Chương 74
Nói thì nói vậy nhưng cũng nằm xuống cạnh tôi luôn. Sao chống lại tôi được, chống cự là bụng bự đó. Hahhaa.
Nằm nói chuyện vớ vẩn lung tung với Boss một lát thì tôi ngồi dậy bảo chở đi qua quận 7 ăn kem. Chỉ chờ có nhiêu đó, Boss bật dậy ngay.
Mặt hớn hở như con nít được quà.
Làm người con gái mình yêu vui vẻ, hạnh phúc thì ai cũng cảm thấy vui. Tôi cũng không ngoại lệ. Nhìn Boss vui vẻ, tươi cười, tôi cũng mỉm cười.
Dẫu biết niềm hạnh phúc này không biết sẽ kéo dài bao lâu. Không biết ngày mai bình minh sẽ đến hay không. Nhưng gạt bỏ tất cả, hãy sống trọn hôm nay.
Tôi đi vào toilet, tính vuốt ít sáp cho nó "men" xíu. Chả điệu đà gì đâu, cơ bản là lâu rồi không cắt tóc, đầu tóc bù xù nhìn kinh lắm, nên vuốt ít cho nó gọn gàng lại.
Vừa bước ra thì thấy Boss ngồi thừ ở giường nữa rồi. Chẳng biết lại phát hiện ra cái gì nữa rồi.
- Gì vậy cô nương, không đi chơi à?
- Có, nhưng mà anh xem này...
Boss giơ lên cho tôi xem cái bao durex. Mặt thì mếu máo, nhìn tội lắm.
- Em tin anh hay không thì tùy. Anh không trả lời đâu nên đừng hỏi. Giờ em có đi chơi không? Hay là về?
Cơ bản thì mấy cái đấy, thằng nào chẳng có, cũng là nhu cầu sinh lý thôi mà. Cũng may là Boss thấy cái còn nguyên, chứ lỡ thấy cái đã sử dụng thì chẳng biết nói gì.
- Em muốn đi chơi, nhưng em hỏi anh một câu nữa có được không?
- Anh muốn nghe câu hỏi trước?
- Bữa mà con Linh qua đây, anh với nó có làm gì không?
- Chỉ ăn uống nói chuyện thôi.
- Còn gì nữa không?
- Em thật sự muốn biết?
- Ừ...
Tôi tiến lại gần Boss, từ từ tiến tới, làm Boss mất tập trung, cứ nhìn tôi trân trân. Tôi nâng cằm Boss lên, đưa môi chạm nhẹ vào bờ môi bướng bỉnh đó.
Tôi khẽ hôn Boss, một nụ hôn phớt, làm Boss rùng mình. Mà hình như mỗi khi chạm môi Boss thì tôi lại mất kiểm soát.
Vậy là nhẹ nhàng tách làn môi ấy, khẽ lùa lưỡi vào bên trong. Lưỡi tôi cuốn lấy bờ môi ấy, ngọt ngào... chỉ một từ diễn tả làn môi ấy.
Như một bản năng giống loài, Boss đáp trả nhiệt tình, rồi ghì lấy đầu tôi, kéo tôi nằm xuống, đè lên người Boss.
Tay tôi đang chuẩn bị hành động, nó đang dần mất kiểm soát. Nó đang khao khát muốn khám phá cơ thể căng tràn nhựa sống kia.
Và chính tôi đã gục ngã trước n** ɖ** của bản thân. Tay tôi đã làm theo bản năng còn lại, từ từ xoa nhẹ lưng Boss, tay còn lại thì đang xoa bụng.
Làn da mát lạnh kia, như đang cổ vũ cho cái bản năng giống loài. Một lần nữa, sự đòi hỏi gia tăng, bàn tay đang đi dần lên đỉnh đồi. Tay kia đã chạm vào khóa bra.
Miệng không rời miệng, vẫn trao nhau nụ hôn ngọt ngào kéo dài như không muốn dứt.
Tôi chủ động dừng lại. Boss hơi ngạc nhiên, nhìn tôi đắm đuối.
- Hahaha, nhìn mặt em ngu quá!
- Vậy là tối đó anh đã...?
- Không. Chưa hề có chuyện gì xảy ra với anh và nó.
- Vậy hành động của anh vừa rồi là sao?
- Là vì anh muốn hôn em. Em đẹp lắm.
- Em tạm tin anh.
Sau đó, tôi chở Boss đi chơi. Ngồi sau xe, Boss ôm lấy tôi, dựa đầu vào vai tôi rồi thủ thỉ:
- Em tin anh, nhưng anh đừng làm em lo lắng nhé.
- Anh hứa, anh sẽ cố không làm em lo lắng. Hãy để mọi chuyện xảy ra tự nhiên.
Vậy là một lần nữa, tôi dối lừa cảm xúc bản thân.
Sài Gòn! Liệu sự thật sẽ được che giấu bao lâu?
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồn Chủ