Chương 120
- Thôi nhanh đi em, người ta chờ kìa...
Má nó, em thề nếu mà thím nào FA đi mua Ba Con Sói gặp con này thì chắc bỏ chạy ngay và luôn, em nó rất bá đạo, người ta đi mua những đồ tế nhị thì đưa nhanh rồi lấy tiền, ở đó mà giảng nữa...
Kiểu như GDGT vậy đó, nào là BCS là biện pháp tốt nhất, sử dụng thuốc không an toàn, nguy hiểm về sau... Hôm đó em cũng hơi ê mặt vì phía sau cũng có mấy người đang chờ...
Trả tiền xong thì phi nhanh ra khỏi chỗ đó, không thì éo biết giấu mặt vào đâu... Về nhà đưa "Boss" hộp xôi, rồi em cũng ăn luôn... Đói vãi lúa ra.
Ăn uống các kiểu thì em ra đóng cửa phòng lại, rồi kêu "Boss" ngồi dậy nói chuyện luôn...
- Anh muốn nói với em cái này... lời hứa với em anh đã thực hiện xong... từ ngày mai, chúng ta hãy sống cuộc sống của mỗi người. Đừng tốn thời gian cho nhau nữa.
- Nhưng tại sao anh và em không thể?
- Anh đã nói rồi, hai ta hoàn toàn khác biệt nhau, chúng ta không thể hòa hợp cuộc sống với nhau đâu em à.
- Tại sao không? Trước đây đã từng được cơ mà...
- Vì đó là giả dối, vì anh cố gắng bước vào cuộc sống đó. Nhưng anh không thể tiếp tục.
- Vậy thì em sẽ giống anh, anh hãy chờ.
- Đừng như vậy, đừng tốn công làm một thứ mà biết trước kết quả không tốt.
- Tại sao nó không tốt mà anh vẫn một mực không thay đổi?
- Vì anh sinh ra đã thuộc về nó, còn em sinh ra em đã thuộc về một thế giới tốt đẹp... nên những thứ hạnh phúc, tốt em đáng có được.
- Em sẽ từ bỏ tất cả, em muốn sống cho tình yêu của mình.
- Tùy em, nhưng anh nói rồi, chúng ta đừng làm phiền cuộc sống của nhau... hãy cho nhau lối đi riêng (mượn lời của H.T.L. nhé).
- Được, em chấp nhận, nhưng em sẽ không từ bỏ anh. Em sẽ vẫn yêu anh... anh cho em 1 cơ hội được chứ?
- Nếu như anh có thể.
- Có thể gì?
- Có thể yêu thêm lần nữa.
"Boss" khóc, lần này "Boss" khóc vì bất lực, những níu kéo, những niềm vui trong "Boss" bị dập tắt... Bởi lần này là lần cuối, rồi mai đây, em sẽ sống với bản chất của mình...
Sẽ không còn là 1 thằng nhân viên văn phòng bình thường nữa, em sẽ trở về với cuộc sống của những kẻ tận cùng xã hội... Sẽ là những tối thâu đêm lo cho quán, sẽ là những lời đe dọa con nợ...
Sẽ là những lời xu nịnh những kẻ có quyền lực để đạt được mục đích... thậm chí đó có thể là những cuộc thanh trừng lẫn nhau... Đó sẽ là máu, là những vết thương thể xác để lại trên cơ thể.
- Em uống thuốc này đi, chứ không khéo thì mọi chuyện phức tạp đó...
- Thuốc gì?
- Tránh thai.
- Tại sao?
- Anh không muốn em khổ sở lúc này, nghe lời anh, rồi em sẽ hiểu tại sao anh làm vậy.
- Em thật không hiểu nổi con người anh, em sợ anh thật sự... Không biết em đã làm gì sai mà anh đối xử với em như vậy...
- Sau này em sẽ hiểu, anh chỉ muốn tốt cho em.
"Boss" không nói nữa, mà cầm thuốc rồi uống luôn, vẻ mặt "Boss" lúc này giận dữ thật sự... uống thuốc xong thì "Boss" lên giường rồi ngủ, em thì ra phòng khách ngủ luôn, vì cũng không muốn nói thêm gì với "Boss"...
Để cho "Boss" bình tâm suy nghĩ sẽ tốt hơn...
Sài Gòn! Đêm cuối anh xin lỗi em vì không làm em hạnh phúc trong thời gian bên nhau toàn làm em buồn nhưng em không nói, âm thầm 1 mình chịu thương đau anh cám ơn em trong thời gian qua ở bên cạnh anh trong từng ngày nhưng xin lỗi em, em hãy chấp nhận, khi anh đành nói lời chia tay nước mắt em rơi, anh không muốn nhìn, vì anh cảm thấy rất day dứt trong thời gian qua anh không yêu em, tình cảm anh trao không hề thực dòng tin nhắn, tiếng chuông điện thoại anh đều lạnh lùng không cảm giác em đừng buồn nữa, hãy quên anh đi, anh chính là người đã phụ bạc em không có làm gì sai cả, tất cả do anh, đó chính là anh anh đã phá vỡ hạnh phúc trong tia hy vọng nhỏ nhoi và mong manh vậy thì em hãy cố quên anh đi và tìm cho mình 1 người mới thay vì hàng ngày khóc trong tuyệt vọng và nước mắt vẫn không ngừng rơi cứ trách móc anh, trách móc anh đi nhưng xin em hãy đừng buồn nữa hãy để nổi buồn ko còn trong lòng, và hòa tan theo từng cơn mưa và rồi 1 ngày nào đó em cũng tìm dc 1 người tốt hơn anh nhưng muốn làm dc điều đó trước tiên em hãy quên anh đi thật nhanh!
Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Tử Của Ta Tất Cả Đều Là Đại Đế Chi Tư