Chương 58: Em hoa khôi mới của lớp 10A2

Ánh nắng ban chiều nhạt màu len qua khung cửa trải dài trên sàn gỗ. Trong căn phòng chỉ có âm thanh du dương đâu đó phát ra.

Hoàng Linh đứng trước tấm gương lớn, bóng dáng cô phản chiếu rõ ràng. Mái tóc dài được em ấy khéo léo tết gọn phía sau buông nhẹ xuống lưng. Áo croptop ôm lấy vòng eo thon gọn. Đôi chân thẳng, dài đẹp mê hồn khéo léo chuyển động theo những nhịp nhạc.

Làn da trắng ửng hồng, những giọt mồ hôi li ti dọc theo đường xương quai xanh. Lúc này quả thực càng khiến cô gái quyến rũ lạ kỳ.

Đang mải tập nhảy con bé không để ý bên ngoài phòng tôi đã ở đấy tự lúc nào. Tôi khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào tường quan sát nhỏ. 

"Ánh mắt soi gái nhiều năm đâu thể nào sai được. Khuôn mặt và đôi chân cỡ đó dù có cố tình che giấu thế nào cũng đâu thể che được mắt thánh. Hê Hê!"

Tôi nghĩ thầm, thỉnh thoảng khoé môi cong lên nụ cười đắc ý xen lẫn dịu dàng. Sau cái hôm tôi dằn mặt Thành mặt rỗ với Vượng béo giữa đám đông vì ẻm. Những ngày gần đây Hoàng Linh cười nhiều hơn thì phải. Thỉnh thoảng cô bé lại hướng về phía xa mơ màng rồi tự cười một mình khó hiểu. 


Nghĩ tới cảnh những kẻ châm chọc ngoại hình của Hoàng Linh ở trường nếu thấy cảnh này sẽ sửng sốt thế nào ?

- Mà thôi! Đám kia đâu có xứng. Kiệt tác thế này giữ riêng cho bản thân ngắm một mình.

Tôi lắc đầu, nói nhỏ. Ngắm nghía đủ tôi bước vào phòng. Hoàng Linh khẽ xoay người, khi nhìn thấy tôi trong gương niềm vui trong đôi mắt nhỏ thật khó để che dấu.

-Cậu tới lúc nào thế?

Giọng cô nhẹ nhàng.

- Mới! À vừa kịp lúc nhìn thấy tiên giáng trần !

Tôi trêu chọc. Lặng im ngắm con bé ở khoảng cách gần hơn.

Hoàng Linh đưa khăn lau giọt mồ hôi trên má cố che dấu đi nét bối rối. Bộ đồ tập lúc này khá hở so với những gì con bé mặc tới lớp hằng ngày. Có lẽ bởi vòng một quá khổ của mình nên những món đồ bình thường mặc lên người nhỏ đều trở nên quyến rũ lạ kỳ.


- Nhìn gì ế? Móc mắt giờ. Cậu ra phòng khách ngồi đi. Chờ tớ đi thay đồ!

Thấy khuôn mặt ngại ngùng của Hoàng Linh tôi càng thích thú.

- Nè Linh. Hỏi nhiều lần rồi nhưng tới giờ vẫn chưa nói vì sao tới lớp lại thích ăn mặc lạ thế. Thú thực trong những cô gái tao quen biết body của mày phải nằm trong top ba đứng đầu đấy!

- Hứ! Nhiều chuyện.. Không nói với cậu nữa. 
Biết không nói lại được đứa mặt dày như tôi. Hoàng Linh nhanh chóng chạy vào biến vào bên trong trốn ánh mắt của cậu bạn thân.

Sau khi biết được con bé thường xuyên ở nhà một mình ở cái nơi tuyệt vời này, tôi luôn đột ngột tới nhà Hoàng Linh bất chợt mà chẳng báo trước. Chú béc rê to như con nghé con mà ẻm nuôi ngày đầu còn nhảy xổ ra đòi cắn nay thấy tôi vẫy đuôi rối rít ra vẻ mừng lắm.

Nửa tiếng sau, trong phòng khách Hoàng Linh rót trà vào ly sứ, khói bay nghi ngút. Đôi tay em thon thả nâng lên bộ trà cụ vừa nói chuyện với tôi.

- Tớ học pha trà từ bé. Tớ cảm thấy tìm được bình yên trong tâm hồn lúc nâng niu từng nhánh trà.

- À! -Mải ngắm nhỏ tôi ậm ừ.

- Ngoài cha mẹ tớ, cậu là người duy nhất được uống trà do chính tay tớ pha đấy! HiHi!

