Chương 49: Cơn thịnh nộ của Dũng Khùng

Tôi nhận ra nhóm này. Nguyên lũ tóc xanh tóc vàng từng là học sinh cũ Thượng Đức. Năm tôi lên lớp 6 đám này đã là học sinh cuối cấp. Hiện tại nghe đâu học bên Trung tâm giáo dục thường xuyên. 

Ở chỗ chúng tôi học sinh lên cấp 3 cũng phân chia đẳng cấp. Những đứa xuất sắc sẽ đăng ký vào chuyên Trần Phú, còn yếu hơn chút sẽ chọn học THPT V. Còn những đứa ngay cả THPT V cũng không thể vào có hai con đường là nghỉ học hoặc đăng ký vào Trung tâm giáo dục thường xuyên. Thành ra ấn tượng của tất cả về học sinh trường này đều là tay anh chị thứ thiệt cả. 

- Gì căng! Sờ tý thôi mà đúng không anh em.

Một thằng tóc vuốt mào gà nhuộm đỏ trả lời Dũng Khùng với giọng cợt nhả. Sau đó hắn nhìn về phía đám nam nữ rồi cười lớn.

Đám bạn hắn cũng cười ha hả rồi phụ hoạ:

- Chuẩn! Chuẩn gì căng!!!

Tôi ghé tai cu Văn bên cạnh:

- Mày đi gọi đám Duy Phong, Gia Huy ra đây. Bảo nó gọi người nhanh lên.

Cu Văn nghe thế ba chân bốn cẳng chạy vội. Ban đầu tôi tính bảo nó đi gọi giáo viên nhưng ngẫm lại lũ này từ hồi học ở Thượng Đức đã coi trời bằng vung. Sau mấy năm học mãi chẳng ra nổi trường bên Trung tâm giáo dục thường xuyên giờ nó sợ mới là lạ.

- Dũng! Thôi mà. Mình vào trong đi cậu.

Bảo Ngọc mặt tái mét vì sợ nhưng cô bé đủ tinh tế để hiểu tình thế lúc này. Em níu tay Dũng Khùng khuyên hắn rời đi.

Dũng Khùng mắt long sọc nhìn gã trước mặt. Với bản tính của nó đời nào chịu. Biết sự chẳng lành tôi ngó về phía xa vẫn chưa thấy đám Phong Béo đâu. Tôi đành vờ như vô tình bước lại đứng sát gã tóc mào gà.

Không ngoài dự đoán lập tức Dũng Khùng tung một đấm vào mặt gã tóc mào gà. Gã kia theo phản xạ lùi ra sau né đòn, tôi nhanh chóng đưa chân ra gạt nhẹ từ phía sau.

- Ơ!!! -Tóc mào gà chỉ kịp ớ lên một tiếng rồi ngã nhào xuống. Hắn ngước đầu lên ngay lập tức hàng loạt cú đấm đá lao xuống mặt. 

Mọi việc diễn ra quá nhanh, đám đàn em của tóc mào gà kịp nhận ra lúc này hắn đã bẹp dí dưới đất. 

- Mé! Lên nào anh em.

Không biết đứa nào hô hào, đám đàn em của tóc mào gà lúc này toả ra nhặt lấy mấy thanh tre, bương còn sót lại khi dựng trại lao vào vây hai chúng tôi vào giữa. Một con bé vẻ mặt chanh chua tóc tém chửi thề:

- Đ* m*! Lũ tụi mày thả thằng Hiền ra, quỳ xuống xin lỗi may ra bọn tao tha cho. 

Con nhỏ vừa tiến lại gần vừa chửi thề.

- Bốp! - Một âm thanh vang vọng. Sau đó là tiếng la oai oái của con nhỏ. Lãnh trọng cú tát trời giáng của Dũng Khùng bà chị răng môi lẫn lộn được đám bạn đỡ lấy.

- Đứa nào! Đứa nào đánh bạn tao!

Phong Béo với đám anh em lúc này tràn ra, cả mấy thằng lớp tôi cùng đám anh em thân thiếp lớp C, lớp B. Nguyên đám đứa nào đứa nấy tay vác gậy, có đứa bê cả cột cờ của trại chạy theo.

- Tao...tao... Tao đây Phong!

Tóc mào gà lúc này yếu ớt ngẩng cổ lên.

- Ủa? Thằng ăn xin nào đây.

Duy Phong nhìn tóc mào gà ánh mắt ngạc nhiên rồi nhìn chúng tôi.

- Là anh. Hiền... Hiền Loan bạn của Duy Nhất đây!

Gã tóc mào gà lúc này mặt mày sưng húp dính đầy đất cát nhìn không ra hình người. Hắn thấy Duy Phong vội lên tiếng giải thích, không rõ bị đánh đau quá hay xấu hổ mà gã nói như mắc nghẹn.

- À! Anh Hiền hả? Anh làm gì ở đây? 

Duy Phong có gã anh trai khác mẹ tên là Duy Nhất. Tay này giang hồ thứ thiệt đánh đấm ngon lắm. Hiện đang làm giám đốc cho công ty chuyên về mảng bất động sản của ông già.

Mấy anh em nhà nó có ông già sau lưng thế nên từ lúc tuổi còn nhỏ những tay giang hồ cho tới quan chức gặp đều muốn lấy lòng.

- Anh...hự! - Gã tóc mào gà định nói gì đó Dũng Khùng đã lập tức nắm tóc hắn đập mạnh đầu xuống đất. Bao nhiêu đất cát lẫn vào máu dính đầy miệng hắn.

Tóc mào gà đưa ánh mắt cầu cứu nhìn về Duy Phong. Gã giang hồ lúc này trông thảm đến không nỡ nhìn. Phong Béo lắc đầu rồi nói:

- Anh thấy rồi đấy. Thằng này là Dũng Khùng, người như tên. Nể anh em nói đỡ mấy câu chứ em không quyết được...

Nói đoạn Duy Phong nhìn qua Dũng Khùng. Hắn định nói gì đã thấy Dũng Khùng nắm tóc thằng mào gà kéo lê về phía Bảo Ngọc.

- Quỳ xuống! - Hắn vừa quát vừa đá vào chân tóc mào gà. 

- Thằng ch* mày xin lỗi nhanh không tao giết mày! 

Mắt hắn lúc này đỏ ngầu lúc nói câu đó tôi nghe cũng chột dạ. Thằng bạn khốn nạn của tôi nó không biết đùa. Đám đông xung quanh hóng hớt nghe thế cũng nín thinh. Ai nấy không dám thở mạnh.

Tóc mào gà ánh mắt lạc đi hết nhìn đám bạn lại ngước lên mơ màng nhìn về phía Bảo Ngọc.

- Dũng! Thôi mà anh. Em...em không không cần đâu. 

Bảo Ngọc dường như sắp khóc tới nơi.

Dũng Khùng vờ như không nghe thấy lời con bé nói. Hắn tung một cú đá vào thẳng mặt tóc mào gà khiến  gã bật ra sau, miệng chửi thề:

- Ch* ch**! Mày điếc hả?

- Ư! ự ự! - Tóc mào gà lúc này lăn lộn một lúc dưới đất mãi mới cố hết sức nặn ra được hai từ xin lỗi.

Có tiếng còi hú, Công An Phường cũng kịp lúc tới giải tán đám đông. Trưởng CA cũng là bố em Xuân, có lẽ con bé thấy hai đứa tôi bị quây liền gọi cho ông tự lúc nào. Xuân lúc này nhìn thấy khung cảnh máu me liền ngẩn người.

Bố em Xuân nhìn Duy Phong và Dũng Khùng một lượt. Dường như ông gật đầu khẽ với tôi rồi tra còng vào tay tóc mào gà. Chắc ông cũng chẳng lạ gì đám báo đời này. Cả đám bạn gã cũng bị tống lên xe thùng chở đi.

