Chương 955: Hoàng Kim quốc (6)

"Hách tiểu thư." Độ Hạ đi đến bên cạnh Ngân Tô.

Ngân Tô gật đầu, ánh mắt đảo qua bốn phía, nói: "Tách ra hành động đi."

"Rõ."

Mấy người cấp tốc tản ra, ẩn mình vào trong đội ngũ thợ mỏ.

Ngân Tô mang theo tấm bảng gỗ, theo đại đội hướng chỗ ăn cơm đi.

Tiệm cơm nằm ở mảnh đất trống nơi bọn hắn vừa mới tiến vào phó bản, vài chiếc đèn lớn chiếu sáng rực cả khoảng đất.

Sau khi nấu cơm tập thể xong, mọi người xếp hàng mua cơm.

Thứ đó căn bản không thể coi là cơm, gần giống nước cháo, đáy bát vớt không ra hai hạt gạo.

Còn được phát thêm một cái màn thầu chay màu đen to bằng nắm đấm.

Đều là người trưởng thành, lại phải làm việc với cường độ cao như vậy, ăn ít thế này ai no đủ?

Những người nộp vàng xếp hàng ở một đội khác, được ăn cơm trắng, trong đồ ăn còn thấy loáng thoáng thịt.

Mùi thơm lan tỏa, khiến những người thợ mỏ ở đội kia liên tục nhìn về phía này, không ngừng nuốt nước miếng.

Với loại cơm nước này, trong hoàn cảnh này, rõ ràng đã là rất tốt rồi.

Ngân Tô lấy cơm xong, học những người khác ngồi xổm ven đường. Bên cạnh có vài nữ thợ mỏ đầy bụi đất đang tán gẫu.

Ngân Tô vỗ xuống tóc mình, rồi dụi hai cái tro lên mặt, sau đó từ từ dịch chuyển về phía bên kia.

Nơi này có đủ cả nam nữ, già trẻ thợ mỏ, chỉ là thợ mỏ nam trẻ tuổi khỏe mạnh, cường tráng thì nhiều hơn một chút.

"Cái lão Tôn kia thật đáng ghét, hôm qua ta thấy hắn gọi Hiểu Tình đi, bây giờ còn chưa về, ta lo cho Hiểu Tình..."

"Lo thì làm được cái gì, người ta là quản sự, chúng ta rơi vào tay hắn thì làm sao, ở cái nơi quỷ quái này chúng ta tính là gì."

"Vậy Hiểu Tình làm sao bây giờ?"

"..."

"Nếu không chúng ta tìm cơ hội xử lý hắn..."

"Đừng nói bậy!"

Ngân Tô đã dịch đến bên cạnh các nàng. Một trong số những NPC đó phát hiện nàng, quay đầu nhìn về phía nàng, ánh mắt cảnh giác lại âm lãnh.

Ngân Tô nở nụ cười hiền hòa, "Các ngươi cũng không thích lão Tôn à?"

Một trong số NPC đó quan sát nàng một lát, "Ngươi lạ mặt quá, mới tới à?"

Ngân Tô thuận miệng nói bừa: "Không phải đâu, ta đến lâu lắm rồi."

NPC nghi ngờ: "Sao ta chưa thấy ngươi bao giờ?"

Ngân Tô thần sắc như thường: "Tỷ tỷ à, ngươi nhìn trên mỏ này nhiều người như vậy, chúng ta lên công địa còn không giống nhau, có thể trước đó không gặp mặt. Ta đến lâu như vậy, cũng còn nhiều người chưa gặp mặt đây này."

Ngân Tô quan sát thấy số lượng thợ mỏ rất đông.

Ngay cả nữ thợ mỏ cũng không ít.

Ai nấy đều đầy bụi đất, ai có thể nhận ra ai được chứ.

Ngân Tô cúi đầu, thở dài, bi thương nói: "Mà lại ta trước đó luôn ở cùng tỷ tỷ của ta, tỷ tỷ rất bảo vệ ta, không cho ta tiếp xúc quá nhiều với những người khác."

NPC: "..."

Mấy NPC liếc nhau.

Một lát sau, có NPC hỏi: "Vậy tỷ tỷ ngươi đâu?"

"Không biết... Đoạn thời gian trước Tôn quản sự gọi tỷ tỷ ta đi, ta liền không còn gặp lại nàng nữa, ta cũng không tìm thấy nàng..."

"Tỷ tỷ ngươi bị lão Tôn gọi đi rồi không về nữa à?"

Ngân Tô gật đầu: "Ừm..."

Mấy NPC nhìn nhau, không khí có chút quái dị. Một lát sau mới có NPC lên tiếng: "Ngươi đừng tìm tỷ tỷ ngươi nữa, đoán chừng là không tìm về được đâu."

Ngân Tô kinh ngạc: "Tại sao? Tỷ tỷ ta xảy ra chuyện gì? Tỷ tỷ, có phải ngươi biết không? Ngươi nói cho ta đi, ta cam đoan sẽ không nói cho bất kỳ ai, là các ngươi nói cho ta biết."

NPC không muốn nói, mấy người đứng dậy định đi nhanh.

Ngân Tô bưng bát đi theo các nàng, dáng vẻ như không hỏi ra tung tích 'tỷ tỷ' của mình thì sẽ không đi.

Có lẽ các nàng sợ bị người khác phát hiện sự bất thường, có lẽ vì đồng bạn bên cạnh và 'tỷ tỷ' trong miệng Ngân Tô có cùng chung số phận, cuối cùng kéo Ngân Tô vào góc tối không người.

