Chương 10: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 1: Thiên kiêu thức tỉnh - Chương 10: Bước vào bí cảnh
Chương 10: Bước vào bí cảnh
Thung lũng trở nên yên tĩnh.
Hàng trăm thiên tài trẻ tuổi đứng quanh cánh cổng cổ xưa.
Không ai nói chuyện.
Không ai vội vã.
Tất cả đều đang quan sát lẫn nhau.
Cánh cổng giữa thung lũng ngày càng rõ ràng.
Ánh sáng cổ xưa tỏa ra.
Không gian xung quanh hơi méo mó.
Một trưởng lão đứng trên không trung.
Ông nhìn xuống mọi người.
Chậm rãi nói.
“Thiên Cổ Bí Cảnh đã mở.”
“Quy tắc rất đơn giản.”
“Chỉ người dưới Kim Đan mới được vào.”
“Trong bí cảnh sinh tử tự chịu.”
“Bên ngoài không can thiệp.”
Một số thiên tài gật đầu.
Điều này họ đã biết từ trước.
Trưởng lão tiếp tục.
“Sau khi vào bí cảnh.”
“Các ngươi có ba tháng.”
“Ba tháng sau.”
“Cổng sẽ mở lại.”
Nói xong.
Ông phất tay.
Ầm!!!
Cánh cổng phát sáng.
Một vòng xoáy không gian xuất hiện.
Một thiên tài lập tức bay vào.
Biến mất trong ánh sáng.
Sau đó.
Người thứ hai.
Người thứ ba.
Rất nhanh.
Hơn một nửa thiên tài đã tiến vào.
Tiêu Viêm vẫn đứng yên.
Hắn nhìn cánh cổng.
Sau đó uống một ngụm nước.
Trong đầu.
Hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Bạn uống nước.”
“Nhận được 10 năm tu vi.”
Tiêu Viêm hỏi.
“Trong đó thật sự có nhiều linh khí?”
Hệ thống trả lời.
“Mật độ linh khí gấp 50 lần bên ngoài.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Không tệ.”
Lúc này.
Một giọng nói vang lên phía sau.
“Ngươi là Tiêu Viêm?”
Tiêu Viêm quay lại.
Một thiếu niên mặc áo đen đứng cách đó không xa.
Ánh mắt bình tĩnh.
Khí tức sâu như vực.
Chính là Diệp Thiên.
Tiêu Viêm nhìn hắn.
Sau đó hỏi.
“Ngươi là ai?”
Một số thiên tài xung quanh lập tức thì thầm.
“Đó là Diệp Thiên.”
“Thiên kiêu hạng nhất.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Ồ.”
Diệp Thiên nhìn hắn.
Sau đó nói.
“Nghe nói ngươi rất mạnh.”
Tiêu Viêm trả lời.
“Không biết.”
Diệp Thiên hỏi.
“Ngươi có muốn so tài không?”
Tiêu Viêm lắc đầu.
“Không.”
Diệp Thiên nhíu mày.
“Vì sao?”
Tiêu Viêm nói.
“Phiền.”
Sau đó hắn quay người.
Đi thẳng về phía cánh cổng.
Diệp Thiên đứng yên.
Ánh mắt hơi thay đổi.
Tiêu Viêm bước đến trước cổng.
Không do dự.
Hắn bước vào.
Ánh sáng bao phủ toàn thân.
Không gian biến dạng.
Một giây sau.
Hắn xuất hiện ở một nơi khác.
Một khu rừng cổ xưa.
Cây cao hàng trăm mét.
Linh khí dày đặc như sương.
Tiêu Viêm nhìn xung quanh.
Sau đó uống một ngụm nước.
Trong đầu.
Hệ thống lập tức vang lên.
“Đinh!”
“Bạn uống nước trong Thiên Cổ Bí Cảnh.”
Tiêu Viêm hỏi.
“Rồi sao?”
Hệ thống trả lời.
“Nhận được 500 năm tu vi.”
Tiêu Viêm im lặng.
Sau đó nói.
“Không tệ.”
Xa xa.
Trong khu rừng.
Một vài thiên tài vừa xuất hiện.
Một người nhìn thấy Tiêu Viêm.
“Có người ở đây.”
Một người khác nói.
“Tiêu gia…”
Tiêu Viêm không để ý.
Hắn chỉ nhìn bầu nước.
Sau đó lẩm bẩm.
“Có vẻ…”
“Chuyến đi này sẽ khá thú vị.”
Đề xuất Voz: Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó