Chương 57: Đóng cửa thả chó.

Năm phút sau,

- Tôi chưa từng thấy cái lớp nào quậy mà học dốt như cái lớp này.
Bà La Sát gõ thước gỗ mạnh xuống bàn sau khi xem hết một lượt vở bài tập về nhà.
Sau đó liền tù tì mười lăm phút, cô Thu Phương trút hết một lượt những lời lẽ gay gắt.

- Một đề bài tôi cho tới tận một tuần, sao cả lớp đều cùng sai chung một lỗi? Mấy đứa ở chung nhà nhau hả?

Cây thước gỗ liên tục gõ lên tấm bảng đen, tạo nên những âm thanh trầm đục. Thu Phương lúc này quả thật rất đáng sợ, có cảm giác bất cứ ai dám đứng ra lúc này ngay lập tức sẽ bị ánh mắt cô ăn tươi nuốt sống mất.

- Dù gì các em cũng là lớp A2. Các em không thấy nhục nhã? Các em không thấy tốn công tốn sức cha mẹ cho các em đi học sao?

Bên dưới lớp học, tiếng hít thở cũng dường như nhỏ lại. Mấy ả con gái yếu lòng bị chửi tới mắt lưng tròng.

- Sao có thể? - Giọng nói khẽ, thế nhưng trong lúc cả lớp im thin thít thành ra khá rõ. Tôi ngó sang Hoài Hâm mặt đỏ tía tai. Cô phó học tập có lẽ đang đắc ý khi mình là người duy nhất làm được bài. Ban phát cho cả lớp chép chung. Giờ hay rồi cùng sai chung một lỗi.

Quát mắng tới khô cả cổ họng, Thu Phương ngừng lại, uống một ngụm nước nhỏ. Trên khuôn mặt xinh đẹp lúc này mới giãn ra đôi chút.

Thế nhưng, chưa kịp hít thở, cô liền bùng nổ khi thấy ánh mắt tôi. Kể cũng xui xẻo, nãy giờ sự chú ý của tôi đang bị hút vào mấy cái cúc áo nghị lực gắn trên sơ mi của Bà La Sát. Mỗi lần bà chửi là nơi đó lại phập phồng, mấy chiếc cúc cố lắm mới níu lại được. Chẳng may lại bị bả bắt quả tang.


- Em kia! Tại sao bài trên bảng em làm đúng, còn trong vở bài tập lại sai hả?
Thu Phương ánh mắt như muốn giết người, nhìn chòng chọc vào tôi.

- Vở? Bài tập??? - Tôi ngớ người.

Bà cô tiếp tục chửi:

- Ngay cả nét chữ trong vở cũng đâu phải của em, Chữ em như gà bới, trong vở nét nào ra nét đó.

Tôi lúc này mới nhớ ra hồi sáng vội đi cùng cu Văn xử lý công việc bên ngoài. Hình như có nhờ Hoàng Linh chép hộ. Ngẫm nghĩ một giây, nhìn thẳng vào khôn mặt xinh đẹp của Bà La Sát tôi trả lời cợt nhả:

- Chắc tại lên lớp có cô nên em thích thú làm bài tốt hơn.

- Em tính giỡn mặt tôi đó hả? Hả?

Thu Phương có phần lớn giọng. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy hình như cô không có tức giận như mọi ngày với câu trả lời cợt nhả của gã học sinh lớn gan này.


Cả lớp lúc này ồ lên. Cuộc trò chuyện ngắn của Bà La Sát với tôi vừa tiết lộ hóa ra bài giải của tôi trên bảng mới là chính xác.

Hàng loạt ánh nhìn giễu cợt lúc trước dành cho tôi, ngay lúc này liền hướng về phía nhỏ Hoài cùng đồng bọn.
Tôi không cần nhìn cũng nghĩ ra cái vẻ mặt của con Hoài lúc này.
Thành mặt rổ muốn nói điều gì đó, nhưng ngay lúc này hắn nhận ra có không ít ánh mắt hướng về phía mình. Cuối cùng, hắn vẫn im lặng nhìn " nữ thần " bị cả lớp cười cợt.

- Không ồn ào. Mang sách vở ra học bài hôm nay!

Cô giáo Thu Phương thấy không khí bên dưới có vẻ bất ổn, liền cắt ngang. Bà La Sát đôi lúc cũng thật tinh tế, cô vừa cứu nhỏ lớp phó thoát ra khỏi tình huống khó xử. 

Tôi lấy điện thoại ra nhắn vài tin trong nhóm Dark Knight rồi tập trung vào bài giảng.

Chuông reo, tiếng reng... reng... báo hiệu tiết học Toán kéo dài cuối cùng cũng kết thúc. Tôi thấy nhẹ cả người.


Bà La Sát rảo đôi chân dài vừa bước ra khỏi lớp, ngay lập tức Dũng Thiếu Gia nhanh chân chạy tới, khóa cửa phòng học lại.

Đám học sinh chưa biết chuyện gì, ngơ ngác nhìn nhau. Tôi từ từ bước lên bục giảng. Ánh mắt tôi rét lạnh nhìn xuống không nói gì.

Cảm thấy bất an, Hoàng Linh liền đứng lên:
- Gia! Cậu làm gì vậy. Mở cửa cho mọi người ra chơi đi.

- Đúng đấy. Mở cửa ra cho bọn tôi ra ngoài!

Vượng Mập chột dạ, giọng run run cùng đám đông phụ họa theo. 

Bên ngoài hành lang lớp học, đám đông học sinh hiếu kỳ tiến tới ô cửa sổ hóng chuyện. Gần như ngay lập tức bị đám anh em trong băng bước đến đuổi ra ngoài.
Nhìn thấy những Dũng Khùng, Phong Thỏ Đế dẫn đầu đám học sinh lập tức né ra xa.

Tôi nheo mắt nhìn xuống bên dưới lớp học. Nhìn tới đâu, đám học sinh liền cúi đầu không dám nhìn thẳng. 

Nhỏ Hoài khi thấy tôi nhìn tới lập tức mím môi đứng lên chửi:

- Định làm gì? Ai đó gọi đoàn trường nhanh đi.

Tôi cười nửa miệng, không thèm ngó ả. Khuôn mặt lập tức thay đổi, quát lớn:

- Vượng Mập! Thành Rỗ! Hai đứa mày bước lên!

Vượng Mập lúc này mặt như mếu, tái xanh bước vội lên: 
- Tớ xin lỗi, huhu. Ban nãy tớ không cố ý chọc quê cậu.

Rồi như sợ không kịp biện bạch, hắn thề thốt một tràng như súng liên thanh:

- Tớ thề tớ không cố ý. Tớ xin lỗi. Tớ thề lần sau không dám thế nữa. Đừng! Đừng đánh tớ!

Thành mặt rỗ lúc này cũng lết từng bước bước lên. Hắn không nói gì, lưng tựa vào bàn học, mặt cúi gằm, hai tay nắm lại, móng tay bấm vào da thịt. Mặt hắn vẫn câng câng, xem ra còn lì lợm lắm.

Tôi tới gần đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn. Chẳng ngờ gã nhũn ra té ngã xuống sàn lớp.

- Đứng lên!!! Cần tao bế mày hả?
Tôi quát, ngạc nhiên nhìn xuống tay mình. Vốn dĩ tôi chỉ định vỗ vai nói chuyện tình cảm. Dù sao cũng là bạn bè học chung lớp. Thật lòng xưa giờ tôi có quậy ở đâu nhưng hễ về gần nhà là trở về dáng vẻ ngoan hiền. Có đánh nhau ở đâu bể đầu nhưng với bạn bè trong lớp cố thân thiện nhất có thể.

Nhưng có lẽ  tôi đã đánh giá thấp sự đáng sợ của bản thân lúc này. Nhìn thằng Thành tôi hơi buồn cười, nhưng phải cố giữ vẻ mặt lạnh lùng.


Thành mặt rỗ cố gắng đứng lên, vịn vào thành bàn, chân hắn lúc này sợ đến nhũn ra.

- Tao chưa từng chủ động kiếm chuyện với bất kỳ ai! Nhưng đừng ai nghi ngờ những việc tao có thể làm!

Tôi vừa nói vừa đưa mắt nhìn một lượt quanh lớp học. Giọng tôi trầm và chậm rãi:

- Từ nay về sau! Nếu tao còn nghe thấy bất cứ lời ác ý nào hướng về con Linh như ban nãy trong buổi học tao đã nghe. Từ nay không cần phải tới lớp nữa.

- Nhớ lấy!
Dứt lời, tôi lạnh lùng bước ra cửa. Dũng Thiếu Gia mở khóa rồi bước theo sau lưng tôi ra bên ngoài. 

Đầu hành lang lúc này, hai giáo viên đoàn trường đang bị Dũng Khùng cản lại. Hóa ra ban nãy có đứa nào thấy tình hình không ổn đã nhanh chân chạy đi báo giáo viên.

Vừa thấy bóng dáng tôi cùng Dũng Thiếu Gia bước ra, Thầy Thuý  đang tranh cãi với Dũng Khùng liền chạy tới.

Ngoài ba mươi, thầy Thúy có ngoại hình to con, làn da ngăm đen. Thầy được phân bổ làm giáo viên đoàn trường phụ trách xử phạt những học sinh cá biệt. Ở cái ngôi trường toàn con ông cháu cha, đụng đâu cũng thấy quan hệ này, mấy năm nay quả thực bản thân thầy cũng rất khó xử.

Nhìn vẻ hớt hải chạy tới của Thầy tôi nghĩ thầm:

"Thằng to con cơ bắp kia là Dũng Khùng. Cha hắn là ông trùm cũng là anh vợ của thầy Thúy. Thằng đẹp trai đang vừa đi vừa ghẹo gái sau lưng tôi là Dũng Thiếu Gia. Con trai cả của quan chức lớn nhất cái xứ này. Hắn ta luôn theo tôi như hình với bóng."
Có mỗi tôi sau khi hai cụ về hưu là dân thường thôi.
Thầy Thúy chắc chỉ mong tôi biết chừng mực, đừng giống tên khốn Dũng Khùng kia. Mỗi lần ra tay lại có kẻ nằm viện dăm bữa nửa tháng.

- Nãy giờ có chuyện gì trong lớp thế? - Thầy hỏi tôi, giọng có chút lo lắng. Ngày thường tôi với thầy khá thân thiết với nhau. Thỉnh thoảng rãnh rỗi còn đi làm vài ly chén chú chén anh. Thực ra tôi cũng khá hiểu chuyện chứ không ngông nghênh như mấy đứa bạn nên thầy Thuý khá thích.

Nghe thấy hỏi thế  Dũng Thiếu Gia cười cợt định nói gì đó, ngay lập tức bị tôi ngăn lại. Trước đám đông tôi phải giữ thể diện cho thầy Thúy, nghĩ là thế liền nói:

- Dạ, thưa thầy. Bạn của em bị hai đứa kia xúc phạm. Em vừa phân tích lý lẽ với chúng nó.

Khẽ thở phào, Thầy Thúy liền lên tiếng, giọng hòa hoãn:

- Gia à! Bạn học phải yêu thương nhau. Tin thầy đi, mười hai mươi năm sau ra trường gặp lại nhau, lúc đó quý nhau lắm đấy.

Dứt lời, lão chạy nhanh vào lớp học. Cả lớp lúc này vẫn lặng im, chưa có ai dám bước ra.

- Sao? Lát ra về có dắt hai thằng đó lên đỉnh Bạch Mã tâm sự thêm không?
Thầy vừa rời đi Dũng Khùng đã bước tới hỏi. Tôi lắc đầu:

- Doạ nó tý thôi. Hay ho gì đánh mấy đứa này. Có đánh nhau cũng chọn đứa ngang cơ hoặc hơn mới có hứng. Haha!!!

Mấy anh em cười nói nghênh ngang bước ra sân trường hướng về căng tin trường học. Bầu trời cao và trong, nắng vẫn nhảy múa trên cành bàng đang ra những trái non.

Đề xuất Voz: Ký sự chuyển mộ
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

4 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
4 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Những ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

cuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Câu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

6 tháng trước

Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.