Chương 28
Nhìn phản ứng của hắn tôi chợt có điều suy nghĩ:
"Trời ạ, chẵng lẽ thằng này sợ ma?"
Dũng Khùng nổi tiếng với tính cách ương bướng của nó. Tin này đồn ra chắc sẽ là khiến nhiều tay anh chị ngã ngửa. Có chuyện thú vị này khiến tôi bình tĩnh nhanh chóng. Nhìn đám bạn lục đục tới tôi kiểm tra lại quân số.
- 1...2..10, ồ đủ hết không thiếu ai được rồi.
Nhìn dáng vẻ nép nép người kia tôi liền lên tiếng:
- Linh Đan! Ổn không?
- Tớ...tớ ổn. Cám..cảm ơn cậu!
Linh Đan trả lời có gì đó khẩn trương xen lẫn ngại ngùng. Nói xong cô bé nhanh chóng cúi đầu.
Đám chúng tôi đi hết một vòng lầu một, chẳng có một thứ gì. Cả đám lúc này yên tâm hẳn ra, bước chân cũng tự tin hẳn lên.
- Chả có cái quái gì! Úi Xời!
Phong béo lúc này mới lên tiếng. Giọng oang oang của Duy Phong lúc này có chút buồn cười. Hắn lập tức bước lên đầu hướng về cầu thang tầng hai.
Nơi đây không khí yên ắng. Đám học trò hết nhìn trái ngó phải, ngắm nhìn ngôi trường gắn bó suốt ba năm vào thời điểm hơn mười hai giờ đêm này.
Tiếng ếch nhái kêu đặc trưng ở quê cũng im bặt. Tôi nhìn ra ngoài trời. Cố nheo mắt dựa vào chút ánh sáng le lói quan sát bầu trời bên ngoài. Trời sao chi chít lúc này đã biến đâu mất. Một màn sương trắng từ đâu chậm rãi kéo tới.
Bích vô thức xích sát vào tôi hơn, có vẻ cơ thế nàng cũng cảm nhận được nguy hiểm bất chợt nào trong bóng đêm. Tôi tiếp tục đi qua lớp 9C cửa sổ vẫn đóng chặt im lìm, làm gì có tiếng quạt trần lẫn đèn phòng học tắt mở như lời người ta đồn đại.
Định nói vài lời chọc quê đám bạn, bỗng tôi chết lặng chợt nhớ ra điều gì. Vẫy tay ra hiệu Dũng Khùng tiến gần nhỏ giọng:
- Dũng! Mày đếm lại xem có thiếu ai không?
Dũng Khùng quay lại bắt đầu đếm. Một lát hắn liền bảo, giọng có chút thiếu kiên nhẫn:
- Mày cẩn thận quá rồi! Đủ mười chả thiếu ai!
- Mày chắc chứ?
Giọng tôi gấp gáp khiến Bích cũng thấy có gì đó bất thường liền tiến lại gần.
- Chắc chắn. Nãy mày cũng đếm rồi còn gì! Khùng hả mày?
Dũng Khùng giọng bực bội.
- Thế mày đã đếm cả mày chưa?
Câu nói của tôi bỗng chốc khiến cả ba im bặt, đứng gần sát tôi thấy da gà da vịt của Dũng Khùng nổi hết cả lên. Bích nép sát bấm móng vào cánh tay tôi trong vô thức. Tôi vỗ nhẹ lên tay trấn an nàng. Thật may nàng không giống cô gái yếu đuối bình thường, nếu không ngay lúc Bích đã không chịu được cái không khí đè nén này mà bỏ chạy.
- Không có gì hết, mọi người theo sát tiến về cầu thang nhé! -Bích nữ thần cố tỏ ra bình tĩnh nhìn về phía tôi. Tôi trao nàng ánh mắt khích lệ rồi gật đầu.
Đám trẻ không thấy điều gì bất thường liền lần lượt bước về hướng cầu thang ở cuối dãy hành lang. Tôi lặng im quan sát. Bỗng dưng đầu óc trống rỗng. Có ai đã từng rơi vào cảm giác này chưa? Trong một khoảnh khắc xung quanh dường như im ắng lạ thường. Thế nhưng cứ có cảm giác rất ồn ào của thứ âm thanh kỳ lạ nào đó trực tiếp tiến vào ý thức. Tiếng ồn nó kỳ lạ lắm, và dường như sắp không phân biệt nổi hiện tại là thực hay đang trong giấc mơ.
Ngay lúc này cảm giác của tôi là như thế đấy! Tôi chẳng biết giải thích nó ra làm sao. Thuật ngữ khoa học gọi nó là Derealization.
- Cứ đồn bậy bạ làm nãy giờ sợ hết hồn!
Hằng Nga vỗ nhẹ lên ngực. Vừa đi vừa trò chuyện với Gia Huy.
- Mắt Biếc yên tâm đi! Có tớ đây rồi sợ gì. Đi sát tớ nè. He he! Duy Phong đi kế người đẹp khuôn mặt vênh váo hẳn ra. Cả đám vẫn hồn nhiên mà chẳng hề hay biết lúc này tôi cùng Dũng Khùng và nàng Bích đang căng thẳng cực độ. Càng tiến tới cuối hành lang tôi càng hồi hộp.
