Chương 86
Tiếng chuông điện thoại vang lên...
Buông em ra, nó mò tay tìm cái điện thoại... nhìn màn hình thì thấy Boss gọi... không biết giờ này còn gọi làm gì không biết...
Như một đứa con nít bị cấm cản chơi một trò chơi gì đo, mình hậm hực bắt máy...
- Alo, anh nghe.
- Anh ngủ chưa?
- Chưa em, chuẩn bị ngủ thôi, e gọi có gì không?
- em hỏi xem mai mấy giờ anh về?
- anh chưa biết, chưa thấy ai giao vé khứ hồi cho anh...
- dạ, để em hỏi con bé Thư kí, nó book vé cho anh, chắc nó biết. thôi anh ngủ đi... anh ngủ ngon.
- Uhm, em ngủ đi.
Cúp máy trong nỗi hậm hực... mất mẹ cảm xúc... nhìn qua bên cạnh thì thấy em khóc... Thôi rồi, lại khóc, sao cứ dính tới gái là lại phải thấy cảnh khóc lóc vậy trời...
Xoay người em lại...
- Sao vậy? sao lại khóc?
- Anh có người yêu rồi sao?
Câu hỏi của em như xoáy vào tim gan mình... hình như mình đã làm chuyện có lỗi với Boss, và có lỗi luôn với người con gái nằm bên cạnh...
Nó có người con gái khác ngoài em rồi mà... Tại sao nó lại làm hành động khốn nạn như vậy chứ?Nó có yêu người con gái đang bên cạnh không?
Còn Boss thì sao?Và người con gái đang chờ đợi nó suốt 7 năm qua thì sao???Nó đang làm cái quái gì vậy nè???
Thở dài... chẳng biết phải trả lời với em như thế nào nữa...
- Anh cũng không rõ, anh không biết anh có yêu người con gái ấy không... Anh không chắc...
- Haiz, anh đúng là thằng khốn nạn...
- Phải, anh khốn nạn lắm...
Với tay lấy gói thuốc, mồi thuốc xong đưa lên miệng rít một hơi dài, rồi nhả làn khói mông lung... Tất cả những thứ mình đang phải đối mặt
sao lại rắc rối quá, tại sao mình không thể sống một cuộc sống bình thường như những con người khác... Tại sao số phận của mình lại nghiệt ngã đến vậy...
Ngồi dậy bước ra lan cang... Mình muốn yên tĩnh lúc này, mình cũng không dám đối mặt với người con gái kia...
Nhìn phố phưòng HN về đêm... Mình cảm thấy nó bình yên quá... Có chút thoái mái trong lòng sau những chuyện vấp phải...
Phải chăng khí trời hà nội mùa thu đã làm sảng khoái tinh thần ức chế bao ngày qua... Ước gì dc nghĩ thêm vài bữa, mình sẽ cố gắng tận hưởng những giây phút thoải mái này...
Đang mãi mê nhìn những hàng cây dưới đường đang nhẹ đung đưa trước làn gió mát... Thì có vòng tay ôm mình từ phía sau... một hơi thở nhẹ nhẹ thổi vào gáy làm mình hơi rùng mình...
- Em chưa ngủ sao?
- Em không ngủ được...
- anh xin lỗi...
- anh và em đều không có lỗi, lỗi do duyên số thôi anh ah... mình có duyên gặp gỡ nhưng không thể hạnh phúc bên nhau anh ah...
- Cám ơn em đã hiểu cho anh...
Em cứ ôm mình phía sau, vòng tay không còn xiết chặt... nhưng có vẻ như em đang khóc... người em cứ nấc lên từng hồi... Xót xa quá...
Vì sao những người con gái xung quanh nó, những người yêu thương nó đều khóc vì một thằng như nó vậy chứ... Liệu có đáng hay không?
Mình quay lại, đặt hai tay lên vai em... mình xiết chặt rồi nói...
- Em đừng khóc nữa... anh biết mình đã phạm sai lầm rồi... Em quên anh đi nhé, có lẽ đây là lần cuối cùng anh sẽ gặp em...
- Đừng anh, e không muốn như vậy đâu, mình có thể làm bạn được mà...
- Nếu em nghĩ đc vậy thì tốt thôi, mình sẽ là bạn... Thôi, ngủ thôi em, khuya rồi...
Dìu em vào phòng, đỡ em nằm xuống rồi lấy mền đắp cho em... Mình cũng lên nằm cạnh em luôn... Mình bắt đầu suy nghĩ lung tung...
Mọi thứ như vô định, mông lung lắm... Đang miên man trong những suy nghĩ của riêng mình. . thì em lại ôm mình... Mình cũng quay sang ôm lấy em...
Dù gì thì mình cũng không thể làm em đau khổ thêm được... Chỉ một chút nữa thôi... Có lẽ mình sẽ sớm xa rời em...
Ôm em trong lòng, vuốt ve mái tóc dài mượt của em... thầm cầu chúc cho em sớm tìm được hạnh phúc cho riêng mình... Tìm được một người có trái tim yêu thương chứ không như anh...
Kẻ có trái tim mục nát...
Đang vỗ về em, thấy em im lặng không nói gì, mình cũng nghĩ em đã mệt mõi sau những chuyện vừa rồi nên đã ngủ... Vậy là thả tay ra... chỉnh người em ngay ngắn... Mình cũng lăn ra ngủ...
Nhưng chưa kịp ngủ ngáy gì thì một lần nữa môi mình bị đυ.ng chạm... Là em, em đã vùng dậy, chồm lên người mình, cưỡng hôn mình thêm phát nữa...
Mình muốn đẩy em ra, nhưng dường như có ma lực nào đó khiến mình không làm được điều đó... Mình đáp trả nụ hôn cuồng nhiệt đó...
và rồi mình thả lõng cơ thể, mình không thể cưỡng lại được sức hút quyến rũ từ em... Lại thêm một lần nữa mình phạm sai lầm...
Thôi mặc kệ mọi chuyện ngày mai ra sao... Sống hết cảm xúc đêm nay... rồi tất cả sẽ tan biến sớm thôi...
Vòng tay ôm lấy em... xoa cái lưng mịn màn của em, vừa đáp trả nụ hôn của em, tay mình vừa xoa nắm ngọn đồi cao vυ"t kia...
tay còn lại thì xoa nhẹ nhẹ lên bờ mông căng tròn mịn màn ấy...
Em rời mình ra, không hôn mình nữa, mà nhẹ nhàng tuột xuống phía dưới... tay em mân mê thằng quỷ nhỏ... mình như đang thăng hoa trước hành động của em...
Gồng mình trước hành động có phần cuồng nhiệt của em... mình như quên hết tất cả mọi chuyện xung quanh... Những hình ảnh nɧu͙© ɖu͙© cứ lẩn quẩn trong đầu mình...
Đang dần thích nghi với sự đυ.ng chạm của em, mình một lần nữa tuôn trào cảm xúc bởi thằng quỷ nhỏ đã bị em ăn thịt... hichic...
Chịu sao thấy trước những hành động của em... Có vẻ sau bao năm không gặp lại... em đã không còn như xưa nữa... Em mạnh bạo, em cuồng nhiệt...
Được một lúc thì em trườn lên trên mình, em khẽ nói vào tai mình...
- Cho em một lần nữa có được không anh?
Mình không trả lời, lật em nằm sang bên... và mình làm những thứ cần làm như đáp trả hành động của em lúc nãy... Mình không thể ích kĩ chỉ biết cho riêng mình...
Tình cảm lúc này không còn quan trọng... Tìиɧ ɖu͙© đã lên ngôi...
Mình dã khiến em gồng mình trước những kinh nghiệm tình trường, em nhẹ nhàng đáp nhận những cảm xúc ngọt ngào mình đem lại...
em không nói thành lời, chỉ nấc lên từng hồi...
Và rồi mình và em chìm vào khu vườn thần tiên, nơi chỉ có những xúc cảm thăng hoa... nơi chỉ có hạnh phúc không còn những lo âu...
Em hạnh phúc đón nhận những nhịp nhàng yêu thương... Em căng mình đưa ngọn đồi cao vυ"t cho mình chiếm lấy...
Hạnh phúc dường như tồn tại quanh đây, mặc cho tất cả những thứ xung quanh đang chuyển động... Thời gian trong căn phòng này như đọng lại...
Đọng lại ở khoảnh khắc yêu thương ngập tràn này...
Và mình và em chìm vào giấc ngủ say, sau những mệt mõi lúc nãy...
HN! cười lên đi em.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tử Linh Pháp Sư! Ta Tức Là Thiên Tai