Chương 109
Sau khoảng không chìm vào không gian tăm tối không lối thoát, chả biết mất bao lâu thì em cũng hồi tỉnh. Nhìn khung cảnh xung quanh thì thấy khá lạ lẫm, không phải bệnh viện, cũng chẳng phải là nhà em... Lắc cái đầu vài cái cho tỉnh người. Xương cổ kêu rắc rắc cũng khá ổn... cơ mà thói quen rồi, ngủ dậy em hay lắc vài phát cho những thứ không quan trọng rơi bớt ra... haha...
Sau vài phút định hình thì cũng biết là đang ở phòng khách của công ty... và em đang nằm chễnh chệ trên salon... Quần áo còn đầy đủ, tiền bạc giấy tờ không mất thứ gì. Vậy là an tâm rồi... Em lò dò ngồi dậy, vừa đi ra cửa thì gặp con thư kí...
- Anh khỏe chưa? Nãy anh vừa đi ra khỏi phòng thì xỉu luôn, em sợ muốn chết...
- Ờ, anh cám ơn, cũng đỡ rồi, hơi đau đầu chút thôi...
- Hihi, chắc lao động quá sức hả anh?
- Ờ... thôi anh đi nha, cám ơn em lần nữa...
- Dạ không có gì... Bữa nào mời em ăn cơm được rồi...
- Ok luôn...
Đi từ từ ra khỏi công ty, móc điện thoại coi mấy giờ thì thấy hơn chục cuộc gọi của Boss... Chẳng biết giờ gọi làm gì, giờ em cũng không muốn gặp mặt tí nào... Biết được khá nhiều thứ thì lòng tin và tình cảm em dành cho Boss mất đi khá nhiều...
Chả hiểu nổi, tại sao lại đem tình cảm của mình ra làm công cụ? Tại sao dễ dàng nói lời yêu đến như vậy?
Thôi thì coi như biết được sự thật vẫn hơn... Không phải vướng quá sâu, sau này khó từ bỏ được... Coi như đó cũng là chút ân huệ của người phụ nữ kia...
Cất điện thoại vào túi, rồi móc gói thuốc ra mồi một điếu, từ từ rít nhẹ làn khói thuốc, quay lưng nhìn lại phía sau...
Đó là cái công ty từng gắn bó một năm... đó là những con người đã từng cộng tác... Đó là những âm mưu, đó là những tình cảm yêu thương, sớm nở chóng tàn...
Thôi thì gác lại tất cả nhé... xem đó như là một phần kí ức của đời người... Muốn vẫy tay chào lắm... nhưng sợ mọi người xung quanh nghĩ điên nên lại thôi...
Vẫy chiếc taxi đậu gần đó, leo lên xe rồi thả lỏng cơ thể, dựa vào ghế... Nhìn ra phía cửa sổ, từng dòng xe đang chen chúc hối hả trên con đường...
Một cảm giác dịu dàng, dễ chịu len lỏi vào từng thớ thịt... Phải chăng khi con người ta vứt bỏ hết những gánh nặng, những lo toan là khi đó ta bình yên nhất...
Về đến nhà, thằng Tuấn đang ở nhà... Thấy em về bằng taxi nó hỏi:
- Sao bữa nay về sớm vậy anh Hai? Xe anh đâu?
- Để ở bãi rồi, bữa nay họp xong mệt nên về nhà luôn...
- Ờ... mà tình hình ổn chưa?
- Rồi, 20 này là kết thúc... mà mày lo cho tao cái chuyện định cư của ba má tới đâu rồi?
- Gần xong, còn chờ xét nữa thôi...
- Ờ, sắp tới tao rảnh, có gì mày đưa tao làm mấy vụ đó phụ cho.
- Ờ, em kêu anh để ba má đi chung với nhà em luôn cho rồi, không chịu, giờ làm hai bên, cực muốn chết...
- Thì bên đó ba má tao có người thân chứ đi bên nhà mày thì lạ nước lạ cái, tội mấy ổng bả...
