Chương 15
Có một giai thoại xưa cũ được truyền tụng qua bao thế hệ rằng Lâm Thao là mảnh đất được ban phép lành. Chính vì vậy mỗi triều đại qua đi, ngôi làng nhỏ này luôn sản sinh ra những bậc kỳ nhân, những người con ưu tú của đất nước.
Năm xưa trong cuộc chiến vệ quốc vĩ đại, khắp dải đất Bách Việt đâu đâu cũng có những gia đình liệt sĩ. Mỗi xã lại có một đàu tưởng niệm cho các anh linh. Tấm bia đá phủ kín những cái tên của các chàng trai trẻ tuổi mười tám đôi mươi. Nỗi đau và niềm tự hào ấy dường như là số phận chung của mọi miền quê. Nhưng riêng Lâm Thao, như một phép lành không một người con nào ra trận mà ngày về vắng mặt. Càng tự hào khi trong trận chiến ấy, đất mẹ đã sinh thành hai vị cán bộ lão thành, những người đã góp phần vào vận mệnh của dân tộc. Hai con người đó cũng là niềm tự hào trong lòng tôi mà mãi tận lúc lớn lên tôi mới nhận ra.
Lứa năm đó bọn tôi có tất thảy bảy chàng trai và năm cô gái. Trộm vía, có lẽ nhờ uống chung dòng nước trong vắt của con suối chảy ra từ cánh rừng bạt ngàn mà làng tôi luôn được mệnh danh là "vùng đất sản sinh trai xinh gái đẹp" nổi tiếng khắp các vùng đất xa gần.
Chàng trai nào cũng cao ráo lại giỏi thể thao, lúc nào cũng là niềm tự hào. Bóng đá, bóng chuyền, hay bơi lội, chỉ cần có ai đó chơi giỏi nổi tiếng nhất trong trường chắc chắn là trai làng tôi.
Nhưng giữa đám bạn ấy lại là một ngoại lệ. Đó là tôi!
Từ ngày bé nổi tiếng học giỏi ngoan hiền, lớn tý được trời phú cho khuôn mặt ưa nhìn. Tôi biết thêm một chút võ vẽ. Còn lại chẳng biết chơi bất kỳ môn thể thao nào. Có phần vì trước tuổi mười ba cuộc sống của tôi cách biệt khỏi đám trẻ làng quê. Ngoài thằng Chiều và cu Văn gần như tôi chẳng chơi với bất kỳ ai khác cùng lứa tuổi.
Còn những cô gái làng mỗi người một vẻ đẹp thanh tao. Làn da các em ấy trắng như cánh hoa bưởi nở vào mùa xuân. Vẻ đẹp e ấp, đằm thắm tựa đoá hoa bên bờ suối đầu làng khiến bao chàng trai lỡ gặp phải ánh mắt các nàng đều ngẩn ngơ.
Tới đầu chiều đám trẻ trong làng lần lượt tới nhà tôi. Mấy ông con trai chia nhau ra làm đồ ăn. Các cô gái được phân công trang trí nhà cửa. Cây thông do chính tay tôi lặn lội vào rừng chọn lựa suốt cả ngày trời, giờ đây đang được Hồng Hoa và Ly Ly trang trí. Hai cô gái xinh nhất vùng với đôi tay trắng ngần nhẹ nhàng treo từng dải rua băng, từng hộp quà nhỏ xinh lên cành thông.
Sau buổi chiều dạo chơi thú vị trong khu rừng hôm qua, tôi và Hồng Hoa lại trở về với mối quan hệ bình dị như chẳng có chuyện gì diễn ra. Chẳng ai nhắc tới những điều kỳ lạ đã xảy ra trong khu rừng đẹp như tranh ấy, có lẽ tất cả chỉ là một giấc mơ vội vã thoảng qua.
Trong không khí se lạnh mùa Đông còn quyến luyến chưa rời, chúng tôi ngồi quây quần thành vòng tròn chạm tay nhau những lon bia kể nhau nghe những câu chuyện vui vẻ. Ánh lửa trại bập bùng sáng hắt lên những khuôn mặt ửng đỏ của những đôi trai gái đang chớm độ tuổi trăng tròn. Tiếng pháo bi thi thoảng được đám trẻ nghịch ngợm đốt lên, những âm thanh đì đùng vang đều. Dường như đó là những lời chúc tụng của năm cũ dành cho năm mới. Cứ thế thời gian chầm chậm đếm ngược.
10... 9... 8... 7... 6... 5... 4... 3... 2... 1... Chúc mừng năm mới!
Khoảnh khắc ấy pháo hoa nổ rực rỡ, vẽ nên những vệt sáng lung linh. Năm cũ lặng lẽ qua đi, nhường lại cho những hứa hẹn của năm mới.
- Chúc mừng năm mới! Sang năm con mong cho đại gia đình con mạnh khoẻ. Mong cho ba mẹ ở nơi xa đó an lòng. Mong cho những người bạn con ở đây đứa nào cũng bình an gặp nhiều may mắn mắn!
Tôi đứng đó ánh mắt ngước lên bầu trời, lặng lẽ chắp tay cầu nguyện. Nhìn những khuôn mặt bên cạnh, Hồng Hoa, Ly Ly, Trang, Chiều, Văn... những người bạn lớn lên cùng tôi đang trao nhau những lời chúc đầu xuân, lòng tôi chợt dâng lên một cảm xúc khó tả.
Chúng tôi đã cùng nhau đón bao nhiêu giao thừa rồi nhỉ? Tôi chẳng còn nhớ nổi thế nhưng khoảnh khắc này sẽ in sâu trong trái tim mỗi người. Tự hỏi lòng sau này lớn lên chúng tôi sẽ sống những cuộc đời ra sao? Liệu sẽ huy hoàng như pháo hoa sáng trên bầu trời đêm nay hay bình lặng mà chẳng ai biết tới?
- Chúc mừng năm mới anh em! -Tiếng thằng Chiều kéo dòng suy nghĩ của tôi trở về. -Anh em ơi! Một! Hai! Ba! Zô! Hai! Ba! Zô! Hai! Ba! Uốnggg!
Chiều bắt nhịp những lon bia không đá lại vơi dần đi. Đêm đã khuya lắm rồi thế mà không ai trong chúng tôi muốn khoảnh khắc này trôi qua nhanh chóng. Sau một lúc đầu óc tôi có phần choáng bởi hơi men. Dường như cảm nhận được có ánh mắt nhìn về đây. Tôi ngước lên bắt gặp đôi mắt trong veo.
Ly Ly bỗng đứng dậy, nhẹ nhàng bước về phía cầu thang bên hiên nhà đi lên lầu hai. Trước khi khuất bóng, em không quên dành cho tôi một ánh mắt đầy ẩn ý.
Đón nhận ánh mắt đó tôi vờ như lơ đãng. Cầm lon bia trên tay:
-Chúc mừng năm mới tất cả mọi người, trăm phần trăm nào! Tôi lên tiếng hô hào anh em.
Sau một hơi, uống sạch lon bia, tôi đứng lên đi về phía ấy.
Đề xuất Giới Thiệu: Hổ Hạc Yêu Sư Lục
[Luyện Khí]
Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.
[Pháo Hôi]
nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng
[Luyện Khí]
Trả lờiCảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.
[Luyện Khí]
Trả lờinói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.
[Pháo Hôi]
Trả lờib nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc
[Luyện Khí]
Trả lờitruyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.
[Luyện Khí]
Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!
[Pháo Hôi]
@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.
[Pháo Hôi]
Trả lờià Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.
[Pháo Hôi]
vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc
[Luyện Khí]
Trả lờiCuộc sống mà!
[Luyện Khí]
Trả lờiHai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.
[Pháo Hôi]
VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀
[Pháo Hôi]
sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu
[Luyện Khí]
Trả lờiNhững ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.
[Pháo Hôi]
Trả lờicuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem
[Pháo Hôi]
để đọc tư đầu xem tác viết tới bao nhiêu sự kiện trong lịch sử
[Luyện Khí]
Trả lờiCâu chuyện mình cố ghép nối những thứ đã xảy ra những năm qua. Có người đọc hay bình là vui rồi. Liệt kê xem nhé.
[Pháo Hôi]
Đọc vài chương mới để ý tác viết về lịch sử Việt Nam rất nhiều. Vua Quang Trung với phượng hoàng trung đô ở núi Quyết dân Nghệ An biết nhiều.Còn Bạch Y Tướng Quân nắm hữu quân khi tấn công 29 vạn quân Thanh sách sử có ghi lại ít lắm.Vị này đúng là họ Đặng giống họ nhân vật trong truyện.Còn một vị tướng họ Đặng khác cũng không rõ quê quán sau khi bị bắt tuyệt thực rồi mất nữa. Để đọc
[Luyện Khí]
Chắc có bạn sẽ thắc mắc hoa trà trắng cổ thụ xuất hiện từ đầu tới cuối truyện là gì. Hoa trà trắng thực ra là một giống chè xanh. Dân bản xứ thường mỗi năm sẽ cưa ngang gốc để cây mọc ra nhiều nhánh, vừa tiện thu hoạch lại sản lượng cao dùng làm trà hoặc trực tiếp om nước chè xanh uống. Vườn chè nhà mình có tuổi thọ còn nhiều hơn cả ông cố mình, năm xưa cứ để nó mọc cao lớn lên. Hoa trà ( chè ) thường có 6 cánh to màu trắng, nhuỵ vàng. Những cây trà đủ lớn hoa nở trắng hương thơm thoang thoảng thu hút bao nhiêu là ong bướm. Cây trà (chè) là cây thân gỗ có tuổi thọ trung bình 30-60 năm, có những cây sống cả hàng trăm năm. Đặc biệt vùng núi cao phía Bắc có nhiều gốc chè Shan tuyết mọc ở độ cao 1400m có tuổi thọ lên đến 500 năm.