Chương 70

Hôm sau về đến Sài Gòn, tôi vẫn đi làm bình thường. Boss thì chắc vật vã mấy ngày liền nên muốn xả hơi... Âu cũng là do chơi bời hoang đàng. Sang vừa xuống xe đã bắt taxi về nhà, tắm rửa các thứ xong rồi lên công ty liền. Nghỉ mấy ngày liên tục, đảm bảo có cả tá công việc đang chờ. Tranh thủ sớm từng nào hay từng ấy... Chứ để ỳ ở đó, vài bữa lại nháo nhào lên thì khổ thân tôi.

Vừa đến công ty thì anh em chào mừng cứ như vừa đánh trận ở đâu về ấy...

- Đù, không ai sướng như chú, nghỉ lễ gần cả tuần...

- Nhất anh rồi, nghỉ lễ với công ty, xong lại đi đánh lẻ...

- Nó sắp lên Giám đốc thì anh em mình cứ gọi là phè phỡn nhỉ...

Ôi đệt, lắm chuyện vãi... Chắc tại con Linh đây mà, chỉ có nó biết chuyện, mà giờ đồn ầm lên thế này thì bỏ mẹ rồi...

- Các anh đùa đi, tới tai Giám đốc thì bỏ mẹ đấy, đừng có linh tinh, éo hay đâu nhá... Em lượn trước đây...

- Chú cứ làm như bọn anh gà lắm ấy...

- Gà không thì em không biết, để tay to biết thì ốm đấy...

- Hahaha

Nói rồi thì tôi cũng lên phòng làm việc, đứng chém gió với mấy lão chỉ tổ tốn nơ-ron thôi...

Đi được vài bước thì thấy Lão Kiên cũng vừa tới công ty... Mặt Lão thấy tôi thì hằm hằm phải biết... Nhưng tôi thì "cơ" trên rồi nên chẳng ngại.

Cũng chào nhau cho phải phép lịch sự...

- Làm sớm vậy anh...

- Ờ, ai mà sướng như chú đâu, nghỉ lễ những tuần...

- Vâng, cái gì nó cũng có giá của nó cả anh ạ...

Đáp lời tỉnh ruồi, chẳng biết mặt lão thế nào, còn tôi thì tươi phết... Gato với anh à... Anh cho mày chết... Hahaha

Lên phòng làm việc thì đúng là một núi việc luôn, nào là ký "hoàn kho", đặt mua vật liệu, giải quyết phát sinh sản phẩm...

Mẹ nó, nghỉ có mấy bữa mà việc như cả tuần dồn lại không bằng... Cẩn thận xem xét các thứ, gọi điện giải đáp thắc mắc cho mấy cửa hàng...

Nguyên buổi sáng phờ cả người... Đến trưa mới xong được một nửa, chiều nay cày phát nữa cho xong rồi còn ngồi type chap cho các thím chứ...

Tính xuống phòng rủ anh em đi ăn chung cho vui thì thấy Boss đã ở quầy tiếp tân...

Đi qua luôn, vì tôi thì nghỉ, có tìm hiểu nhau thì cũng cần giữ khoảng cách để làm việc... Chứ cứ quấn quýt với nhau thì làm việc thế éo nào được...

Nhưng đời không như mơ... Thấy tôi đi ngang qua, chỉ gật đầu chào mà không nói gì nên Boss "hành" ngay:

- Anh đi đâu vậy, không thấy em à?

- Đi ăn cơm với mấy anh em...

- Không đi đâu cả, đi ăn với em...

- Hả, đùa à, trước giờ đi với mọi người quen rồi...

- Không, từ giờ trưa đi ăn với em...

Lúc này thì không chỉ có tôi, mà cả lão kia, rồi hai đứa tiếp tân đều sửng sốt... Thôi toi rồi, như thế chẳng khác nào Boss đang khẳng định chủ quyền...

- Điên à, đừng vớ vẩn... - Tôi gắt lên rồi tỉnh bơ bỏ ra ngoài...

Nhưng dù gì Boss cũng là phái yếu, mà thứ vũ khí nguy hiểm nhất của phái yếu là nước mắt... Vâng... chính là nó, chính nó đã phá vỡ lớp băng trong lòng tôi, chính nó đã làm tôi mềm lòng...

Giữa chốn đông người nên Boss không khóc, mà chỉ chốc lát, nhăn cái mặt, nhìn mềm yếu vãi, thế là tôi gục ngã ngay...

Quay sang chào các chiến hữu, và theo Boss đi ăn trưa...

- Thôi chào các đồng chí, tôi đi đây...

- Đồng chí bảo trọng...

Em tiếp tân mà hằng ngày tôi vẫn trêu thì nhìn tôi ánh mắt đểu vãi:

- Anh yêu, sao anh lại bỏ em...

- Em à, ta có duyên mà không phận...

Con nhỏ đang tính nói gì nữa, mà nhìn thấy ánh mắt sếp nên đành câm lặng... Và thế là tôi lại im lặng, bước ra trước công ty, chờ Boss làm gì đấy...

Buồn miệng thì lấy thuốc châm thôi... Vừa làm được vài hơi thì có tiếng tằng hắng...

- Suốt ngày hút, bổ béo gì đâu?

- Hỏi thừa... Ăn đâu đây? Đói rồi đó...

- Qua kia nhá, quán hôm bữa...

- Ờ, mắc kinh... - Tôi lẩm bẩm trong mồm, vậy mà cũng nghe được, éo biết ăn phải bã gì mà thính vậy...

- Lèm bèm gì đó?

- Chả có gì, đi nhanh, đói rồi...

- Anh không ăn nói tử tế được à?

- Đây là công ty đấy, không phải công viên đâu mà trao nhau lời âu yếm...

- Em thích, anh sửa cách nói chuyện với em đi...

- Ờ...

Qua quán, chả biết ăn gì nên vào luôn bàn, kêu Boss kêu món hộ... Tu nước trà ọc ọc cho giải cái cơn khát cháy cổ...

- Ăn uống kinh quá...

- Thì sao? Tốt nhất hãy nhớ những lời hôm qua anh nói, không thì chả vui đâu...

- Dạ...

Lúc này mặt Boss buồn buồn, kiểu như bất lực vậy... Tôi cũng không nói gì, phải cứng ngay từ đầu, chứ không thì mọi chuyện sẽ không vui...

Im lặng được chừng 5 phút thì cơm nước cũng ra tới... Nhìn là thấy nản rồi, có hai đứa ăn mà kêu những ba, bốn món, chả bù hằng ngày đi ăn cơm bình dân, cứ một món mà "quất" tới...

Chẳng lẽ Boss muốn biến mình thành con heo để khỏi chạy đi đâu được...

- Xem nào, cải xào thịt bò, sườn chua ngọt, canh chua cá lóc... Em tính biến anh thành con heo à?

- Ăn đi, nói hoài, ăn cho khỏe, nhìn anh mấy hôm nay như nghiện vậy...

- Ờ, ăn thôi... Xin mời Sếp ăn ạ...

Tôi cố tình kéo dài từ "Sếp" cho nó thi vị... Thì Boss liếc tôi:

- Anh đừng ăn nói như thế được không? Em không thích...

- Ờ không thích thì thôi, ăn đi vợ yêu... Hahahaha

Boss đỏ mặt ngay sau câu nói của tôi liền... Nhìn yêu phết... Sẵn Boss đang ngại, tôi chêm thêm câu nữa:

- Vợ uống tí nước đi này, ăn phải ớt hay sao mà đỏ mặt thế... Hahahaha

- Anh... Anh...

- Anh sao, đẹp trai quá à... Hhahhaha

Cướp lời Boss ngay, không cho nói tiếng nào... Nhưng sau đó thì tôi cảm nhận ngay được cái không khí lạnh lẽo phía sau lưng...

Như một phản xạ không điều kiện, tôi quay lại thì thấy Lão Kiên và mấy đứa lính của Lão đi vào... Toàn một lũ a dua, nịnh nọt các kiểu...

Tôi là tôi éo ưa cái tụi này, nhưng lịch sự cũng phải chào tiếng:

- Hè hè, hôm nay Sếp khao anh em SEO à, nhìn đông vậy?

- Không, anh em đi ăn cơm thôi mà... - Thằng nào đấy nhìn lạ hoắc nói.

- Ờ, mọi người ăn cơm vui vẻ, em ăn trước đây...

- Anh với Sếp TA đi ăn chung hả, hai người có gì không? Có gì phải báo trước nhé...

- Ờ...

Mặt tôi lúc đó thì tỉnh lắm, vì tôi biết chắc Lão Kiên đang điên lên vì thằng đệ tử ngu này... Thằng nịnh bợ kia thì tưởng là khen đúng người nên cũng tươi tỉnh hẳn...

Mặt Boss lúc đó thì đỏ hơn lúc nãy nữa... Hahahaha, thật sự lúc đó tôi muốn cười lắm, nhưng phải kiềm nén chứ không thì ăn gạch sao...

Đề xuất Voz: Trùng Tang Thất Xác
Quay lại truyện Khi Tôi 25
BÌNH LUẬN