Chương 115
Hôm sau, cả hai đều lười biếng, chưa muốn lên Sài Gòn nên lại tiếp tục "ăn bám" mẹ... hehe. Thấy con cái về, ông bà vui mừng khôn tả. Hôm nay em gái được nghỉ học, cả nhà rộn rã tiếng cười đùa... Những giây phút hạnh phúc này... ước gì sẽ mãi mãi tồn tại... Ước gì cuộc đời đừng có những cuộc chia ly.
Chiều hôm đó không có gì vui, hai đứa tính xuống Vũng Tàu "quẩy" một tối. Bất ngờ có tin nhắn của cô giáo... thế là "set kèo" ngay và luôn... Thằng Tuấn cũng về Vũng Tàu nhưng không đi cùng, nó bảo có việc riêng. Vậy là đành đi lẻ một mình, chứ biết làm sao.
Hẹn gặp "gái" nhưng không được chỉnh chu cho lắm... vì không chuẩn bị trước. Cơ mà cũng "man" chứ không hề "ẻo lả" chút nào... quần jean, áo sơ mi... mũ lưỡi trai như ai... Ngậm điếu thuốc trên môi... nhìn cũng ra dáng thanh niên cứng phết...
Nhưng bị chê hôi thuốc... Quê! Nhưng cũng kệ đời vậy, giờ kêu bỏ thuốc khác nào kêu đi chết đi... Cứ mỗi lần đưa thuốc lên định mồi là lại gặp cái bản mặt khó chịu...
- Anh bỏ thuốc đi, nhìn không hay tí nào...
- Quen rồi em ơi... giờ bỏ nó thì anh chết đó...
- Anh chết em chôn giùm cho...
- Ặc, ác dữ...
Thế là lượn lờ khắp Vũng Tàu, từ dạo biển, đi ăn cá viên chiên, đi cà phê các kiểu... và kết quả là nhà ai nấy về, không có "bãi đáp" nào khác... vì cô giáo "cứng" quá... nên thôi... coi như tạo một mối quan hệ mới... chứ không phải "rau cỏ" gì cả...
Chở em nó về rồi em cũng về nhà luôn, chẳng còn hứng thú chơi bời gì sất... Nằm nhà ngủ, mai đi Sài Gòn sớm... Về nhà thì gặp mẹ đang ngồi tám chuyện với mấy cô dì chú bác...
Gặp em ai cũng hỏi chuyện vợ con... Mẹ lại "châm dầu vào lửa" như đúng rồi...
- Tao thấy con bé đó được đó, mày tính đi rồi mẹ đi hỏi cho, làm nhanh trong năm, rồi sang năm cưới trước khi tao với ba mày "qua bên kia"...
- Quên đi mẹ ơi, con với nó đâu có gì đâu, quen biết chơi vậy thôi à...
- Tao thấy nó đàng hoàng mà, dễ thương chịu khó nữa...
- Giống con kia không mẹ?
- Thôi, được rồi, tùy mày, lần nào nói tới mày cũng nhắc chuyện cũ...
- Ờ, thôi con đi ngủ đây, mấy dì ngồi chơi nghe...
Nói xong thì em bỏ vô phòng luôn, cơ bản ngồi một hồi thì cũng tới màn mai mối các kiểu thôi... lần nào cũng vậy, hết bà này tới bà khác đòi làm mai cho em...
Cơ mà em có ế đâu, làm như ế tới nơi không bằng...
Vào phòng nằm xem HBO được một lúc thì mẹ vào phòng, rồi bà kêu ngồi dậy nói chuyện với bà... Khổ rồi, lần nào mà mẹ em nghiêm túc thì chắc là lần đó em khổ sở thôi...
- Có gì không mẹ?
- Có tao mới nói chuyện với mày, mày coi đi, mày lớn rồi, làm ăn cũng ổn, sao không lo tính chuyện vợ con đi... Tao với ba mày lớn rồi, cũng mong có cháu bồng...
Lần nào nói chuyện vợ con mày cũng lảng tránh hết... sao không chịu tìm đi con, cứ để mẹ hối hoài... Mà mẹ thấy con nhỏ bữa dắt về được mà?
- Con nói mẹ rồi, cứ từ từ, vợ con mà gấp rút sao tìm người tốt được...
- Tao thấy con bé mày dắt về tốt, lần này tao nhìn không sai đâu.
- Trời, tốt đẹp gì đâu mẹ... nó cũng vì chuyện gia đình nó mới tiếp xúc với con thôi à...
- Sao? Làm gì có chuyện đó? Tao thấy nó nhìn mày ánh mắt khác lắm mà...
Sau đó thì em kể hết cho mẹ nghe luôn, bà ngồi nghe chăm chú rồi gật gù tỏ ra như hiểu chuyện lắm, làm em cũng mừng nghĩ rằng bà thông cảm cho mình... Ai dè nghe xong bà kết luận một câu xanh rờn...
- Mày ngu lắm con ơi, con người ta thương mình thật lòng mà không biết, còn chuyện dàn xếp giữa mẹ nó thì chỉ là lúc ban đầu... Suy nghĩ kĩ đi con, đừng để mất rồi mới tìm...
Rồi mẹ em đi ngủ luôn, bỏ em lại trong muôn vàn suy nghĩ trái chiều, một bên thì muốn nghe lời mẹ, tự tạo cơ hội cho mình và Boss, một bên thì lại muốn chấm dứt tất cả... bản tính ngang tàng trỗi dậy... Và thế là em quyết định đi ngủ cho nhẹ người...
Đang thiu thiu chuẩn bị đi gặp tiên nữ thì có tin nhắn điện thoại, em cứ ngỡ là cô giáo nhắn em, vì lúc nãy có nói khi nào về thì nhắn tin. Cơ mà mở điện thoại thì thấy tin nhắn của Boss...
"Anh suy nghĩ sao về lời đề nghị của em???"
Chưa biết trả lời thế nào thì Boss gọi luôn, đành bắt máy đối đầu với thực tế vậy, mồi điếu thuốc rồi trả lời...
- Có chuyện gì không? Sao gọi trễ vậy?
- Em nhắn tin mà không thấy anh trả lời nên gọi luôn...
- Ờ, đang ngủ nên chưa đọc tin nhắn...
- Em xin lỗi.
- Không có gì, mà có chuyện gì không?
- Em muốn hỏi anh về chuyện hôm bữa...
- Ờ, có cần thiết phải vậy không?
- Cần chứ, em rất cần như vậy... lâu rồi em không có một ngày sinh nhật đúng nghĩa...
Em im lặng hồi lâu, vì bỗng chốc có một chút cảm xúc dâng trào... không hẳn đó là thương hại... mà là một cảm giác muốn che chở, bù đắp cho đối phương...
- Alo, anh còn đó không?
- Ừm, vậy được rồi, khi nào muốn đi thì nhắn tin nói trước, để chuẩn bị.
- Vậy ngày mai đi luôn nha anh, chiều mai mình đi, rồi chiều mốt về...
- Ừm, vậy cũng được, mà muốn đi đâu?
- Em không biết, anh quyết định đi...
- Ừm, vậy thôi nha...
- Anh...
- Gì nữa...
- Em nhớ anh, cho em một cơ hội được không?
- Thôi nha, đi ngủ đây...
Đề xuất Voz: Độc hành – Hành trình vào cõi chết