Chương 59: Lần đầu gặp gỡ

Quãng thời gian tươi đẹp của tôi dưới mái trường Trung học phổ thông cứ chầm chậm trôi qua như thế. Ngẫm lại kỷ niệm dưới bóng mái trường, dù là ở bất kỳ quãng thời gian nào đều tuyệt đẹp. Nhưng có lẽ những năm tháng dưới mái trường Trung học phổ thông luôn là những ký ức không thể nào phai mờ trong lòng mỗi người.

Khác hẳn với những năm tháng học cấp 2 lúc đó mỗi chúng ta còn có phần quá ngây ngô, hay với những tháng ngày ở giảng đường Đại học hương vị tình yêu đã có bóng dáng của sự trưởng thành toan tính nào đó. Những năm tháng tại Trung học phổ thông các cô gái bước vào độ tuổi tinh khôi nhất. Dưới ánh nắng sân trường, những nụ cười trong sáng, ánh mắt ngây thơ mê hoặc trái tim biết bao chàng trai tuổi mới lớn.

Bản thân tôi cũng không nằm ngoài vòng xoáy đó, mặc dù dường như tôi có phần trường thành hơn bè bạn khi ở cấp học dưới đã nếm trải phong vị của các nàng thơ xinh đẹp. Thế nhưng những mối tình dưới mái trường THPT này khiến tôi day dứt và ảnh hưởng tới tận những tháng ngày sau.

Tuổi 16 khi chính thức bước vào mái trường Trung học Phổ thông cơ thể tôi chuyển mình thành một chàng trai cao lớn với những đường nét nam tính rõ rệt. Chỉ có điều ông trời lại ban cho tôi khuôn mặt nhu hoà có phần thanh tú có lẽ nên xuất hiện ở phái nữ thì tốt hơn. Nói trắng là khuôn mặt ưa nhìn này quá nhu mì không hợp với phong thái của kẻ trùm trường chút nào. Đó cũng là một trong hai lý do những năm cấp hai tôi bị đồn là Bê Đê.

Khi băng Dũng Khùng lên nắm trùm trường danh tiếng của chúng tôi ngày càng lan rộng. Không khó để bắt gặp những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn sợ hãi len lén nhìn trong đám đông mỗi khi  cả băng đi qua cánh cổng trường học.

Thú thực những trận va chạm trong trường của băng tôi rất ít khi tham gia, cũng bởi vì đa phần đối thủ chưa đánh đã thua trước quân số và sức mạnh vượt trội của băng Dũng Khùng.

Bởi vậy nửa năm qua tôi không xuất hiện chung cùng Dũng Khùng quá nhiều. Vấn đề đó cũng không làm tình cảm của chúng tôi thay đổi. Những cuộc vui bao giờ Dũng Khùng cũng kéo được tôi đi chung. Và trong một dịp vô tình như vậy tôi đã gặp được em.

Mùa Đông năm nay cũng tới thật sớm. Cứ mỗi lần nàng Đông ghé qua thị trấn nhỏ này cảnh vật như một bức tranh phai màu với những nét vẽ trắng đen. Ngước lên tầng không sương mù bay là là, vài ánh nắng cố len qua kẽ mây chiếu xuống đường dường như không đủ làm ấm mình. Dưới mặt đất trước mắt tôi lúc này đã lác đác xuất hiện những chiếc áo bông và khăn len quấn chặt người, những bước đi vội vã trên con phố vắng.

Mấy nay trời đổ mưa phùn từng giọt li ti nhảy múa trên bờ vai, thấm vào bên trong lớp quần áo lạnh thấu. Giữa cái không gian lạnh lẽo ấy, có một quán rượu dân giã nằm nép bên khu ăn chơi nổi tiếng bậc nhất thành phố T.

Ở cái xứ này, nổi tiếng nhất phải kể tới Thiên Thượng Nhân Gian, một thiên đường ăn chơi do một vị đại gia bí ẩn nào đó xây dựng lên. Địa điểm này nổi bật tới mức, bất kỳ ai chạy qua tuyến đường này đều bị thu hút ánh mắt bởi sự hào nhoáng. Thế nhưng chẳng ai ngờ tới ngay bên cạnh sự hào nhoáng đó có quán rượu nhỏ có cái tên bình dị "O vân " đơn sơ nép mình.

