Chương 60: Thất tình
Lan Anh vỗ tay lớn, phá tan không khí lặng yên:
-Không ngờ cậu làm thơ hay như vậy. Đáng lẽ cậu nên qua lớp chuyên Văn học thay cho Dũng Khùng đó nha.
Con bé cười hì hì, ánh mắt nhìn tôi vẻ say mê không rõ do hơi men hay lý do nào khác. Khi quay sang cô bạn mình Lan Anh giọng trêu chọc:
- Phải không Quỳnh? Hihi!
Như Quỳnh vốn vẫn đang lắng nghe, khẽ nhấc ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt thoáng ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. Trước câu hỏi đầy ẩn í của Lan Anh, Như Quỳnh không bình phẩm gì cô ấy khẽ mỉm cười với cô bạn mình.
Nụ cười thật đẹp nhưng lại mang theo một chút gì đó lạnh lùng. Điều đó càng khiến tôi ngẩn ngơ ánh mắt chẳng thể rời khỏi em.
Dũng Khùng ngồi bên cười ha hả, phá tan không khí ngại ngùng giữa tôi và Như Quỳnh:
- Thôi thôi, thơ ca vậy đủ rồi! Nào, cạn ly! Chúng ta hôm nay không say không về!
- Không say không về!
Cả bàn lại rộn ràng tiếng cười. Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi, cây hoa trà trắng vẫn cứ lặng lẽ nở.
Khi màn đêm hoàn toàn bao trùm cả thị trấn, sương trắng dày đặc trải dài khắp con đường cũng là lúc bữa tiệc nhỏ nơi quán vắng cũng tới hồi kết. Ánh đèn vàng từ những ngôi nhà xuyên qua làn sương mù.
- Hai người đẹp về cẩn thận. Đêm nay chắc có người lại nằm tương tư! Ha Ha! Dũng Khùng nói lớn khuôn mặt đỏ bừng vì rượu.
Trước cửa quán, bốn người trẻ tạm biệt nhau. Lan Anh kéo nhẹ khăn quàng cổ, đôi mắt lúng liếng liếc nhìn sang. Cô bé tiến lại gần ghé vào tai tôi giọng thỏ thẻ:
- Về tới nhà cậu nhớ nhắn tin nhé...Tớ chờ!
Hơi thở ấm áp thổi lên tai khiến tôi có phần thẫn thờ. Khẽ gật đầu với con bé, ánh mắt thì vẫn hướng về phía Như Quỳnh. Em đứng lặng bên cạnh hòa vào làn sương đêm.
- Cảm ơn mọi người, hôm nay thật vui!
Trước lúc lên xe Như Quỳnh cúi nhẹ cảm ơn. Tôi nhìn theo chiếc xe khuất dần trong màn sương, lòng như trống rỗng mà chẳng rõ vì sao.
Về đến nhà, không gian yên tĩnh chỉ có nghe tiếng mưa đêm lách tách trên mái hiên. Tôi buông mình xuống giường, hơi men cùng những hình ảnh của Như Quỳnh quẩn quanh trong đầu. Khuôn mặt, ánh mắt và cả giọng nói không ngừng quấn lấy tâm trí tôi.
- Ting!
Chuông điện thoại rung lên. Tôi ngay lập tức bậy dậy kiểm tra tin nhắn. Có chút mong chờ biết đâu từ em.
"Biết ai đây không?"
Tin nhắn từ Lan Anh.
Có chút thất vọng nhỏ nhưng nhanh chóng trôi đi. Chợt nhớ ban nãy Lan Anh nhắc tôi nhớ nhắn tin thế nhưng cô gái tinh nghịch này có lẽ chẳng chờ nổi.
Lan Anh luôn là cô gái mang lại sự vui vẻ như thế. Chúng tôi bắt đầu nhắn qua lại, những câu chuyện nhỏ rồi chuyển qua đủ chủ đề. Em kể thêm vài câu chuyện nhỏ về lớp học, về Dũng Khùng và không quên trêu chọc tôi vì hơi men làm tôi hơi lơ đãng lúc ở quán.
Sau một lúc, trong cơn nửa tỉnh nửa say, tôi lấy hết can đảm nhắn tin cho Như Quỳnh:
"Như Quỳnh về nhà an toàn chưa? Hôm nay thật sự rất vui"
Một lúc lâu sau, em ấy trả lời khiến tôi mừng ra mặt:
"Mình về rồi. Buổi tối hôm nay vui lắm. Cảm ơn nhé! ^^"
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, lòng trào dâng cảm xúc mà hơi men như ngọn lửa thúc đẩy thêm. Sau vài tin nhắn qua lại, tôi quyết định viết một tin nhắn dài và thật chân thành tỏ rõ lòng mình:
"Cậu à!
Tớ có điều này muốn nói với cậu.
Có lẽ cậu sẽ thấy vội vàng nhưng thú thực tớ đã để ý cậu từ rất lâu về trước. Ngày hôm nay có thể gặp nhau có lẽ là duyên phận. Từ cái lần gặp đầu tiên, ánh mắt nụ cười của cậu khiến tim tớ như chấn thương. Mỗi cử chỉ mỗi hành động của cậu tớ thấy nó rất thân thương.
Hãy cho tớ một cơ hội được cạnh bên, lo lắng, chăm sóc cho cậu nhé...
Quỳnh ❤️"
( Tau thích mi!)
Khi ấn gửi, tôi thở phào nhẹ nhõm như vừa làm được điều gì đó lớn lao, trong men say ngây ngất màn hình điện thoại hiện lên:
"Đã gửi LALOLITA ✅"
Đã quá say tôi nằm bẹp xuống giường nhắm mắt ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hề hay.
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng tự bao giờ, đầu tôi đau như búa bổ bởi dư âm men say tối qua. Mở nguồn điện thoại lên chuông báo tin nhắn rung liên tục.
Lướt qua màn hình, tin nhắn từ Lan Anh- LALOLITA:
"Bạn ấy ngủ quên luôn rồi à? Say đến mức nhắn nhầm người nhé! Để bổn cô nương giúp nhà ngươi một tay nhé! HjHj!"
Tôi khựng lại khi đọc những tin nhắn tiếp theo, rất nhiều tin nhắn có nội dung giống hệt từ Như Quỳnh, tất cả chỉ vỏn vẹn một câu:
"CHÚNG TA CHỈ LÀ BẠN THÔI NHÉ!"
Nhìn màn hình, tôi khựng lại. Những ký ức mờ nhạt về tin nhắn tối qua ùa về.
- Xong! Mất mặt quá. Tỏ tình còn gửi nhầm.
Tôi đánh nhẹ lên đầu mình, khẽ thở dài, mắt nhắm lại không biết nên khóc hay cười.
Buổi sáng hôm đó, tôi như thường lệ cưỡi chiếc xe moto màu xanh lao nhanh qua những con đường quen, tiếng động cơ gầm rú xé tan màn sương mờ. Trong đầu tôi lúc này không gì có thể át đi hình bóng về Như Quỳnh.
Cả quãng đường, tôi tự tưởng tượng hàng trăm viễn cảnh lát nữa đối diện em, cảm giác tỏ tình bị người ta từ chối thật sự khó xử làm sao. Mang mớ cảm xúc hỗn loạn đó tôi tới trường lúc nào chẳng hay.
Trước cổng trường, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt, Dũng Khùng đang đánh lộn với băng Long Đức.
Tiếng đấm đá, tiếng quát tháo hòa lẫn tiếng reo hò của đám học sinh tụ tập quanh đó. Đám con em Long Đức học ở ngôi trường này vẫn giữ bản chất ngông nghênh từ trong máu của cha anh luôn là một cái gai trong mắt băng nhóm của Dũng Khùng. Nhưng hôm nay, cục diện rõ ràng nghiêng hẳn về phía Dũng Khùng. Gã cùng đám anh em của mình đang áp đảo hoàn toàn nhóm Long Đức bên kia.
Chẳng cần tới đám huynh đệ sau lưng, Dũng Khùng với vóc dáng cao lớn, khuôn mặt lạnh như tiền tung những cú đấm mạnh khiến từng tên nằm rạp xuống đất.
- Ha Ha! Tiếp nào! Thằng nào tiếp theo! Dũng Khùng lúc này trông điên khùng làm sao. Máu từ tên đàn em bên Long Đức nhuộm đỏ lên khuôn mặt hắn. Vẻ mặt Dũng Khùng chẳng mấy để ý vẫn không ngừng đấm đá.
Vẫn như mọi lần tôi chỉ lặng lẽ bước qua xem như không thấy. Mấy thằng kia tôi biết rõ, bày đặt thu tiền bảo kê đám học sinh bên trường cũ Thượng Đức không bị Dũng Khùng xử mới là lạ.
Mấy trận chắc thắng thế này tôi thường lánh thật xa. Dù sao phần nào đó tôi vẫn giữ cái hình tượng con nhà người ta còn sót lại trong mắt người lớn. Giai đoạn mày dù quậy phá nhưng thành tích học của tôi chưa có tệ lắm. Vẫn lớp phó học tập, học sinh cưng của cô giáo Thảo đàng hoàng. Môn toán lâu lâu bị bà la sát đá đểu chút. Nhìn chung không quá tệ.
- Tao nhắc lại! Mấy thằng cu Thượng Đức tao bảo kê! Đứa nào từ nay dám chặn đánh vì không đóng tiền thì bảo cha mẹ lo hậu sự dần là vừa.
Phong Thỏ Đế lúc này nắm đầu một thằng tóc vàng gõ xuống sân gạch. Tiếng vang khô khốc nghe mà rợn cả người.
Hắn ta cười lớn, thái độ tự mãn khi nhìn những ánh mắt sợ hãi từ những học sinh xung quanh. Danh tiếng của Phong trong trường học thậm chí còn lớn hơn cả tôi.
Trong mắt đám quần chúng Phong Thỏ Đế là nhân vật số hai trong băng, độ bá đạo chỉ đứng sau danh tiếng của Dũng Khùng. Tuy vậy chỉ có anh em thân thiết mới hiểu rõ con người thực sự của Phong Thỏ Đế thú vị ra sao.
Bỏ lại những âm thanh hỗn loạn phía sau, tôi bước vào lớp, ngồi vào chỗ của mình một lúc rồi nhanh chóng ra hành lang. Tôi đứng đó ánh mắt dõi về phía cổng trường, mong chờ một hình bóng quen thuộc. Trong đầu tôi lúc này vẽ ra hình ảnh Như Quỳnh trong tà áo dài trắng, đi chầm chậm vài cổng trường, mái tóc đen nhánh buông xõa trong làn gió sớm.
Thời gian trôi qua, tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ học đầu tiên mà bóng dáng ấy vẫn không xuất hiện.
Tôi bắt đầu có chút nôn nóng, liền đi vào chờ sẵn bên hành lang 10A1. Ý định chuẩn bị sẵn một nụ cười thật toả nắng khi Như Quỳnh xuất hiện.
- Đại ca! Hoa khôi hôm nay nghỉ học!-Cu Văn chạy tới ghé vào tai tôi.
- Lý do? -Tôi trả lời hắn giọng có chút bực bội.
Cu Văn đáp lời:
- Em tra hỏi đám bạn hoa khôi, hình như có gã nào đó tán tỉnh nên cô ấy cảm thấy không hài lòng. Có cần em điều tra xem đứa nào đang làm phiền chị dâu tương lai, cho người xử hắn!
- Phắn! - Mặt tôi ngẩn ra nhìn sang thằng em mình.
Cu Văn hình như cũng cảm nhận được nói sai điều gì, hắn gân cổ ý định cãi lại như mọi ngày. Thế nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của tôi thằng em đủ khôn để biết không phải lúc để đùa, hắn cười giả lả rồi chuồn lẹ.
Cách hành xử của Như Quỳnh khi đối điện với lời tỏ tình của tôi khiến mọi kế hoạch tan vỡ. Và với bản năng nghĩ nhiều của một kẻ đang yêu trong đầu tôi lúc này vô vàn lý do mổ xẻ tại sao Hoa Khôi lại làm thế.
"Có lẽ đón nhận lời tỏ tình từ một đứa như mình là xúc phạm tới em ấy!"- Tôi nghĩ thầm, rồi trầm ngầm bước vào lớp học.
Dáng vẻ bất cần của tôi lúc này khiến đám bạn trong lớp chẳng ai dám tới gần. Những lời đồn thổi về trận chiến nào đó sắp diễn ra được vẽ lên nhờ những cái miệng nhiều chuyện.
Trong lớp học, tâm hồn tôi đang bay tận đâu. Tôi lơ đãng nhìn vào khoảng không, chẳng hề quan tâm đến bài giảng.
-Cả lớp lấy sách ra học bài mới!
Tới tiết Toán, Bà La Sát Thu Phương lạnh lùng bước vào lớp. Ánh mắt sắc lạnh của Thu Phương nhanh chóng phát hiện ra sự lơ đễnh của tôi. Bà La Sát ngừng bài giảng, nheo mắt nhìn xuống bên dưới khiến đám học sinh nín thở chờ đợi.
Thông thường với tính cách nghiêm khắc và nóng nảy của mình, bà cô này không đời nào bỏ qua những học sinh dám cả gan lơ là trong tiết học của mình. Nhưng hôm nay thật lạ lùng không hiểu vì sao có điều gì đó khiến cô ta khựng lại.
"Thế mà bà ta không nổi sùng lên chửi tôi cơ đấy?"
Tôi nghĩ thầm, có chút bất cần, chỉ chờ bả phát tác sẽ đi khỏi lớp.
Thu Phương nhíu mày nhưng có phần không giống vẻ nghiêm nghị thường ngày. Thay vào đó ánh mắt cô ta thoáng lên một tia cảm xúc lạ lắm. Bà La Sát im lặng, quay người trở lại bảng đen tiếp tục giảng bài.
Buổi học dài trôi qua trong sự ngẩn ngơ, từng giây từng phút tôi không ngừng nghĩ về Như Quỳnh.
Phải chăng cô ấy thấy không khoẻ trong người? Hay liệu có phải vì lời tỏ tình của tôi đêm qua khiến Như Quỳnh ngại ngùng không tới trường hay không?
Cô ấy ghét tôi tới vậy hay sao? Có lẽ bị một đứa như tôi tỏ tình là sự xỉ nhục đối với em chăng?
Mang mớ suy nghĩ hỗn loạn đó, thấy mình nhỏ bé làm sao, có chăng một kẻ như tôi không xứng để nói lời tỏ tình với cô gái tuyệt vời như cô ấy?
Khi yêu thật lòng con người ta dường như luôn cảm thấy tự ti trước đối phương. Dường như trong đôi mắt si tình của họ luôn hình tượng hoá cô nhân tình nhỏ của mình. Hắn sẽ luôn xem đối tượng của mình hoàn mỹ như thần nữ Venus còn chính bản thân gã giống như kẻ nô lệ hèn mọn bị giam cầm trong ánh mắt nữ thần ấy.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, tôi bước ra cổng trường. Đầu óc hãy còn nặng trĩu, không chỉ bởi hơi men còn sót lại mà còn bởi mớ suy nghĩ về em.
Những buổi học dài nối tiếp nhau.
Tôi vẫn mỗi ngày tới trường học với tâm trạng nặng nề. Vẫn cái dáng vẻ lầm lì chẳng màng quan tâm tới thế giới xung quanh, tôi tiến vào chỗ ngồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Nơi dãy hành lang dài từng tiếng xì xầm xôn xao.
Hoàng Linh bước vào lớp ngay sau đó, con bé nhìn quanh khi thấy tôi đôi mắt trong veo dường như ánh lên một nụ cười:
- Hôm nay chắc trời mưa to lắm. Sao cậu đi học sớm thế?
Đáp lại lời trêu chọc của Hoàng Linh là bầu không khí im lặng. Đám đông ai làm việc nấy nhưng ánh mắt như có như không len lén liếc nhìn nơi tôi ngồi.
Đỗ Quyên - đứa bạn duy nhất của Hoàng Linh vẻ mặt lén lút ghé tai con bé:
- Hắn ta tới từ sớm, trông thái độ căng lắm. Hình như sắp có đánh nhau to với đám nào đó thì phải. Mấy đứa này không lo học cứ đánh nhau suốt à!
Con nhỏ này vừa nói vừa liếc tôi, cái chất giọng oang oang đó đứng cách mấy cây số còn nghe thấy bày đặt ghé tai thì thầm.
Hoàng Linh hơi nhíu mày, em bước tới ngồi kế bên, mùi thơm thoang thoảng khẽ quẩn quanh. Ngay lúc này tôi quay qua nhìn nó khẽ gật nhẹ đầu nở một nụ cười khiên cưỡng.
Nhanh chóng tôi lại quay đi, đôi mắt nâu nhìn ra bên ngoài ô cửa sổ hướng ánh nhìn về vườn hồng bên trong khu sinh thái phía xa xa.
Hình như có ai đó từng nói rằng khi mà người ta buồn bã, cảnh vật xung quanh cũng nhạt nhoà theo. Cơn gió thổi qua thảm cỏ xanh làm lung lay những cành hồng ngoài vườn hoa, khung cảnh mà tôi vẫn thường thích thú nhìn ngắm qua ô cửa sổ ngày hôm nay sao khó coi thế nhỉ? Mấy chú hôm nay cũng ồn ào lạ thường, hót chi mà hót hoài...
Có lẽ, vì ngày hôm nay tôi thất tình. Thứ cảm giác mà bất kỳ ai cũng sẽ trải qua ít nhất một lần trong đời.
- Cậu mệt à? Hôm nay có chuyện gì thế?
Giọng Hoàng Linh thủ thỉ bên tai, sự quan tâm thật khó che giấu.
- Không!
Tôi lạnh giọng đáp lời, đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại của Hoàng Linh, dịu dàng và tự nhiên như một thói quen trước ánh nhìn của bao người. Từ xa trông lại cảm giác giống như hai đứa là một cặp đôi đang giận hờn lẫn nhau.
- Ồ!!! -Đám đông lại bắt đầu xôn xao. Từ ngày Hoàng Linh trở nên nổi tiếng, chẳng rõ đứa dở hơi nào đồn ra con nhỏ thích tôi mới chết.
Mặc kệ đám đông xung quanh, tôi kéo Hoàng Linh về phía mình. Nằm xuống bàn học, gối nhẹ đầu lên tay cô ấy. Cảm giác mềm mại mơn man khi áp má lên, mùi hương hoa trà dịu dàng từ da thịt cô len vào cánh mũi. Như một phương thuốc an thần, tâm hồn tôi bình yên đến lạ.
- Cậu...-Sau giây phút ngỡ ngàng, khuôn mặt nó dần ửng đỏ lên như trái cà chua chín mọng. Một giây trôi qua dưới ánh nhìn của đám đông xung quanh Hoàng Linh dường như có ý định rụt tay về. Thế nhưng cuối cùng có điều gì đó thôi thúc khiến cô gái nhỏ không làm vậy.
Hai chúng tôi chơi thân với nhau gần nửa năm nay. Với một lịch sử tình trường dài với những cô hoa khôi, kiểu con trai như tôi khiến Hoàng Linh ghét cay ghét đắng. Còn nhớ cô ấy từng kể với tôi về những ngày đầu. Trong buổi sinh hoạt lớp, cô chủ nhiệm sắp xếp lại chỗ ngồi vô tình cả hai cạnh nhau. Hoàng Linh lúc đó tự hỏi kiếp trước đã gây ra lỗi lầm gì mà phải ngồi cạnh một kẻ lêu lổng như tôi.
Cô ấy bảo rằng cái hôm xách tập vở chuyển xuống chỗ ngồi. Khi đang cùng Dũng Thiếu Gia đang nói chuyện đột nhiên tôi quay qua nhìn chằm chằm khiến tim con bé như nhảy ra khỏi lồng ngực. Mặc dù khi đó Hoàng Linh đã trốn kỹ sau cặp kính to bản dày cộp và tấm áo khoác mùa đông rộng thùng thình để che đi cơ thể. Thế nhưng ánh mắt tôi lúc đó nhìn cứ như soi sạch sẽ hết lên người con bé. Tới lúc về nhà Hoàng Linh vẫn còn ám ảnh về ánh mắt nâu của tôi ngày đó.
Thời gian dần trôi, lửa gần rơm lâu ngày không rõ có bén hay không? Thế nhưng tiếp xúc cạnh nhau ngần ấy thời gian khiến suy nghĩ của cô ấy thay đổi. Chúng tôi trở thành bạn thân của nhau trong sự ngỡ ngàng của cả chính người trong cuộc.
Con gái luôn cực ghét ai đụng chạm bất kỳ đâu lên cơ thể mình. Một cái vô tình chạm tay khẽ...hay tệ hơn khi ai đó dám lớn gan đưa tay lên xoa lên mái tóc cô nàng tốn hàng giờ chăm sóc. Tất cả những điều đó đều khiến bản năng tự vệ của con gái dựng lên.
Thế nhưng luôn có những ngoại lệ. Từng chút từng chút một chúng tôi len sâu vào cuộc sống của nhau với tư cách hai người bạn thân.
Tiết học Thể Dục bắt đầu.
Như thường lệ sau tiếng chuông reo, đám học sinh lật đật mang giày thể thao rồi hướng về phía sân bóng. Hôm nay ai nấy cũng đều đi nhẹ nói khẽ, không gây ra tiếng động lớn. Dường như đám học sinh đều sợ kẻ đang lầm lì ngồi bên cửa sổ này.
Thực tế chưa có ai trực tiếp nhìn thấy tôi ra tay bắt nạt trong lớp học. Thế nhưng danh tiếng của đám bạn trong Băng DK ai mà chẳng rõ. Dũng Khùng cùng mấy anh em nghênh ngang thường xuyên xuất hiện khắp các hàng lang trường học. Hễ giờ ra chơi là tụi nó lại kéo cả băng đi khắp cách dãy nhà.
Đám chúng nó không có hứng thú nhiều với học sinh trong trường miễn sao không gây tới. Tuy thế không khó để nhìn thấy anh em trong Băng với hàng tá vũ khí đánh nhau với những bang hội bảo kê bên ngoài trường học.
Có lần Thành Lê - người anh em trong Băng bị con bé hoa khôi khối 10 cắm sừng. Đứa con gái kia yêu một lúc cả người anh em đó lẫn một gã khá điển trai trong trường học.
Trong độ tuổi ngông cuồng chẳng màng tới hậu quả, Thành đã một mình đánh thằng nhóc đó tới mức nhập viện. Xui xẻo sao cu cậu kia lại là con trai của một vị đại ca có tiếng ở Long Đức. Sau cùng người nhà hắn đã gọi tới ba mươi mấy gã đầu trọc lốc mang hàng lạnh đứng đón ngay cổng trường giờ tan tầm.
Đó là lần hiếm hoi đám đông nhìn thấy tôi thực sự đánh nhau một trận lớn như thế. Và cũng thật không may hình ảnh khuôn mặt tôi dính máu đối thủ mang hàng lao vào đám đông bặm trợn ngày đó bị đám cùng lớp bắt gặp.
Tiếng khép cửa vang khẽ.
Mọi người lặng lẽ đi ra khép nhẹ cánh cửa cố không gây ra tiếng động nhỏ nhất. Khi tất cả rời đi hết, còn mình tôi chống cằm thẫn thờ. Nhìn ra bên ngoài cửa sổ tôi lại nghĩ về cô gái ấy:
"Tại sao thế nhỉ? Chẳng lẽ việc mình tỏ tình khiến cho Như Quỳnh cảm thấy bị xúc phạm hay sao? Bản thân mình thực sự tệ hại tới mức đó sao?"
Chắc chẳng có ai nghĩ rằng gã như tôi có ngày lại bi luỵ tới vậy. Nào có ai biết rằng kẻ đang ngồi đây, hôm nay lại trở thành tù nhân của chính những cảm xúc hỗn độn trong lòng.
- Đoán xem ai? Đúng có thưởng nha! Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau, đôi bàn tay với những ngón thon dài nhẹ nhàng che lấy tầm mắt. Cảm giác ấm áp mềm mại từ một thứ to bự áp vào sau lưng tôi.
"Ở ngôi trường này, ngoài con ngẩn ấy ra làm gì có ai đùa tôi kiểu bày cơ chứ." Tôi mỉm cười nghĩ thầm.
Sau một thoáng cảm nhận sự thoải mái truyền từ sau lưng tôi nảy ra ý định trêu chọc liền lớn giọng:
- Mềm! Cup D. Haha!
- Đồ dâm dê! -Hoàng Linh bật cười, không quên vờ tức giận đánh mạnh vào vai tôi.
Tôi ngước nhìn lên, ánh sáng từ ô cửa sổ lớp học len lỏi qua những tấm rèm rọi xuống mái tóc dài của Hoàng Linh. Chiếu sáng gương mặt thanh tú với những đường nét hoàn mỹ. Tôi có chút ngẩn ngơ ngắm nhìn trong thoáng chốc, trong khoảng khắc chợt nhận ra:
"Hoá ra con bạn thân lập dị tôi vẫn thường trêu chọc chẳng ma nào tán tỉnh lung linh tới thế này sao?" -Tôi bất giác thầm nghĩ về những lời khen có cánh của Duy Phong cùng Dũng Khùng dành cho Hoàng Linh.
Sau cái lần nhìn thấy Hoàng Linh ở cổng trường. Những ngày sau đó Duy Phong mặc kệ cảnh báo của tôi, nhiều lần lân la tìm cách cưa Hoàng Linh. Tôi đã phải cách cáo nó trong tiệc sinh nhật của tôi lần trước.
Trên cương vị bạn bè Duy Phong là đứa chơi được. Có điều cái cách Duy Phong đá em Mắc Biếc để quen nhỏ lớp 9 hồi đầu năm khiến tôi không tìm cách chen ngang việc hắn tán tỉnh Hoàng Linh.
Tôi bắt đầu suy nghĩ mông lung.
Hoàng Linh vẫn đứng đó nhìn tôi với đôi mắt thâm tình. Sống mũi cao thanh thoát dẫn xuống bờ môi đầy đặn, hồng hào tự nhiên như một cánh hoa. Bất giác tôi mỉm cười. Khoảnh khắc ấy mọi cảm giác buồn bã, mọi u tối trong lòng dường như tan biến. Không cần bất cứ lời nói nào cô bạn thân đã kéo tôi ra khỏi màn sương mù u ám mà Như Quỳnh mang tới theo cách như thế.
- Ê! Cậu lại thẫn thờ nữa rồi đó. Bộ đó giờ chưa thấy gái xinh như tớ à?
Hoàng Linh đứng đối diện, giơ tay quơ quơ trước mặt giọng điệu nửa đùa nửa thật. Tôi nheo mắt nhìn cô, đôi mày nhướng lên vẻ bất cần, rồi bất ngờ đưa tay chụp lấy bàn tay Linh.
Hoàng Linh khựng lại, đôi mắt to tròn có chút giật mình. Thế nhưng cô ấy cũng không rút tay về. Dường như cả hai đã quá quen với những tiếp xúc cơ thể thân mật kiểu thế này rồi.
- Ngẩn à? Tao đang nghĩ mày phải xấu thế nào mà mãi chẳng có người yêu đấy. Haha!
Gỡ được nút thắt trong lòng tôi bắt đầu trở về với dáng vẻ thường ngày trêu chọc con bé. Hoàng Linh xị mặt vờ hờn dỗi, có lẽ mọi cô gái đều không thích nghe lời chê bai về ngoại hình của mình. Thế nhưng tôi thừa biết cô ấy chẳng bao giờ giận dỗi tôi. Thật khó hiểu khi mà chưa bao giờ chúng tôi có lấy một lần tranh cãi hay giận dỗi. Cả hai hoà hợp một cách kỳ lạ.
Thoáng buồn bã hiện lên trên nét mặt, tôi kéo cánh tay Hoàng Linh, gục đầu vào trong lòng áp mặt lên...cup D.
- Mấy nay tao khổ tâm lắm! -Giọng tôi trầm khàn nghe thương tâm vô cùng.
Hoàng Linh giật mình, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng chờ tôi nói tiếp. Nhìn con bạn thân ngây thơ đang tròn xoe mắt dễ dàng dụ dỗ khiến tôi không nỡ trêu chọc thêm. Vẻ mặt đau khổ bay đi mất thay thế bằng khuôn mặt tận hưởng dụi đầu vài lần lên người con bé.
- Haha! Gái bu nhiều quá tao khổ lắm Linh ơi!
Lúc này nó mới nhận ra đang bị đùa giỡn. Hoàng Linh đẩy tôi ra khỏi lồng ngực...đỏ mặt chạy vội ra sân thể dục bỏ lại đằng sau là tiếng cười sảng khoái của tôi.
Gỡ được nút thắt trong lòng, tôi bỗng nhận ra cuộc sống tươi đẹp làm sao. Bầu trời xanh kia hôm nay tại sao đẹp thế. Trên cành cây chim chóc líu lo chuyền cành chắc hẳn chúng nó đang có chuyện gì vui lắm. Những đoá hoa trong vườn sinh thái hôm nay cũng xinh đẹp lạ lùng.
Sẽ có những quãng thời gian bản thân rơi vào hoàn cảnh cảm tưởng như cả thế giới này sụp đổ ngay trước mắt. Thế rồi một ai đó xuất hiện đưa tay kéo ta ra khỏi cái vũng lầy. Bất giác nhìn lại mới nhận ra bản thân mình ngớ ngẩn làm sao vốn dĩ chuyện nó bé xíu tự xé ra to rồi lo lắng. Chẳng thề ngờ vì một lời từ chối của Như Quỳnh đã khiến cho tôi suy đến thế.
- Anh! Anh Gia! -Đang suy ngẫm về định lý nhân sinh vừa phát hiện ra còn đang ý định đưa vào từ điển đã bị cắt ngang bởi giọng cu Văn.
- Có chuyện gì chạy như ma đuổi vậy mày? -Tôi có chút bực mình.
Cu Văn hai tay chống gối thở dốc rồi lên tiếng:
- Đại Ca Dũng Khùng bảo em kiếm anh có chuyện cần bàn bạc.
Tôi nhíu mày:
- Điện thoại đâu nó không gọi tao mà cử mày đi kiếm? Khùng hả mày?
- Qua giờ có ai gọi được cho anh đâu. Gọi cháy máy chẳng ai nghe còn quát em. -Cu Văn giọng trách móc.
- Ha Ha! Xin lỗi bé yêu! Tao lỡ lời.
Tôi đưa tay vỗ trán quên béng mất mấy ngày hôm nay buồn chuyện Như Quỳnh đầu óc lơ mơ chẳng biết vứt điện thoại góc nào.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thương Nguyên Đồ (Dịch)
[Luyện Khí]
Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.
[Trúc Cơ]
Trả lờimấy phiên bản cũ đâu anh. Thấy cmt là end rồi mà giờ đọc lại thì lại thấy dang dở
[Luyện Khí]
Trả lời@The Verise: À anh xoá đăng lại em. Tại viết hồi ngây ngô với cả văn phong tệ nên sửa mấy lần đọc lại thấy lỗi nhiều quá. Mình sẽ chỉnh sửa cho nó bớt sạn hơn. Ráng ra chương đều cho mọi người xem nhé. Hiện đăng lên đây được 1/2 câu chuyện rồi.
[Pháo Hôi]
nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng
[Luyện Khí]
Trả lờiCảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.
[Luyện Khí]
Trả lờinói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.
[Pháo Hôi]
Trả lờib nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc
[Luyện Khí]
Trả lờitruyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.
[Luyện Khí]
Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!
[Pháo Hôi]
@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.
[Pháo Hôi]
Trả lờià Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.
[Pháo Hôi]
vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc
[Luyện Khí]
Trả lờiCuộc sống mà!
[Luyện Khí]
Trả lờiHai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.
[Pháo Hôi]
VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀
[Pháo Hôi]
sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu
[Luyện Khí]
Trả lờiNhững ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.
[Pháo Hôi]
Trả lờicuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem
[Pháo Hôi]
để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử
[Luyện Khí]
Trả lờiCâu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.
[Pháo Hôi]
Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc
[Luyện Khí]
Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.