- Huhuhu!!!
Có tiếng khóc, sau đó là tiếng hét thất thanh từ phía sau. Một bóng người khóc ré lên chạy vụt lên lầu ba trong sự bàng hoàng của tất cả mọi người.
Đám con gái bắt đầu khóc ầm ĩ lên vì sợ, tụi con trai cũng bị tiếng hét doạ sợ mặt tái xanh.
- Anh!!! Linh Đan! Chạy theo Linh Đan đi!
Bích nữ thần vô thức gọi tôi theo cách xưng hô mỗi lúc chỉ có hai đứa cạnh nhau.
- Là Linh Đan? - Tôi hỏi lại rồi nhanh chóng chạy lên cầu thang. Lên tới lầu ba, cả dãy hành lang vắng lúc này có chút rợn người.
Tôi nheo mắt từ xa có bóng mờ đang đứng cuối hành lang. Một bàn tay vỗ lên vai. Ngay tức thì tôi giật thót quay lại nhìn.
- Ổn không? -Giọng Dũng Khùng khiến tôi nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Những lúc thế này có thêm hắn khiến tôi bạo gan hơn.
- Theo tao! -Tôi gật đầu, ngay lập tức bước về phía cuối dãy hành lang. Trong ánh sáng mờ cảnh tượng trước mắt khiến cả hai chúng tôi sững sờ.
Tôi chạy vội về phía Linh Đan, nàng ta tóc tai rũ rượi đang cố lao ra gieo mình xuống từ ban công lầu ba.
Sau vài bước chân tôi nhanh chóng nắm lấy tay Linh Đan giật mạnh về phía sau. Sau cú quăng mạnh Linh Đan ngã xóng xoài trên nền gạch. Dũng Khùng tiến tới, ý định đỡ nàng dậy.
Chẳng hiểu lấy sức lực từ đâu Linh Đan lập tức hất tay xô Dũng Khùng ra phía sau.
- Giữ chặt! -Tôi hét lên khu thấy nàng ý định nhảy qua lan can lần nữa. Hắn lập tức túm lấy.
- Định mệnh giúp tao. Cái thứ ma cỏ gì khoẻ ác.
Dũng Khùng dùng sức của thằng con trai cao mét tám suốt ngày nâng tạ khó khăn giữ chặt đứa con gái cao chưa tới mét sáu đang vùng vẫy.
Tôi nhanh chóng chạy tới đánh vào một đòn vào huyệt á môn. Linh Đan vừa gục xuống tôi bế lấy nàng ta ba chân bốn cẳng chạy như điên dại xuống lầu. Chạy một đoạn bắt gặp cả đám Duy Phong ở hành lang lầu hai. Dù không có gan đuổi theo tôi và Linh Đan như Dũng Khùng nhưng tụi bạn cũng không ai bỏ bạn chạy.
- Xuống nhanh nào! -Tôi chỉ kịp nói câu ngắn gọn.
Nhanh chóng chạy thật nhanh hướng xuống sân trường, cũng không rõ lúc đấy sức đâu ra bế Linh Đan chạy mấy tầng lầu mà không mệt không vấp tý nào. Xuống tới sân trường nhìn Linh Đan ngất xỉu cả đám con gái khóc oà lên.
- Im lặng hết đi!
Tôi quát lớn cho đám đông bình tĩnh rồi bấm huyệt nhân trung một lúc sau Linh Đan dần tỉnh dậy. Ánh mắt nàng hoang mang như nhớ ra điều gì nàng lại khóc:
- Huhu! Tớ...tớ... huhu!
Tôi ôm em vào lòng an ủi để Linh Đan bình tĩnh hơn.
- Ai?
Ánh đèn pin chiếu thằng vào đám chúng tôi. Sau đó có tiếng quát lớn. Tôi ngước lên chú bảo vệ già đứng trước mặt với ánh mắt khó hiểu. Có lẽ chú nghe tiếng khóc giữa sân trường đi kiểm tra xung quanh.
Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ
[Luyện Khí]
Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.
[Pháo Hôi]
nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng
[Luyện Khí]
Trả lờiCảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.
[Luyện Khí]
Trả lờinói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.
[Pháo Hôi]
Trả lờib nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc
[Luyện Khí]
Trả lờitruyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.
[Luyện Khí]
Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!
[Pháo Hôi]
@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.
[Pháo Hôi]
Trả lờià Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.
[Pháo Hôi]
vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc
[Luyện Khí]
Trả lờiCuộc sống mà!
[Luyện Khí]
Trả lờiHai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.
[Pháo Hôi]
VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀
[Pháo Hôi]
sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu
[Luyện Khí]
Trả lờiNhững ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.
[Pháo Hôi]
Trả lờicuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem
[Pháo Hôi]
để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử
[Luyện Khí]
Trả lờiCâu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.
[Pháo Hôi]
Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc
[Luyện Khí]
Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.