Quán quen này không lớn nhưng không gian bài trí sạch sẽ, ở đây có những món nhậu bình dân mang đậm màu sắc địa phương. Những món ăn được nấu dưới tay vợ chồng O Vân có hương vị tuyệt vời mà những thực khách sành ăn người bản địa lựa chọn.

Trời về chiều tôi chở theo Dũng Khùng chạy xe trong cơn gió lạnh thấu, hơi thở từ miệng hoà cùng hơi sương phả ra làn khói trắng xoá. Hai chúng tôi cố gắng chạy thật nhanh vào quán tránh cái lạnh của mưa phùn. Trong quán rượu lúc này có vài ba vị khách quen, lò sưởi bập bùng ánh lửa, tỏa ra hơi ấm len lỏi giữa những chiếc bàn gỗ.

- Chủ quán cho một mẹt cùng 2 chai Voka lớn! - Dũng Khùng lớn tiếng gọi:

- Lên trước cho 2 tô phở nhé người đẹp!

- Có ngay! -Cô chủ quán năm này ngoài 30, ngoại hình ưa nhìn mỉm cười với hai vị khách trẻ quen thuộc rồi ngay lập tức bắt tay vào làm.

Mấy phút sau, cô chủ đon đả bày hai tô phở lên bàn gỗ vừa bắt chuyện với hai vị khách:

- Chả ai làm được như ông trời. Mấy bữa còn nắng đẹp thế mà nói mưa là mưa hai cậu nhỉ?

Tôi nhìn cô ta đáp lời:

- Có đợt không khí lạnh tăng cường chị ạ. Mà thời tiết này ghé quán chị thì mới đúng bài mà.

Hai chúng tôi ngồi bên bàn gỗ trước mặt bày vài món đơn giản. Bát phở nóng hổi bốc lên làn khói nghi ngút, hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp quán, hòa quyện với mùi hương ly vodka mát lạnh. Tôi lỡ đãng nhìn ra bên ngoài màn mưa, một năm trước tôi từng ngồi cùng một cô gái ở quán này. Hiện tại cảnh còn người đã đi xa. Trong lòng tôi vẫn còn nghĩ tới em thế nhưng chưa từng một lần gọi hỏi xem cuộc sống em ra sao.

- Làm ly cho ấm người nào! - Dũng Khùng rót đầy hai ly rồi nhìn sang. Tôi giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

Tiếng ly rượu va vào nhau tạo nên âm thanh leng keng vui tai. Khẽ hít nhẹ hương VodKa rồi đưa lên môi khuôn mặt Dũng Khùng lúc này dịu lại bởi hương thơm của rượu.

- Chà! Đã! - Hắn nheo mắt cảm thán một câu. Thứ rượu cay nồng trôi qua cổ họng trong cái giá lạnh của tiết trời, mang đến cảm giác đê mê không thể cưỡng lại.

- Hôm nay chủ quán đãi anh em món gì đây! Một lát ra làm ly. - Dũng Khùng vừa uống vừa nói vọng vào với chồng cô chủ.

Gã là dân địa phương vóc dáng to cao hiền lành không hiểu làm sao lại cưới được cô vợ xinh tới vậy. Đáp lại lời mời của Dũng Khùng hắn ta cười hiền hậu :

- Dạ gà rừng anh ạ! Qua anh Gia báo nên em đã thăm bẫy từ sớm!

Quán rượu này không có thực đơn cụ thể. Hôm nào may mắn, anh chủ quán sẽ đãi khách món đặc biệt mà anh săn được trong ngày, có đôi khi là những động vật kỳ lạ do dân làng quanh vùng mang đến.

Trên quầy bếp lúc này một con gà rừng vàng óng đang được quay thơm lừng. Trong không gian ấm áp, câu chuyện của hai chúng tôi cứ thế rôm rả quên đi cái lạnh ngoài kia.

