Chương 85

Quả thật, ngay lúc này ngồi type lại câu chuyện, em không biết là may mắn hay xui xẻo nữa...

Tiếng nhạc chờ vẫn vang lên... Đầu dây bên kia chưa bắt máy... Tim em đập nhanh và mạnh hơn bình thường... Cảm giác chờ đợi, nóng lòng muốn biết bóng dáng lúc nãy có phải là em hay không cứ lẩn quẩn trong đầu em...

Và rồi bên kia cũng bắt máy... nhưng im lặng, mặc cho em alo liên hồi...

- alo, alo... phải là Lan không?

-...

- xin hỏi phải Lan không ạ?

- vâng em đây...

- uhm, anh đây, hình như anh vùa thấy em... - em hét to trong dt, cơ bản vì tiếng nhạc lúc này ồn quá...

- Em đang đi chơi, ồn quá, để em ra ngoài nhé...

Em nói đúng, vậy là mình cũng đi ra ngoài... tình cờ làm sao, khi em đi trước mình, nhưng mình không thể nhận ra dáng người của em... hình bóng người con gái cách đây 2 năm đã trong vòng tay của mình...

Em đi trước, tay cầm dt, tay kia thì vuốt mặt, hình như em khóc... Mình đi dằng sau, không dám chắc đó là em... Đi ra khỏi quán, mình đưa điện thoại lên và nói...

- Alo, em nghe rõ chưa?

- Dạ ổn hơn rồi ạ...

Đúng là em rồi, em đang đứng trước mình, quay mặt về hướng khác nên không biết mình đang đứng sau... Trong em khác quá, khong còn là cô bé năm nào nữa...

Phải chăng thời gian đã thay đổi tất cả, hay bởi vì anh???

Tóc em để dài và nhuộm màu, em mặc trên người chiếc áo crantop(k biết ghi đúng không), đi giày cao gót... trông dáng vẻ sành điệu hơn khi xưa...

Em đã thay đổi nhiều, mình khá bất ngờ...

- alo, anh còn đó không?

- Ukm, anh đây... Anh đang ở HN, và dường như anh đã gặp em...

- anh đang ở đâu...

- Phía sau em...

Mình từ từ trả lời... Và e quay lưng lại... Em sững người nhìn mình... Em bật khóc... chạy ào đến ôm lấy mình, mình cũng ôm em...

Em xiết chặt thân mình, rồi nhẹ nhàng hôn mình... mình cũng đáp trả em bằng 1 nụ hôn kiểu pháp... Ngọt ngào... Nhung có chút chua xót về những thay đổi của em...

Có vẻ như em đã mạnh mẽ hơn ngày xưa, em bạo dạn hơn... không còn là "Hương Ngọc Lan" ngày nào nữa...

Sau đó mình và em vào bar, chào mọi người, xin phép về trước trong sự ngạc nhiên của mấy anh em, hẹn găp lại mọi người sau đó chúng em đi đánh lẻ...

Em chỉ mình chạy xong quanh hà nội, c ơ bản vì éo biết đường đi nước bước... Em dắt mình đi ăn đêm, đi dạo bờ hồ...

Trời đã về khuya, không khí có vẻ bắt đầu lạnh, thấy em hơi rùng mình nên mình đề nghị đưa em về...

- Em lạnh ah? anh đưa em về nhà nha!

- em hơi lạnh, em muốn ở bên anh thôi...

- Vậy thôi, về ks chổ anh nha...

- Ok, nhưng không dc làm gì em đấy...

- uhm, anh chả làm gì đâu. hahehehe

Mình cười đểu, rồi mình chở em về ks theo sự hướng dẫn của em... Về ks, lại gặp con bé tiếp tân, nó nhìn mình đểu đểu, chắc nó thấy mới ra HN mà đã dắt gái thế này nên nó khinh đó mà...

kệ cha mày, bố éo quan tâm...

Đưa em lên phòng, mình đi tắm rửa cho thoải mái (lúc này chả nghĩ gì đâu), em thì nằm trên giường em tivi... Dạo này em thay đổi hẵn bạo dạn vl...

Mặc váy, nằm hở cả chíp nhưng vẫn để bình thường như muốn khiêu gợi mình...

mình tắm rửa các kiểu xong cũng bước ra... châm điếu thuốc hút cho nó đã... em bảo dập đi, em không thích... Kéo thêm vài ngao rồi đập luôn...

em nói đi vô toaliet rửa mặt... mình cũng kệ, muốn làm gì làm... Đi ngang qua mình, em chu mỏ hun vô má mình phát rồi mới chịu đi...

Kí©h thí©ɧ vồn... mình là mình hơi bị phê rồi ấy, bật ti vi xem tin tức xíu... Em đi ra, chỉ quấn cái khăn trên người, em lại giường nằm rồi kêu mình lên nằm luôn...

Em thích thì anh chiều vậy, bò lên giường lấy mền đắp lại, mắt vẫn nhìn tivi... lâu lâu liếc nhìn qua em phát...

Nhìn mặt em say rượu phê quá, mình cũng đang phê nên đánh liều quay sang ôm em, em vẫn để im mình ôm, từ phía sau mình thở nhẹ nhẹ lên gáy em...

Em có vẻ bị nhột nên hơi rùng mình... Được 1 lát thì mình bỏ ra... Em có vẻ tức nên không thèm quay lại nhìn mình...

Mình vẫn tập trung xem tivi... thì bỗng em nhảy lên người mình, cưỡng hôn mình luôn... Thề là lúc đó máu em nó chảy như suối trong người luôn...

Vì lúc đó em đã tuột cái khăn ra rồi, nên nguyên bờ ngực trắng trẻo đang tì lên người mình...

Và mình đành phải đáp trả thôi... Làm sao có thể cưỡng lại được

Chap 28- Tiếp: Cười lên đi cô gái Hà Nội!

Tiếp theo cái đoạn cao trào của cuộc tình chớp nhoáng... hehehehe

Đáp trả nụ hôn nồng cháy của Lan... Cãm xúc dâng trào chảy rần rần trong huyết mạch... đôi bàn tay đã không còn tự chủ...

một tay nâng đầu em lên, tay còn lại mình xoa nắn nắm xôi căn tràn kia... vân vê, vuốt ve... em bắt đầu run rẩy dưới đôi bàn tay ma quái...

Một vài âm thanh nhè nhẹ vang lên giữa đêm thanh vắng... Đang trên đỉnh cao của cảm xúc, đang như đế vương trong những xúc cảm thăng hoa... Thì bỗng tất cả vụt tan như một cơn mơ...

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Tam Giới
Quay lại truyện Khi Tôi 25
BÌNH LUẬN