Chương 104
Ngồi trên lan can khách sạn nhìn xuống phía dưới thật mông lung... Giá như ta có thể thả mình rơi tự do từ đây. Giá như gạt bỏ mọi vướng bận để thả hồn theo gió... Giá như ta là cánh chim nhỏ tự do bay lượn giữa khoảng trời mênh mông. Nói gì thì nói chứ em đéo có ngu mà thả mình từ lầu 4 xuống đất... còn đéo gì là người nữa. Châm thuốc... rít... rồi dụi... hành động vô nghĩa đó lập lại đến lần thứ 3 thì có tiếng nói:
- Hút cho cố rồi chết sớm chứ bổ béo gì...
- Ờ... trả khoãng trống cho trái đất em ah...
Boss đi ra với tay cầm theo cái máy chụp hình của em... Đang hoang mang chuyện tối qua boss vô phòng... Cũng may Boss dậy sớm, nên không ngại lắm với mọi người...
Trốn đi trc khi mọi người dậy là quyết định sáng suốt... Mà ở đây, vào giờ này, chỉ có đi ngắm bình minh thôi...
- Giờ đi đâu em?
- Đi ra biển đi... em muốn ngắm bình minh...
- Ờ... vậy thì đi...
Boss khoát tay em rồi 2 đứa lững thững đi xuống, cũng may ks này chả có đóng cửa, mở cửa 24/24 nên ra vô thoải mái...
Giờ này cũng éo có ai thức hết, tiếng hai đứa lẹt xẹt đi xuống làm con bé tiếp tân thức giấc... Nó mỉm cười khi thấy hai đứa điên dắt díu nhau đi ra biển sáng sớm...
Chắc trong đầu nó nghĩ " hai đứa này mới yêu nên mới thế... " Mà cũng kệ cm nó luôn, nó nghĩ gì thì nghĩ... Chỉ có em lúc này là khó nghĩ nhất...
Chả biết lát nữa về ăn nói sao với mấy người kia thôi... MÀ hình như chỉ có em lo, còn boss thì thấy vô tư lắm, éo thấy lo lắng gì hết...
Vừa đi vừa nhảy chân sáo ra vẻ phấn khích cực độ...
- Đi đàng hoàng coi, té bây giờ...
- Kệ em, lâu rồi không đi biển buổi sáng...
- Điên...
- Kệ...
Rồi em lại lững thững đi sau, móc thuốc rồi châm, làm 1 hơi dài căng tràn l*иg ngực... Cảm giác buổi sáng se lạnh làm 1 hơi thuốc dài, ém thật sâu... Và từ từ
nhả làn khói vào khoảng không phía trc... cảm giác hơi thuốc nồng xộc lên não... Vừa nhói vừa phê...
Boss thì cứ đi phía trc, giơ máy chụp hình lên chụp lia lịa mà không cần chỉnh gì luôn... chả biết là có biết sài không? hay chỉ biết bấm nút chụp...
Ra tới biển thì trời cũng vừa hừng sáng... phải nói là cảnh biển buổi sáng đẹp thật... Mặt trời từ từ trồi lên dưới mặt biển, những tia nắng đầu tiên bắt đầu chiếu soi vạn vật trên mặt đất...
Từng tia nắng ấm áp từ từ len lõi khắp mọi nơi... Chiếu lên khuôn mặt xinh xắn đáng yêu đang phía trc kia... Tia nắng như ôm trọn mái toc bồng bềnh của ng con gái ấy...
Chưa khi nào em lại cảm thấy Boss đẹp như lúc này... Không chút phiền lo, trong sáng và thánh thiện... Vậy là không thể ngắn lại dc những phút giây này nên em đềnghị Bosss làm mẫu để em chụp...
Đó quả là lời đề nghị đúng nhất ngày, vì Boss gật đầu không cần suy nghĩ...
- Thôi, em đứng làm mẫu anh chụp cho, hôm nay cảnh đẹp, để em chụp phí lắm...
- Ok, ok, chụp lẹ đi anh...
Cầm lấy cái máy, canh chỉnh focus, khẩu độ các thứ, check thử vài tấm backgroud... cảm thấy ok rồi mới chỉ boss đứng ở đâu, tư thế nào...
Quần tháo một hồi lâu, khá là mệt... thfi cũng dc vô số tấm ưng ý... Boss thì dc chụp hình nên khoái lắm, cười toe toét thôi rồi luôn...
Thấm mệt sau 1 hồi hò hét, vật lộn nên em đề nghị nghĩ mệt... Boss hình như chưa mệt nên chạy xuống biển chơi tiếp...
Em đứng trên bờ, nhìn xuống bóng dáng người con gái đang nô đùa với sóng biển kia... Cảm giác tội lỗi lại ập đến...
Biết là không thể đến với nhau, sao lại gieo thêm hy vọng... biết là mỗi người một thế giới tại sao nhẫn tâm bước vào thế giời còn lại...
Phải làm sao để vẹn toàn mọi thứ... Hy vọng rồi thất vọng, đứng dậy rồi gục ngã... Tất cả là 1 vòng lẫn quẩn... là trò đùa số phận...
Nhưng cuộc đời lại là một trò chơi mà tôi không cho phép mình được dừng khi mệt... Tôi chơi bản thân mình như người chơi giỏi nhất...
Đang suy nghĩ mông lung thì thấy Boss đi lên... vậy là thôi, chả suy nghĩ nữa... vì chút nữa thôi, Boss sẽ lên và sẽ nói như két...
Nên dù có suy nghĩ thì cũng chả tập trung...
- Chơi chán chưa? đi về...
- Chơi chút nữa... lâu lâu mới dc ra biển...
- Ờ... Vậy đi đi...
- anh đi với em đi, em mệt quá...
- mệt thì ngồi xuống đây nghĩ, chạy chi cho cố...
- hì hì...
Đề xuất Voz: Gặp em