Dũng Khùng lên tiếng thắc mắc:

- Sao bảo hôm nay có con hàng kia?

Tôi ngước lên nhìn hắn:

- Hoàng Linh à? Tính vậy mà chiều nay ẻm bận học đàn.

Dũng Khùng chép miệng ra vẻ thích thú lắm:

- Con hàng đó ngọt đấy. Nể mày thực sự. Trước nhìn phèn phèn chả ai ngó thế mà may soi ra được hay thật.

Nói đoạn hắn tiếp lời:

- Hôm gặp ở sinh nhật mày Duy Phong cứ hỏi đi hỏi lại tao có cách nào mày nhường cho nó không đấy!

Đã quá quen với những lời lẽ thô tục đám bạn của mình. Nhất là cái miệng đê tiện của Dũng Khùng mỗi lần nhắc tới gái, thế nhưng nghe tới đây trong lòng tôi như dâng lên ngọn lửa. Khuôn mặt tôi có phần hơi đanh lại giọng trầm hẳn đi:

- Mày bảo thằng Duy Phong muốn sống thì bỏ ý định. Hoàng Linh không phải kiểu con gái đó! Hiểu?

- Haha! Con nào mày chả húp. Còn ít chắc? - Dũng Khùng vỗ vai tôi cười cợt:

-Chán chia lại cho anh em!

Tôi nheo mắt nhìn thẳng đứa bạn vào sinh ra tử, lần đầu tiên có xúc động muốn cho hắn chai Voka vào đầu. Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn ghìm lại được, cầm chai Volka rót đầy hai ly rồi nói:

- Tao nhắc lại. Hoàng Linh là bạn thân tao. Cũng giống như trong mối quan hệ của tao với mày. Sau này đừng nói chuyện với tao kiểu đó!

Dũng Khùng nhíu mày im lặng, trợn mắt nhìn tôi, vẻ điên cuồng hiện lên trong đáy mắt. 

Thường thì những kẻ nói chuyện với gã điên này kiểu đó sẽ kết thúc bằng máu đổ. Hai ly Volka lúc này va vào nhau dừng lại trên không trung, ánh mắt tôi cũng nhíu lại nhìn thẳng Dũng Khùng, dùng chất giọng không đùa giỡn trầm thấp mà nói:

- Con Hoàng Linh ấy. Nó là ngoại lệ. Mày hiểu ý tao chứ? Tao không muốn nhắc lại vấn đề này!

Dũng Khùng nuốt khan nước bọt trong vô thức. Hắn là kẻ không sợ trời không sợ đất. Ở cái mảnh đất này nhắc tới Dũng Khùng dù bạn hay kẻ thù ai cũng nể trọng mấy phần vì độ chơi của gã. Thế nhưng tôi hiểu Dũng Khùng luôn dành tự tôn trọng đặc biệt cho mình. Quen nhau đã được vài năm, vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần. Dù thuộc hai kiểu tính cách hoàn toàn trái ngược nhau giữa chúng tôi vẫn tạo nên một mối quan hệ lạ kỳ.

- Thì...tao chỉ nói vậy thôi. Uống! -Dũng Khùng cười trừ hướng ánh mắt sang hướng khác.

Hắn ta thừa hiểu đó giờ chẳng bao giờ tôi nói lời thừa thãi. Lần đầu tiên hắn thấy sát khí trong đáy mắt của đứa bạn thân bởi vì một đứa con gái. Tôi biết cái máu điên di truyền của nhà hắn đang sôi trong người, thế nhưng có lẽ từng đó chưa đủ để rạn nứt mối quan hệ của cả hai.

Bỗng Dũng Khùng dừng lại, ánh mắt hướng ra phía cửa:

- Ấy! có hàng! Nhìn ai ngoài kia giống Lan Anh. Để rủ con bé vào cho có không khí. Có gái uống rượu mới trôi mày!

Tôi tò mò quay đầu nhìn ra ngoài lại cửa, giữa làn mưa bay lất phất, một cô gái có ngoại hình nhỏ nhắn, sở hữu gương mặt đẹp tựa sương mai đang hỏi chuyện chị chủ quán.

Dũng Khùng ngay lập tức đứng lên nhanh chóng đi về hướng cô ta. Tôi nhìn ra thấy cả hai vui vẻ chào hỏi xem ra mối quan hệ không hề tệ. Gã ghé tai nói điều gì với Lan Anh. Cô ả loli kia mỉm cười gật đầu.

Một lúc sau, Lan Anh bước vào quán đưa mắt nhìn xung quanh rồi mỉm cười hướng về bên đây. Nụ cười thoáng hiện khiến không gian xung quanh sáng hẳn lên. Mấy gã đàn ông trong quán rượu bắt đầu xôn xao, dường như ai nấy bị hút vào đôi mắt lúng liếng có phần ngây thơ của cô ta.

Lan Anh dần bước tới sát bên bàn tôi đang ngồi, giọng trong veo có phần tinh nghịch:

- Chào bạn ấy nhé! hihi!

- Chào! -Tôi nở nụ cười xã giao nhìn cô gật đầu.

Ánh mắt lướt qua gương mặt hoàn mỹ của em loli trong thoáng chốc. Lan Anh vẫn cười hì hì. Đôi mắt biết cười của cô ả sáng ngời, nụ cười híp mí đầy tinh nghịch trên khuôn mặt hãy còn lộ rõ nét trẻ con.

"Nhìn ánh mắt con bé đong đưa kìa !"-Xung quanh ngắm nhìn cô bé dễ thương rồi bắt đầu thì thầm bàn tán.

"Chà, coi bộ con bé này không đơn giản. Đúng kiểu tiểu mỹ nhân bại hoại mà!"

Tôi nghĩ thầm.

Phải thừa nhận rằng Lan Anh sở hữu một nhan sắc thu hút ánh nhìn. Tuy thế chỉ đơn giản một câu chào xã giao. Ngắm nhìn cô ta trong thoáng chốc rồi tôi quay đi.

Lan Anh thì vẫn nhìn tôi với ánh mắt tò mò và nụ cười chúm chím ngây thơ.

Tôi biết cô ả loli có ngoại hình trong sáng thuần khiết này thật không đơn giản như vẻ bề ngoài. Tiểu yêu tinh này nghe đồn có bộ sưu tập trai đẹp qua tay ả luôn cơ mà. Vài tin đồn đợt này đi lại khá gần với Dũng Khùng không rõ cả hai có mối quan hệ ra sao nữa. Dù sao cô gái của bạn mình tôi sẽ không ngó tới thế nên mặc kệ.

Đối mặt với thái độ có phần dửng dưng của tôi con bé mỉm cười ánh mắt tinh nghịch có chút gì đó kiêu khích. 

Vốn không có ý định ngắm lâu thế nhưng bị con gái nhìn chằm chằm khiến tôi có chút hiếu thắng. Liền ngước mắt lên chẳng ngại ngần ngắm một lượt từ đầu đến chân. Gì chứ đấu mắt đó giờ tôi chẳng có đối thủ, năm cấp hai tôi độc cô cầu bại món này. Ánh mắt tôi có phần sổ sàng thưởng thức cô bé trong thoáng chốc khiến cô bé mặt ửng hồng.

Nhìn chán chê tôi lạnh lùng quay đi, khi ánh mắt chuyển sang cô gái đứng bên cạnh Lan Anh trái tim tôi bỗng lạc đi một nhịp.

Lần đầu tiên đầu óc tôi rơi vào trạng thái mộng mị. Cảm giác đó thật khó diễn tả, dường như có thứ ánh sáng dịu dàng không rõ tới từ đâu bao quanh lấy người con gái đó.

Một mùi hương thoang thoảng phảng phất đâu đây. Cả không gian bỗng dưng tĩnh lặng, tôi ngẩn người nhìn em, dưới lớp khăn quàng cổ ấy khuôn mặt hoàn hảo làm sao. Mới từ bên ngoài màn sương bước vào thế nên làn da trắng mịn có chút ửng hồng, đôi mi cong của cô ấy phủ lên một lớp sương mỏng ánh bạc. Tất cả đều quyến rũ một cách lạ kỳ!

