Chương 121

Sau tất cả những gì xảy ra... sau tất cả những lời nói tổn thương đến người con gái ấy... Em phải cứng rắn hơn nữa... em phải dứt khoát hơn. Phải kết thúc mọi thứ. Phải trả lại sự bình yên cho người con gái ấy.

Mấy ngày hôm sau, Boss có tìm gặp, nhưng em dứt khoát, không muốn gặp thêm lần nào nữa... Tất cả phải kết thúc thôi... Mọi người xung quanh có khuyên nhủ... tâm sự, nhưng em đã quyết thì khó thay đổi. Tất cả cũng vì tốt cho mọi người, không thể để tình cảm chen ngang vào được...

Nhìn dáng vẻ buồn rũ, khuôn mặt hốc hác của boss nhiều lúc em đã muốn bất chấp tất cả để chạy đến, để che chở cho người con gái đó... Nhưng em không thể, vì sao ư?

Vì em không muốn gieo rắc thêm hy vọng cho người con gái ấy, người con gái xứng đáng nhận được hạnh phúc... chứ không phải là niềm đau.

Dù cố gắng tránh né, dù cố gắng gạt bỏ hình ảnh đó ra khỏi đầu, ra khỏi những suy nghĩ, nhưng dường như nó vẫn cứ lởn vởn trong đầu...

- Anh cố chấp quá rồi anh hai ơi!

- Ừ, tao chấp nhận mà, rồi tất cả sẽ hiểu những điều tao làm thôi...

- Em biết, anh làm vậy không sai, nhưng có quá ác không anh?

- Ác, rất độc ác, rất nhẫn tâm... nhưng nó hiệu quả nhất vào thời điểm này.

- Em tin anh, nhưng em nghĩ anh nên cho TA một lời giải thích rõ ràng.

- Tao nói rồi, nhưng tính nó giống tính tao thôi, cố chấp. Đành chịu vậy, để cho nó vấp ngã rồi sẽ trưởng thành thôi.

- Ừ, tùy anh...

- Mày lo đám hỏi sao rồi?

- Ổn rồi, mai đi mua ít nữ trang rồi chờ ngày thôi.

- Ừ, cố gắng đừng như tao.

- Em biết rồi.

Lẳng lặng đi về phòng, đèn điện thoại nhấp nháy sáng liên tục, không khó để đoán ra, mấy hôm nay hàng trăm cuộc điện thoại, tin nhắn... chỉ từ một số...

Vẫn vậy, luôn là sự im lặng, không hồi đáp... nhưng phía bên kia vẫn không từ bỏ... Sẽ sớm thôi... tất cả sẽ sớm kết thúc...

Sau khi chuẩn bị tất cả mọi thứ, em về nhà để thưa chuyện đi BMT với ba mẹ... ông bà không ngăn cản... cũng không trách móc gì... chỉ dặn cẩn thận...

Chỉ kêu là còn chuyện gì thì giải quyết một lần cho xong, đừng để kéo dài... cuộc đời chẳng có bao lâu mà hững hờ... Ba mẹ cũng đã chuẩn bị xong cho việc đi định cư...

Chỉ chờ thủ tục hoàn tất và ngày bay là xong... Bên phía mấy cậu cũng lo ổn hết, những người muốn tiếp tục làm ăn thì sẽ tiếp tục đảm nhiệm những khu vực không ai quản lý nữa.

Những người muốn rút lui thì cũng gấp rút chuẩn bị việc định cư... Có lẽ lần này gia đình sẽ xa nhau một thời gian... không biết tương lai sẽ như thế nào?

Biết đến bao giờ sẽ gặp lại nhau... Thôi thì một lời chúc bình an xin gửi đến gia đình... mong mọi người luôn khỏe mạnh và bình yên.

Cuối tuần ở nhà sắp xếp công việc xong thì qua tuần lên SG, chuẩn bị cho một chuyến đi dài... Và chiều thứ hai là sinh nhật boss... Hàng chục tin nhắn gửi đến, mong em đến dự tiệc...

Em vẫn chưa trả lời... không biết phải từ chối thế nào... đành im lặng thôi...

- Anh không đi SN TA hả?

- Ừ, mày với thằng Tiến đi đi, tao không đi đâu, tối nay tao sẽ đi BMT. Mày nhớ đừng nói với bất kì ai? Khi nào tiện thì sẽ nói... Mày vẫn muốn phát triển ở BMT chứ?

- Tất nhiên, đó là đường lùi mà.

- Ừ, vậy tranh thủ thời gian đi, tao không còn nhiều thời gian đâu.

- Ok, xong đám hỏi thì em lên với anh.

- Ừ. Mày kêu thằng Tiến giùm tao cái.

- Ok. Lên đó có gì gọi em.

- Ờ...

Thằng Tuấn đi ra ngoài gọi thằng Tiến vô phòng em... em thì đang sắp xếp quần áo vô cái ba lô, rồi chuẩn bị giấy tờ các thứ liên quan.

- Anh kêu em có gì không đại ca?

- Ừ, mày ngồi đi, anh có chuyện muốn nói...

- Dạ...

Em bỏ ngang việc sắp xếp, rồi lấy một tập tài liệu về máy móc mà lúc đi training bên Sing được thằng chuyên gia cho riêng, đây là toàn bộ tài liệu nó mất khá nhiều thời gian mới ghi chép lại được,

toàn là kinh nghiệm xử lý tình huống của nó khi gặp sự cố... Đây mới là thứ quan trọng để tồn tại ở công ty đó...

- Mày giữ cái này cho anh, đây là con bài tẩy của anh với công ty... giờ anh muốn mày thay anh tiếp tục làm việc ở đó...

- Nhưng sao anh đưa em?

- Thì mày còn cơ hội làm việc ở đó, tao đưa cho mày để mày làm, còn khi nào tao có việc cần thì tao sẽ nói.

- Dạ... nhưng lỡ em bị đuổi thì sao?

- Tao cũng tính chuyện đó rồi, lỡ may bị đuổi thì cứ gọi tao hoặc thằng Tuấn, tụi tao sẽ giúp mày... cứ yên tâm.

- Dạ em cảm ơn anh, mà anh sắp đi đâu hả?

- Ừ, tao có chút chuyện đi vài tháng, mày ở nhà coi nhà giùm anh, sắp tới thằng Tuấn cũng đi với anh, giờ anh đi trước. Mày đừng ngại, cứ coi như nhà mày...

- Dạ, nhưng...

- Khỏi nhưng gì hết, nhà tao hư cái gì, tao về tao đền cái đó... hahaha

- Trời, bó tay... Thôi anh nói vậy rồi thì em đồng ý, nhưng nhớ về sớm nha đại ca.

- Ok, anh em mình sẽ sớm gặp lại thôi. Thôi mày đi SN đi, anh chuẩn bị ra xe.

- Dạ...

Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Trần Đạo Đồ
Quay lại truyện Khi Tôi 25
BÌNH LUẬN