Chương 11: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 2: Cơ duyên trong bí cảnh - Chương 11: Dòng suối trong rừng cổ
Arc 2: Cơ duyên trong bí cảnh
Chương 11: Dòng suối trong rừng cổ
Ánh sáng không gian dần tan đi.
Tiêu Viêm mở mắt.
Trước mặt hắn là một khu rừng cổ xưa.
Cây cối ở đây cao đến mấy trăm trượng.
Tán lá che kín bầu trời.
Không khí ẩm lạnh.
Linh khí dày đặc đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Từng luồng sương trắng nhàn nhạt lượn lờ giữa rễ cây, bụi cỏ, cành khô.
Tiêu Viêm đứng yên một lúc.
Hắn không vội bước đi.
Cũng không vội thăm dò xung quanh.
Việc đầu tiên hắn làm vẫn rất đơn giản.
Hắn cầm bầu nước lên.
Uống một ngụm.
Trong đầu lập tức vang lên âm thanh quen thuộc.
“Đinh!”
“Bạn uống nước trong Thiên Cổ Bí Cảnh.”
“Nhận được 500 năm tu vi.”
Tiêu Viêm chớp mắt.
“Quả nhiên khác hẳn bên ngoài.”
Hắn lại uống thêm một ngụm nữa.
“Đinh!”
“Nhận được 500 năm tu vi.”
“Tu vi tăng lên.”
Linh lực trong đan điền khẽ chấn động.
Khí tức quanh người hắn nháy mắt cô đọng hơn vài phần.
Tiêu Viêm gật đầu.
“Không tệ.”
“Nơi này đúng là hợp với ta.”
Ngay lúc đó.
Hệ thống đột nhiên lại vang lên.
“Đinh!”
“Phát hiện nguồn nước đặc biệt trong phạm vi ba mươi dặm.”
Tiêu Viêm nhíu mày.
“Đặc biệt thế nào?”
“Có thể giúp tăng hiệu quả tu vi gấp mười lần nước thông thường trong bí cảnh.”
Hai mắt Tiêu Viêm sáng lên.
“Vậy còn đứng đây làm gì.”
Hắn cất bầu nước đi.
Sau đó bước về phía trước.
Vừa bước.
Hệ thống vừa thông báo.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ trong Thiên Cổ Bí Cảnh.”
“Nhận được 20 năm tu vi.”
Tiêu Viêm khựng lại.
“Trong này đi bộ cũng mạnh hơn?”
“Đúng.”
Tiêu Viêm bật cười.
“Hay.”
“Nếu vậy thì từ giờ ta nên đi chậm thôi.”
Trong rừng rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng lá cây cọ nhau và tiếng bước chân nhè nhẹ của hắn.
Đi được một đoạn.
Tiêu Viêm phát hiện mặt đất xung quanh có không ít dấu vết hỗn loạn.
Có vết kiếm.
Có vết móng vuốt linh thú.
Có cả một thân cây lớn bị chém đứt ngang.
Trên phần gỗ đổ còn dính vài giọt máu chưa khô hẳn.
Hắn nhìn lướt qua.
Không quá bất ngờ.
Thiên Cổ Bí Cảnh vốn không phải nơi hiền lành gì.
Thiên tài vào đây để tranh đoạt cơ duyên.
Linh thú trong này cũng không ít.
Người chết trong bí cảnh chắc chắn còn nhiều hơn những gì bên ngoài tưởng tượng.
Tiêu Viêm lại đi tiếp.
Hệ thống tiếp tục vang lên đều đều.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ 100 bước trong bí cảnh.”
“Nhận được 200 năm tu vi.”
“Tu vi tăng trưởng ổn định.”
Khóe miệng Tiêu Viêm hơi cong lên.
“Nếu không có ai làm phiền.”
“Chỉ đi dạo trong này một vòng thôi, chắc ta cũng đủ đột phá.”
Nhưng bí cảnh hiển nhiên không để hắn được yên.
Ngay khi hắn vừa băng qua một bãi cỏ thấp.
Một tiếng quát lạnh vang lên từ phía trước.
“Đứng lại!”
Ba bóng người từ sau những gốc cổ thụ bước ra.
Hai nam một nữ.
Tuổi chừng mười bảy, mười tám.
Y phục trên người thêu cùng một loại phù văn.