Có lẽ bạn sẽ thấy có phần hoa mỹ thế nhưng bất cứ thằng con trai nào cũng sẽ có thời điểm đứng hình trước cô gái nào đó giống tôi lúc này thôi. Đó là thứ người ta vẫn thường gọi hoa mỹ: Tiếng sét ái tình!

Dường như đã quen với ánh mắt si mê của đám con trai, cô ấy nhìn thoáng qua tôi khẽ gật đầu rồi nhanh chóng ngồi kế Lan Anh. Thái có dửng dưng có chút lạnh lùng.

- Haha ! Mọi người làm quen đi nào!

Thấy tôi ngẩn người Dũng Khùng cười lớn. Có lẽ hắn ta cũng chưa bao giờ nhìn thấy tôi lại ngẩn ngơ trước một cô gái nào giống như lúc này. Khi nhìn sang cô ta Dũng Khùng dường như hiểu ra lý do. Hắn nháy mắt với chị chủ quán nói vọng vào:

- Thêm cho hai vò rượu trái cây cho hai người đẹp đây! Còn món gì lên giúp luôn.

Phong cách hào sảng của hắn ta trong phút chốc xua đi không khí ngại ngùng nãy giờ.

- Chắc mọi người ở đây cũng chẳng lạ gì nhau nhỉ? Thôi cứ giới thiệu đi ha!

Dũng Khùng nhìn tôi cười cợt rồi hướng ánh mắt sang em loli:

- Đây là Lan Anh, em gái kết nghĩa của tao!

Lúc nói từ em gái kết nghĩa hắn nháy nhẹ mắt với tôi cả hai xem như hiểu ý nhau.

- Chào trai đẹp! - Lan Anh tinh nghịch lên tiếng. Dũng Khùng quay qua nhìn cô gái lạnh lùng bên cạnh Lan Anh:

- Còn người đẹp này nhìn quen mắt  nhỉ?

- Chào hai cậu, tớ là Như Quỳnh!

Cô gái lúc này cất tiếng, giọng này lanh lảnh như tiếng chuông gió. Chất giọng cô ta khiến người nghe có cảm giác thư thái hẳn ra. Thế nhưng biểu cảm khuôn mặt vẫn không thay đổi mấy.

- Gớm! Biết rồi còn vờ hỏi nữa đi ông cố! - Lan Anh nhìn Dũng Khùng trêu chọc.

Nguyễn Như Quỳnh! Cô gái này năm nay tròn mười sáu. Ở trường chuyên Trần Phú thật khó có người không biết tới cô nàng. Xuất thân trong một gia đình bình thường thế nhưng danh tiếng của cô ta lại chẳng hề tầm thường chút nào. Nhiều năm trước tôi có chút nổi danh ở khu vực xa xôi phía Nam thành phố. Còn ở khu Trung Tâm này, Như Quỳnh cũng có một bảng thành tích chẳng kém.

Ở nơi Trung Tâm thành phố này điều kiện sống cũng như học hành tốt hơn hẳn nơi tôi ở. Đám con ông cháu cha sinh ra trong gia đình trâm anh thế phiệt chạy đầy đường...Vì cạnh tranh danh tiếng với nhau mà đám này được dạy dỗ khắc nghiệt từ bé cùng với những vị giáo viên tốt nhất. Thế nhưng tất cả đều chịu lu mơ trước cô gái này.

Hiện tại ngoài là nữ sinh duy nhất nằm trong bảng Tứ Đại Mỹ Nhân được đám học sinh Trần Phú truyền tai. Như Quỳnh còn là Bí thư trường và thành phần trong đội thi học sinh giỏi.

Không nghĩ hôm nay lại được gặp em ấy ở một nơi như thế này. Bởi thế mà cả tôi lẫn Dũng Khùng có phần ngạc nhiên.

- Haha! Mấy khi có dịp!

Dũng Khùng lúc này mới nhìn qua qua tôi giới thiệu lấy lệ:

- Còn đây chắc mọi người cũng chẳng lạ gì, thằng đẹp trai này là anh em sinh tử của tớ...Đặng Gia!

- Thôi! Mọi người nâng ly chút đi! - Dũng Khùng có vẻ nhiệt tình hơn ngày thường.

Lúc này ngay cả bản thân tôi cũng có chút gì đó hấp tấp. Ánh mắt nhìn qua Như Quỳnh cũng khác hẳn. Chưa bao giờ tôi tỏ ra như thế trước mặt người khác như vậy.

Ngày thường ngoài lúc ở cạnh cô bạn thân hầu hết thời gian tôi khá ít nói, hình như còn có chút khó gần. Ngay cả quãng thời gian đầu năm học khi ngồi chung với bộ tứ báo thủ kia cũng khá kiệm lời.

Theo lời con Hoàng Linh là tôi là đứa tạo cảm giác cứ như nhìn ai cũng bằng nửa con mắt. Nếu không phải trùm trường thì chắc tôi bị tụi nó cho ăn đập mỗi ngày vì cái bản mặt đáng ghét đó.

- Hihi! Nghe kể rượu trái cây O Vân Quán đã lâu. Hai đứa tui rủ nhau đi cho biết. Không ngờ gặp hai cậu ở đây!

Lan Anh khúc khích cười, cô nàng thì thầm điều gì đó vào tai Như Quỳnh. Có lẽ không quá quen thuộc trước người lạ, Như Quỳnh dường như có chút lạnh lùng. Lan Anh khác hẳn cô hoà nhập với mọi người rất nhanh. Cô loli này xem ra cùng loại tính cách với Phong Thỏ Đế, đi đâu cũng dễ dàng kết bạn.

Bữa tiệc có thêm sự xuất hiện của hai cô gái, quán rượu cũ kỹ hôm nay bỗng trở nên sôi nổi lạ thường. Bên chiếc bàn gỗ hình chữ nhật đặt cạnh cửa sổ vang lên tiếng cười nói rộn ràng xua tan cái lạnh giá của mùa đông.

- Sáng nay cô chủ nhiệm kiếm cậu đó Dũng! - Lan Anh  quay sang Dũng Khùng rồi nói:

- Đợt này cậu trốn tiết nhiều quá!

Dũng Khùng dường như chẳng mấy để ý tới chuyện học hành. Hắn ta lơ đãng trả lời:

- Ôi dào! Quan tâm làm chi, ngồi trong lớp chán ngắt. Bang tao còn bao việc phải lo. Con người của công việc bé ạ!

Nói tới đây hắn nhớ ra điều gì liếc nhìn tôi nháy mắt trêu chọc:

- Mày bảo bà cô kệ tao. Ngứa chỗ nào đi qua 10A2 tìm Đặng Gia ấy. Gu của bạn tao là mấy bà giáo viên. Cỡ Bà La Sát mà còn ý định hốt kìa! Haha!

- Cậu... cứ nói bậy bạ! - Lan Anh đánh nhẹ lên vai hắn. Mắt cô ả sáng lên như phát hiện ra chuyện động trời tinh nghịch hướng về tôi:

- Mà Đặng Gia mê Bà La Sát thật hả?

- Đâu có! Nghe miệng hắn có mà bán lúa giống! Người yêu còn chưa có.

Bình thường thì đối diện mấy câu hỏi kiểu tôi chỉ liếc nhìn chứ chả thèm giải thích, ai nghĩ sao thì nghĩ. Thế nhưng lúc này tôi vội vã đính chính khiến Dũng Khùng cũng có phần buồn cười ngó qua:

- Ha Ha! Xem ra sợ có người khác hiểu lầm à? 

Dũng Khùng ngồi một góc bàn, khuôn mặt điển trai thoáng nét thoải mái, tay cầm ly vodka mát lạnh. Hắn trêu tôi xong liền liên tục vừa uống vừa kể những câu chuyện hài hước về lớp học của hắn và Lan Anh.

Quả thực ngoài thời gian điên khùng tới đáng sợ Dũng Khùng thỉnh thoảng cũng có vài khoảnh khắc lịch lãm thế này. Chỉ tiếc những điều này thường hiếm khi xảy ra nếu không hắn đã không có cái danh tự Khùng trong tên.

- Woa. Rượu trái cây quán này thơm thật đó!

Đưa lên môi nếm nhẹ một ngụm rượu, mùi hương lan toả. Cô ả nheo mắt hít hà rồi cười tươi. Cảm tướng em loli này một ngày phải dùng phân nửa thời gian để cười vậy.

Nhưng mà đúng là ẻm cười đẹp thật, Lan Anh lúc lên tiếng khen ngợi thái độ cùng hành động dễ thương vô cùng.

- Như Quỳnh! Cậu thấy sao?

- Quả thực. -Có lẽ do tính cách Như Quỳnh vẫn có chút ngại ngùng, gật đầu khẽ.

Lan Anh chợt nhớ ra điều gì liền đứng lên hướng thân mình về phía trước. Hành động khiến tôi có đôi chút bất ngờ. Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái sát ngay cạnh. Ở khoảng cách gần nhìn thấy được cả những thứ không nên thấy khi Lan Anh cúi người.

- Cậu kiệm lời thật đấy. Giống i lời đồn! Lan Anh nháy mắt trêu chọc tôi.

Tôi khẽ mỉm cười xem câu trả lời.

Lan Anh ngồi kế bên Dũng Khùng, tay nghịch nghịch ly rượu trái cây. Thỉnh thoảng lại thấy cô bé lén nhìn qua tôi một cách tò mò, ánh mắt trong veo kia dường như phát hiện ra điều gì thú vị lăm

Ả loli này lâu lâu vờ vô tình làm những hành động nhỏ thu hút sự chú ý. Và khẽ mỉm cười ngại ngùng khi tôi hướng ánh mắt về phía mình.

Thế nhưng sự chú ý của tôi lại dành cho cô gái cạnh bên. Cô gái lạnh lùng trong chiếc áo len cổ lọ trắng, đôi chân dài miên man cùng vớ trắng gác nhẹ dưới bàn gỗ. Từ lúc vào Như Quỳnh giờ cũng chẳng nói nhiều, chỉ lắng nghe với vẻ chăm chú, thỉnh thoảng mỉm cười từ thiện đôi lần.

Sau một lúc, rượu vào ai nấy ngà say khoảng cách lúc này cũng gần hơi. dường như

- Như Quỳnh thấy quán này thế nào?

 Tôi lúc này chủ động bắt chuyện, nhìn thẳng vào em, thứ rượu trái cây được ủ thơm lừng khiến đôi má cô ấy ửng hồng. Như Quỳnh ngước mắt nhìn tôi trong giây lát với gương mặt vương chút mây tía của chiều Đông:

- Tớ thích ngồi gần cửa sổ ngắm khung cảnh hoang sơ thế này.

Câu dài nhất em ấy nói với tôi từ lúc bước vào tới giờ. Lan Anh lặng yên quan sát khung cảnh tôi đang cố vụng về bắt chuyện với cô bạn thân của nhỏ. Vẻ sôi nổi chìm xuống, đôi môi mím lại. Nhưng chỉ thoáng chốc, cô nàng nhanh chóng trở lại với vẻ hồn nhiên thường ngày, tay cầm bát rượu:

- Dô! Cụng ly nào!

Lan Anh với nụ cười híp mí khiến đôi mắt như trăng lưỡi liềm nhỏ lên tiếng khuấy động không khí.

- Haha! Thêm ly nữa đi người đẹp!

Dũng Khùng bắt đầu có dấu hiện say, lúc này hắn ta uống càng dữ hơn ban đầu.

-2.3 Zô... 1.2.3 Zô! - Những tiếng hô vang liên tục.

Uống xong mấy ly hắn lại cười khẩy nhắc tới lời tuyên bố của những bang phái bảo kê lớn nhất phía Tây thành phố như lời đe doạ của đám trẻ con:

- Biết sao không? Đám giang hồ Long Đức đợt này tuyên bố tao vào Đặng Gia chỉ cần xuất hiện trên địa bàn của bọn hắn sẽ không có đường về đó haha!

- Haha! Ai bảo các cậu thường ngày bắt nạt đám con em của người ta đang học trong trường làm chi.

Lan Anh phụ hoạ hắn.

- Đám đó có đứa nào hiền lành đâu. Xuất thân từ khu đó làm gì toàn đám đầu trộm đuôi cướp. Không có anh em trong Bang đè đầu chúng còn quậy dữ nữa.

Dũng Khùng không cho là đúng liền lớn tiếng giải thích.

Lan Anh dường như có chút lo lắng, lên tiếng nhắc nhở:

- Biết là vậy! Nhưng hai cậu cũng cẩn thận chút. Khu phía Tây thành phố đều thuộc quyền kiểm soát của đám xã hội đen Long Đức. Cái đám đó đâm chém thật chứ k giỡn đâu. Tớ không muốn vào viện thăm hai đứa đâu. Hihi!

Vừa dứt lời thấy tôi ngẩn ngơ ngắm Như Quỳnh , Lan Anh liền gọi:

- Ê! Trai đẹp!

- Hở? -Tôi có chút ngại ngùng khi bị bắt gặp đang ngắm trộm gái liền ngó sang.

-Cậu nhìn đi đâu thế? Trao đổi số điện thoại với tớ đi.

Lan Anh không hổ danh là cô gái chịu chơi nhất nhì ngôi trường Trần Phú. Đứng trước một kẻ tai tiếng như tôi, cô nàng vẫn chủ động tấn công như thường lệ.

- À! Đây!

- Ok rồi nhé! Nhớ giữ liên lạc với tớ!

Lan Anh mỉm cười hài lòng.

Tôi khẽ gật đầu rồi nhân cơ hội quay sang Như Quỳnh:

- Như Quỳnh đọc số đi tớ gọi qua nào!

Cô nàng trông có vẻ hơi bất ngờ với hành động của tôi thế nhưng vẫn mỉm cười lịch sự đáp lời:

- 0988xxxxxx

- Oke rồi nhé!

Dũng Khùng nhìn qua rồi cười ánh mắt đầy ẩn ý.

Bên chiếc bàn gỗ hình chữ nhật bốn kẻ trong độ tuổi mộng mơ ngồi cạnh nhau. Tiếng cười nói rộng ràng xua đi bầu không khí lạnh giá bên ngoài ô cửa sổ.

Nhìn ra bên ngoài, trong làn mưa lất phất bay, hoa trà trắng nở rộ trong ánh sáng nhàn nhạt. Những dãy núi phía xa mờ trong làn sương mù.

Giữa cảnh đẹp men rượu khiến tôi buột miệng đọc mấy câu thơ lục bát:

"Trà quán vắng sương khói bay,

Mưa sa hoà nhịp gió lay cành trà.

Cao sơn ẩn hiện xa xa,

Nhấp môi rượu ngọt mặn mà nhân duyên.

Hữu tình hội ngô nơi miền,

Gió Đông thoảng nhẹ đưa duyên vào lòng!"

Đọc tới đây nhìn sang cô gái làm tim rung rinh từ lúc bước vào.

- Hay nha trai...Haha! - Lan Anh lúc này khoái chí vỗ tay cười lớn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đế Tôn
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện The Verise
2 ngày trước

mấy phiên bản cũ đâu anh. Thấy cmt là end rồi mà giờ đọc lại thì lại thấy dang dở

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
20 giờ trước

@The Verise: À anh xoá đăng lại em. Tại viết hồi ngây ngô với cả văn phong tệ nên sửa mấy lần đọc lại thấy lỗi nhiều quá. Mình sẽ chỉnh sửa cho nó bớt sạn hơn. Ráng ra chương đều cho mọi người xem nhé. Hiện đăng lên đây được 1/2 câu chuyện rồi.

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

4 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
4 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
4 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
4 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
4 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Những ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

cuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
5 tháng trước

Câu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
6 tháng trước

Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.