Chương 48

Rạng sáng ngày 26, 
Tôi tỉnh dậy từ sớm, với tay xem đồng hồ:
- Mới 3h sáng.
Khẽ vươn vai rồi ngồi bậy dậy. Thói quen khó hiểu của tôi mỗi lần ngày hôm sau có công chuyện luôn tự động dậy trước đồng hồ báo thức.

Sau khi đánh răng rửa mặt ngoài đường có tiếng xe máy nghe thật nổi bật trong không gian yên tĩnh của làng quê buổi sáng sớm. Từ xa thầy Phúc cùng đám bạn lần lượt đi vào nhà. Tôi lên tiếng chào hỏi:

- Em chào Thầy! 

- Ồ! Gia dậy sớm thế.

- Dạ. Em không ngủ được dậy từ nãy.

Thầy Phúc gõ đầu Trung Thành rồi nói:

- Chả bù cho mấy đứa này tám chuyện mãi mới ngủ. Thầy nãy gọi mãi mới được.

Tôi nghe thế bỗng dưng bật cười. Mấy đứa chúng tôi trên đây có khác gì. Lần nào ngủ lại nhà nhau thì đều kể mãi chẳng bao giờ hết chuyện.

4h sáng, lớp chúng tôi bắt đầu di chuyển trại ra sân vận động. Mười mấy thằng con trai mỗi ông nâng một góc cổng trại làm bằng tre nứa đi theo hiệu lệnh của thầy Phúc.

Con đường làng vắng vẻ thấm đẫm hương sương của buổi sáng lúc này vang lên tiếng í ới gọi nhau của đám học sinh. 

- A! Lớp G6 cũng ra rồi nè tụi bây.

Giọng của thằng con trai lớp nào đó nghe khá quen. Tiếng cười đùa, tiếng chào hỏi như sống dậy cả buổi sớm mai.

- Nhanh cái chân nào anh ơi! Ra chỗ cắm trại đầu tiên cho oách nào!
Phong Béo hô hào.
Cả bọn ai nấy bước nhanh thêm, ra tới sân vận động chẳng ngờ có mấy chi đoàn đã tới trước. Có lớp đã dựng trại xong không chừng đám này chơi lớn dựng từ đêm qua.

Sáng sớm bầu không khí có phần se lạnh, những đống lửa được đốt lên đang cháy bập bùng. Có vài đứa nhóc quây quần xung quanh nướng đồ ăn sáng trò chuyện râm ran.

Chúng tôi đặt cổng trại xuống phần sân được nhà trường đóng biển chỉ định sẵn. Trại của chúng tôi nằm giữa hai chi đoàn 9C1 và 8C2. Tất cả  các chi đoàn được bố trí bao quanh sân vận động theo hình chữ nhật. 

Góc sân hướng Nam dành riêng cho sân khấu lớn. Hướng đó cũng là trường học để tiện cho các đội văn nghệ di chuyển ra sân khấu mà không bị đám đông nhìn thấy. Cách bố trí này khiến tất cả các trại có thể dễ dàng nhìn thấy sân khấu lớn.

- Duy Phong em chọn mấy ông to con theo thầy dựng trại lên. -Thầy chủ nhiệm lúc này bắt đầu phân chia công việc. Từng đạo thánh chỉ được ban ra liên tục:

- Gia em cùng ông Thỏ Đế dựng hàng rào nứa bao quanh đi nhé.

- Hùng! Em dẫn mấy bạn dựng lều lên đi. Làm thành 3 gian luôn nhé.

- Mọi người bắt tay vào việc đi. Dựng xong trước 6h nhóm nữ đến còn bắt tay trang trí.

- Dạ! Thần tuân chỉ! Văn quan võ tướng đồng thanh hô vang khiến các chi đoàn còn lại tò mò ngó sang.

Dưới lớp sương sớm còn ngái ngủ, trên khu đất rộng vốn là sân vận động hôm nay như khoác lên mình một chiếc áo mỏng tang, lạnh buốt mà tinh khôi. Tiếng cười nói rì rầm vang lên đều đều giữa không gian trắng mờ ấy. 

Hùng lớp trưởng tay ôm cây tre cao lỏng chỏng, vừa đi vừa khệnh khạng như thể đang khiêng một cây giáo cổ. Ba bốn gã trai xúm lại giúp lớp trưởng dựng cột cờ.

Mấy đứa con gái ngủ lại nhà Hằng Nga đêm qua cũng ra sớm giúp chúng tôi. Mấy cô nàng giọng tíu tít với mấy cuộn dây xanh đỏ, thỉnh thoảng lại khúc khích khi mắt ai đó vô tình bắt gặp ánh nhìn của một người nào đó đặc biệt.

Tôi cùng nhỏ Mai Mai buộc lá cờ Đoàn lên đỉnh cổng trại. Sợi dây cứng đầu chẳng chịu nghe lời, cứ tuột xuống liên tục.

- Giữ chắc bên đó nha! - Mai Mai nói, giọng nhỏ có chút hoảng hốt. Con bé luôn rụt rè như thế thì phải. Tôi gật đầu khẽ, mắt lại mãi hướng về phía xa. Nơi đó Bích nữ thần đang phụ Gia Huy trồng cây chuối cảnh, sương sớm hãy còn quấn quýt trên làn tóc em.

Mùi cỏ ẩm ngai ngái, tiếng tre gõ vào nhau lách cách tạo nên thứ thanh âm vui tai… Tất cả hoà vào nhau thành bản nhạc hỗn loạn nhưng dễ thương của tuổi học trò. Ngày Hội trại 26/3 của trường Thượng Đức chúng tôi bắt đầu như thế.

Những trái tim nôn nao, những sợi dây chưa buộc chặt và những ánh nhìn lén trao đã đủ làm cho buổi sớm ở Thượng Đức trở nên lung linh hơn cả mặt trời đang ló rạng.

Khi trời sáng rõ, các nữ còn lại của các chi đoàn cũng dần đi chuyển ra nơi đóng trại. Tất cả đồ ăn hoa cỏ được mấy ông con trai chuyển dần vào khu vực lều.

- Ái chà đẹp nha! Cổng trại lớp ta cầu kỳ nhất trường rồi! - Chất giọng treo trẻo của em hoa khôi ngoại ngữ Linh Đan.

Mấy cô gái vừa tới đã đứng ngắm nhìn cổng trại rồi khen ngợi. Được kết hợp từ tre, nứa, bương qua bàn tay tài tình của các "nghệ nhân" lớp 9G6, một chiếc cổng trại mang kiến trúc cổng thành thời cổ đã được dựng lên. Cổng có ba lối đi, hai lối nhỏ hơn bên hông, ở giữa là cổng lớn, trên đỉnh treo một lá cờ tổ quốc.

Bích nữ thần cùng mấy bạn nữ nhanh chóng bày đồ ăn trong gian chính căn lều. Đám chúng tôi ăn sáng nhanh gọn, bánh mì chấm sữa ngày hôm nay ngon tới kỳ lạ. 

Chúng tôi lao vào công việc ngay sau đó. Cả lớp bắt đầu chia nhau ra dựng các tiểu cảnh. Lớp chúng tôi dựng một vườn hoa, ao cá, vườn rau, sân đá bóng, hồ bơi, sân bóng chuyền đầy đủ. Từng mô hình bé xíu được chuẩn bị sẵn đặt lên sống động như thật.

Tới gần trưa công việc cơ bản hoàn thành, Thầy Phúc lúc này liền nói:

- Đội văn nghệ đâu rồi! Ăn trưa xong đội văn nghệ vào lớp tập duyệt lại bài đi.

Đang nghiêm túc ông thầy đổi qua giọng bông đùa:

- Mặt mũi bốn mươi sáu con người chúng tôi trông chờ vào mấy anh chị đấy.

Cả lớp nhìn nhau cười vang.

Bữa cơm trưa cùng thịt hộp, chả giò và trứng ốp la, do nhóm nữ tự tay chuẩn bị diễn ra trong không khí vui vẻ. Cả đám vừa ăn vừa tấm tắc khen ngợi. Gia Huy vênh váo:

- Vợ tao! vợ tao! Món này vợ tao nấu đó chúng mày!

Gia Huy mặt dày nhìn em Bích cười hì hì.

Bích nữ thần thái độ lạnh nhạt thế nhưng em không có phản ứng khó chịu với câu đùa của hắn.

Phong Béo thấy thế cũng học theo Gia Huy, hắn hướng về Hằng Nga trêu chọc. Gã bị em nói mát chọc lại khiến đỏ mặt tía tai. Xem ra em Hằng Nga tình trong như đã mặt ngoài còn e.

Dũng Khùng thấy vậy liền vỗ vai tôi:

- Đi với tao qua lớp C ngắm gái nào!

Tôi nhìn nó có chút buồn cười. Có lẽ nó sợ tôi buồn nên rủ đi cho khuây khoả. Thằng Khùng này lâu lâu cũng tỏ ra tinh tế như con gái nên tôi cũng không lạ lẫm gì.

Hai đứa chúng tôi qua trại lớp C, Bảo Ngọc thấy hắn từ xa chạy lại nói:

- Cậu ăn gì chưa? Để tớ lấy đồ ăn nhé.

- Hì Hì! Anh vừa ăn rồi bé!

Dũng Khùng húc vai tôi rồi nhìn qua con bé ánh mắt tình tứ.

- Tao chưa có chết đâu chúng mày!

Tôi lên trêu chọc, ngày gì mà toàn được phát cơm chó. 

- Gia không ở cạnh Bích mà qua đây không sợ ông nào hốt đi mất à? Hihi!

Bảo Ngọc lúc này nhìn tôi gật đầu cười lên tiếng trêu chọc. Con bé này ngày thường ít nói nhất hội, nay yêu vào thay đổi vậy ta, lại còn trêu ngược lại tôi nữa.

- Kaka! Thằng giả gay cua gái này bị cả Bích nữ thần lẫn con Mắt Biếc đá rồi! Anh dẫn nó đi dạo tránh nghĩ quẩn mà làm bậy đó. 

Cái miệng bẩn của Dũng Khùng bắt đầu hoạt động hết công suất.

Bảo Ngọc lúc này tròn xoe mắt nhìn vẻ hối lỗi, có lẽ con bé tưởng rằng câu hỏi bình thường của mình chạm vào nỗi đau của tôi.

Tôi lấy làm bất đắc dĩ nhìn Bảo Ngọc rồi nói:

- Đừng nghe nó nói bậy. Đi xem trại của những lớp khác đi!

Hai đứa gật đầu đồng ý tức thì, đi được một đoạn gặp thêm Mai Mai cùng Xuân và Dân lớp C - hàng xóm cũng là bạn trai con bé. Nhóm sáu người chúng tôi bắt đầu đi dạo quanh sân vận động với gần trăm căn trại của các chi đoàn dựng lên. Chạy qua lớp 9A1 của cu Văn gã thấy gái xinh lập tức đòi đi theo nhóm chúng tôi.

26/3 quả thực là một ngày hội lớn với bao thế hệ học sinh. Mỗi chi đoàn đều cố trang trí trại của mình nổi bật và độc đáo nhất. Trong tiếng ồn ào của mấy nghìn con người chúng tôi như lạc vào một chiều không gian khác. 

Được một lúc có tiếng xôn xao đằng trước tôi rảo bước lại thấy Dũng Khùng đang tranh cãi với một nhóm thanh niên từ bên ngoài trường. Bảo Ngọc mắt lưng tròng đứng ngay bên cạnh.

Cố chen vào đám đông hiếu kỳ, có khoảng sáu hay bảy đứa lạ mặt đứng vây quanh Dũng Khùng. Hắn mắt trợn trừng chỉ thẳng mặt một gã tóc vàng hoe, để mái chéo che kín một con mắt quát lớn:

- Đứa nào vừa động tay vào người yêu tao bước con mẹ chúng mày ra đây!

Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

4 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
4 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Những ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

cuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Câu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

6 tháng trước

Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.