Rõ ràng là đệ tử cùng một tông môn.
Người dẫn đầu là một thanh niên mặt gầy, mắt tam giác, khí tức vào khoảng Trúc Cơ tầng 8.
Hai người còn lại yếu hơn một chút.
Một kẻ Trúc Cơ tầng 7.
Một kẻ Trúc Cơ tầng 6.
Ánh mắt ba người nhìn Tiêu Viêm đều mang theo vẻ đề phòng lẫn tham lam.
Thanh niên mặt gầy liếc qua bầu nước bên hông Tiêu Viêm.
Sau đó lại nhìn đến ngọc bội trên eo hắn.
“Ngươi là người của Tiêu gia?”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Ừ.”
Thanh niên kia cười nhạt.
“Không ngờ mới vào bí cảnh đã gặp được người của đại gia tộc.”
Nữ đệ tử đứng bên cạnh chậm rãi nói.
“Sư huynh, người này đi một mình.”
“Có lẽ không phải nhân vật lợi hại của Tiêu gia.”
Kẻ còn lại cười hắc hắc.
“Đi một mình lại còn nhàn nhã như dạo chơi.”
“Chắc là loại công tử bột được gia tộc đưa vào tìm vận may.”
Tiêu Viêm nghe xong, chỉ hỏi lại một câu.
“Các ngươi chắn đường ta làm gì?”
Thanh niên mặt gầy không vòng vo nữa.
Hắn giơ tay chỉ về phía bên trái.
“Phía trước có một dòng suối linh khí.”
“Bọn ta phát hiện trước.”
“Muốn đi qua, giao túi trữ vật và pháp bảo ra đây.”
Tiêu Viêm chớp mắt.
“Dòng suối linh khí?”
Thanh niên kia cười lạnh.
“Không phải chuyện ngươi nên hỏi.”
“Giao đồ, rồi cút.”
Tiêu Viêm suy nghĩ một chút.
Sau đó thành thật nói.
“Ta chỉ cần nước.”
“Những thứ khác, ta không có hứng thú.”
Ba người kia ngẩn ra.
Rồi cùng bật cười.
Kẻ Trúc Cơ tầng 7 cười đến mức lắc cả vai.
“Chỉ cần nước?”
“Tiểu tử này sợ đến ngốc rồi sao?”
Nữ đệ tử cười lạnh.
“Ngươi tưởng mình có quyền mặc cả?”
Tiêu Viêm thở dài.
“Ta không mặc cả.”
“Ta chỉ nói thật.”
Thanh niên mặt gầy chậm rãi rút kiếm ra.
Linh kiếm màu xám vừa ra khỏi vỏ đã phát ra tiếng ong ong.
“Được.”
“Nếu ngươi không muốn tự giao ra.”
“Vậy thì bọn ta tự lấy.”
Tiêu Viêm nhìn thanh kiếm kia một cái.
Rồi nhìn lại ba người trước mặt.
“Ta hỏi lại lần cuối.”
“Dòng suối ở đâu?”
Sắc mặt thanh niên mặt gầy lạnh xuống.
“Hừ.”
“Hóa ra là loại không biết sống chết.”
Nói xong.
Hắn lập tức lao lên.
Kiếm quang xé gió mà tới.
Nhanh.
Rất nhanh.
Ít nhất đối với tu sĩ Trúc Cơ bình thường mà nói là như vậy.
Nhưng trong mắt Tiêu Viêm, tốc độ đó thật sự không đáng nhắc.
Hắn chỉ nghiêng người.
Tránh kiếm.
Sau đó bước sang bên một bước.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ né tránh công kích.”
“Nhận được 30 năm tu vi.”
Tiêu Viêm hơi nhíu mày.
“Né cũng tính?”
“Mọi bước chân của bạn đều là tu luyện.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Thanh niên mặt gầy thấy một kiếm không trúng, sắc mặt lập tức khó coi.
Hắn quát lớn.
“Hai người cùng lên!”
Nữ đệ tử lập tức bấm pháp quyết.
Ba mũi băng trùy ngưng tụ giữa không trung, mang theo hàn khí sắc lạnh lao vút tới.
Kẻ Trúc Cơ tầng 7 thì vung đao chém ngang.
Lưỡi đao xé gió.
Sát khí ập đến từ hai hướng.
Tiêu Viêm vẫn chỉ làm một việc.
Hắn bước thêm một bước.
Sau đó giơ tay lên.
Ầm!
Một luồng linh lực vô hình lan ra.
Ba đạo công kích giữa không trung lập tức vỡ nát.
Băng trùy tan thành sương.
Đao quang biến mất.
Thanh kiếm xám của thanh niên mặt gầy rung mạnh rồi bị đánh bật ra xa.
Ba người đồng thời biến sắc.
“Sao có thể!”
Tiêu Viêm không trả lời.
Hắn chỉ nhìn ba người, giọng bình thản.
“Bây giờ nói cho ta biết.”
“Dòng suối ở đâu?”
Thanh niên mặt gầy lùi nửa bước.
Trong mắt hiện lên vẻ kinh nghi.
Hắn không nhìn ra cảnh giới thật của Tiêu Viêm.
Nhưng đòn vừa rồi đủ để hắn hiểu một chuyện.
Tên công tử bột này tuyệt đối không đơn giản.
Nữ đệ tử cắn răng.
“Sư huynh, rút thôi.”
Kẻ Trúc Cơ tầng 7 cũng thấp giọng nói.
“Không đáng liều mạng với hắn.”
Thanh niên mặt gầy do dự chốc lát.
Cuối cùng vẫn không cam tâm.
Hắn lạnh giọng nói.
“Đi thêm ba dặm về phía đông.”
“Qua một khối đá hình sừng thú sẽ thấy.”
“Nhưng nơi đó có linh thú canh giữ.”
Nói đến đây, hắn nhìn Tiêu Viêm bằng ánh mắt khó chịu.
“Ngươi muốn chết thì cứ đi.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Biết rồi.”
Rồi hắn thật sự quay người đi luôn.
Ba người kia đứng im tại chỗ.
Biểu cảm trên mặt đều có chút không kịp phản ứng.
Kẻ Trúc Cơ tầng 7 ngơ ngác hỏi.
“Hắn… cứ thế đi à?”
Nữ đệ tử khẽ nhíu mày.
“Người này rất lạ.”
Thanh niên mặt gầy nhìn bóng lưng Tiêu Viêm, mặt âm trầm.
“Đi theo.”
“Ta muốn xem hắn bị con linh thú kia xé xác thế nào.”
Thế là ba người lặng lẽ bám theo phía sau.
Tiêu Viêm đi được một đoạn.
Hắn sớm biết có người theo dõi.
Nhưng hắn không để ý.
Thứ hắn để ý chỉ có nước.
Đi khoảng chừng ba dặm.
Quả nhiên trước mặt xuất hiện một khối đá lớn hình như sừng thú chĩa lên trời.
Sau khối đá đó.
Có tiếng nước chảy rất khẽ.
Ánh mắt Tiêu Viêm sáng lên.
Hắn bước nhanh hơn.
Vòng qua khối đá.
Trước mắt hắn hiện ra một thung lũng nhỏ.
Không lớn.
Nhưng linh khí đậm đặc hơn bên ngoài rất nhiều.
Giữa thung lũng là một dòng suối rộng chừng ba trượng.
Nước suối trong veo.
Mặt nước phản chiếu ánh sáng nhạt màu lam.
Từng đốm linh quang li ti trôi nổi trong dòng nước như sao trời rơi xuống.
Chỉ cần liếc mắt nhìn đã biết đây không phải nước bình thường.
Tiêu Viêm còn chưa kịp lại gần.
Hệ thống đã vang lên liên tiếp.
“Đinh!”
“Phát hiện Huyền Linh Tuyền.”
“Nước suối chứa tinh hoa linh khí cô đọng qua nhiều năm.”
“Uống nước suối này có thể nhận thưởng gấp mười lần nước bí cảnh thông thường.”
Khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên.
“Cuối cùng cũng gặp đồ tốt.”
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Một tiếng gầm trầm thấp bỗng vang lên từ mép suối.
Gào!
Mặt đất khẽ rung.
Một con linh thú to bằng xe ngựa chậm rãi đứng dậy từ bụi cỏ rậm.
Toàn thân nó phủ đầy vảy đen.
Đầu giống sói.
Trên lưng lại mọc ra hai hàng gai nhọn như lưỡi dao.
Khí tức tỏa ra vượt xa Trúc Cơ hậu kỳ bình thường.
Ít nhất cũng là cấp bậc bán bộ Kim Đan.
Ba người theo sau thấy linh thú xuất hiện, sắc mặt đồng loạt thay đổi.
Kẻ Trúc Cơ tầng 7 hít lạnh.
“Là Hắc Giáp Liệt Lang!”
Nữ đệ tử thì thấp giọng nói.
“Con này canh ở đây suốt từ lúc chúng ta phát hiện ra dòng suối.”
“Ngay cả sư huynh cũng không dám trực diện với nó.”
Thanh niên mặt gầy nhìn chằm chằm về phía Tiêu Viêm.
Trong lòng vừa căng thẳng vừa chờ mong.
Hắn rất muốn xem tên thiếu niên kia sẽ ứng phó thế nào.
Hắc Giáp Liệt Lang gầm khẽ.
Đôi mắt thú màu đỏ khóa chặt lấy Tiêu Viêm.
Nó cảm nhận được hắn đang nhắm vào dòng suối phía sau nó.
Móng vuốt cào nhẹ trên mặt đất.
Từng vệt nứt nhỏ xuất hiện.
Nếu là tu sĩ Trúc Cơ bình thường.
Chỉ sợ đã phải lùi bước.
Tiêu Viêm lại rất bình tĩnh.
Hắn nhìn con linh thú kia.
Rồi nhìn dòng suối sau lưng nó.
Sau vài nhịp suy nghĩ.
Hắn nói rất nghiêm túc.
“Cho ta uống vài ngụm.”
“Ta không cướp ổ của ngươi.”
Hắc Giáp Liệt Lang: “...”
Ba người phía sau: “...”
Con linh thú gầm lên một tiếng rõ to.
Hiển nhiên nó không chấp nhận thương lượng.
Tiêu Viêm thở dài.
“Được rồi.”
“Ta biết ngay là khó nói chuyện.”
Hắc Giáp Liệt Lang nhún mình.
Thân thể khổng lồ như mũi tên đen lao thẳng tới.
Tốc độ nhanh hơn hẳn ba tu sĩ lúc nãy.
Gió tanh ập vào mặt.
Móng vuốt sắc nhọn xé rách không khí.
Ba người đang nấp sau khối đá đều nín thở.
Nhưng Tiêu Viêm không lùi.
Hắn chỉ bước sang ngang một bước.
Rồi thêm một bước nữa.
Cả người thoát khỏi quỹ đạo vồ giết của linh thú trong gang tấc.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ chiến đấu trong bí cảnh.”
“Nhận được 100 năm tu vi.”
“Tu vi tăng lên.”
Linh lực trong cơ thể Tiêu Viêm chấn động mạnh hơn.
Khoảng cách giữa hắn và Kim Đan lại ngắn thêm một đoạn.
Hắc Giáp Liệt Lang đáp xuống đất, cào ra bốn vệt sâu.
Nó lập tức xoay người, há miệng phun ra một quả cầu hắc diễm.
Ngọn lửa đen cháy xèo xèo giữa không trung.
Mang theo khí tức cuồng bạo.
Tiêu Viêm giơ tay.
Một đạo linh lực vô hình ép xuống.
Ầm!
Quả cầu hắc diễm nổ tung giữa không trung.
Sóng nhiệt quét ra bốn phía.
Lá cây xung quanh cháy xém.
Nhưng Tiêu Viêm vẫn đứng yên tại chỗ.
Áo trắng không nhiễm bụi.
Ánh mắt hắn lần đầu tiên xuất hiện chút hứng thú.
“Cũng được.”
“Ngươi mạnh hơn mấy người lúc nãy.”
Hắc Giáp Liệt Lang như bị chọc giận.
Nó ngửa đầu tru dài.
Sau đó toàn thân bộc phát hắc quang.
Khí tức lại tăng thêm một tầng.
Thanh niên mặt gầy sau tảng đá biến sắc.
“Nó còn có thể bạo phát huyết mạch?”
Nữ đệ tử siết chặt tay.
“Thiếu niên kia xong rồi.”
Tiêu Viêm nhìn linh thú đang bạo phát.
Không sợ.
Chỉ hơi tiếc.
“Đánh nhau mất thời gian thật.”
Nói xong.
Hắn trực tiếp bước lên một bước.
Một bước này khác hẳn trước đó.
Linh khí bốn phía đồng loạt chấn động.
Hỗn Độn Thể vận chuyển.
Trong đan điền, linh lực dày như sóng lớn lập tức dâng trào.
Tiêu Viêm giơ tay phải lên.
Không có kiếm.
Không có ấn quyết hoa mỹ.
Chỉ đơn giản là đánh ra một chưởng.
Ầm!
Không gian trước mặt như khẽ rung lên.
Một luồng chưởng lực vô hình ép thẳng tới.
Hắc Giáp Liệt Lang vừa lao lên đã bị áp lực khổng lồ khóa chặt.
Nó gầm giận dữ.
Cố vùng vẫy.
Nhưng vô ích.
Ầm một tiếng.
Thân hình to lớn của nó bị ép xuống đất.
Bụi đất bắn lên tung tóe.
Mặt đất dưới thân nó lõm hẳn thành một hố lớn.
Con linh thú giãy giụa mấy lần.
Rồi nằm im.
Không chết.
Nhưng cũng không còn sức phản kháng.
Ba người phía sau nhìn đến ngây dại.
Thanh niên mặt gầy khô miệng.
“Một chưởng…”
Nữ đệ tử sắc mặt trắng bệch.
“Người này rốt cuộc là ai?”
Kẻ Trúc Cơ tầng 7 run giọng.
“Hắn thật sự chỉ là người trên Thiên Kiêu Bảng hạng mười sao?”
Tiêu Viêm không quan tâm ba người kia đang nghĩ gì.
Hắn chậm rãi đi đến bên dòng suối.
Ngồi xuống.
Rửa tay.
Sau đó múc một vốc nước lên uống.
Ngay khoảnh khắc dòng nước chảy vào miệng.
Hệ thống vang lên liên tiếp với tốc độ chưa từng có.
“Đinh!”
“Bạn uống Huyền Linh Tuyền.”
“Nhận được 5000 năm tu vi.”
“Đinh!”
“Hỗn Độn Linh Căn hấp thu tinh hoa linh tuyền.”
“Nhận được thêm 3000 năm tu vi.”
“Đinh!”
“Tu vi tăng vọt.”
“Bạn đã đạt đến Trúc Cơ viên mãn.”
Khí tức quanh người Tiêu Viêm lập tức bùng lên.
Linh lực cuồn cuộn như nước triều.
Mặt suối trước mặt hắn rung thành từng vòng tròn.
Cây cỏ quanh thung lũng đồng loạt cúi rạp.
Ba người nấp phía xa hoàn toàn biến sắc.
“Trúc Cơ… viên mãn?”
“Chỉ uống một ngụm?”
“Không thể nào!”
Tiêu Viêm tự cảm nhận lực lượng trong cơ thể.
Sau đó nhìn dòng suối trước mặt bằng ánh mắt nghiêm túc hơn hẳn.
“Nước này…”
“Đúng là bảo bối.”
Hắn cúi xuống uống ngụm thứ hai.
“Đinh!”
“Nhận được 5000 năm tu vi.”
“Khoảng cách tới Kim Đan đang rút ngắn nhanh chóng.”
Trong đan điền.
Linh lực bắt đầu xuất hiện dấu hiệu nén lại.
Mơ hồ có hình dạng một đan hoàn đang tụ thành.
Tiêu Viêm dừng lại đúng lúc.
Hắn không uống tiếp.
Không phải vì sợ.
Mà vì hắn cảm thấy mình sắp đột phá.
Nếu bây giờ trực tiếp ngưng đan tại đây.
Động tĩnh e rằng sẽ không nhỏ.
Lúc đó phiền phức kéo đến chỉ có nhiều hơn.
Tiêu Viêm đứng dậy.
Nhìn dòng suối, rồi nhìn xung quanh thung lũng.
Sau vài giây suy nghĩ.
Hắn nói với hệ thống.
“Có thể mang nước này đi không?”
“Có thể.”
“Khuyến nghị người dùng thu lấy để sử dụng dần.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Được.”
Hắn phất tay lấy ra vài bình ngọc trống từ túi trữ vật.
Đây vốn là thứ trong gia tộc chuẩn bị sẵn cho hắn đựng linh dịch, đan dược.
Không ngờ bây giờ lại thật sự có ích.
Hắn ngồi xuống múc nước.
Rất bình tĩnh.
Rất chuyên tâm.
Như thể phía sau không hề có ba kẻ đang trốn.
Mãi đến lúc thu được hơn mười bình đầy.
Tiêu Viêm mới quay đầu.
Ánh mắt của hắn rơi thẳng vào khối đá nơi ba người nọ nấp.
“Xem đủ chưa?”
Ba người lập tức cứng người.
Một lát sau.
Họ chỉ đành bước ra.
Thanh niên mặt gầy chắp tay, vẻ mặt phức tạp.
“Đạo hữu…”
“Bọn ta vô ý mạo phạm.”
Tiêu Viêm nhìn hắn.
“Ừ.”
Thanh niên kia nghẹn lời.
Rồi vẫn phải cắn răng nói tiếp.
“Bọn ta không biết thực lực của đạo hữu, lúc trước có mắt không tròng.”
“Xin đạo hữu bỏ qua.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Được.”
Ba người đều sửng sốt.
Dường như không ngờ hắn đáp ứng dễ như vậy.
Tiêu Viêm lại nói thêm.
“Các ngươi dẫn ta tới đây.”
“Xem như có công.”
“Ta không đánh các ngươi.”
Ba người nhìn nhau.
Biểu cảm càng thêm cổ quái.
Người này…
Thật sự chỉ vì nước mà đến?
Thanh niên mặt gầy hít sâu một hơi.
Sau đó cúi đầu lần nữa.
“Đa tạ đạo hữu.”
Tiêu Viêm không nói gì thêm.
Hắn chỉ cầm một bình nước vừa thu xong lên.
Mở nắp.
Uống một ngụm nhỏ.
“Đinh!”
“Nhận được 5000 năm tu vi.”
“Bạn đã chạm đến ngưỡng bán bộ Kim Đan.”
Khí tức quanh người hắn lần nữa chấn động.
Tiêu Viêm nhắm mắt cảm nhận vài hơi.
Rồi mở mắt ra.
Lần này, trong mắt hắn đã có thêm một tia sáng khác hẳn trước đó.
Không còn là thứ tăng trưởng mơ hồ.
Mà là cảm giác thật sự sắp bước qua một cánh cửa lớn.
Hắn khẽ nói.
“Chỉ thiếu một cơ hội ngưng đan.”
Ba người đối diện nghe thấy mà da đầu tê dại.
Vào bí cảnh chưa bao lâu.
Từ đi dạo uống nước…
Đến bán bộ Kim Đan.
Đây rốt cuộc còn là người sao?
Tiêu Viêm cất bình nước đi.
Rồi quay người bước ra khỏi thung lũng.
Trước khi rời đi.
Hắn liếc nhìn con Hắc Giáp Liệt Lang vẫn nằm dưới hố đất.
“Ngươi tiếp tục canh đi.”
“Ta lấy đủ rồi.”
Con linh thú run khẽ.
Không dám ngẩng đầu.
Ba người đứng phía sau cũng tự giác tránh sang hai bên.
Không ai dám ngăn hắn nữa.
Tiêu Viêm bước ra khỏi thung lũng.
Bước chân vẫn chậm rãi như lúc mới vào bí cảnh.
Chỉ là lần này.
Hắn không còn là Trúc Cơ bình thường nữa.
Trong cơ thể hắn, linh lực đã bắt đầu nén lại, chuyển hóa, chuẩn bị cho lần đột phá tiếp theo.
Đi được một đoạn.
Hệ thống chợt lại vang lên.
“Đinh!”
“Phát hiện vật phẩm đặc biệt ở phía bắc.”
Tiêu Viêm hỏi.
“Lại là nước?”
“Không.”
“Là cơ duyên giúp ổn định Kim Đan.”
Tiêu Viêm im lặng hai nhịp.
Sau đó khóe miệng hơi cong lên.
“Vậy thì đi xem.”
Hắn đổi hướng.
Tiếp tục tiến sâu vào khu rừng cổ.
Phía sau lưng, tiếng nước suối trong thung lũng vẫn chảy đều.
Còn phía trước mặt hắn, Thiên Cổ Bí Cảnh dường như vừa mới hé mở góc đầu tiên của nó.
Đề xuất Ngôn Tình: Hoan Nghênh Đi Vào Địa Ngục Của Ta