Chương 72
Rồi hai đứa xách "ass" lên đường, tôi thì muốn về công ty làm, còn Boss thì lại muốn đi chơi... Cãi lời Boss không được nên tôi đành chạy cái xe màu hồng sến lúa, chở Boss đi uống trà sữa...
Mẹ ơi, hai đứa già đầu, chạy xe "xì tin" đi uống trà sữa... Thật không dám nhìn mặt ai...
- Anh nghĩ gì vậy?
- Không có gì...
Sau khi uống trà sữa đã đời, Boss bắt tôi chở qua hầm Thủ Thiêm đứng hóng gió... Trên đường đi thấy tôi im lặng nên Boss hỏi:
- Anh đừng nghĩ lung tung nữa... Mẹ đồng ý cho hai đứa mình quen nhau mà...
- Ờ... Anh có nghĩ gì đâu...
Đến nơi, gửi xe xong tôi với Boss đi dạo mát, hôm nay trời nổi gió, làm cho tóc Boss bay bay... Nhìn cũng đáng yêu phết...
Nét mặt tinh nghịch được những tia nắng cuối cùng soi rọi... Càng tôn lên vẻ đáng yêu của người con gái đang đứng cạnh tôi lúc này...
Phải chăng... Tôi đã thêm một chút yêu em??? Phải chăng, tôi đã bị chinh phục bởi tình yêu của em???
Tối đó tôi đến nhà Boss ăn cơm. Mọi thứ diễn ra bình thường, ăn uống hỏi han như mọi khi. "Trùm cuối" hỏi chuyện, tôi trả lời, Boss ngồi hóng. Sau bữa cơm, tôi mới biết thêm một điều: người phụ nữ mà lần đầu tôi chở Boss về lại là "vú nuôi" của Boss. Thảo nào cô ấy quan tâm đến Boss nhiều như vậy.
Mọi người trong nhà đối xử với cô ấy như người thân. Cô ấy là người miền Tây, không chồng con, đã làm cho gia đình Boss từ khi Boss còn nhỏ. Có thể nói Boss xem cô như mẹ mình, vì "trùm cuối" trước đây làm việc ở nước ngoài, ít có thời gian chăm sóc Boss. Vì vậy, Boss thương "vú" lắm. Ăn cơm xong, tôi lại chở Boss đi dạo. Sài Gòn thì làm gì có chỗ nào mà dạo, toàn những tụ điểm ăn chơi các kiểu. Chẳng có nơi nào thoáng đãng, trong lành dành cho những cặp đôi trong sáng cả. Hahaha.
Thôi thì chiều lòng "người đẹp mít ướt" vậy, tôi chở Boss thẳng về nhà luôn. Tắm rửa xong rồi mới chơi bời được chứ, cả ngày lăn lộn ngoài đường. Về đến nhà, tôi để Boss ngồi chơi ở phòng khách, còn tôi đi tắm. Làn nước mát từ từ xối sạch bụi bặm, cơ thể như được thư giãn sau một ngày mệt mỏi. Nhìn dòng nước cuốn trôi tất cả, tôi ước gì mọi chuyện cũng có thể trôi theo dòng nước. Ước gì những hình xăm trên người có thể dễ dàng tẩy xóa. Ước gì tôi đã không chọn con đường này...
Thì có lẽ, tôi đã được bình yên...
Thì có lẽ, tôi đã được hạnh phúc như những người bình thường...
Thì có lẽ, tôi đã không mang đến niềm đau cho những người tôi thương yêu...
Nhưng tất cả chỉ là "giá như", vì số phận đã gắn chặt tôi với những con người, những hoàn cảnh như tôi...
Số phận đã bắt tôi phải chấp nhận những điều nghiệt ngã của cuộc sống, bắt tôi phải gạt bỏ tình cảm, bắt tôi phải sống ác với chính đồng loại của mình...
Những kẻ muốn sa đọa, tôi sẽ tiếp tay...
Những đứa trẻ hư hỏng muốn chứng tỏ mình là người lớn, tôi sẽ vẽ đường...
Phải, tôi là như vậy, bản chất con người tôi là thế...
Đề xuất Voz: Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết