Chương 75
Chương này xin phép được tóm tắt thời gian nhanh nhé, vì cơ bản là cũng chẳng có gì đặc sắc cả... Chỉ có một vài sự kiện nho nhỏ thôi. Nên em xin phép được lướt nhanh thời gian... Cái nào thật sự đáng chú ý thì em sẽ kể chi tiết... Nên các bác đừng để ý quá đến thời gian nhé.
Sau cái đêm hôm đó thì em lại có thêm một nhiệm vụ vô cùng quan trọng... Sáng phải chở Boss đi làm, chiều đưa về nhà, tối nếu rảnh thì phải đưa Boss đi dạo... Nói chung thì đó cũng chỉ là những việc bình thường của các cặp đôi mới yêu nhau... Nên đành phải chiều lòng người đẹp vậy...
Tình cảm thì không biết có tiến triển thêm hay không, chứ nói về "độ sai vặt" thì em chịu hơi bị nhiều...
Ví dụ: Sáng mới 5 giờ, đang còn ngủ ngon thì có điện thoại... "Anh ơi, hôm nay qua sớm nhé, tí đi ăn sáng... "
- Anh ơi, tối nay chở em đi mua đồ nhé... mà chở bọn con gái đi mua đồ thì xác định là ngồi chờ dài cổ...
- Anh ơi, trưa nay lấy xe chạy qua kia ăn bún nhé - Đúng là dở hơi, trưa nắng bắt chạy từ Quận 5 sang khu Bắc Hải...
Rồi vô số lần bị sai vặt khác nữa... Nói chung là bị hành lên bờ xuống ruộng... Cơ mà Boss rất là tinh quái, toàn hành em lúc có người khác...
Vì sĩ diện nên em không nỡ mắng em ấy... Vậy là phải cắn răng làm theo những gì em ấy nói...
Mấy ngày hôm sau thì em đã bắt được con Linh... Khi nó mò qua nhà em để gặp thằng Tuấn... Dạo này thằng Tuấn hay lên Sài Gòn phết...
Nó nói là đang chuẩn bị nhập hàng về nên lên đây để tìm mối... Tội thằng bạn tôi ghê, công việc thì gần như của cả hai thằng, mà nó cứ ôm một mình những chuyện liên quan tới xã hội... Còn em chỉ việc quản lý về sổ sách... Nghĩ cũng thương nó... Hy sinh nhiều cho gia đình và bạn bè, và nó cũng không mong được đáp lại...
- Ô kìa! chào em, ngồi xuống đây nói chuyện cái coi...
- Anh Tuấn ơi, Anh A bắt nạt em nè...
- Chà, kêu đồng minh hả? Chấp 10 thằng Tuấn luôn đó, kêu đi... Anh bắt nạt em luôn chứ kêu gì... Ngồi xuống!
- Từ từ nói anh nghe...
- Được, ngồi đi...
- Dạ, anh cho em ly nước trước đi, khách vô nhà không trà nước gì hết...
- Muốn uống bằng ly hay bằng xô?
Em giả bộ nghiêm túc để trêu nó, cho nó biết thế nào là lễ độ, dám bán đứng anh nó...
- Cô bán tôi giá bao nhiêu?
- Là sao? Em không hiểu?
- Cô cho người ta biết tôi ở đâu giá bao nhiêu? Em quát một tiếng làm nó giật mình...
- Đâu có đâu, thấy anh tội nên em nói đại thôi mà...
- Hay ha, nói đại, mà nói đúng luôn, còn cho coi mấy cái hình năm ngoái của tôi...
- Em nói thiệt mà, hôm đó gặp chị ấy khóc quá trời... Chị thương anh lắm... Em thấy tội nên em mới giúp... Mà ai dè trúng thiệt...
- Giỏi lắm... Thôi vào mà tâm sự với thằng kia đi...
- Hehe, đi nhá...
Tính mắng cho nó một trận để bỏ thói mách lẻo, cơ mà con này chẳng biết sợ là gì cả... Với lại mọi chuyện với Boss cũng êm xuôi, nên thôi bỏ qua...
Chứ không bỏ qua cũng chẳng làm được gì... Có khi hai đứa nó hành em còn chết nhanh hơn...
Bỏ mặc hai đứa nó ở nhà hú hí, em lấy xe chạy đi công việc... Cơ bản thì cũng chẳng có gì, toàn gặp mấy nhà cung cấp vớ vẩn...
Đi đến khuya về... Để không gian thoải mái cho hai bạn trẻ chứ không chúng nó bảo kỳ đà cản mũi...
Hôm sau cũng đi làm bình thường như mọi ngày... Vẫn phải chạy sang nhà đón Boss đi làm, chở Boss mà thấy lòng cũng vui phơi phới... Cơ bản là chở gái xinh nên sướng khỏi phải nói...
Mấy anh em thanh niên trai tráng ngoài đường cứ gọi là ghen tị đi nhé... Chở Boss sau lưng nhưng mắt em vẫn cứ liếc các em gái tuổi teen... Gọi là rửa mắt buổi sáng ấy mà...
Lại còn các em chăm chỉ tập thể thao... Chạy bộ, tập thể dục các kiểu... Cứ gọi là hàng họ nhấp nhô, phơi bày trước mắt... Mắt nhìn, mồm chảy nước miếng... (hư cấu đấy)
Cứ đứng đèn đỏ là em liếc các em gái cấp 3 ngay... Đang liếc ngon lành thì nghe nhói nhói bên hông...
- Ai daaaaaaaaa... Em làm gì vậy, đau anh. Bỏ ra đi...
- Cái tội nhìn gái...
- Em đùa à, đi xe không nhìn có mà đâm chết người ta à?
- Nhìn đường chứ đừng nhìn gái...
- Nhìn đường mà gái nó vào tầm mắt thì biết làm sao...
- Lý sự...
- Hahahaha
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám