Chương 1086: Hóa Linh chi khí cùng Hóa Linh chi thủy
Thần thức hắn nhanh chóng đảo qua khu vực phụ cận, chẳng mấy chốc đã phát hiện một chốn quái dị dưới đáy hẻm núi, đôi nhãn mâu lóe lên tia sáng.
“Diệu Không đạo hữu, Thủy Hỏa Tiên Tinh kia đối với tại hạ vô cùng quan trọng, e rằng phải rời đi một lát.” Thạch Mục có chút áy náy nói với hòa thượng Diệu Không.
“Nếu Cửu Đầu Thao Thiết lúc này không ở không gian này, ta và ngươi tách ra cũng không sao, chia nhau tìm kiếm lối vào không gian ngược lại sẽ nhanh hơn.” Hòa thượng Diệu Không rộng lượng đáp.
“Vậy đa tạ Diệu Không đạo hữu đã thông cảm, tại hạ vừa tìm được Thủy Hỏa Tiên Tinh sẽ lập tức bắt tay vào việc tìm kiếm lối vào không gian kia.” Thạch Mục thần sắc nghiêm nghị cam đoan.
Hòa thượng Diệu Không khẽ mỉm cười. Hai người nhanh chóng tách ra, mỗi người hướng về một phía mà phi độn đi.
Tại một nơi nào đó trong hẻm núi cách xa ngàn dặm, hai đạo độn quang từ trên trời giáng xuống, rơi trên mặt đất, hiện ra bóng dáng của Thạch Mục và Thủy Linh Tử. Thải Nhi vẫn lười biếng đậu trên vai Thạch Mục như trước, nhưng đôi mắt nó tràn đầy hưng phấn, lấp lánh tia sáng.
Dưới đáy hẻm núi này nhìn qua có vẻ bình thường, điểm đặc biệt duy nhất chính là một sơn động đen ngòm, không biết dẫn tới phương nào. Từ trong động chậm rãi bay ra những luồng sương mù màu trắng, nhưng đó không phải hơi nước thông thường. Sương mù này đặc quánh, sau khi bay ra khỏi động cũng ngưng tụ không tan, tỏa ra một luồng khí tức quỷ dị.
“Chính là chỗ này sao? Sao ta chẳng thấy bóng dáng Tiên Tinh đâu cả?” Đôi mắt Thải Nhi lộ ra hai đạo kỳ quang, nhìn sâu vào trong sơn động một hồi lâu rồi quay sang nhìn Thủy Linh Tử, ngữ khí bất thiện hỏi.
Tuy đã ở chung với nhau vài trăm năm, nhưng Thải Nhi trước sau vẫn nhìn Thủy Linh Tử không thuận mắt. Thủy Linh Tử hừ lạnh một tiếng, vẻ khinh miệt hiện rõ trên mặt, hoàn toàn không có ý định trả lời câu hỏi của Thải Nhi.
Thải Nhi giận dữ, định nói gì đó thì Thạch Mục đã nhíu mày, trầm giọng ngắt lời: “Được rồi, đừng nháo nữa, chính sự quan trọng hơn.”
Thạch Mục vừa lên tiếng, Thải Nhi chỉ đành hậm hực lườm Thủy Linh Tử một cái rồi ngậm miệng lại.
Ánh mắt Thạch Mục dừng lại trên những luồng sương trắng kia, hắn phất tay bắn ra một quầng hoàng mang, bao bọc lấy một mảng sương nhỏ rồi kéo đến trước mặt. Sương trắng bên trong hoàng mang tả xung hữu đột, tựa như một sinh vật sống.
Trên mặt Thạch Mục lộ vẻ kinh ngạc. Bên trong hoàng mang, sương trắng chạm vào đâu thì hoàng mang ở đó liền tiêu tan một chút, dù tốc độ rất chậm.
“Hóa Linh chi khí!” Trong lòng hắn khẽ động, lập tức nhận ra lai lịch của luồng sương trắng quỷ dị này, thốt lên đầy kinh ngạc.
“Hóa Linh chi khí? Cái thứ quái quỷ gì vậy? Là một loại nguyên khí đặc thù sao?” Thải Nhi nghiêng đầu hỏi.
