý cười trên khóe môi càng lúc càng đậm, "Muốn theo tới không?"
Nói xong, Aisha không còn nán lại, xoay người chạy.
Râu quai nón vô thức xông ra ngoài, đồng đội phía sau mắng hai tiếng rồi cũng đuổi theo.
Râu quai nón phát hiện tốc độ của Aisha rất nhanh… Nhanh hơn rất nhiều so với trước kia. Khoảng thời gian này nàng đã thôn phệ dị hóa giả khác để thăng cấp sao?
Mỗi lần chạy đến chỗ rẽ, nàng còn cố ý chờ một lát. Thấy bọn họ đuổi kịp, lúc này mới tiếp tục chạy.
Râu quai nón không biết Aisha muốn dẫn bọn hắn đi đâu. Tận đáy lòng hắn hiểu rõ đây có thể là một cái bẫy.
Nhưng… Hắn không thể không đi cứu đệ đệ của mình.
Càng không thể vì một người phụ nữ mà từ bỏ việc giải cứu đệ đệ của mình. Nếu truyền ra ngoài, sau này bọn họ cũng không cần lăn lộn ở khu ngầm nữa. Mất uy tín, ở khu ngầm cũng là một chuyện rất trí mạng.
"Tích đáp ——"
Thân ảnh Aisha biến mất ở chỗ rẽ. Bước chân râu quai nón đột nhiên khựng lại. Trong con ngõ ẩm ướt âm u lơ lửng một loại khí tức hư thối nào đó, còn có mùi máu tươi mới mẻ…
"Tích đáp ——"
Tiếng giọt nước rơi, trong con ngõ vắng vẻ không người này lại càng rõ ràng.
Đồng đội phía sau râu quai nón ăn ý dựa lưng vào nhau, cảnh giác bốn phía. Bọn họ vừa bước vào nơi này đã cảm thấy không đúng…
Râu quai nón cúi đầu nhìn vũng bùn đầy đất. Phần lớn mặt đường ở khu ngầm gập ghềnh, nước đọng liên tục, nhưng rất ít có loại vũng bùn này.
Điều này khiến râu quai nón nhớ đến đầm lầy trong hòn đảo hoang, dẫm lên trên giống như sẽ lún xuống.
"Sống… A!"
Người đàn ông kêu thảm một tiếng, dưới chân lún xuống. Hắn vô thức muốn túm lấy đồng đội nhưng đáng tiếc chậm một bước. Lực lượng kéo túm hắn vừa nhanh vừa độc. Hắn chỉ kịp kêu thảm một tiếng rồi biến mất trước mặt đồng đội.
"Ùng ục ~"
Mặt đất vũng bùn nổi lên một cái bọt khí.
"Chạy!!" Râu quai nón quát lớn một tiếng, dẫn đầu lao về phía trước.
Vũng bùn dưới chân càng ngày càng sền sệt. Chỉ trong một giây ngắn ngủi đã ngập qua mắt cá chân bọn họ. Mỗi bước chạy, vũng bùn lại cao thêm một chút.
Bọn họ lợi dụng cơ thể dị hóa để chống cự lại vũng bùn còn dính hơn cả keo cường lực. Nhưng càng dùng sức, ngược lại càng lún sâu. Việc tấn công vào vũng bùn cũng không hiệu quả gì, nhiều nhất là giúp họ chạy về phía trước hai bước.
Thế nhưng những vũng bùn này cũng là sống…
"A ——"
Lại một người biến mất.
Râu quai nón lúc này cũng bị lún lại. Hắn dùng đuôi rắn ôm lấy bức tường bên cạnh, kéo cơ thể mình ra ngoài.
Nhưng giây tiếp theo, hắn lại bị túm trở về.
Đuôi rắn lăn lộn một vòng trong vũng bùn, vô số vũng bùn bắn tung tóe, tạo ra một con đường chạy trốn cho bọn họ.
"Đi!"
Râu quai nón túm lấy đồng đội gần nhất, ném hắn về phía xa.
Vũng bùn bay tứ tung, râu quai nón toàn thân lạnh lẽo, trong lòng còi báo động vang lên…
Đề xuất Voz: Bạn thân bây giờ là bạn gái (come back...)