Chương 87

Sau cái đêm tội lỗi ấy... thì hôm sau em có đưa mình đi chơi ở Hà Nội, khám phá thêm nhiều điều ở thủ đô... Như đã hứa với nhau, từ đây về sau mình và em chỉ còn là hai người bạn nên mình và em khá thoải mái... tuy nhiên em có chút gượng gạo một tí. Nhưng mình tin thời gian sẽ qua nhanh và em sẽ quên mình thôi... Cùng nhau dạo dưới những con đường mùa thu... Vui vẻ đùa vui trên những con phố.

Đến tối thì mình phải bay về Sài Gòn... cơ mà bị delay do hôm đó thời tiết trong Sài Gòn có mưa giông... mãi đến khuya mình mới bay được. Em chờ tiễn mình, em buồn lắm... mình bảo em về đi, nhưng em không chịu... Mình thì không muốn thấy cảnh chia ly này...

Trước khi đi, em cứ nắm lấy tay mình không buông...

- Thôi, anh phải bay rồi, em nhớ những gì anh đã nói đó... Nếu em hạnh phúc thì anh sẽ gặp lại em...

- Dạ... Em biết rồi... anh cũng vậy nhé... Hạnh phúc nhé anh...

- Ừm, thôi anh đi...

Buông tay em, mình bước thật nhanh tới quầy kiểm soát... Bỗng em chạy theo mình, ôm mình thật chặt, em nấc lên từng hồi...

Mình quay lại, lau nước mắt cho em...

- Nín đi cô bé... anh không xứng đáng với những giọt nước mắt của em đâu...

Em không nói mà chồm lên hôn mình... Nụ hôn thấm đẫm vị mặn của nước mắt... Nụ hôn cuối... chào một người đã từng yêu...

Phải! chào em... người con gái anh từng yêu...

Em vẫn đứng đó... mình bước đi, không dám quay đầu lại phía đằng sau... vì phía đó, có một người con gái đang khóc...

Xin em hãy đừng khóc... Anh xem anh như một kẻ qua đường...

Lấy cái điện thoại tính tắt trước khi lên máy bay, thì Boss gọi...

- Anh chuẩn bị bay chưa?

- Đáng lẽ anh bay từ chiều, mà bị delay, giờ chuẩn bị bay nè.

- Ừm, có gì gọi em ra rước nha...

- Thôi, khuya rồi, ở nhà đi...

- Không...

Chả thèm nói, tắt điện thoại luôn... họa có mà điên mới ra rước thời điểm này, mưa gió, trời khuya nữa... Nhưng thật sự thì Boss đi rước mình các thím ạ...

Đi từ lúc tối cơ... chờ mấy tiếng đồng hồ luôn, trong khi mình đang vui vẻ bên người con gái khác... ĐMCD

Làm xong thủ tục thì mình cũng lên máy bay, nằm ngủ được tí... Cả ngày rong ruổi còn gì... thì nghe báo là tới nơi, chuẩn bị hạ cánh...

Nhanh vãi l*n, ngủ chưa đã tí nào... Cũng vội thắt dây an toàn... rồi tính ngó xuống mặt đất xem thế nào... Cơ mà quên mất một điều là đang ngồi phía trong... Tiếc vãi lúa...

Xuống máy bay, đi vào chờ lấy hành lý, chuyến ra thì ít hành lý, chuyến vô riêng quà cáp không thì đã phải ký gửi thêm... Nặng vãi luôn, toàn hàng đặc sản mà mọi người gửi mua...

Lấy hành lý xong thì em cũng tà tà thả bộ ra cổng tính đón taxi đi về nhà, chứ éo dại mà gọi cho Boss... Đang loay hoay vẫy taxi, cơ mà chưa có xe thì có một bàn tay chụp lấy vai em...

Như một phản xạ, em chụp bàn tay đó tính bẻ cho nó gãy mẹ tay rồi... Cơ mà tay mềm quá, mịn vãi... nên em éo dám bẻ...

Quay lại thì thấy Boss đứng sau, nhìn em cười vui lắm...

- Ơ, sao em ở đây?

- Em chờ anh từ chiều rồi, mà sợ nói anh la em, nên em ngồi chơi rồi chờ anh luôn...

- Trời... Bó tay...

- Thôi, để anh kêu taxi đưa em về luôn...

- Khỏi anh, hôm nay em lái xe đi rước anh mà...

- Hả? Em biết lái xe luôn...

- Biết chứ, hồi đó em đi học ở Mỹ mà...

- Ồ... ờ... vậy về thôi...

Đệt mẹ, Boss biết lái xe luôn, trong khi em chỉ biết chút ít... huhuhu biết chạy thẳng và rẽ phải... không biết rẽ trái và lùi... Nhục éo tả được

Chắc hôm nào kêu thằng Tuấn chỉ thêm...

Vậy là để Boss đi lấy xe, còn em đứng đó mồi thuốc hút, vì tí nữa éo được hút chắc rồi... Đứng chờ chắc cũng 15 phút sau thì Boss mới xuất hiện...

Khệ nệ khiêng gói quà quẳng vào xe, rồi chui lên xe ngồi ghế trên luôn, chứ ngồi ghế dưới lại bị bảo mất dạy...

Trên đường về Boss hỏi han nhiều vãi luôn... nào là ra đấy vui không? có tán em nào không? Tuyệt nhiên lại éo hỏi về công việc...

Tới nhà thì em xuống đưa đồ vào nhà, xong quay ra kêu Boss đi về, em cũng tính vào lấy xe chạy theo để đưa Boss về... cơ mà Boss không chịu... nên em bắt ở lại luôn... hehehe

- Thôi em về đi, để anh lấy xe đưa em về rồi anh về sau...

- Thôi, không cần đâu, em tự về được.

- Đường khuya nguy hiểm để anh đưa về cho chắc...

- Thôi mưa gió mà anh...

- Thì có sao, anh mặc áo mưa là được rồi...

- Thôi, anh đi xe máy nguy hiểm lắm...

- Vậy thôi tối nay ở lại bên này đi, để anh gọi điện xin mẹ cho...

- Nhưng...

- Nhưng gì, 1 là anh đưa về, 2 là ở lại...

- Tùy anh...

Éo hiểu sao lúc đó, em lại muốn Boss ở lại cực kì, hình như lúc đó em thật sự yêu cmnr... chỉ muốn Boss bên cạnh mình thôi...

Vậy là mở cửa ra, cho Boss đánh xe vào, em thì chuyển mấy thứ linh tinh vào nhà trước... Đang tính đi tắm cho mát thì Boss có điện thoại:

"- Dạ, con nghe nè dzú... Dạ tối nay con ở nhà bạn... con không về nha dzú, con xin lỗi, con quên gọi dzú, mẹ con cũng không về luôn hả dzú... vậy dzú nghỉ đi... "

Oh đệt, trùm cuối cũng bỏ nhà đi luôn, Boss cũng đi luôn... vãi l*n rồi...

Nghe điện thoại xong thì Boss hớn hở ra mặt...

- Mẹ đi công tác rồi anh, không có ở nhà, nên khỏi xin.

- Ờ... vậy em đi tắm đi cho khỏe... anh sắp xếp đồ đạc tí...

- Dạ, anh cho em mượn áo của anh nha...

- Ừm, vô phòng xem cái nào mặc được thì mặc...

Boss quay bước đi, còn em thì ngồi ở phòng khách hút thuốc... Đầu óc bắt đầu hoạt động rồi đó... Mẹ nó, sao lúc nào cũng vậy chứ...

 

Đề xuất Voz: 100 ngày cố yêu
Quay lại truyện Khi Tôi 25
BÌNH LUẬN