Chương 985: Hoàng Kim quốc (xong)
Kinh Tuế Tuế và Pháp sư cũng sẽ không chủ động nói chuyện này, Lâm Hữu Chi đúng là tự mình quan sát sau đó phán đoán ra.
Ngân Tô ở chỗ này, Lâm Hữu Chi cũng không dám nói gì bát quái, nội tâm chỉ gọi thẳng “mụ mụ cứu mạng”.
Mãi mới chờ đến lúc Ngân Tô rời đi, Lâm Hữu Chi mặt mày bơ phờ tựa vào Quấn Phong, "Thật là dọa người."
Quấn Phong: ". . ."
Đâu có dọa người như vậy.
Quá trình đổi trái tim kim tương đối thuận lợi, không có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Mọi người lấy được trái tim kim xong, lại lần lượt nằm vào quan tài vàng, lấy được chìa khóa thông quan.
Kinh Tuế Tuế đi đến chỗ Ngân Tô, "Lần sau có phó bản tử vong gọi ta."
Ngân Tô là lần đầu tiên gặp người tích cực vào phó bản tử vong như vậy, nhìn Khang lão bản kìa, nhắc đến chuyện này là mất tăm mất tích.
"Ngươi muốn vào phó bản tử vong đến thế, không sợ chết sao?" Dù cho đi theo nàng vào phó bản, cũng có khả năng sẽ chết.
Kinh Tuế Tuế: "Chúng ta vẫn luôn đi về phía tử vong."
Ngân Tô thở dài: "Có cơ hội, sẽ mời ngươi."
"Cảm ơn." Kinh Tuế Tuế ôm chặt áo bào đen: "Tạm biệt."
Nói xong, thân ảnh Kinh Tuế Tuế biến mất trước mặt nàng.
Ba người Y Đồng thì đang nói chuyện với Độ Hạ, cũng là vài lời khách sáo, mọi người chào tạm biệt rồi dần dần rời khỏi phó bản.
...
...
Tầng hầm thứ 6, căn phòng số 1.
Ngoài đội ngũ vào phó bản, còn có hai thành viên phụ trách ở lại.
Đối với họ, Độ Hạ cùng những người khác chính là biến mất trong nháy mắt rồi lại xuất hiện.
"Hạ tỷ."
"Trước tiên xem Hàm Tân Tri." Độ Hạ chỉ vào Hàm Tân Tri bên cạnh.
Hàm Tân Tri từ phó bản ra, cơ thể đã hồi phục bình thường, chỉ là những đau đớn trước đó dường như vẫn còn cảm nhận được.
Hàm Tân Tri không từ chối ý tốt kiểm tra cho mình.
Độ Hạ nhìn về phía Ngân Tô: "Tô tiểu thư, bây giờ ngài nghỉ ngơi hay sao?"
Ngân Tô: "Nghỉ ngơi nửa giờ, gọi tổ tiếp theo đi."
Chết sớm... không phải, xong sớm nghỉ ngơi sớm.
"Được rồi, tôi đi sắp xếp đây." Độ Hạ bảo Hạ Phương Hồi đưa những người khác ra ngoài kiểm tra và nghỉ ngơi trước, còn nàng thì đi gọi tổ tiếp theo.
Ngân Tô xin nghỉ ở trường, dùng hai ngày thời gian đưa toàn bộ các tổ còn lại đi một lượt.
Sau đó sẽ xem sự huấn luyện của họ.
Muốn vào phó bản tử vong, chắc còn phải rèn luyện kỹ lưỡng trong phó bản một phen.
Sau khi nhóm đầu tiên kết thúc huấn luyện, Ngân Tô đi tìm Giang Kỳ đòi thù lao giảng bài của mình –– đạo cụ không gian.
Giang Kỳ ngược lại khá sảng khoái, trực tiếp đưa cho nàng.
"Không gian không lớn lắm, bằng căn phòng khoảng mười mét vuông, nhưng vật chết và vật sống đều có thể đựng."
Cục điều tra không có đạo cụ không gian thừa thãi, cái này vẫn là do một thành viên hy sinh trước đó không lâu để lại...
"Ngươi xem thử, nếu không được, ta sẽ nghĩ cách chuẩn bị cho ngươi một cái lớn hơn."
Ngân Tô cũng không cần không gian quá lớn, đối với cái này rất hài lòng: "Được, đủ dùng rồi."
Giang Kỳ có chút không hiểu: "Ta nhớ Tô tiểu thư chắc là có không gian, tại sao còn cần một đạo cụ không gian?"
Nàng tùy tiện lấy ra đồ vật, lần đó trong phó bản, nhặt xác cũng là hư không tiêu thất.
Nàng chắc chắn là có không gian.
Chẳng lẽ là không gian quá nhỏ?
Ngân Tô haha một tiếng: "Cái không gian nát đó không nhắc đến cũng được."
Giang Kỳ: ". . ."
Dù là không gian cực nhỏ cũng rất trân quý, sao lại là không gian nát được?
Ngân Tô và Giang Kỳ lại nói chuyện thêm về tình hình thế giới quái vật, Ngân Tô không xác định lần tiếp theo mình vào là khi nào.
Nàng phải đợi lá thư mời tự mình nhảy ra...
Vì vậy Ngân Tô cảm thấy Giang Kỳ và họ nên tìm xem những cách khác để vào thế giới quái vật.
"Tô tiểu thư cảm thấy còn có những cách khác để vào thế giới quái vật?"