Mấy thầy giáo bên đoàn lúc này mới bước ra khiển trách vài câu rồi giải tán đám đông. Tôi lập tức tiến tới vỗ vai Dũng Khùng:

- Mày an ủi con bé kìa. Bảo Ngọc nó sợ nãy giờ.

Dũng Khùng lúc này còn hăng máu, gã đang ý định tranh cãi với mấy vị giáo viên lúc này mới dịu xuống. Hắn cười tươi tới nói gì đó vào tai Bảo Ngọc. 

- Vào lớp thôi anh em. Hôm nay cảm ơn các anh em nhé!!!

Tôi cười hì hì tới đấm vào ngực Duy Phong rồi nhìn mấy anh em nói lời cảm ơn. Những đứa nay về sau dù học khác trường nhưng mỗi lần có biến lớn chúng tôi báo một tiếng lập tức có mặt.

Sau khi đám đông ai nấy về trại của mình, anh em chúng tôi dắt nhau vào trường chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ. Vào tới lớp mấy cô gái trong đội văn nghệ đã chờ sẵn. Bích đang cười nói với đám bạn gái đột nhiên ngừng lại, em nhìn Dũng Khùng chằm chằm. 

Tôi ngó qua lúc này mới nhận ra dù hắn đã xắn tay áo lên cao thế nhưng tinh mắt vẫn nhìn ra vệt máu đen sẫm đang dần khô lại. Điều này thật khó lọt khỏi mắt Bích nữ thần, em lập tức hỏi hắn:

- Dũng! Có chuyện gì sao áo cậu dính máu?

Ngày thường đám chúng tôi nghịch phá đủ thứ khiến gà bay chó chạy mấy em đều góp vui, thế nhưng hễ đánh nhau bận nào đều phải giấu nhẹm đi. Để mấy nàng trong nhóm Ngũ Long Công Chúa biết thì không yên với mấy ẻm. 

Dũng Khùng ậm ừ gật đầu, thái độ không mấy vui vẻ thế nhưng chẳng ai dám trách. Dũng Khùng thuộc trường hợp đặc biệt, hắn đi đầu trong phong trào "bình đẳng giới". Máu điên nó lên gái hay trai cũng ăn vả giống nhau. Những lúc thế này nếu là cô gái khác hỏi chắc hẳn Dũng Khùng đã tuôn một tràng thô tục.

Bích nữ thần hỏi Dũng Khùng không mấy tác dụng em nhìn qua tôi. Có lẽ thừa hiểu tính cách của tôi sẽ không hé răng liền hướng ánh mắt về phía Phong Béo và Gia Huy. Gia Huy lúc này bị người tình trong mộng liếc nhìn hắn lập tức lúng túng. Gã gãi đầu gãi tai cười trừ rồi bảo:

- Biết gì đâu. Tớ... tớ nãy về nhà lấy đồ vừa quay lại xong.

Tôi thở phào, xem ra thằng Gia Huy chưa tới mức bị tình yêu làm mù quáng. Thế nhưng chúng tôi lại quên mất một điều. Xuân cùng Mai Mai lúc này từ phía sau bước vào.

- Mọi người không tập lại bài nhảy đi. Sao nhìn căng vậy? - Xuân vừa trò chuyện với Mai Mai vừa cười nói với chúng tôi.

Và tất nhiên Bích nữ thần nhanh chóng biết hết về trận đánh nhau ban nãy. Năm gã con trai dưới ánh nhìn săm soi của em liền vờ ngó Đông nhìn Tây. Sau đó là một bài giảng dài thật dài như bao lần khác. Cả Bích nữ thần, Mắt Biếc nói liên tục không ngưng. Nào là đánh nhau lỡ bị người ta đánh trúng chỗ hiểm, nào là lỡ bị kỷ luật không thi lên cấp được... cả vạn lý do mà chúng tôi đã nghe tới mòn cả tai.

Em Linh Đan nãy giờ đứng bên im lặng nhìn chúng tôi với ánh mắt lo lắng, thấy hai cô bạn mình nói tới khô cổ nàng mới lên tiếng:

- Thôi mà Bích. Mấy cậu ấy cũng biết lỗi rồi. Mình duyệt lại bài đi cậu.

Ơn trời. Đôi tai của chúng tôi lúc này mới được yên bình.

Tới đầu chiều thầy cô giáo thành lập đoàn đi chấm trại từng lớp. Hằng Nga là đứa đứng ra thuyết trình cho chi đoàn chúng tôi. Cô gái có đôi mắt biếc này có giọng nói quả thực ngọt ngào và truyền cảm. Các thầy cô trong đoàn im lặng lắng nghe em. Sau khi đi hết một vòng khẽ gật đầu rồi chấm điểm vào cuốn sổ. Em đứng cạnh liếc nhìn vào bảng điểm sau đó hướng ánh mắt về phía chúng tôi làm một ký hiệu " oke" rồi mỉm cười. Nhìn nụ cười híp mí của nàng hẳn điểm không tệ, với cả lớp chọn luôn được thầy cô ưu ái xưa giờ.

Màn đêm dần buông, ánh đèn sân khấu chiếu vào đám học trò dưới sân khấu làm những khuôn mặt rạng rỡ thêm lấp lánh. Gió tối lùa qua những dãy cờ dây phấp phới, mang theo mùi cỏ ẩm và mùi phấn hoa mới trổ.

- Chào mừng quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo và toàn thể các em học sinh đã tới với buổi văn nghệ chào mừng ngày thành lập đoàn 26/3 ngày hôm nay!

Cô bí thư đoàn trường trong trang phục áo dài đứng cạnh thầy Phú nói lời chào.

Phía sau cánh gà chật ních những đội văn nghệ đang chờ đến lượt. Những tà áo dài, áo tứ thân, áo bà ba, khăn đóng… chen chúc tựa vườn hoa rực rỡ. Tụi con gái trang điểm má hây hây, mắt long lanh. Đám con trai chúng tôi ngắm gái xinh tới hoa cả mắt.

- Chậc! Thật không thể tin nổi trang điểm lên cô nào cô nấy xinh cứ như tiên nữ. Không ngờ ngày thường anh em mình sống trong vườn hoa cơ đấy. Hê hê!

Phong Thỏ Đế hết nhìn trái ngó phải, miệng nhanh nhảu.

- Phong Béo! Lau miệng đi nhỏ dãi kìa! Gia Huy lên tiếng trêu chọc Duy Phong.

Cái miệng Phong Béo tất nhiên không phải để trưng gã lập tức đáp trả:

- Tụi bây ơi lấy xô hứng nước dãi hộ thằng Gia Huy đi. Nó ngắm gái lớp khác cho ngu người rồi kìa. Ha Ha!

Giọng Phong Béo nói lớn làm cả đám đông quay lại nhìn Gia Huy. Hắn ngại quá mặt đỏ bừng, trừng mắt sang nhìn. Phong Béo vỗ vai Gia Huy rồi cười:

- Chú! Còn non và xanh lắm. Hề hề!

Nghiêm túc đi! - Em Mắt Biếc liếc mắt nhìn Duy Phong. Nụ cười trên môi hắn tắt ngúm cúi đầu, Hằng Nga thấy vậy vẻ mặt hài lòng. Em trao cho hắn nụ cười cầu hoà rồi nói:

- Tiết mục Cò lả của Bích mở màn còn Pum it diễn cuối nhé mọi người. Giờ ra bên ngoài cổ vũ cho Bích và Gia Huy nào.

Đề xuất Voz: Em, nước mắt và mưa
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

4 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
4 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

4 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Những ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.

Ảnh đại diện nguyen9x
5 tháng trước

cuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

5 tháng trước

Câu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

5 tháng trước

Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
[Chủ nhà]

[Luyện Khí]

6 tháng trước

Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.