"Những người bị lão Tôn gọi đi đều chưa có ai trở về..."

Cứ cách một đoạn thời gian, lão Tôn lại gọi đi một nữ thợ mỏ, phần lớn là nữ giới trẻ tuổi. Nghe nói là lão Tôn có sở thích đặc biệt, người là bị lão Tôn chơi chết.

Lão Tôn là quản sự, những người như các nàng chính là súc vật, căn bản không phản kháng được, cũng không ai quan tâm đến sống chết của các nàng.

Người bị gọi đi, ngay cả thi thể cũng không nhìn thấy, cứ như vậy lặng lẽ không tiếng động biến mất.

...

...

Mấy nữ thợ mỏ kia cũng chỉ chịu nói cho nàng nhiều như vậy, còn lại các nàng cũng không biết.

Ngân Tô tách ra khỏi các nàng, trở về trên đất trống.

Lúc này phần lớn mọi người đã ăn cơm xong, đang túm tụm đi về phía những ngôi nhà gỗ xung quanh.

Nơi đó chắc hẳn là nơi thợ mỏ nghỉ ngơi hàng ngày.

Ngân Tô nhìn quanh một vòng, những ngôi nhà gỗ trông đều giống nhau, không có sự khác biệt quá lớn.

Chờ Ngân Tô đi đến chỗ ít người hơn, đã thấy từ xa A Nhẫn đang bị người khác kéo lại hỏi chuyện.

"Tôn ca trước đó nói hắn có chút việc còn chưa xử lý xong... Vâng, ta sẽ chuyển lời lại cho Tôn ca."

Người kia nói xong liền đi.

A Nhẫn vừa thở phào nhẹ nhõm, trước mắt đột nhiên tối sầm lại.

Hắn ngẩng đầu liền đối diện với một đôi con ngươi đang cười nhẹ nhàng, "A Nhẫn, chào buổi tối nhé."

A Nhẫn: "..."

Người này... là người trong đám mới tới kia.

Nghĩ đến chuyện xảy ra trong động mỏ, sắc mặt A Nhẫn liền trở nên khó coi.

Ngân Tô cười tủm tỉm nói: "Dẫn ta đi một đoạn đường đi."

A Nhẫn: "Ta còn có..."

Ngân Tô kinh ngạc: "Gì cơ? Ngươi muốn đi cùng Tôn ca ngươi bầu bạn à?"

Má A Nhẫn hơi run rẩy, hắn bầu bạn cái rắm gì chứ!!

"... Ngài muốn đi đâu?" A Nhẫn biết co biết giãn, giọng điệu cũng cung kính hơn hẳn.

"Tôn ca ngươi ở đâu? Dẫn ta đi."

"..."

Thi thể Tôn ca không biết bị hai người phụ nữ kia mang đi đâu rồi. Người phụ nữ này cùng bọn họ là một đám, A Nhẫn không dám không nghe theo.

Dù sao Tôn ca... thế nhưng là do hắn tự tay giết.

Nếu bị Đại Anh Ca bọn họ biết, hắn cũng không sống nổi.

Trong lòng A Nhẫn tràn đầy oán giận, lúc này lại thực sự không dám biểu hiện ra ngoài, bộ dạng phục tùng cúi mắt dẫn đường phía trước.

Thỉnh thoảng có người tuần tra đi ngang qua, thấy Ngân Tô đi theo sau A Nhẫn, cũng không ai hỏi gì.

"Chính là chỗ này..." A Nhẫn chỉ vào một ngôi nhà gỗ đơn độc: "Tôn ca ở ngay đây."

Ngân Tô nhíu mày, "Hoắc, Tôn ca của các ngươi ở rất tốt, nhà gỗ đơn độc."

A Nhẫn cúi đầu, "Cũng không phải Tôn ca ở một mình, trước kia còn có những quản sự khác ở đây."

"Trước kia? Bây giờ không được rồi?"

"Không có những quản sự khác, chỉ còn lại Tôn ca..." Lời nói của A Nhẫn ngưng lại, bây giờ Tôn ca cũng mất rồi.

"Sao không có?"

A Nhẫn lắc đầu: "Ta không biết... Tôn ca sẽ không nói cho ta những thứ này."

Ngân Tô vỗ vai A Nhẫn, "Không sao, bây giờ lão Tôn cũng mất rồi, nói không chừng ngươi có thể làm quản sự đó."

A Nhẫn: "..."

...

...

Bây giờ vẫn chưa có người phát hiện Tôn quản sự đã chết, nơi ở của Tôn quản sự tự nhiên cũng không ai động đến.

Ngân Tô vừa trèo vào nhà, còn chưa bắt đầu tìm, đã nghe thấy động tĩnh ngoài cửa.

Ngay sau đó cửa bị đẩy ra, hai người sờ soạng chui vào, đụng phải Ngân Tô vừa vặn.

"Biến..."

Y Đồng một tay bịt miệng Lâm Hữu Chi, cười ngại ngùng với Ngân Tô: "Thật là trùng hợp."

Ngân Tô cười híp mắt vẫy tay: "Là rất trùng hợp."

"..."

Không khí có chút kỳ lạ, Y Đồng ho nhẹ một tiếng: "Cái đó, còn chưa biết xưng hô như thế nào?"

"Ta họ Hách, gọi ta Hách Nhân là được."

Đề xuất Đô Thị: [ĐMBK - Nhàn tản] Ghi chép thôn Vũ
BÌNH LUẬN