"Biết đâu có đấy."
Vào thế giới quái vật có thể làm được khá nhiều việc.
Thế giới đó có thể nói là hang ổ của 'Thần', trực tiếp cho nó một trận rút củi đáy nồi.
...
...
Thảo luận xong với Giang Kỳ, Ngân Tô trực tiếp đến chỗ Khang lão bản tìm Bồ Thính Xuân.
Bồ Thính Xuân đeo băng đô tai sóc đáng yêu, mặt phấn môi đào, bước đi nhún nhảy, trông rất vui vẻ, mái tóc hồng dài bay múa sau lưng nàng.
Tiểu cô nương nhìn thấy Ngân Tô, vội vàng khôi phục bình thường, bước chân nhỏ nhẹ đi đến trước mặt Ngân Tô, đôi mắt trong suốt sáng ngời nhìn nàng, "Tô tiểu thư, ngài sao lại đến đây?"
"Tìm ngươi hỏi ý kiến chút chuyện."
Bồ Thính Xuân chắp hai tay trước ngực đứng thẳng: "Ngài hỏi đi hỏi đi, tôi biết nhất định sẽ nói cho ngài."
"Đến chỗ ngươi?"
"À a a, đúng!" Bồ Thính Xuân vội vàng dẫn đường, nhưng lại không đi hướng tầng lầu trước đó, "Khoảng thời gian này vì chuyện tinh thạch, lão bản cho tôi đổi một căn phòng lớn hơn, hắc hắc."
"Khang lão bản không bạc đãi ngươi chứ?"
"Không có nha, lão bản đối với tôi rất tốt." Bồ Thính Xuân rất cảm kích Khang Mại, trong lời nói đều là tôn trọng.
Hai người đang nói chuyện, đến tầng lầu có căn phòng mới của Bồ Thính Xuân.
Căn phòng này gần như chiếm một phần ba cả tầng lầu, bao gồm phòng khách và phòng làm việc của Bồ Thính Xuân, còn có một người đại diện và hai trợ lý, một người phụ trách phòng làm việc, một người phụ trách cuộc sống của nàng.
Như vậy Bồ Thính Xuân chỉ cần phụ trách rèn đúc là được, những việc mặc cả giao tiếp với khách hàng đều do người đại diện phụ trách.
Người đại diện và hai trợ lý lúc này đều đi làm việc, Ngân Tô không thấy ai.
Bồ Thính Xuân đưa Ngân Tô thẳng vào phòng khách nhỏ, như sóc con chuyển đến nước và đồ ăn vặt.
Hai người còn chưa nói chuyện chính, Khang Mại gõ cửa đi vào.
Khang lão bản đặt mông ngồi xuống chiếc ghế sô pha màu hồng được Bồ Thính Xuân tỉ mỉ chăm sóc, vóc dáng vạm vỡ của hắn khiến chiếc sô pha trông nhỏ đi rất nhiều.
Khang lão bản ừng ực uống xong hai chén nước, "Tô tiểu thư gần đây không phải ở cục điều tra sao, sao rảnh đến chỗ ta, có chuyện gì lớn xảy ra à?"
"Không có, đến dạo chơi."
Khang Mại ngờ vực, "Đội ngũ bên cục điều tra mang thế nào rồi? Họ có thể vào phó bản tử vong không?"
Ngân Tô cảm thấy Khang lão bản quá đề cao mình và người của cục điều tra: "Ta là người, không phải Thần, càng không thể tạo thần."
Khang Mại: ". . ."
Khang Mại chuyển chủ đề: "Ngươi tìm Tiểu Bồ làm gì?"
Bồ Thính Xuân cũng ngoan ngoãn nhìn Ngân Tô, chờ Ngân Tô đặt câu hỏi.
Ngân Tô lấy ra Cân Bằng xe, "Cái này, ngươi xem thử có thể nghĩ cách làm nó bay cao hơn, hoặc tăng tốc độ không?"
Bồ Thính Xuân cầm lấy Cân Bằng xe nhìn qua, rất nhanh nói: "Đây là đạo cụ người chơi tự chế à."
"Không được sao?"
Bồ Thính Xuân cau mày, "Đạo cụ người chơi tự chế khác với đạo cụ game xuất phẩm, game cộng thêm buff cho đạo cụ rất dễ, nhưng đạo cụ người chơi tự chế thì rất khó."
"Nhưng mà..." Bồ Thính Xuân nghĩ đến một khả năng khác: "Nếu có tinh thạch hệ Phong hoặc tinh thạch loại phi hành, tốc độ, chắc là có thể tăng tốc hoặc bay lên không."
Tinh thạch mang thuộc tính đâu dễ kiếm như vậy.
Nàng hiện tại chỉ có hai viên tinh thạch thuộc tính, dù cho may mắn có một viên tinh thạch đúng lúc, dùng để nâng cấp Cân Bằng xe có chút lãng phí.
Ngân Tô suy nghĩ lại: "Vậy nếu như từ lúc chế tạo ban đầu đã cải tạo thì sao?"
"Ách..." Bồ Thính Xuân nghĩ một lát: "Cũng không được đâu? Người chơi chế tạo Cân Bằng xe này chắc là sẽ nghĩ đến những chức năng cơ bản đơn giản như vậy, không thêm vào, chỉ có thể chứng minh là không được..."
Đề xuất Linh Dị: Chuỗi sự kiện không tên bất bại