Chương 51: Chàng trai em thầm thương
Tôi khẽ cười, suốt bốn năm học qua dường như toàn bộ thời gian đều dành cho mấy anh em trong nhóm Hộ Hoa và Ngũ Long Công Chúa. Nói đúng hơn tôi ở cạnh Bích cùng em Mắt Biếc chắc bằng tất cả những người khác cộng lại.
Với bạn bè trong lớp gần như chỉ vài ba câu xã giao. Lần đầu tiên cảm thấy Mai Mai thú vị đến vậy.
Đò sang bờ bên kia, cả đám rồng rắn đi men theo cánh đồng dưa hấu. Phía xa có căn lều nhỏ có lẽ của chủ ruộng dưa, ba bốn chú chó nhìn về phía chúng tôi.
- Mấy em cún xinh chưa kìa!
Linh Đan xuýt xoa, mấy cô gái vừa đi vừa ngoái nhìn theo vẻ thích thú. Đám con gái dường như đứa nào cũng thích mấy em cún thì phải.
Đi được một quãng tôi nhìn quanh chẳng thấy Phong Béo cùng Dũng Khùng đâu liền dừng lại hỏi:
- Có ai thấy thằng Phong Béo với Dũng Khùng đâu không?
Đám bạn lúc này ngơ ngác nhìn nhau. Tôi nhìn sang Gia Huy hỏi:
- Nãy nó đi với mày mà Gia Huy?
- Nó nãy giờ quấn lấy Bích nữ thần biết trời trăng gì mà hỏi nó!
Phong Thỏ Đế bĩu môi đáp lời, sau đó hắn chạy lên một mô đất cao nhìn ra phía sau miệng lẩm bẩm:
- Quái lạ! Vừa nãy tao thấy hai thằng đi tụt lại phía sau hay có âm mưu gì? Phong Béo là chúa bày trò.
Đám chúng tôi dự định ngồi lại dưới gốc cây chờ xem sao. Vừa đặt mông xuống từ xa có tiếng kêu thất thanh.
- Chạy! Chạy lẹ!!!
Duy Phong cùng Dũng Khùng bê hai trái dưa lớn ba chân bốn cẳng chạy về phía này. Sau lưng đàn chó con nào con nấy nhe hàm răng nhọn dữ tợn đuổi sát.
- Chạy!!!
Tôi nói lớn, theo phản xạ vội kéo tay Mai Mai đứng gần nhất chạy vọt đi. Mấy đứa bạn há hốc miệng đứng sững lại giây lát rồi ai nấy vọt lẹ.
- Má ơi! Ha ha! Mấy con chó này đuổi dai ác. Haha!!!
Mấy cô gái cong mông chạy xé gió còn đám con trai vừa chạy vừa cười lớn. Thật may đàn chó dường như không muốn chạy quá xa khỏi ruộng dưa hấu. Đuổi được đám báo con khỏi ruộng dưa chúng liền ngừng lại gầm gừ. Lúc này cả đám mới dừng lại thở dốc, vừa chạy vừa cười mệt muốn xỉu. Mấy cô gái lúc này quay qua quát Duy Phong:
- Phong Béooooo!
Âm lượng to khủng từ miệng mấy cô gái:
- Sao đi đâu cậu cũng gây chuyện được vậy hả??? Bộ cậu khùng hay gì?
Quả thực tài gây chuyện của cậu ấm nhà giàu này đi tới đâu cũng phát huy ra được. Bao nhiêu trò nghịch dại của nhóm chúng tôi luôn là từ miệng Phong Béo mà ra.
Kẻ tội đồ lúc này vẫn thản nhiên đập trái dưa vào gốc cây rồi đáp:
- Tớ không có khùng. Bên này mới khùng.
Hắn chỉ tay sang Dũng Khùng. Thấy cậu bạn trợn mắt Phong Béo liền cười nói tiếp:
- Mà tao thề. Lần này là do Dũng Khùng rủ tao trước chứ...
- Chứ không phải vừa xuống đò mày đã chỉ cho tao ruộng dưa hả?
Dũng Khùng cãi lại tức thì. Thấy mọi người lời qua tiếng lại Mai Mai liền bảo:
- Là lỗi tại tớ chủ nhà mà không chu đáo. Nhưng cũng vui mà đúng không? Hihi!
Em ngừng một lúc rồi nói tiếp:
- À mà Mai Mai nói nè.Qua bên đây các cậu muốn ăn gì cứ bảo tớ. Bên cù lao toàn thân quen nhau hết cả. Bảo hộ một tiếng các cô các bác vui vẻ hái cho liền à!!!
Phong Béo nghe vậy lắc lắc cái đầu:
- Trái cây thì phải hái trộm mới ngon. Xin là cho còn gì thú vị nữa...
- Hả? Nãy còn dám chối???
Mấy cô gái nghe vậy trừng mắt nhìn Duy Phong.
Cả đám trêu đùa nhau chí choé vừa bước chân lên con đường đất dẫn cả bọn đi sâu vào cù lao xanh. Phía trước cánh đồng xanh rì, lúa đang thì con gái mơn mởn, lá sắc một màu ngọc mát mắt. Thỉnh thoảng, từng đợt gió thổi qua khiến sắc xanh trên cánh đồng gợn từng con sóng mềm mại vào bờ bãi.
Xa xa có mấy ụ rơm chất cao, vàng ươm dưới nắng. Ba bốn đứa trẻ con đang đuổi nhau chạy quanh ụ rơm vàng. Thấy có người lạ đi qua đám trẻ ngưng chạy nhảy nhìn sang chúng tôi với ánh mắt lạ lẫm.
- Bạn của chị nhà bên kia sông. Hôm nay ghé qua cù lao nhà mình chơi nè mấy đứa!!!
Mai Mai cười thật hiền giải thích, lũ trẻ dạ một tiếng rõ to rồi tiếp tục chơi đuổi bắt.
Đi hết cánh đồng lúa hai bên đường là những hàng cây ăn trái chen chúc nhau. Mít lúc lỉu từng chùm trái chi chít những gai. Ổi xanh treo lủng lẳng, quả tròn quả dài, lá non xanh mướt mời gọi. Bưởi Phúc Trạch được trồng thành hàng lối thẳng tắp, trái lớn trái bé nấp sau những tán lá rậm. Trên đoạn đường chúng tôi bước trái cây sà xuống sát mặt người. Có kinh nghiệm từ lần "chuối đỏ" ban nãy sau khi hỏi ý Mai Mai được nàng gật đầu cả bọn mới dám hái. Nếm thử từng chùm du chín trắng ngần vị chua ngọt ngay dưới tán cảm giác thật dễ chịu.
- Tới khu nhà Mai Mai rồi. Mọi người có thể hái trái cây thoải mái. - Mai Mai vừa nói vừa chỉ về căn nhà phía đằng xa:
- Nhà tớ ở phía, mọi người cứ hái mệt thì đi về hướng đó tớ chờ không phải vội đâu. Hihi!
- Yeah. Tản ra tàn sát quân địch nào anh em.
Chỉ chờ có thế mấy gã trai cô đơn chạy đi tứ phía. Chỉ còn Gia Huy với Duy Phong vẫn còn đứng lại chờ các nàng.
Em Mắt Biếc có vẻ cẩn thận hơn liền hỏi dò Mai Mai:
- Mà nhà cậu có chó không vậy?
Tôi nghe thế bất giác bật cười. Ngày thường tới tiết thể dục môn nhảy cao mức xà 50cm có ả nhảy không qua, chạy nhanh chạy bền luôn được giáo viên thể dục ưu ái miễn cho. Thế mà ban nãy bị "chuối đỏ" mấy ẻm chạy nhanh như cơn gió.
- Mọi người yên tâm giờ này Bọ tớ buộc lại rồi.
Mai Mai sững người một lúc, khi hiểu ra ý của em Mắt Biếc liền đáp lời. Dặn dò xong em quay người đi về phía căn nhà.
- Mai Mai giờ lại nhà à? - Tôi cất tiếng hỏi.
Em ngừng bước chân nhìn tôi giây lát rồi đáp lời:
- Ừm! Tớ đi vào chuẩn bị vài thứ. Các cậu ở đây hái trái cây, lát nữa qua có đồ ăn sẵn sàng. Hihi!!!
- À! - Tôi gật đầu khẽ, chẳng chần chừ vội nói ra ý định của mình:
- Cho tớ theo với. Tớ không thích hái trái cây lắm.
Nghe tôi nói vậy mấy cô gái đang hái dâu cùng đám Gia Huy liền quay lại nhìn với ánh mắt khó hiểu.
" Mấy cô có người khác anh anh em em chẳng lẽ vẫn còn muốn quản tôi đi cùng ai chắc!"
Một suy nghĩ trẻ trâu lướt qua lúc này, sợ Mai Mai ngại ngùng mà từ chối tôi liền giải thích:
- Nhà tớ cũng có vườn trái cây đủ loại thế nên...
- Ừm! Cậu đi phụ tớ. - Em thấy tôi ngại ngùng liền lên tiếng giải vây.
Chẳng quan tâm vài lời xì xào sau lưng, tôi bước nhanh theo em. Cả hai đi cạnh nhau bỏ lại nhóm bạn phía đằng sau.
- Chỗ nhà Mai Mai đẹp quá nhỉ? Trông hoang sơ bầu không khí dễ chịu ghê.
Tôi vừa nhìn theo mấy chú chào mào chuyền cành vừa trò chuyện bâng quơ. Mai Mai lúc này buông tay bẽn lẽn nép cạnh bên. Một khoảng lặng thật lâu.
Cả hai đi cạnh nhau thật yên bình. Tôi chẳng rõ vì sao dạo gần đây cô gái nhỏ xinh với mái tóc ngắn ngang vai có nhiều hành động kỳ lạ như thế. Chắc do tính cách em ấy nhút nhát gặp ai cũng ngại ngùng hoặc cũng có khi... em ấy thích tôi chăng?
Tôi vừa đi kế em vừa ảo tưởng, miệng vô thức nở nụ cười ngây ngô.
- Cậu cười gì á? - Chắc thấy tôi cười như đứa dở hơi, Mai Mai ánh mắt khó hiểu liền hỏi.
- He he! - Đang ảo tưởng sức mạnh bị chính chủ nhìn thấy tôi có chút ngại ngùng cười gượng.
- Ơ có tiếng con gì hot hay ghê?
Với trí thông minh trời phú tôi nhanh chóng đẩy sự chú ý của Mai Mai sang vấn đề khác. Tôi vờ như lắng tai nghe ngóng một cách nghiêm túc. Lặng im một lúc lâu tôi bỗng tìm ra được điều thú vị. Có tiếng chim ríu rít văng vẳng đâu đó. Tiếng hót trong trẻo ngân dài không hề giống tiếng chào mào, có lẽ tôi chưa từng nghe bao giờ.
Mai Mai chỉ tay lên bầu trời:
- Phía đó kìa Gia. Hoạ mi ấy! Nó hay về đây lắm!
Thấy Mai Mai bị đánh lạc hướng thành công tôi liền reo lên:
- À há! Ra hoạ mi nó như vầy. Tớ biết nó qua sách vở với bài hát thôi. Lần đầu thấy ngoài đời ấy.
- Hoạ mi hoạ mi hót trong vườn khuyên... Hoạ mi tóc nâu là em đó...
Tôi buột miệng ngân nga câu hát xuất hiện trong đầu. Cả hai đi thêm một quãng rồi cùng nhau bước vào bên trong căn nhà em ở. Nhìn quanh chẳng thấy ai ở nhà tôi liền lên tiếng thắc mắc:
- Ba mẹ Mai Mai đi vắng à?
- Ừm. Bọ mẹ Mai đi đám nhà dì bên khu trung tâm. Em gái cũng đi chung á Gia. Tớ rủ mọi người qua chơi hôm nay cho tiện quậy phá nè. Hihi!
Em nheo mắt cười. Mai Mai thi thoảng cũng lộ ra chút tinh nghịch.
- À! - Tôi gật gù. Hoá ra bên đây gọi Bố là Bọ. Ban nãy nghe em xưng hô kỳ lạ tôi ngờ ngợ ý định hỏi lại nhưng sợ em ngại ngùng.
Em nhìn đồng hồ trên tay rồi bảo tôi:
- Còn sớm cậu có muốn đi tới chỗ này không?
- Hở?
- Hihi! Chỗ bí mật của tớ. Có thể nhìn rõ dòng La Giang và trường học từ đó ấy.
- Mỗi hai đứa mình thôi hả?
Tôi buột miệng hỏi ngớ ngẩn. Lời vừa dứt đã có chút hối hận, thật tiếc muốn nuốt cũng không được rồi.
" Vả miệng! Vả miệng! Ng u như bò mà..."
Tôi rủa thầm trong lòng.
- Theo tớ!
Mai Mai dường như không nghe thấy lời tôi nói. Em đi về phía sau nhà, tôi nhìn đám bạn phía xa rồi nhanh chóng chạy theo...
Sau lưng nhà em có ngọn núi nhỏ, đường đi lên giống như sống lưng con chiến mã. Cỏ mọc xanh rì dẫn lối xen giữa một con đường mòn nhỏ chỉ đủ một người đi. Càng lên cao thỉnh thoảng xuất hiện mấy cây thông thế đẹp lắm. Dịp Tết chỗ tôi hay trang trí bằng cành thông thế nên vô thức ngắm nhìn đánh giá trong thoáng chốc.
Đi thêm một đoạn bắt gặp mấy loại cây kỳ lạ. Vài bụi lau sậy nở hoa um tùm, mấy gốc dương xỉ già thân to chắc phải một người ôm.
Đang mải mê ngắm nhìn em đột nhiên dừng lại:
- Tới rồi!
Lúc này tôi ngước lên nhìn. Cả hai lúc này đứng cạnh nhau bên vách núi, dõi mắt xuống nhìn rõ dòng La Giang uốn quanh. Những căn nhà, vườn cây, vài kiến trúc bờ bên kia sông thu hết vào tầm mắt...
- Woa!!! Đẹp nha! - Tôi khẽ cảm thán. Gió thổi lồng lộng mang hơi ẩm phả vào mặt.
- Hihi! Chỗ bí mật của tớ mà.
Đôi mắt em ánh ý cười. Có lẽ tới vương quốc riêng của bản thân mình, Mai Mai lúc này tự tin hẳn lên. Mai kể tôi nghe vài bí mật nhỏ, những câu chuyện xoay quanh cuộc sống của mình và cả chàng trai em cất dấu trong lòng suốt ngần đó năm.
Tôi im lặng lắng nghe em trải lòng. Thật tiếc tôi không thể giúp em tới với chàng trai em thầm mến. Sau khi biết kết quả em lặng người trong thoáng chốc. Em thở nhẹ ra rồi mỉm cười, có lẽ em vừa trút đi một gánh nặng trong lòng. Dù sao chỉ còn vài tháng chúng tôi có lẽ lại chia xa, mỗi đứa sẽ học ở một ngôi trường khác nhau.
Ngày hôm đó chúng tôi đã có một bữa tiệc nhỏ, Mai Mai mang ra nhiều món ăn bản địa ngon miệng. Quả là đi đó đây mới biết mình nhỏ bé. Cù Lao Xanh cách nơi tôi sống có một con sông mà từ cách xưng hô cho tới món ăn đặc sản đã khác nhau nhiều tới vậy. Việt Nam ta quả là muôn màu muôn vẻ.
Bỗng nhiên tôi có ý nghĩ có khi bản thân mình là kẻ mù loà trên chính mảnh đất quê hương. Có quá nhiều thứ mà bản thân còn chưa thể chạm tới. Sau này tôi muốn đi dọc khắp mảnh đấy chữ S này, và ở mỗi nơi tôi sẽ trải nghiệm hết đặc sản và văn hoá nơi đó.
Đề xuất Voz: Điều tuyệt vời nhất của chúng ta: Chúng ta - Thanh xuân
[Luyện Khí]
Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.
[Pháo Hôi]
nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng
[Luyện Khí]
Trả lờiCảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.
[Luyện Khí]
Trả lờinói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.
[Pháo Hôi]
Trả lờib nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc
[Luyện Khí]
Trả lờitruyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.
[Luyện Khí]
Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!
[Pháo Hôi]
@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.
[Pháo Hôi]
Trả lờià Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.
[Pháo Hôi]
vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc
[Luyện Khí]
Trả lờiCuộc sống mà!
[Luyện Khí]
Trả lờiHai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.
[Pháo Hôi]
VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀
[Pháo Hôi]
sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu
[Luyện Khí]
Trả lờiNhững ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.
[Pháo Hôi]
Trả lờicuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem
[Pháo Hôi]
để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử
[Luyện Khí]
Trả lờiCâu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.
[Pháo Hôi]
Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc
[Luyện Khí]
Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.