Chương 44
Lúc này có giọng nhỏ nhẹ vang lên:
- Dũng! Dân lỡ lời. Cậu bỏ xuống đi được không? Cậu ấy không có ý đó đâu.
Tôi nhìn lại hoá ra là Bảo Ngọc. Cô ả trong trang phục truyền thống có phần mỏng manh nhìn Dũng Khùng với vẻ hồi hộp. Em ấy sợ thành thế cũng phải thôi, dù cùng trong hội Hộ Hoa và Ngũ Long Công Chúa nhưng Dũng Khùng phát điên có trời cản. Trai gái gì hắn cũng đánh đều tay như nhau.
Tôi thấy người đẹp lên tiếng, tính nói đỡ một câu. Dù sao gái xinh thế lỡ bị thằng bạn khùng xuống tay ai lại nỡ. Chẳnh ngờ Dũng Khùng quay ngoắt trăm tám mươi độ, cười hì hì nhìn Bảo Ngọc:
- Hê hê! Tớ chỉ trêu Dân thôi.
Hắn ôm vai bá cổ Dân, sau đó quay qua cô bé giọng ngọt ngào:
- Bảo Ngọc đang múa bài gì đó? Hôm nay cậu mặc bộ này xinh lắm luôn.
" Mé nó. Đúng là sống lâu chuyện quái quỷ gì cũng có thể xảy ra!"
Tôi mồm chữ 0 mắt chữ A nghĩ thầm. Chẳng ngờ được ngoài khùng ra thằng bạn thân tôi còn dại gái tới cỡ đó.
Chúng tôi đứng trò chuyện một lúc lâu Dũng Khùng mới chịu khoác vai tôi ra về. Mặc kệ ánh mắt không mấy thiện cảm của mấy cô gái trong đội văn nghệ lớp C. Hắn chào tạm biệt Bảo Ngọc rồi vừa đi vừa huýt sao điệu bộ vui lắm.
- Này! -Đang thất thần Dũng Khùng gọi tôi.
-Gì? -Tôi quay lại nhìn vẻ khó hiểu.
Dũng Khùng cười nham nhở rồi nói bằng chất giọng nhẹ nhất có thể:
-Chiều xuống nhà Bảo Ngọc chơi đi? Bố nhà nó thứ dữ tao đi mình thấy hồi hộp sao ấy.
Tôi trao hắn ánh mắt khinh bỉ rồi gật đầu:
- Được!
Hắn cười đắc chí:
- Haha! Anh em phải thế chứ? Yên tâm sau lần này tao sẽ giúp mày tấn công Bích nữ thần. Diệt gọn thằng Gia Huy.
Tôi lắc đầu:
- Tao thấy... hai đứa nó cũng đẹp đôi!
Dũng Khùng nghe thế liếc qua nhìn tôi:
- Mày thấy kém cỏi so với Gia Huy à?
Thấy tôi không nói gì hắn tiếp lời:
- Đồ ngu! Gia Huy dù nó đẹp trai hơn mày, cao ráo hơn mày, nhảy giỏi hơn mày, ăn mặc sành điệu hơn mày, nhà giàu....
- Định mệnh nín cái mỏ! -Tôi ngắt lời hắn, hung hăng trừng mắt rồi bảo:
- Mày xỉ nhục tao chưa đủ à?
Dũng Khùng cười lớn rồi nói tiếp;
- Nhưng mà mày là ai? Mày là Đặng Gia đấy con cờ hó! Tao thấy con Bích thích mày đấy!
- Cảm ơn lời vàng ý ngọc của mày! - Tôi thở dài đáp lời.
Hắn định nói thêm điều gì tôi quay vội đi.
Mấy ngày tiếp theo mọi việc cứ diễn ra lặp đi lặp lại: Cứ tới trường học, tập văn nghệ, làm cổng trại, đi cùng Dũng Khùng tới nhà tán tỉnh Bảo Ngọc....
Thời gian thấm thoắt trôi. Thời điểm này còn khoảng một tuần tới hội trại, tôi ngồi trên chiếc giường ngoài ban công tầng hai nhắm mắt thả trôi dòng suy nghĩ. Chuông điện thoại rung. Nhìn số điện thoại bàn quen thuộc hiện lên trên màn hình tôi nhấc máy:
- Alo!
-Alo! Làm gì đó? -Một giọng nữ khúc khích cười.
-Ngủ! - Giọng tôi uể oải.
-Hihi! Mai sau giờ học chở em qua khu trung tâm được không?
Là Bích nữ thần, em rủ tôi qua khu trung tâm lấy quần áo cho đội văn nghệ. Trước đây tôi sẽ đồng ý ngay lập tức, chẳng hiểu sao lúc này nghe em nói chẳng mấy vui vẻ. Tôi ỡm ờ:
- Để xem sao đã!
Có lẽ nhận ra chất giọng uể oải của tôi qua điện thoại. Em liền hỏi dồn:
-Sao thế? Nay trai của em ốm ạ?
Nghe em nói thế chẳng hiểu sao tôi buột miệng đáp:
-Không có! Rủ Gia Huy thử xem chắc nó rảnh í.
- Sao tự nhiên nói vậy? À, có lẽ nào??? -Bích khúc khích cười.
Qua điện thoại nhưng mặt tôi nóng bừng lên. Có lẽ lúc này khuôn mặt tôi đã ngượng chín lên rồi.
- Em không biết! Mai sau giờ học em chờ cổng sau. Thế nhé!
Không để tôi kịp từ chối, Bích nữ thần nói xong cúp máy tức thì. Tôi cố gọi lại điện thoại chỉ vang lên những hồi chuông lạnh lùng.
Ngày tiếp theo, tôi tới lớp như thường lệ. Suốt cả buổi học Bích chả nhìn tôi lấy một lần. Đã thế em còn cười nói với Gia Huy khiến tôi trong lòng dâng lên dư bị khó tả. Biết nói sao nhỉ, tôi cũng mừng, cũng tự cảm thấy không hợp với em, nhưng lại cũng rất bứt rứt. Khó chịu vô cùng.
Đợt này có vẻ Duy Phong cùng Hằng Nga đã thành một đôi. Đi đâu hai đứa nó cũng em trước anh sau. Dĩ nhiên Mắt Biếc chẳng thèm quấn lấy tôi như trước. Đang là tâm điểm của các em gái, cả vũ trụ quay quanh mình bỗng chốc thành kẻ bơ vơ.
Tôi ngồi một góc vờ như không thấy. Mắt lơ đãng ngó ra ngoài ô cửa sổ ngắm cành bàng. Có tiếng gọi khẽ:
- Gia!
Không thấy tôi đáp lời âm lượng lúc này lớn hơn:
- Đặng Gia ơiiii!
- Gọi tớ à? -Tôi quay lại nhìn với khuôn mặt đưa đám.
-Bộ lớp mình có ai tên giống vậy nữa à?
Con bé Xuân trả treo. Nó nói xong ghé tai Mai Mai ngồi cạnh khúc khích cười.
Tôi lúc ở nhà cùng Ly Ly hay Đỗ Quyên và phiên bản ở trường khác nhau hoàn toàn. Trước giờ ở trường chẳng bao giờ tôi chủ động bắt chuyện trước với con gái. Hai nàng Mắt Biếc cùng Bích nữ thần lúc nào cũng sát bên người, vì lẽ đó đâu dám ngó nghiêng thêm ai.
Xuân cùng Mai Mai có trong đội văn nghệ nên đợt nay chúng tôi có trò chuyện qua lại. Hai em này về ngoại hình cũng gọi là ổn, không được như Bích nữ thần nhưng khá cao ráo ưa nhìn. Đặc biệt em Mai Mai có hai cái răng khểnh cười lên trông duyên dáng vô cùng. Có lẽ biết thế nên em này hay cười lắm.
- Ngẩn ngơ gì nữa. Qua đây chúng tớ hỏi này! -Thấy tôi còn chần chừ Xuân liền rủ rê.
Đang rầu rĩ vì bị bơ, có gái xinh gọi tôi qua tức thì. Đang ý định ngồi bàn trên quay xuống tám chuyện thì Xuân bước ra rồi nhìn tôi cười nói:
-Ngồi xuống đây đi! Chúng tớ hỏi chuyện này nè!
"Lại ngồi giữa nữa hả trời!!!" -Tôi có chút ngạc nhiên dừng một giây. Chẳng nghĩ ra giữa tôi với hai em này có chuyện gì để kể. Chắc hai em cũng không giám ăn thịt tôi giữa thanh thiên bạch nhật đâu. Ngồi thì ngồi sợ gì.
- Dịch vào tý coi! Người bé mà mông to chiếm chỗ quá mà.
Xuân thấy tôi ngồi xuống cũng trở về chỗ. Con bé này cũng đáo để, bàn học sinh này vốn dĩ dành cho hai người ngồi. Giờ ba đứa không chật chỗ mới lạ.
Nghĩ là thế nhưng tôi cũng dịch vào một chút.
- Úi! Xin lỗi!
Cảm nhận đụng vào thứ gì mềm mềm tôi mới để ý lúc này tôi với Mai Mai ngồi sát bên. Tôi quay qua mặt em đỏ bừng. Con bé Xuân thấy thế nhìn Mai Mai nháy mắt rồi khúc khích cười.
"Nhìn nhau cười mãi vậy. Đáng nghi quá. HuHu!"
Lúc này chẳng hiểu sao thấy bất an trong lòng. Tôi quay qua nhìn Xuân với ánh mắt thắc mắc và nhỏ giọng:
- Cậu gọi tớ qua có chuyện gì thế?
Đề xuất Nữ Tần: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
[Luyện Khí]
Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.
[Pháo Hôi]
nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng
[Luyện Khí]
Trả lờiCảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.
[Luyện Khí]
Trả lờinói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.
[Pháo Hôi]
Trả lờib nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc
[Luyện Khí]
Trả lờitruyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.
[Luyện Khí]
Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!
[Pháo Hôi]
@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.
[Pháo Hôi]
Trả lờià Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.
[Pháo Hôi]
vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc
[Luyện Khí]
Trả lờiCuộc sống mà!
[Luyện Khí]
Trả lờiHai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.
[Pháo Hôi]
VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀
[Pháo Hôi]
sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu
[Luyện Khí]
Trả lờiNhững ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.
[Pháo Hôi]
Trả lờicuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem
[Pháo Hôi]
để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử
[Luyện Khí]
Trả lờiCâu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.
[Pháo Hôi]
Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc
[Luyện Khí]
Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.