Chương 116
Nói xong em cúp máy luôn, em không muốn phải suy nghĩ thêm nhiều về tình cảm của Boss... Nó sẽ khiến em hao tốn nơ-ron thêm thôi... Cúp máy, tính nằm ngủ tiếp, cơ mà không ngủ được, trong đầu cứ suy nghĩ không biết phải đi đâu...
Lần trước thì ở Vũng Tàu, rồi sau thì ở Phan Thiết... cơ mà chẳng lẽ lần này đi Nha Trang... mà đi Nha Trang có một ngày thì mệt quá... Suy nghĩ mãi chẳng tìm được nơi nào thích hợp...
Vậy là ngồi bật dậy, mở máy tính lên "phượt" xem tìm nơi cho thích hợp... Lần tìm mãi thì cuối cùng cũng quyết định đi Mũi Kê Gà...
Vậy là an tâm phần nào rồi, đi ngủ, mai lên Sài Gòn rồi chuẩn bị cho chuyến đi ngắm bình minh... thực hiện một lời hứa... Có thể là lời hứa cuối cùng, có thể là kỷ niệm cuối của một cuộc tình sớm nở chóng tàn...
Rồi sau chuyến đi đó, có lẽ sẽ không còn chút liên hệ nào với nhau... cả hai sẽ là hai con người xa lạ bước đi trên hai con đường khác nhau...
Sáng hôm sau, ăn sáng cà phê các kiểu xong thì thằng Tuấn chạy qua nhà, rồi hai đứa phi thẳng lên Sài Gòn luôn, chơi bời vậy là đủ rồi... Chuẩn bị cho những kế hoạch sắp tới...
Mà quan trọng nhất là chuyện đám hỏi thằng Tuấn và lo vụ visa cho ba mẹ, sau đó thì đi Buôn Ma Thuột...
Lên tới Sài Gòn thì thằng Tuấn vô phòng ngủ, còn em thì xách xe đi canh chỉnh, mua một ít đồ chuẩn bị để trưa nay đi chơi... Chạy tới chạy lui cũng tới trưa... Mọi thứ gần như ổn hết...
Tới khoảng 12 giờ thì Boss gọi, hỏi khi nào đi...
- Anh hả? Anh tính mấy giờ đi?
- Khoảng 1-2 giờ gì đi...
- Anh tính đi đâu?
- Đi rồi biết, khi nào làm xong thì gọi chạy qua luôn nha...
- Dạ...
Boss cúp máy, em vào nhà đem theo bộ quần áo, kiểm tra mọi thứ ổn hết thì chạy sang công ty, chờ Boss ra rồi "bắn" đi luôn... "Bắn tin" cho thằng Tuấn biết là đêm nay đi không về, chứ không thôi nó lo...
Gọi điện cho Boss, xác nhận lần cuối, rồi từ từ chạy theo con đường quen thuộc...
Đến công ty, ngại không muốn vào nên em tấp vô quán cà phê ven đường ngồi ở đó chờ... Ngồi chừng 15 phút thì Boss gọi...
- Em ra rồi, anh qua đi...
- Ừm.
Cúp máy, tính tiền rồi từ từ chạy xe đến công ty... Mấy anh em thấy thì mừng lắm, hỏi chuyện lung tung hết... Em lại được dịp "thả dê" với mấy em gái... Lần này thì mấy em chắc biết nên không còn sợ Boss nữa... hahaha
"Nắn đùi em này, bóp vếu em kia..." (hư cấu đấy) chán chê thì Boss mới xuất hiện... Cũng chất như dân phượt "hăn hoi", quần rằn ri, áo thun, giày cao cổ... quấn khăn đầu... chất lừ...
Lần này thì ba lô của em nó không còn như lần đi trước, gọn gàng và nhẹ... Vất lên đầu xe, cột kỹ lại... Rồi từ từ cho xe chạy về phía hầm Thủ Thiêm, theo lộ trình đi thì em sẽ đi về Bà Rịa, xong thì chạy ven biển cho tới La Gi - Mũi Kê Gà...
