Chương 73
Đang miên man suy nghĩ thì tôi nghe tiếng đàn guitar. Thôi xong rồi, Boss lại mò vào phòng tôi...
Haiz... Tôi thở dài rồi tự nhủ, "Lại sắp phải giải thích một đống thứ đây..." và tiếp tục cái sự nghiệp... qwerty:hahahaa
Tắm xong, tôi bước ra ngoài chỉ với chiếc quần sịp trên người. Quen rồi, nên chẳng sửa được, mặc dù có người lạ trong phòng. Trước khi bước ra, tôi lịch sự thông báo:
- Em ơi, ra phòng tí đi, anh ra mặc quần áo.
- Trời, sao anh không mặc trong đó?
- Để ở ngoài rồi, ra ngoài đi.
Boss ra ngoài, tôi vừa mặc xong cái quần thì Boss gọi:
- Xong chưa anh?
- Vừa xong cái quần, chờ tí đi.
Vừa dứt lời thì Boss mở cửa vào luôn. Không phải xoắn, vì tôi đã mặc đầy đủ.
Tôi đang đứng trước gương chỉnh lại áo sơ mi thì Boss tiến lại gần, cầm cái khăn trùm lên đầu tôi.
- Sao không lau khô đầu đi, để vậy bệnh chết.
- Ờ, tí lau.
- Nhà có máy sấy không anh, sấy cho mau khô.
- Có, ngoài phòng khách đó, con Linh nó hay để ngoài ấy.
Tôi vừa nói xong thì Boss nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. Rồi từ từ, cái bản mặt ngơ ngác lại hiện ra.
Đúng là "Boss mặt ngu". Mà tôi cũng kệ, chẳng thèm giải thích, cứ im im thôi.
Dường như không chịu nổi sự tò mò, Boss lên tiếng:
- Linh hay qua đây lắm hả anh?
- Ừm, gần như cuối tuần nào cũng qua.
- Hả?
Mặt Boss lúc này thì ngơ khỏi nói rồi, như không tin vào tai mình, Boss hỏi lại lần nữa:
- Tuần nào cũng qua đây?
- Ừm, khi nào thằng Tuấn lên thì nó sang đây thôi.
Lúc này mặt Boss mới giãn ra một chút, có vẻ như đã hiểu vấn đề nên tươi hơn hẳn.
Tôi thì nén cười, không dám cười sợ Boss nổi điên lên thì bỏ mẹ. Boss ra ngoài lấy máy sấy, tôi ngồi xuống giường, bật laptop để check mail.
Boss bước vào phòng, tay cầm máy sấy, bắt tôi ngồi dậy để sấy tóc cho mau khô.
Đúng là bọn con gái, lắm chuyện thật. Cứ lầy nhầy thì ngắt nhéo đủ đường. Đành phải bò dậy, ngồi như pho tượng, mặt thì nhìn vào laptop, để mặc cho Boss sấy tóc, vò tóc, bứt tóc các kiểu.
Vừa sấy tóc Boss vừa hỏi han linh tinh. Tôi thì cứ tập trung vào mấy cái mail báo giá này nọ.
- Cái áo sơ mi treo kia là của ai vậy anh?
Nhìn theo hướng Boss chỉ, tôi thấy cái áo mà bữa con Linh mặc nên tôi đáp luôn:
- Áo của anh, lâu rồi, bữa hổm con Linh sang nên nó lấy mặc.
- Sao vậy?
- Thì bữa đêm trước khi đi Vũng Tàu nó sang đây ngủ, nó thấy trong tủ có thì nó lấy thôi.
Boss im im, không hỏi nữa, tập trung sấy tóc. Nhưng không biết có ghét tôi không mà cứ để cái máy sấy đúng một chỗ.
"Ịt mẹ, nóng thì thôi rồi, tí nữa là vứt cái laptop."
- Ây da, nóng quá!
- Ui, em xin lỗi.
- Em giết anh đi!
- Thôi em xin lỗi mà...
- Thôi, tóc khô rồi, không sấy nữa.
- Dạ...
Rồi lủi thủi đi cất máy. Thấy Boss buồn buồn nên tôi hỏi:
- Sao vậy, nhìn em không vui?
- Không có gì đâu anh.
- Giờ nói không?
Boss im lặng hồi lâu rồi cũng nói:
- Tại em thấy mối quan hệ giữa anh và Linh nó mập mờ, nên em sợ.
- Sợ khỉ gì? Anh với nó chẳng có gì.
- Em không biết nữa.
- Không tin thì thôi, mệt quá.
Nói rồi tôi nằm xuống giường luôn. Mẹ kiếp, lũ con gái nói là thương yêu, quan tâm đủ kiểu mà éo chịu tin.
Đến là nản. Boss thấy tôi vậy, nên lại gần rồi nói:
- Em tin anh rồi, nhưng em sợ lắm.
- Mệt, không nói nữa.
- Dạ...
Boss thì ngồi đó, tôi thì nằm ở giường. Nhìn mặt Boss lúc này buồn buồn, thấy cũng tội nên tôi kéo Boss nằm xuống chung.
- Nằm xuống đây nghĩ mệt tí rồi anh chở đi chơi. Cái mặt nhìn chán quá đi.
- Kệ em.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngã Dục Phong Thiên