- Tội khỉ gì, ba má em bên đó cũng có mấy người làm ăn quen, có gì người ta lo cho mình một thời gian...
- Biết là vậy, nhưng bên kia có chú tao bảo lãnh ba má tao rồi, dễ hơn... còn bên mày, người ta đâu có bảo lãnh được ba má tao... tao kêu mày đi theo tao không chịu... giờ bên mày cũng khó đó thôi...
- Ờ, mà thôi kệ, mỗi bên đi một nơi nhiều khi không bị chú ý...
- Ờ...
Nói với thằng Tuấn được vài câu thì em vô phòng đi tắm... hôm nay mệt rã người, bị tra tấn đầu óc, rồi còn bị xỉu... sức khỏe càng ngày càng yếu... Chắc phải tập thể dục khôi phục thể lực mới được... Sắp tới cũng rảnh rỗi mà...
Tắm xong thì thằng Tiến cũng về tới...
- Mới về hả ku?
- Dạ em mới về, bữa nay cái máy nó vật quá đại ca...
- Bị cái gì? Máy nào?
- Cái máy XL2, nó sai trục gì đó... cắt không được...
- Ờ, cái đó thì phải set lại trên chương trình đó, tí anh đưa tài liệu cho coi... Từ đây tới ngày anh nghỉ, anh sẽ in cho mày một số tài liệu.
- Hehe, cám ơn đại ca nghe...
- Ơn khỉ, tao hoàn thành nhiệm vụ thôi, còn mày có làm được không thì phải tùy vào mày...
- Kệ nó, có tài liệu vọc là vui rồi, còn không làm được thì nghỉ, đi chỗ khác làm...
- Đù, thằng này được...
- Hahhaa
Cả ba thằng cười khoái trí, rồi chọc nhau tùm lum, xong em kêu hai thằng kia tắm rửa xong rồi đi nhậu luôn... Bữa nay tâm trạng không vui nên muốn say tí...
Vậy là ngồi coi tin tức chờ hai thằng khỉ kia, đang coi 60s thì có tiếng gõ cửa, mở cửa ra xem là ai thì thấy Boss đứng trước nhà...
- Có chuyện gì không?
- Em muốn nói chuyện với anh?
- Ờ, vào nhà đi...
Mở cửa ra cho Boss dắt xe vào nhà, em xuống nhà bếp lấy nước rồi lên phòng khách luôn... dù đã biết sự thật, nhưng không thể bất lịch sự được, tuy rằng máu nóng đang chảy cuồn cuộn trong người...
- Em uống nước đi...
- Hôm nay anh lạ vậy?
- Uhm, có lẽ từ giờ anh sẽ khác...
- Ý anh là sao?
- Không có gì đâu, hôm nay em qua nhà anh có gì không?
- Hồi chiều em gọi anh không được nên em chạy qua coi thôi...
- Uhm, anh ổn rồi, còn gì nữa không?
- Anh sao vậy? Sao anh nói chuyện kì kì vậy?
- Không có gì kì hết, anh nghĩ là mọi chuyện đã kết thúc, chúng ta nên cư xử như những người bạn thôi...
- Tại sao? Có chuyện gì mà anh đối xử với em như vậy?
- Anh nhắc lại lần cuối, từ giờ chúng ta hãy coi nhau như bạn, đừng cố làm một điều gì vô ích... Tốn thời gian lắm...
- Em không hiểu?
- Em không hiểu hay cố tình không hiểu thì anh không cần biết... Tóm lại là anh muốn từ này em sống bình thường như trước đây đi, đừng cố gắng làm một điều vô ích...
- Em có gì sai thì anh nói đi, anh đừng như vậy?
- Em không sai gì hết, tóm lại là anh không muốn em xuất hiện trước mặt anh nữa... Vậy thôi, em về đi, anh có việc bận rồi...
Đề xuất Voz: Yêu con gái của Anh!!!