Đi trưa nắng lắm, nhưng mà do gấp quá nên đành chịu, đi trễ ra đó không ra được mũi... vì phải đi ca nô ra đó... cũng may là ông lái ca nô có quen biết nên không sao...
Chuẩn bị vô hầm thì thấy Boss đưa cái cây tự sướиɠ của mấy đứa teen hay chụp hình đó... đưa trước mặt em luôn, nhìn khó chịu bỏ mẹ... kêu bỏ xuống cách nào cũng không được...
- Trời, bỏ xuống để thấy đường chạy xe chứ...
- Đâu có đụng tới anh đâu, em muốn ghi lại cảnh đi chơi này...
- Nói không nghe, tí hồi té xe đừng trách...
Nói đến vậy, nhưng vẫn cứ lì, hết đưa trước mặt rồi, đưa lên đầu... riết rồi quen luôn, nhiều khi hứng chí em cũng đưa tay lên làm dáng cmnl... hại não vl...
Trên suốt đường đi, Boss nói liên tục, chụp hình quay phim, hò hét các kiểu như điên cmnr... Cơ mà thấy em nó vui cũng không nỡ chửi... Em vẫn cứ tiếp tục nhiệm vụ lái xe của mình...
Đang tập trung về "côn vυ"t ga" trên cung đường ven biển thì Boss nhét tai nghe vào tai em... Bài nhạc gì đó không nghe rõ lắm, vì tiếng gió át cmn tiếng hát rồi...
Lát sau tập trung hơn thì biết bài đó là bài "Đưa nhau đi trốn", nghe cũng thích phết...
Thích nhất cái đoạn:
Em ơi anh chẳng muốn sống đời vẻ vang
Đời lên voi xuống chó, danh vọng hoặc bẽ bàng
Chỉ muốn êm ả với nhau qua ngày tháng
Hè xối gàu nước mát, lửa hồng khi đông sang
Nhưng ta càng lớn càng không có sức phòng thủ
Đời cuốn xô ta cả khi ta trốn trong phòng ngủ
Âu lo theo về dù ta đã khoá ba lần cửa
Trốn đi trốn đi không đời gϊếŧ ta lần nữa
Em ơi đi trốn với nhau
Kệ vòng xe đó đưa mình đi tới đâu
Kệ cho nắng cháy, cho bụi phủ vai gầy
Kệ cơm kệ áo, kệ no đủ mai này
Sau lưng là bụi, trước mặt đường chân trời
Mình kệ những luật lệ mà mình thường vâng lời
Đời nói mình vô trách nhiệm, có vẻ không oan
Ừ thì một lần mình là trẻ không ngoan
Anh chưa từng lên kế hoạch cho cuộc đời anh
Sẽ là Mây đen kéo đến hay trời ngời xanh
Nhưng nếu em muốn thấy chân trời mới toanh
Thì em ơi đi trốn với anh
Nhiều hơn bầu không khí
Bớt đi những mệt nhoài
Cuộc đời đâu được mấy
Bình yên những sớm mai
Em ơi đi trốn với anh
Mình đi đến nơi có biển bạc núi xanh
Chạy con xe anh chở em tròng trành
Mình phóng tầm mắt ngắm chân trời mới toanh
Sẽ là những bình minh không có tiếng chuông báo thức
Và tất cả điều làm anh thấy háo hức
Rồi sau đó thì bài này được "repeat" cho tới hết chặng đường còn lại luôn... Tới nơi, đem xe đi gửi, sau đó xuống bến gọi ông chạy ca nô tới đưa hai đứa ra Mũi...
Vất hết đồ đạc chuẩn bị lên ca nô... cũng nhiều phết, cũng may là đã đi rồi nên cũng có chút kinh nghiệm, chứ mới đi lần đầu chắc chết...
Ca nô cập bến, việc đầu tiên là kiếm ông coi Hải Đăng để xin ngủ lại 1 đêm... kinh phí 50k cho 1 em... Rồi sau đó thì thoải mái các kiểu ăn chơi, hôm nay đầu tuần nên hình như chả có ai ra mũi cả... chỉ có những đứa "điên" như hai đứa em mới đi vào thời gian này.
Đề xuất Voz: Yêu con gái của Anh!!!