Hoàng Linh nói, chiếc ấm nhỏ trên tay nghiêng nhẹ, nước trà xanh ngọc rót ra từng dòng mảnh như tơ. Hoàng Linh đưa chén trà tới trước mặt tôi, ánh mắt nhẹ nhàng mà chờ đợi.

-Ồ! cuối cùng cũng được uống rồi !

Tôi thốt lên một câu vô tri rồi đưa chén trà lên uống một ngụm. Và:

- Má nóng! Nóng! 

- Hihi, từ thôi! - Hoàng Linh cười, cầm ly trà còn lại lên. Khẽ thổi nhẹ, đưa lên môi nếm một ngụm nhỏ vẻ mặt tận hưởng. Trông con bé lúc này cảm giác nó kỳ lạ lắm. Giống như nó đang ở một thế giới khác lạ của riêng nhỏ.

Thấy nhỏ uống trông có vẻ thanh tao, tôi cũng làm theo. Thổi nhẹ, nhấp ngụm nhỏ.

-Cậu thấy sao?

Hoàng Linh nghiêng đầu khẽ chờ một lời nhận xét.

"Má! Uống xíu thế này không đủ nhét kẽ răng. Thơm mà chát chát, ngọt ngọt... Hừmm!"
Nghĩ là vậy chứ ngoài miệng tôi liền bảo:

- Ngon! 

Ánh mắt tôi lúc này nhìn Hoàng Linh có lẽ hơi ngốc nghếch thì phải. Con bé nhìn tôi khẽ bật cười, ánh nhìn ngờ vực:

-Thật chứ? Ngon ra sao á?

-Ờm.." - Tôi ngẫm nghĩ một giây.
Liệu nên nói thật không nhỉ? Thú thực tôi thích nhìn nó pha trà hơn là uống. Nhỡ đâu nói sai mai mốt nó chẳng thèm pha cho nữa thì sao???

Nhìn ánh mắt đợi chờ của Hoàng Linh tôi trả lời vô tri:

-Thật ra hơi chát nhưng mà thơm... hình như hậu vị ngọt nhẹ.

Thấy tôi lúc này khá khôi hài Hoàng Linh liền bắt bí:

-Cậu bảo thơm sao á? Hihi!

Bị hỏi dồn tôi đáp tức thì:

- Thì thơm thoang thoảng giống...Vodka. Mà tui thích uống Vodka hơn!

Hoàng Linh chao đảo, ly trà đưa lên môi nàng suýt chút phun ra. Cô trợn tròn mắt nhìn tôi:

- Hả??? Cậu so sánh trà đạo với Vodka à?

Thấy Hoàng Linh hiểu ý mình tôi cười toe ra chiều đắc ý lắm.

- Đúng thế! Mỗi cái mỗi vị nhưng mà đều rất thơm!

Hoàng Linh cúi đầu nhấp ngụm trà, nhắm mắt không nói gì thêm. Có lẽ con bé cũng cạn lời với tôi rồi. Cơ mà nhỏ chưa uống Volka với rượu trái cây ở quán O Vân sao hiểu được tinh tuý. Chắc hôm nào phải rủ nhỏ đi mới được.
Nghĩ vậy tôi liền bảo:


- Mày không tin? Quán O Vân là nơi có Vodka ngon nhất vùng này đấy. Mấy quán lớn không ngon bằng đâu. Ba cái rượu ngoại trong Thiên Thượng bán đắt bỏ mẹ còn kém xa.

Hoàng Linh khẽ thở dài xoa xoa thái dương nhìn tôi. Có lẽ thấy ánh mắt hào hứng khi kể về quán rượu yêu thích con bé không nỡ cắt lời.

- Thế nào cậu dẫn tớ đi nhé!
Hoàng Linh phụ hoạ đôi mắt nhìn tôi dịu dàng.

Được gãi đúng chỗ ngứa tôi vui vẻ đồng ý tức thì:

-Nhất trí luôn! Nghoé tay nhé. Đứa nào bịp là con cờ hó.

Ở cạnh nhỏ tôi thấy thoải mái lắm. Không phải tỏ ra con ngoan trò giỏi khi về nhà hay đi đâu đó quanh làng. Cũng không thờ ơ, lạnh lùng như lúc ở trường. Ở đây tôi thích nói gì thì nói, làm trò ngớ ngẩn gì thì làm. Hoàng Linh chẳng hề phán xét mà đôi lúc còn cổ vũ tôi nữa.

- Mà chiều nay qua đây có việc gì? Nay không có hẹn với mấy em chân dài hả?

Hoàng Linh thắc mắc.

- Haha vừa chở ẻm về nhà tiện ghé qua thăm mày.

Tôi vẫn vô tư trả lời.


Luôn là như thế mỗi lần tôi đến nhà con bé đa phần đều đi chơi với mấy em hoa khôi ghé qua, hoặc có khi là nhớ những món ăn mà tự tay con bé chuẩn bị. Ai bảo nó nấu ăn ngon quá mà.

Hoàng Linh có lẽ cũng quen với điều đó thế nên chỉ cần tôi tới nó vui ra mặt. Chẳng thèm quan tâm tôi cố ý tới nhà chơi chung hay do tiện đường ghé.

Hoàng Linh khẽ thở ra. Em hỏi tôi:

- Biết ngay mà! Thế nay yêu em nào?


- Mai Hương ! Hoa khôi trường bên trường Hoàng Sa. Xinh lắm mày ơi. hí hí!

Tôi hào hứng khoe khoang chiến tích.

- Để xem được mấy bữa. Chả hiểm mấy ẻm thích cậu ở điểm nào?

Hoàng Linh giọng điềm nhiên.

Tôi vuốt cằm làm ra vẻ nghiêm túc bắt đầu liệt kê :

- Trời ! Đẹp trai, ga lăng, ăn mặc có gu, dịu dàng, tinh tế....

Không để tôi tự sướng hết câu Hoàng Linh tinh nghịch cắt ngang:

- Thôi ông cố ơi xuống đi bay cao té ngã không đỡ nỗi đâu! hihi!

Cả hai lại bắt đầu pha trò trêu chọc nhau trong căn nhà đầy hương hoa ngào ngạt.

Thế rồi một khoảng lặng im giữa hai người. Hoàng Linh lúc này dường như có tâm sự.

-Tớ quyết định rồi ! - Lén nhìn tôi đang vô tâm cười hi hả suốt buổi cô liền lên tiếng.

Thấy cô bạn thân mình hôm nay có vẻ khác lạ tôi ngừng trêu chọc. Nhìn cô ánh mắt tò mò hỏi:

- Quyết định gì vậy?

Tôi ra vẻ nghiêm túc. Được vài giây sau lập tức cợt nhả:

- Tỏ tình với tao hả? Haha!

- Cậu... Tớ nói chuyện nghiêm túc mà!

Nhìn vẻ mặt Hoàng Linh lúc này vừa tức giận vừa bất đắc dĩ trông cứ buồn cười. Có lẽ con bé cũng chẳng thể nghĩ ra một kẻ lạnh lùng ít nói ngày thường khi tới đây lại tỏ ra một bộ mặt khác như thế này.

Mỗi ngày tới trường luôn xuất hiện với dáng vẻ ngông nghênh, đi phía sau là đám anh em ai nấy đều bày ra vẻ mặt hung dữ. Nếu không la cà với đám Dũng Khùng, ngồi trong lớp tôi cũng khá kiệm lời. 

Ngoài những lúc đùa vui với vài đứa thân thuộc còn lại gần một năm học rồi nhiều đứa trong lớp đến nay tôi vẫn chưa biết tên nữa. Ngày thường việc thích thú nhất của tôi trong lớp hoặc ngắm mấy cô em xinh tươi hoặc lặng im ngắm những cành hồng lay phía ngoài vườn sinh thái qua ô cửa sổ.

Tôi lúc này lặng im nhìn vào ánh mắt quyết tâm của Hoàng Linh, dường như con bé vừa đưa ra quyết định quan trọng nào đó.

Tôi có chút giật mình, ngừng thái độ cợt nhả hỏi con bé giọng quan tâm:

- Sao thế? Nói tao nghe xem nào?

Hoàng Linh nhìn tôi, rồi em ngó ra ngoài ô cửa sổ, đôi mắt xa xăm. Trong vô thức em kể tôi nghe:

- Từ nhỏ ấy Gia. Cha mẹ tớ luôn bận rộn với công việc, có lẽ như để bù đắp họ luôn cố dành cho tớ những điều tốt nhất. Tốt nhất theo cách mà cha mẹ nghĩ...

- Từ học múa, học đàn, trà đạo... đều mời về những giáo viên giỏi nhất thành phố về dạy dỗ con gái....

Tôi lặng im lắng nghe. Qua câu chuyện em kể tôi mới biết từ  nhỏ Hoàng Linh cũng gần giống hoàn cảnh của tôi. Cả hai đều không tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài. Điều khác biệt là tôi có ông bà quan tâm và dạy dỗ đủ điều. Hoàng Linh thì khác, Cha mẹ nhỏ tập trung vào công việc. Nhỏ thường xuyên ở nhà một mình cùng những vị giáo viên dạy kèm.

Năm em lên lớp 9, suy nghĩ của nhỏ vẫn còn ngây thơ lắm. Thế nhưng với chiều cao vượt trội và thân hình nảy nở so với độ tuổi nhỏ đã trông như một thiếu nữ. Thật may sau ngày đó sự việc không đi quá xa. Thế nhưng cũng khiến Hoàng Linh ám ảnh cho tới mãi về sau này.

- Êk ! Mày nghĩ đi đâu thế!

Trông thấy Hoàng Linh dường như lơ đãng tận phương trời nào tôi liền lên tiếng gọi.

- Hả? Không có gì!

- Tớ mong sau này cậu bớt la cà với đám bạn bên ngoài. 

- Tớ biết mấy đứa bạn của cậu là những đứa chơi được. Nhưng mà mỗi người có một con đường khác nhau mà Gia... Với cả...

- Sao???

- Tớ không muốn sau này thấy cảnh cậu phải nổi nóng trong lớp học vì những lời châm chọc nhằm vào tớ... À Tớ cảm ơn cậu nhiều!

Hoàng Linh nhìn tôi nở nụ cười. Trông nhỏ lúc này thật xinh đẹp thuần khiết biết bao.

-Khùng? Khi không tự dưng đi cảm ơn tao mày???

Tôi ngơ ngác nhìn nhỏ trong thoáng chốc rồi trở về với vẻ cợt nhả thường ngày.

- Thế cuối cùng đưa ra quyết định gì rồi nàng?

-Cậu cứ chờ đi...

Hoàng Linh nhìn tôi, trong đôi mắt đẹp dường như chứa vô vàn lời muốn nói.

Sáng thứ Hai, nắng đầu tuần dịu nhẹ trải một lớp lụa vàng óng ả lên sân trường. Gió khẽ lùa qua những tán cây phượng vĩ.

Sau khi ăn sáng đơn giản bên quán Lan Trắng. Đám chúng tôi tụ tập ở cổng trường học. Dũng Khùng, Phong Thỏ Đế cùng mấy anh em vừa trêu đùa nhau vừa ghẹo mấy nữ sinh đi ngang qua.
Đang trầm ngâm nhìn mấy đứa làm trò có tiếng thét sau lưng.

- Hallo anh em! - Dũng Thiếu Gia không biết xuất hiện từ khi nào. Hắn chạy tới nhảy lên ôm hôn đùa giỡn với tôi.

- Thằng gay! Tránh xa bố ra.
Tôi vừa đẩy gã ra vừa nói. Dũng Thiếu Gia vẫn mặc kệ ánh nhìn phán xét của những người đi qua mà không chịu buông. Chẳng hiểu sao gã trai đẹp này nghiện chơi chung với tôi quá chừng. Rãnh rỗi là lại kéo tôi về nhà nó, không thì cũng lên nhà tôi chơi bằng được.

- Mai đi chơi nhà em Hoàng Oanh không? - Trêu đùa chán chê Dũng Thiếu Gia ghé tai nói nhỏ.

- Hoàng Oanh nào? - Tôi hỏi lại.

- Em hoa khôi bên trường V đấy. Nó có nhỏ bạn thân  tên Trang xinh không kém. Tao với mày mỗi đứa chở một em.

- Hừmm! - Tôi giả bộ suy nghĩ. - Được. Haha.
Nhắc tới gái xinh mắt tôi sáng hẳn lên. Tôi vỗ vai hắn:
- Có gái xinh nhớ đến bạn là tốt. 

- Suỵt! Mà nói nhỏ thôi để mấy đứa kia nghe nó theo phá không làm ăn được gì.
Dũng Thiếu Gia nhỏ giọng, vẻ mặt lấm lét nhìn qua đám Phong Thỏ Đế. 

Lúc này Phong Thỏ Đế với Dũng Khùng cũng vừa xong tiết mục ôm nhau gay lọ chán chê. Hai thằng mặt lạnh tanh chuyển sang phong thái trùm trường:

- Ơ thằng kia! Gặp anh mà không chào hả? Mày biết bố mày là ai không?

Phong Thỏ Đế gõ đầu một thằng chung khối. Đám học sinh vâng vâng dạ dạ cúi đầu đi vào. Nhìn đám đông đi nhẹ nói khẽ bước qua cổng trường Phong Thỏ Đế lấy làm khoái chí. Cậu bạn này của tôi rất thích làm mấy trò ngớ ngẩn này.

Một lát xung quanh đột nhiên lặng im. Tôi tò mò ngước lên. Mấy anh em cùng nhìn về phía cổng số 2.

- Gái xinh tụi bây ơi!!! Ực! - Duy Phong trưng ra vẻ mặt trư bát giới.

- Đỡ tao lên tụi bây ơi! Tao bị ẻm đánh cắp trái tim rồi! - Phong Thỏ Đế giả vờ ôm ngực té ngã dựa vào người Dũng Khùng.

Tôi ngó theo hướng nhìn của đám bạn. Và...

- What the hợi??? - Tôi buộc miệng chửi thề.

Phía xa, một nữ sinh với đôi chân dài hút mắt đang đứng đó. Nàng ta trông có vẻ hồi hộp trước ánh nhìn của đám trai vây quanh. Em hít một hơi thật sâu, ngực khẽ phập phồng, bàn tay nhỏ siết nhẹ quai cặp, rồi chầm chậm bước qua cổng số 2. 

- Anh em theo xem lớp nào! - Duy Phong nhanh chân chạy trước. Đám bạn cũng rục rịch kéo cả băng chạy theo.

Trước giờ luôn là vậy, hễ phát hiện gái xinh là phải theo tận lớp điều tra sạch sẽ lý lịch mới chịu. Còn tán đổ hay cộng một em gái mưa thì tính sau.

Duy Phong đi được một đoạn tôi mới tỉnh mộng. Vội vã đuổi theo hắn:

- Béo! Ngừng lại!!! 

Cả đám quay lại nhìn vẻ khó hiểu. Tôi thở hổn hển rồi nói:

- Của tao!!! Chúng mày đi theo doạ ẻm sợ chết với bố mày!

Duy Phong vẫn mặt dày cãi lại:

- Bớt chém đi. Của nào mày. Đứa nào cưa đổ là tuỳ tài năng. Thấy gái xinh tính ăn mảnh hả mày! Không có đâu!

Tôi nhìn hắn, ngẫm nghĩ rồi bảo:

- Bố mà thèm lừa mày. Nhìn đi.
Duy Phong cùng đám bạn ngó theo hướng tay tôi chỉ.

- Giờ tới đó con nhỏ sẽ rẽ trái, đi vào hành lang dãy A. Đi tầm trăm mét nhỏ kia sẽ vào phòng số 2 đếm từ trong ra.

Lời vừa dứt đôi chân dài kia đúng là rẽ trái như lời tôi nói. Em đi vào hàng lang dãy A. Cả đám hồi hộp ngó theo dưới ánh nhìn của mấy đứa học sinh xung quanh em ấy bước vào lớp tôi ...10A2.

Cả đám thấy thế hét lên:

- What the hợi!!! Thế éo nào sao bao nhiêu gái xinh nhét hết vào A2 thế.

- Hê hê! Lớp tao mà! Chuyện. - Tôi cười khoái chí.

- Con nào vậy bạn hiền? - Dũng Thiếu Gia lúc này mới tò mò. - Trong lớp có gái xinh nào mà tao không biết???

- Haha. Lát biết. - Tôi để lại câu nói rồi chạy vội vào lớp học. Đứng thêm lúc nữa lại bị chúng bạn xin số, hỏi bậy bạ mệt lắm. 

Tôi chạy theo em vào tới cửa lớp 10A2. Vẫn âm
thanh nói cười hằng ngày. Thế nhưng sáng này có vẻ rộn rã hơn. Tôi đứng tựa lưng vài lan can ngay cửa ra vào nhìn vào bên trong hóng chuyện.

- Ủa… Hoàng Linh hả? Trời đất ơi…!
Đỗ Quyên là người đầu tiên thốt lên, ngỡ ngàng không giấu được trong giọng nói. Vốn sống khép kín, ở trường học ngoài tôi ra Hoàng Linh chỉ có Đỗ Quyên là người bạn duy nhất trong lớp.

Ngay sau đó là một loạt tiếng “ồ” vang lên. Trong tiếng trầm trồ của đám đông, Hoàng Linh cố nở một nụ cười chậm rãi bước vào lớp học. Quần jean tối màu vừa vặn ôm lấy phần hông đầy đặn lộ rõ vóc dáng thắt đáy lưng ong hút mắt. Chiếc  sơ mi trắng tinh khôi làm bật lên làn da trắng sứ.

Bộ trang phục đơn giản mà nữ sinh nào cũng có trong tủ đồ được khoác lên người Hoàng Linh hôm nay mang khí chất khác hẳn. Mái tóc dài quen thuộc được Hoàng Linh buộc thấp gọn gàng bằng một dải ruy băng trắng mảnh để lộ ra chiếc gáy thon.

- Như người khác luôn trời đất ơi!

Các nữ sinh bắt đầu vây quanh cô trầm trồ hỏi han.

- Đám con trai lại một phen dậy sóng rồi. 

Thục Tâm con bé láu cá nhất lớp bắt đầu trêu chọc.

- Xin chào cô Hoàng Linh chúng tôi đến từ đài truyền hình 10A2 xin cô phát biểu cảm nghĩ trong lúc này ạ?

Hoàng Linh nhìn Thục Tâm mỉm cười lộ hàm răng trắng đều. Nụ cười toả nắng kết hợp với gọng kính mảnh màu bạc, ôm nhẹ lên sống mũi kia khiến Thục Tâm khẽ ngẩn ngơ.

- Mẹ ơi! Con Linh nó hút hồn điên tụi bây!
Cái miệng vịt đực của Thục Tâm lại tiếp tục.


Tôi đứng ngoài cửa từ này giờ. Lặng lẽ nghe hết cuộc trò chuyện. Nơi góc lớp Vượng Mập ngồi ngẩn ngơ. Tôi biết hắn thích Hoàng Linh từ lâu lắm. Mỗi ngày nhìn con nhỏ quanh quẩn bên cạnh tôi hẳn khó chịu lắm. Có điều cái kiểu gây sự chú ý trẻ trâu với Hoàng Linh bằng cách chê bai không hài lòng nổi. Trò này tôi đã thuộc lòng từ hồi cấp một cơ. Tán gái sơ đẳng thế sao mà đến lượt.

- Mày khai thật đi có phải có người yêu rồi không? Con gái tự dưng thay đổi chấn động thế này chắc chắn có lý do.

Đỗ Quyên đưa đôi mắt ngờ vực nửa đùa nửa thật quay qua hỏi Hoàng Linh. Nghe tới đây tôi ghé sát ô cửa, sự chú ý hướng về bên đó.

Hoàng Linh đứng hình trước câu nói thẳng như ruột ngựa của nhỏ bạn thân. Thế rồi con bé lắc đầu, mặt đỏ ửng:

- Bà nói gì thế? Nào có.

Nhìn thái độ của Hoàng Linh cô ả Đỗ Quyên càng quấn lấy hỏi tiếp: 

- Bà nói tui nghe, đừng bảo là hắn? Đặng Gia phải không? Tui chẳng nghĩ ra được đáp án khác luôn!

Hoàng Linh giật mình, vội đưa tay bịt miệng Đỗ Quyên lại, lí nhí:

- Bồ đừng nói bậy… Không có mà…

- Ưm…ưm… thả ra coi! Tính giết người diệt khẩu luôn hả?
Đỗ Quyên vừa cười khúc khích vừa đẩy tay Hoàng Linh ra:
- Mà giờ bà đẹp vậy, thiếu gì người theo đuổi. Nghe tui đi, chọn người khác đi. Tên Đặng Gia đó không được đâu…

Đám đông xung quanh nãy giờ nghe cuộc trò chuyện của cả hai lúc này dường như ai cũng có điều suy ngẫm. Mà cái con nhỏ Đỗ Quyên này có thù với tôi hay sao ấy. May cho nó trùng tên với mối tình đầu không cho ăn vả luôn quá. Tôi lặng im chờ đợi phản ứng tiếp theo của Hoàng Linh.


- Bà nói gì kỳ vậy? Tui với Gia là bạn thân bao lâu nay mà. Nói nữa tui nghỉ chơi bà đó!

Hoàng Linh giọng nhỏ nhẹ, đấy bạn thân tôi đấy mọi người ạ.

- Trọng sắc quên bạn rồi! - Đỗ Quyên thở dài giả vờ thất vọng. - Nhưng mà dù sao, thấy bồ hôm nay rạng rỡ như vậy cũng mừng. Ôi ! Tình yêu đúng là có sức mạnh ghê gớm!

Còn chưa có nổi một mảnh tình vắt vai nhưng ả Đỗ Quyên luôn tỏ ra trải đời, làm quân sư tình yêu hết đứa này sang đứa khác mới ghê chứ.

Tiếng chuông báo hiệu tiết học bắt đầu. Học sinh kéo vào lớp. 

- Ê! Gái xinh đâu mày đứng nấp đây?
Dũng Thiếu Gia lúc này từ bên ngoài bước vào vỗ vai. Đang mải suy nghĩ vẫn vơ tôi giật thót, chửi nó:

- Đâu ra như ma vậy mày? Doạ bố.

- Haha! Tao đang hỏi mày gái xinh đâu ấy?

Tôi cười, dùng ánh mắt của bậc cha chú dạy dỗ Dũng Thiếu Gia:

- Dũng! Về trình nghía gái ấy. Chú còn phải học anh một khoá. Gái xinh mà ai cũng biết chú nhận ra tán tỉnh là thường thôi. Những viên ngọc thô mà chú phát hiện ra từ sớm mới đáng nể.

Có cơ hội tôi nổ banh nhà. Thú thực nếu hồi đầu năm cô giáo Thảo không đổi chỗ cho tôi ngồi cạnh Hoàng Linh có khi hai đứa còn chưa biết tên nhau. Với cả do mùi hương đặc biệt trên cơ thể nó làm tôi cảm giác muốn được thân cận. 
Nói đâu xa học cả kỳ rồi bàn bốn người ngồi tôi nhớ mỗi tên Hoàng Linh. Hai đứa còn lại nhân vật quần chúng tôi cứ lúc nhớ lúc quên tên. 
Đầu óc tôi kỳ lạ vậy đó. Thế nhưng hôm nay Hoàng Linh cho tôi cơ hội khoe mẽ phải làm màu cho thằng bạn lác mắt chơi. 


- Thôi! Vào lớp sẽ thấy. 

Hai chúng tôi bước vào lớp học nhìn thấy Hoàng Linh quả thực tim tôi khẽ rung một nhịp lạ. Dũng Thiếu Gia thì mắt chữ 0 mồm chữ A đấm vào vai tôi. 

- Cho vào chỗ ngồi cái! - Tôi lạnh giọng.

Đỗ Quyên đang ngồi chỗ của tôi tám chuyện với Hoàng Linh. Nhỏ liếc nhìn với ánh mắt không mấy thiện cảm rồi mới bước ra khỏi chỗ ngồi.
Tôi đoán trong mắt nhỏ Đỗ Quyên gã trai đểu trước mặt này không xứng với bạn mình. Cô chỉ sợ Hoàng Linh ngây thơ bị tổn thương.

Vừa ngồi xuống mùi thơm từ Hoàng Linh dịu dàng bao quanh khiến đầu óc tôi tỉnh táo tức thì. Tôi quay qua nghiêm túc hỏi:
- Cảm giác thế nào?

- Hở? Cậu bảo sao í! - Giọng Hoàng Linh nhỏ xíu.

- Thì làm người nổi tiếng nè! Ai cũng ngoái nhìn nè. Hehe!
Tôi cười.

- Hì! Tớ cũng không để ý lắm. Năm cấp hai hình như cũng vậy rồi! 
Hoàng Linh bẽn lẽn nhìn tôi. Và em hỏi:

- Cậu thấy hôm nay tớ sao? 

Tôi nháy mắt, giọng nửa đùa nửa thật:

- À! Haha. Thú thực tao thích giữ mày làm của riêng cơ. Xinh đẹp cũng mỗi tao ngắm. Haha. Mà trêu mày vậy chứ như hiện tại tốt biết bao. Cho mấy đứa xấu tính chỉ trỏ sau lưng mày sáng mắt lên.

- Thật ra...người ta nếu đã không thích mình thì có ra sao vẫn có thứ để người ta không hài lòng thôi Gia.
Hoàng Linh vẫn phong thái nhẹ nhàng ngày thường.

-Trời trời! Trai đểu thấy gái xinh nhà chúng tôi không ngạc nhiên lắm nhỉ?
Đỗ Quyên ngồi bàn sau lúc này lên tiếng châm chọc. 
Nhỏ này tào lao lắm, tôi biết thừa nó không thích tôi dính líu tới Hoàng Linh. Thế mà cô vẫn muốn thấy tôi trầm trồ trước con bạn mình mới chịu. Tính hơn thua dễ sợ.

Tôi không thèm nhìn qua đáp gọn lỏn:
- Thấy mỗi ngày!

- Cái gì ? - Đỗ Quyên lớn tiếng khiến cả lớp quay lại nhìn. Mặc kệ đám đông cô ả nhìn sang con bạn mình với ánh mắt không thể tin nổi.

- Bà lại nghĩ nhiều rồi. Chúng tớ là bạn thân cơ mà!Hoàng Linh bối rối giải thích dưới ánh nhìn của Đỗ Quyên.

Kể từ ấy trong lớp A2 có thêm một nàng Hoa Khôi nổi danh. Ngoài cửa lớp giờ ra chơi từ đó cũng thường xuyên xuất hiện những chàng trai tới trồng cây si. Thế nhưng khi nhìn thấy tôi luôn ngồi kế bên nhỏ Linh ai nấy đều thở dài.

-Mẹ kiếp lại thêm một đoá hoa nhài cắm bãi phân trâu! - Đám con trai tiếc rẻ. Trong mắt tụi nó chả mấy tôi lại thay cô bồ mới.

Ngày lại qua ngày, mặc kệ mọi lời khen chê Hoàng Linh thì vẫn như thế. Với cô dù bề ngoài có xinh hay xấu cũng chẳng ảnh hưởng nhiều tới cách hành xử của bản thân.

Chỉ là mỗi lần tới trường có nhiều ánh nhìn hướng về cô nhiều hơn. Thi thoảng lại có những bức thư tỏ tình được các chàng gửi qua.

- Có người tỏ tình với tớ nè!

Hoàng Linh ôm một xấp thư đầy lời mùi mẫn và hoa đưa trước mặt tôi. Nói xong nhỏ im lặng đôi mắt hồi hộp chờ phản ứng của tôi.

- Mấy thằng đó tao biết. Dẹp! Không yêu đương gì cả.
Tôi lơ đãng. Biết thừa đám này muốn gì từ con bạn của tôi. Không ai hiểu đàn ông như chính họ. Nếu không phải là bạn thân thì tôi có lẽ cũng là một tring số chúng thôi. 

Chẳng hiểu sao thấy tôi cấm cản chuyện yêu đương trong ánh mắt Hoàng Linh có điều gì đó thích thú. Có chăng mặt tôi lúc này hơi ngu?
Tôi mặc kệ nhỏ, lơ đãng cầm lấy đống thư trên tay Hoàng Linh đưa tay định bóc ra. Hoàng Linh liền ngăn cản:

- Tớ bảo có người yêu rồi nhé! Mà cậu không được đọc. Thư người ta gửi cho tớ. Dù từ chối nhưng để cậu đọc không phải phép!

- Chời ạ! Hiếm lạ gì mà đọc chẳng qua tao muốn xem ai đang tán tỉnh mày để duyệt thôi. Chứ bạn thân mày đây nhận thư tình từ năm còn học lớp 5. Lên lớp 8 đã có 1 tủ thư tình rồi cơ haha.

Tôi cười đắc ý khoe thành tích của mình. Hồi cấp một tôi mê một bé tóc ngắn cùng học chung lớp luyện thi Học Sinh Giỏi. Chưa kịp bày tỏ thì ẻm đã viết thư tỏ tình cho tôi cơ. Oai hết biết.

-Xạo nữa! Tớ chả tin. Lớp 5 thì yêu đương gì!
Hoàng Linh chu môi, vuốt tóc nhìn tôi.

-Trời! Con bé đó con gái hiệu trưởng luôn đấy. Nào ghé qua nhà tao cho xem. Nó đang học bên A1 kìa.

- Mà nói rồi đấy. Bọn con trai tao chỉ liếc nhìn là hiểu thằng đó thuộc kiểu người gì. Nó tán tỉnh mày vì điều gì. Không được xiêu lòng đâu đấy.

Tôi dùng vẻ mặt nghiêm trọng lên tiếng cảnh cáo Hoàng Linh.

"Con bạn xinh thế này không đời nào để đám bại hoại kia phá huỷ được. Phải tìm cho cô ấy một mối tình đầu như ý." 
Tôi gục mặt xuống bàn thầm nghĩ.

-À. Chiều nay tao ghé quán O Vân lần trước tao kể với mày đấy. Nhớ không?
Như chợt nhớ ra điều gì tôi ngồi bật dậy hào hứng quay qua nhìn Hoàng Linh.

- O Vân nào??? - Nhớ ra điều gì Hoàng Linh che miệng tủm tỉm cười:
- À Vodka thơm giống vị trà đó hả hihi!

-Đúng thế! Đi không cười hoài vậy má?
Thấy nhỏ cứ cười hoài à. Xem ra cứ đẹp lên là đám con gái hay bị khùng. Em nào cũng cười suốt.


- Hihi. Đâu có. Chiều tớ có buổi học đàn quan trọng dịp khác nhất định!

- Âu cơ!

Mấy nay Đông đến rồi mưa nhẹ tiết trời se lạnh ngoài trời lất phất những hạt mưa bay...

Đề xuất Voz: Gấu hơn mình 6 tuổi
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện The Verise
1 ngày trước

mấy phiên bản cũ đâu anh. Thấy cmt là end rồi mà giờ đọc lại thì lại thấy dang dở

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

4 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
4 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
4 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
4 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
4 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Những ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

cuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Câu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
6 tháng trước

Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.