“Có thể coi là một loại nguyên khí, nhưng tác dụng lại cực kỳ đặc biệt, nó có thể khiến hầu hết linh lực mang thuộc tính tự động tiêu tan, là một tồn tại vô cùng kỳ lạ.” Thạch Mục giải thích.
Thứ khí thể này tại khắp các đại tinh vực đều cực kỳ hiếm thấy, chỉ có ở những tinh cầu kề bên bờ vực sụp đổ hoặc các không gian bí cảnh ngẫu nhiên mới sinh ra một ít. Thạch Mục cũng chưa từng thấy tận mắt, chỉ từng đọc qua ghi chép trong điển tịch, không ngờ lại bắt gặp tại bí cảnh này. Bí cảnh Tu La Chi Tâm này quả thực bao hàm toàn diện, vật gì cũng có.
“Lại có loại nguyên khí này sao? Vậy chẳng phải tất cả người tu luyện đụng tới thứ này đều tiêu đời hết à? Chúng ta mau tránh xa một chút đi.” Thải Nhi kêu lên quái dị, có chút lo lắng.
“Cũng không cần thiết phải vậy. Hóa Linh chi khí tuy là mối đe dọa lớn đối với người tu luyện, nhưng cũng chỉ đối với những kẻ tu vi thấp mà thôi. Khi tu vi đạt đến Thần cảnh, tuy vẫn bị ảnh hưởng nhưng chỉ cần lượng Hóa Linh chi khí không quá nhiều thì bình thường sẽ không có tác động quá lớn.” Thạch Mục nói.
“Ra là vậy, thế thì tốt rồi.” Thải Nhi thở phào nhẹ nhõm.
“Tán gẫu thế đủ rồi, đi mau thôi.” Thủy Linh Tử lên tiếng, thân hình chợt lóe lên, chui tọt vào sơn động.
Ánh mắt Thạch Mục khẽ động, cũng bay vụt vào theo.
Lối vào sơn động không lớn, chỉ cao hơn đầu người một chút, nhưng càng đi sâu vào trong, không gian càng mở rộng. Tiến vào khoảng trăm trượng, động đã cao tới bốn năm trượng và vẫn tiếp tục lớn dần. Phương hướng của sơn động cũng bắt đầu kéo dài xuống sâu dưới lòng đất.
Càng đi sâu, Hóa Linh chi khí trong đường hầm càng đậm đặc. Chút khí tức này Thạch Mục tự nhiên không để vào mắt, không chút do dự phi độn tiến lên.
Khoảng nửa khắc sau, đường hầm đã đến tận cùng. Lúc này họ đã đi sâu xuống lòng đất hơn trăm dặm, một động quật dưới lòng đất rộng chừng mười trượng hiện ra trước mắt hai người.
Trên đỉnh động quật là những khối thạch nhũ rủ xuống, bề mặt ngưng kết một lớp trắng xóa như tinh thể băng, tỏa ra ánh sáng lấp lánh soi sáng cả động quật. Phía dưới động quật có một dòng sông ngầm chảy qua.
Rào rào! Dòng nước sông ngầm chảy xiết, phát ra tiếng sóng vỗ rì rào. Nước sông nơi đây tỏa ra khí tức âm hàn thấu xương, mang một màu trắng xám. Thỉnh thoảng, từng sợi sương trắng bốc lên từ dòng sông ngầm, chính là Hóa Linh chi khí.
Một luồng dao động kỳ lạ bao trùm khắp động quật. Thạch Mục đứng ở đây, chân khí trong cơ thể bị luồng dao động này ảnh hưởng, mơ hồ có dấu hiệu tán loạn. Nhưng với tu vi của ba người, chỉ cần vận công một chút là hóa giải được lực lượng này. Trong động quật này không cảm nhận được một chút linh khí nào, hiển nhiên đã sớm bị hóa giải sạch sẽ.
“Đây chính là Hóa Linh chi thủy!” Thạch Mục đưa tay vẫy một ít nước sông màu trắng, cảm giác lạnh lẽo thấu xương truyền đến. Chân khí trong kinh mạch ở lòng bàn tay lập tức tiêu tan nhanh chóng, tốc độ hóa giải linh lực nhanh hơn Hóa Linh chi khí gấp mấy chục lần.
Ánh mắt Thạch Mục ngưng lại. Hóa Linh chi khí vốn đã hiếm thấy, còn Hóa Linh chi thủy thì hắn chưa từng nghe nói có người nào từng bắt gặp. Hóa Linh chi thủy vô cùng trân quý, tuy không thể dùng để tu luyện nhưng lại có rất nhiều diệu dụng khác. Loại nước này không chỉ hóa giải linh lực mà còn có thể ngăn cách thần thức, hèn gì lúc trước hắn dùng thần thức dò xét nơi này lại không phát hiện ra sự tồn tại của dòng sông Hóa Linh.
Bỗng nhiên, mặt sông cuộn lên một đám bọt nước, một con quái ngư đen kịt từ bên trong nhảy vọt ra, lao thẳng về phía Thạch Mục.
Thạch Mục búng ngón tay, một đạo khí kình bắn ra, đánh bay con quái ngư lên bờ. Con cá này dài khoảng hai thước, nửa thân sau không khác gì loài cá bình thường, nhưng nửa thân trước lại mang một cái đầu đen xù xì lông lá, miệng rộng ngoác, liên tục đóng mở lộ ra hàm răng sắc lẹm bên trong, trông vô cùng hung tợn.
Thạch Mục có chút kinh ngạc, bên trong Hóa Linh chi thủy vậy mà lại có sinh vật sống sót được, thật là cổ quái.
Thải Nhi nhìn con quái ngư đen kia vẻ mặt đầy hứng thú, nó bay xuống dùng móng vuốt trêu chọc con cá. Con quái ngư tuy đã rời khỏi mặt nước nhưng vẫn còn rất hung hăng, lập tức há miệng cắn về phía Thải Nhi. Dĩ nhiên nó không cắn trúng, chỉ phát ra tiếng răng va vào nhau nghe "két" một cái giòn tan.
Thải Nhi cười khoái chí, tiếp tục trêu đùa khiến con quái ngư liên tục đớp loạn xạ, chơi đùa đến là vui vẻ.
Thạch Mục không để ý tới Thải Nhi, hắn phóng tầm mắt nhìn quanh động quật. Động quật này khá thẳng, xét theo vị trí thì nó nằm ngay bên dưới hẻm núi bên ngoài.
“Hóa ra là vậy. Có dòng sông ngầm Hóa Linh chi thủy này, linh mạch dưới đáy hẻm núi gần như bị ngăn cách hoàn toàn, cho nên mới hình thành nên tình trạng quái dị không xâm phạm lẫn nhau như vậy.” Thạch Mục thầm nghĩ.
Bên cạnh, Thủy Linh Tử chợt chuyển động thân hình, một tiếng "tùm" vang lên, lão đã bay vào trong sông Hóa Linh, đứng sừng sững dưới đáy sông, toàn thân tỏa ra lam quang đại thịnh.
Sùng sục! Nước sông xung quanh Thủy Linh Tử lập tức sôi trào cuồn cuộn như nước đun sôi, khiến bóng dáng lão trở nên mờ ảo không rõ ràng. Lão dường như đang khoanh chân ngồi dưới đáy sông, hai tay không ngừng múa may kết ấn, thi triển bí thuật gì đó.
Lam quang trên người nhanh chóng cô đọng, thu nhỏ lại thành từng đốm hỏa diễm màu xanh lưu chuyển quanh thân, tỏa ra ánh sáng ngày càng rực rỡ, dần dần bao phủ lấy thân hình lão bên trong. Hóa Linh chi thủy xung quanh càng sôi trào dữ dội, vô số Hóa Linh chi khí màu trắng bốc hơi nghi ngút từ dòng nước.
“Á, cái đầu thằn lằn kia bị hỏng não rồi sao? Lại nhảy xuống đó, lão không sợ linh lực toàn thân bị hóa giải hết à!” Thấy cảnh này, Thải Nhi không còn tâm trí chơi đùa nữa, vội bay về đậu trên vai Thạch Mục, kinh hãi kêu lên.
Ánh mắt Thạch Mục lóe lên, nhưng không có mấy vẻ kinh ngạc.
“Sẽ không đâu. Thủy Linh Tử là đang mượn năng lực của Hóa Linh chi thủy để tinh lọc chân khí trong cơ thể, chuẩn bị cho việc đột phá Thần cảnh hậu kỳ.” Hắn lên tiếng, trong giọng nói mang theo vài phần tán thưởng.
Hóa Linh chi thủy đối với hầu hết người tu luyện đều là vật cực độc, vậy mà Thủy Linh Tử lại có thể lợi dụng điểm này để thuần hóa chân khí, quả thực là phi thường. Khả năng khống chế chuẩn xác như vậy, ngay cả hắn cũng chưa chắc làm được, không hổ là lão quái vật đã sống không biết bao nhiêu năm.
Thải Nhi "ồ" một tiếng, khẽ cựa quậy thân mình, trong mắt lộ vẻ bất an. Tu vi của nó hiện tại tuy đã đạt đến Thần cảnh trung kỳ đỉnh phong, chỉ cách hậu kỳ một bước ngắn, nhưng muốn bước qua bước này khó khăn biết nhường nào. Nếu thực lực Thủy Linh Tử tiến thêm một bước, đạt tới Thần cảnh hậu kỳ, nó sẽ hoàn toàn bị lão áp chế.
Nhưng bảo nó học theo Thủy Linh Tử nhảy vào dòng sông Hóa Linh kia để tinh lọc chân khí, nó tuyệt đối không dám. Dù chưa chạm vào nhưng nó đã có thể cảm nhận được sự đáng sợ của Hóa Linh chi thủy. Trong lòng Thải Nhi nhất thời vừa tức vừa cuống, vô cùng rối rắm.
“Thạch Đầu, nơi này đâu đâu cũng là Hóa Linh chi thủy, cho dù là thiên tài địa bảo Cửu Thiên Thần Phẩm ở đây cũng sẽ bị mài mòn hết linh lực, biến thành đá tảng, làm sao có thể có Thủy Hỏa Tiên Tinh được chứ?” Thải Nhi chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Thạch Mục.
“Không, có lẽ nó ở ngay đây thôi.” Thạch Mục khẳng định chắc chắn.
“Tại sao?” Thải Nhi khó hiểu.
“Nơi tuyệt linh như thế này hẳn là do tự nhiên hình thành. Thiên đạo cân bằng, âm dương bổ trợ cho nhau, gần đây hẳn phải có một chốn tụ linh mới đúng. Nếu không, trong vòng ngàn dặm nơi này sớm đã hóa thành vùng đất hoang vu, sao có thể có cảnh tượng linh khí dồi dào như bên ngoài được.” Thạch Mục giải thích.
Thải Nhi nghe xong có vẻ đã hiểu ra chút ít. “Vậy chỗ tụ linh đó nằm ở đâu?” Nó suy nghĩ một chút rồi hỏi.
Thạch Mục nghe vậy liền nhíu mày, đây cũng là điểm hắn thấy kỳ lạ. Hắn đã sớm dùng thần thức dò xét xung quanh nhưng căn bản không phát hiện ra nơi nào tụ linh cả.
Oanh long long!
Đúng lúc này, sông Hóa Linh đột ngột cuộn trào mãnh liệt, hình thành một vòng xoáy khổng lồ. Tại tâm vòng xoáy, chính là quầng lam quang do Thủy Linh Tử hóa thành.
Trên mặt sông, vô số Hóa Linh chi khí màu trắng bị hút ngược trở lại, hội tụ về phía Thủy Linh Tử, tạo thành một khối cầu sương mù khổng lồ bao phủ hoàn toàn thân ảnh lão.
Hóa Linh chi khí phiêu tán ra xung quanh, ảnh hưởng đến cả chỗ Thạch Mục và Thải Nhi đang đứng. Ánh mắt Thạch Mục khẽ nhúc nhích, mũi chân điểm nhẹ, thân hình lướt ngược về phía sau.
Từng tiếng nổ trầm đục to lớn vang lên từ bên trong cầu sương, mặt đất thỉnh thoảng lại rung chuyển kịch liệt, khiến cả động quật dưới lòng đất chao đảo. Trên bề mặt cầu sương thỉnh thoảng lại nổi lên những khối lồi lõm, không rõ bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Ầm!
Một tiếng nổ vang dội truyền ra, cầu sương bỗng chốc vỡ tan, một bóng người màu lam từ bên trong bắn vọt ra ngoài.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đan Tôn (Dịch)