Chương 52: Cuộc đụng độ ngày khai giảng của các trùm trường
Mùa Hạ! Mùa thi! Mùa của chia ly cuối cùng cũng phải tới. Khi cây phượng vĩ trong sân trường nhuộm vàng cả một góc trời cũng là lúc chúng tôi bước vào kỳ thi đầu vào Trung Học Phổ Thông.
Mùa Hạ thì năm nào cũng tới, thế nhưng Hạ này khác lắm. Không hiểu sao tiếng ve kêu nghe da diết mà buồn hơn. Có lẽ chú ve cũng biết không phải hết 3 tháng vui chơi khi thu đến đám trẻ chúng tôi lại cắp sách trở lại trường Thượng Đức như mọi lần.
Những buổi tiệc chia tay được các lớp cuối cấp tổ chức thường xuyên. Chúng luôn bắt đầu trong tiếng cười nói nhưng khi kết thúc lại là những cái ôm và tiếng nấc.
Có lẽ khi trưởng thành nhìn lại đám nhóc chạm ngưỡng cái tuổi mười sáu sẽ cảm thấy chúng bé bỏng hồn nhiên làm sao. Một kỳ thi chọn vào trường cớ sao làm lũ trẻ buồn tới vậy cơ chứ Chẳng phải năm sau lên lớp 10 dù khác trưởng chúng vẫn có thể gặp lại nhau đâu đó hay sao?
Thế giới của người trưởng thành khi đã trải qua sóng to gió lớn trong đời sẽ không thể nào hiểu được tâm hồn những đứa trẻ. Họ sẽ không thể nào hiểu nổi đứa bạn hợp ý bị chuyển sang lớp học bên cạnh đã là một ngày buồn chứ nói gì sang năm sẽ học khác trường. Thậm chí có khi chuyển sang một ngã rẽ khác biệt.
Ở cái mảnh đất miền Trung ngày nắng cháy da gió lào bỏng rát, ngày mưa thối đất thối cát bão lũ quanh năm này. Học hành là con đường duy nhất để thoát khỏi cảnh nghèo. Cũng bởi thế áp lực đè lên vai đám trẻ ngày đó là khủng khiếp. Sau những buổi chia tay đám trẻ không kịp buồn đã lao vào học hành ngày đêm quên ăn quên ngủ. Có lẽ tôi là kẻ lạc loài duy nhất. Dường như không khí học hành căng thẳng còn ở tận đâu chứ chưa lan tới căn nhà đang ở.
Tôi lúc này hãy còn mơ mộng lắm, vẫn ngồi một mình trên ban công tầng hai ánh mắt lơ đãng dõi theo dòng sông ánh bạc mênh mông phía xa. Cảnh vật vẫn bình yên và quen thuộc như mọi ngày. Thế nhưng lòng lại rối bời, cuộn trào những cảm xúc không thể lí giải được. Tất cả những điều này bắt đầu từ buổi tiệc chia tay ngày hôm ấy. Những cái ôm vội vàng. Nụ cười gượng gạo của hai cô bạn đặc biệt Bích và Linh Đan giờ vẫn còn văng vẳng trong tâm trí.
Bích nữ thần - cô gái đã chiếm trọn tâm hồn suốt những năm cấp hai của tôi đã quyết định theo gia đình vào Nam. Em ấy tiếp tục con đường học tập ở một miền đất khác xa tít tắp. Ngày nghe tin dù cả hai không còn tình tứ như trước nhưng tôi đã lặng người thật lâu.
Còn cả con bé Linh Đan nữa, cô hoa khôi ngoại ngữ sợ Ma từng cứu tôi biết bao lần trong giờ tiếng Nhật cũng chọn cho mình ngã rẽ mới. Đất nước mặt trời mọc là nơi em ấy sẽ ghé tới.
Nơi bên kia trùng dương với kimono và những cánh hoa anh đào rơi trong gió sẽ mở ra cho em những chân trời mới. Những người bạn từng đồng hành cùng tôi trong quãng thời gian ngây dại giờ đây đều sẽ bắt đầu những hành trình riêng biệt.
Tôi ngồi mơ màng về những nơi xa mà hai cô gái sẽ đi qua. Không biết bầu trời ở đó có đẹp như đêm đầy sao ở quê mình hay không? Những người bạn mới mà các cô ấy sẽ quen biết trong chuyến hành trình đó có làm họ quên nhanh đi chúng tôi hay không? Ngồi một mình giữa không gian vắng lặng, những hình ảnh ấy cứ lướt qua trong tâm trí.
Tôi chợt nhớ về những năm tháng ấy. Lần đầu tới nhận lớp bị nhóm Bích nữ thần trêu tới ngượng đỏ mặt. Cả những ngày tháng mà tôi và các cô gái luôn ngồi cạnh bên nhau, đùa giỡn dưới bóng cây.
Khẽ thở dài khi nghĩ về cái cảm giác bình yên khi ngày cuối tuần lén qua nhà em. Nằm gối đầu lên đôi chân ngọc ngà mà ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Bích nữ thần. Hai đứa thường chẳng nói gì cứ lặng im như thế mặc kệ thế giới ngoài ô cửa sổ có ra sao. Cái diễm phúc mà mọi đứa con trai trong trường mơ mộng đó có lẽ tôi từng có trong tay.
Nhưng giờ đây cuộc sống đã khác đi. Tôi cũng thay đổi và những người bạn ấy cũng phải chọn hướng đi riêng. Mỗi người đều có một con đường khiến cho tôi không thể ngừng tự hỏi:
- Liệu rồi mai đây khi nắng vàng nhảy múa trên cành phượng vĩ, khi tiếng ve gọi bạn trong tiết trời tháng 6 chúng tôi sẽ còn nhớ nhau?
_____
Thoáng chốc cũng có kết quả kỳ thi tuyển, tôi đã đậu vào được ngôi trường THPT chuyên Trần Phú đúng kỳ vọng với điểm số cao. Toán 9.5 Văn 8.5 Lý 9.5 điểm, Hoá là môn tôi ghét cay ghét đắng chỉ đạt 6 điểm. Dù vậy vẫn đủ để trở thành con nhà người ta trong mắt phụ huynh đám bạn. Khiến bữa cơm nhiều gia đình bớt vui đôi chút khi nhắc tới tên.
Những ngày này đám trẻ lại hồi hộp ngồi bên chiếc điện thoại bàn, nhập số báo danh xong và nín thở. Sau đó sẽ là tiếng la hét:
- Mẹ ơi con đậu rồi! Cha ơi ơi con đậu rồi!
Hoặc có khi là tiếng thở dài của cha:
- Thôi con ạ! Chịu khó đi xa hơn học trường V cũng được con à. Trường nào chẳng là trường.
Nhắc lại nhẹ nhàng là vậy nhưng ngày đó kỳ thi lên Trung học phổ thông cũng dập tắt biết bao ước mơ của đám trẻ. Không ít trong số chúng tôi sau khi thi trượt đành bỏ học giữa chừng theo cha mẹ phụ giúp việc đồng áng. Ở cái quê nghèo này dù muốn hay không từ thời điểm thôi học xem như cuộc đời đã phê một nét bút độc ác mà báo hiệu rằng từ nay về sau đám trẻ cũng chỉ quanh quẩn chốn đây mà thôi.
Trung học phổ thông chuyên Trần Phú nằm ở khu trung tâm sầm uất, được vinh dự mang tên vị anh hùng người con ưu tú của mảnh đất miền Trung nắng gió. Học sinh thi vào ngôi trường này cực kỳ đông có lẽ con em gần nửa thành phố dồn về đây. Tôi không rõ với số điểm đó có đủ chen chân vào A1 không nhưng mà cũng chẳng quan tâm tới điều đó lắm. Cứ đậu là được rồi, học lớp chọn một làm chi cho cực, làm một đứa trẻ con nhà người ta sống dưới những kỳ vọng cũng có những nổi khổ tâm chẳng mấy ai hiểu.
Cuối cùng cái ngày chúng tôi bước vào ngưỡng cửa của ngôi trường Trung Học Phổ Thông đã đến. Nhờ danh tiếng của nhóm Hộ Hoa và Ngũ Long Công Chúa từ trường cũ đã lan tới đây, đám chúng tôi đã nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt từ các đàn anh khoá trên.
Sáng sớm trong không khí rộn ràng của ngày tựu trường nhóm chúng tôi bước đến cổng trường. Chưa kịp ngắm kỹ ngôi trường mà cả đám phải học tới quên ăn ngủ mới thi vào được này, từ xa một nhóm học sinh có lẽ khoảng mấy chục người bước tới, đi đầu là một thanh niên cao gầy, ăn mặc sành điệu. Hắn ta nhìn tôi nở một nụ cười có phần đểu cáng:
- À ha! Chú là Gia đúng không?
Hắn ta lập tức tiến đến bắt tay và khoác vai tôi như thể đã quen biết nhau từ lâu lắm. Trong ánh nhìn ngạc nhiên của đám học sinh khối 10 gã kéo tôi đi về phía sau dãy trường học.
Cả thằng Duy Phong và thằng Gia Huy cũng không thoát khỏi sự chăm sóc chu đáo này. Toàn bộ anh em trong băng Hộ Hoa được đám đông xúm lại lôi ra sân bóng nhân tạo.
Tới góc khuất sân bóng, chưa kịp hiểu điều gì đang diễn ra. Giọng nói của Đạt G- kẻ cầm đầu băng vang lên:
-Nghe nói mấy đại ca trùm trường bên Thượng Đức? Nghe danh đã lâu, hôm nay mới được đón tiếp nhể?
Thường thì mấy câu chào đểu kiểu này cái kết sẽ chẳng mấy êm đẹp. Tôi biết chuyện không đơn giản, liền bắt đầu lùi nửa nước nhìn quanh đánh giá tình hình. Nhìn qua lực lượng hai bên chúng tôi có năm người, còn nhóm của gã trùm trường ít nhất phải tới bốn chục đứa.
Có kinh nghiệm đánh lộn bên trường cũ, tôi thừa biết trong mấy chục kẻ kia có không ít đứa nhát cáy chỉ tới đứng cho có chứ đánh thật lại trốn bên ngoài múa võ mồm để đứa khác lao vào. Thế nhưng tâm lý ngày đầu tiên đến trường mà. Một học sinh ngoan như tôi chỉ muốn yên ổn vượt qua ba năm tại đây liền nhìn gã:
- Dạ, đâu có đâu anh. Bọn em mới lên trường lần đầu, có gì mấy anh giúp đỡ chúng em ạ!
Tôi cố bày ra nụ cười tươi nhất nhe răng nhìn gã cố gắng hòa hoãn. Nhìn thấy nụ cười của tôi gương mặt gã cao gầy càng khó coi.
"Chếch cha! Có lẽ chiêu mỹ nam kế này không có đất dụng võ rồi thằng cha này hắn không có... g.a.y."
Suy nghĩ vừa thoáng qua chưa kịp thành hình đã có vật thể lạ hướng tới.
- Giúp này! Giúp đây này!
Đạt G vừa nói vừa vung chiếc mũ cối về phía tôi đánh không thương hoa tiếc ngọc. Phản xạ tự nhiên, tôi lùi lại tránh được pha đánh ác ý bằng mũ cối không ngừng nện xuống.
-Mẹ mày muốn gì?- Bất ngờ Dũng Khùng hét lớn từ đằng sau lao tới tung ngay một cú đấm vào mặt Đạt G.
Với chiều cao tới một mét tám lăm cùng thân hình đô con, Dũng Khùng trong mắt người ngoài là đứa lầm lì ít nói nhưng độ điên khùng chẳng ai dám phủ nhận. Ba nó sau ngày xuất ngũ trở thành thủ lĩnh cầm đầu một số sòng bài, cho vay nặng lãi và điều hành những công việc mờ ám trong thành phố mạng lưới chân rết lan sang cả nước bạn. Dũng Khùng từ nhỏ đã học được mấy chiêu thức tự vệ từ ông già lại thường xuyên bị ăn đòn mỗi lần dám đứng ra bảo vệ mẹ. Chính vì thế đứa bạn to con này của tôi chịu đòn cực tốt cùng với tính cách có phần điên cuồng, thứ có lẽ đã được thừa hưởng từ ông già hắn.
Đã quen với những pha hỗn chiến kiểu này, tôi biết ngay rằng hôm nay không thể giải quyết êm đẹp. Bắt giặc phải bắt thằng cầm đầu, gần như ngay lập tức tôi lao vào cùng Dũng Khùng ăn ý nắm đầu Đạt G phang tới tấp.
- Đại ca này! Lếu láo này!
Tay đấm, chân đá, miệng múa võ mồm, mặc kệ có bao nhiêu cú mũ cối, bao nhiêu đấm đá từ đám đông xung quanh trút lên đầu chúng tôi vẫn cứ tiếp tục đè Đạt G ra mà ưu ái. Ban đầu Đạt G còn cố giữ hình tượng ôm đầu chờ đám đông bên ngoài giải cứu thế nhưng sau vài cú đấm uy lực gã choáng váng bắt đầu kêu cha gọi mẹ:
- Á! Cứu tao với! Có gì từ từ nói.
Đạt G ôm đầu la hét trong vô vọng.
Dũng Khùng nghe thế càng đánh càng hăng máu. Hè năm đó Dũng Khùng lao vào tập thể hình lúc này thân hình cao lớn với những thớ cơ cuồn cuộn liên tiếp tung những cú đấm vào đầu và mặt Đạt G.
- Độp! độp! bụp bụp!
Tiết tấu đều vang nghe mà sướng tay vô cùng.
- Đừng đánh nữa! Á ớ ớ...ư..ư..ki..m..chi.
Gã trùm trường kêu lên những âm thanh khiến đám con gái đỏ mặt, sau đó ôm đầu máu mà gục xuống. Phen này hắn không nằm viện dăm bữa nửa tháng mới lạ.
Sau một hồi hỗn chiến, đám đông tách ra. Dũng Khùng không biết ăn bao nhiều là cú đấm chẳng hề hấn chút gì. Máu nóng trong người lắng xuống tôi mới cảm thấy trên mặt có gì đó ướn ướt. Đưa tay lên vuốt xuống toàn máu là máu.
Đề xuất Voz: Oan hồn trong xóm trọ
[Luyện Khí]
Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.
[Pháo Hôi]
nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng
[Luyện Khí]
Trả lờiCảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.
[Luyện Khí]
Trả lờinói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.
[Pháo Hôi]
Trả lờib nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc
[Luyện Khí]
Trả lờitruyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.
[Luyện Khí]
Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!
[Pháo Hôi]
@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.
[Pháo Hôi]
Trả lờià Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.
[Pháo Hôi]
vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc
[Luyện Khí]
Trả lờiCuộc sống mà!
[Luyện Khí]
Trả lờiHai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.
[Pháo Hôi]
VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀
[Pháo Hôi]
sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu
[Luyện Khí]
Trả lờiNhững ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.
[Pháo Hôi]
Trả lờicuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem
[Pháo Hôi]
để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử
[Luyện Khí]
Trả lờiCâu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.
[Pháo Hôi]
Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc
[Luyện Khí]
Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.