Chương 91
Boss không về, mà ngồi lại gần em hơn, kéo đầu em xuống, gối lên đùi Boss rồi xoa đầu cho em... Mùi thơm con gái lại một lần nữa ngập tràn trong đầu em...
Cái dễ chịu từ từ lan nhẹ vào cơ thể... Em chìm vào giấc ngủ...
Chả biết ngủ được bao lâu nữa thì thằng tuấn về, phải ra mở cửa cho 2 đứa nó... Tính vươn vai phát cho nó đỡ mõi thì thấy nặng nặng...
Nhìn kĩ lại thì thấy Boss đang gối đầu trên vai em mà ngủ...
Bóng dáng ấy nhỏ bé quá... Phút chốc cảm thấy Boss không như mình nghĩ... một cô bé yếu đuối cần dc sự che chở... Đang mãi mê ngắm nhìn người con gái dễ thương đó thfi thằng Tuấn lại giục...
- Mở cửa lẹ anh hai ơi...
- Ờ, ra liền...
Mở cửa cho 2 đứa quỷ xong, 2 đứa vô nhà, con linh thấy xe Boss còn nên nó ghẹo em...
- hahha, thì ra em biết sao anh ra mở cửa trễ rồi, lo mặc quần chứ gì...
- con quỷ, ăn nói bậy bạ nha mày, tao dán miệng đó... Thôi mày qua phòng anh ngủ với TA đi... Tao ngủ phòng thằng tuấn...
- no... no... no, tối nay em ngủ với chồng em... anh ngủ với sếp anh đi...
Nói xong nó kéo thằng Tuấn chui vô phòng đóng cửa luôn... Vậy là e đành lũi thũi đi vô phòng... Vừa vô phòng thì thấy Boss giả vờ quay lưng lại... Chắc tỉnh rồi mà ngại nên giả bộ...
Cũng k thèm nói gì, em vô toliet đánh răng luôn... Đi ra thì thấy Boss cũng nằm im... Em tiến lại gần... giả vờ đưa tay cời rờ dzú Boss thì...
- AAAAAAA, đồ dê xòm...
- hahah, vậy mới có đứa chịu dậy chứ...
- đáng ghét... thôi em về đây...
- Thôi khuya rồi, tối nay ngủ đây đi...
- Nhưng sợ mẹ la...
- Kệ, có gì anh nói cho... đi đánh răng rồi đi ngủ, áo của anh trong tủ đó...
- Dạ...
Vậy là Boss lấy cái áo thun của em rồi vo toliet luôn... Nằm ở ngoài, em châm thuốc hút rồi suy nghĩ linh tinh, lát sau Boss đi ra, mặc mổi cái áo thun dài của em...
Khoe nguyên cặp giò dài miên man, không biết có mặc sịp với áo chip không nữa... Cơ mà k dám test... Boss leo lên giường nằm, lấy cái gối ôm chắn ở giữa nữa mới kinh...
Mẹ, anh mà muốn thì có tường 20cm anh cũng chui qua được... nghĩ bụng vậy nên em mới troll Boss...
Em đem vất gối ôm xuống đất... mặt dê dê nhìn Boss, tay thì cứ gọi là xoắn liên hồi vào không khí... hahahaa
Boss nhìn em thì hoảng lắm... Nhưng chẳng dám lên tiếng vì biết 2 đứa kia đã về rồi... Mặt Boss căng thẳng thấy rõ luôn... Chảy mồ hôi nữa...
Thấy đùa đủ rồi nên em mới ôm Boss rồi kêu đi ngủ... Boss gượng cười...
Em cũng chả thèm nói, gối đầu Boss lên tay rồi ôm Boss ngủ... Có 18+ hay không thì không trả lời nhé... hehehhe
SG! Tập Yêu Một Người!
Nói chung, vài ngày sau đó mọi thứ diễn ra bình thường. Sáng tôi đi làm, chiều về ăn uống nghỉ ngơi. Thằng Tiến đã dọn sang nhà tôi ở. Vậy là từ nay nó có thêm một thằng anh em. Tôi quý nó bởi tính cách chịu khó, tuy bằng cấp không bằng ai nhưng bù lại nó luôn chăm chỉ làm việc, tích lũy kinh nghiệm.
Mấy ngày gần đây, Boss cũng hay qua nhà nấu ăn cho tôi... Được thể, con Linh với thằng Tuấn quấn nhau bạo hơn. Và đầu tháng 11 này, tụi nó làm đám hỏi rồi... Chúc mừng thằng anh em đã tìm được bến đỗ.
Sài Gòn! Mùa này hay có những cơn mưa bất chợt. Tôi mông lung thả hồn, tìm chút vị đắng trên môi qua ly cà phê...
Lần nào đến quán cà phê này cũng gặp mưa thì phải... Trước khi bắt đầu câu chuyện "Khi Tôi 25!!!", tôi cũng ngồi ở quán cà phê này... Tôi tâm sự với thằng bạn thân, thằng anh em của tôi... Tôi muốn thực hiện lời hứa 7 năm trước... Mà hiện tại, tôi lại bị cuốn vào dòng xoáy của cuộc đời, tôi không thể vội vàng vứt bỏ được, tôi không muốn làm tổn thương thêm bất kỳ ai...
Thở dài một cái, rồi tôi nói với thằng Tuấn...
- Tao lại phạm sai lầm rồi Tuấn à...
- Em không nghĩ vậy đâu... Anh muốn thực hiện lời hứa trước kia... nhưng anh thử xem trái tim anh nói gì? Có phải anh yêu TA? Anh muốn che chở cho con bé không?
- Tao không biết nữa, tao mông lung lắm. Tình cảm cho Khanh có lẽ hết, tình cảm cho TA mới chỉ chớm nở... Nhưng liệu ông trời có cho tao thời gian không?
Liệu tao có còn đủ nghị lực để đứng lên không? Hay rồi tao sẽ nằm xuống, tao sẽ tan biến như bụi tàn???
- Anh đừng bi quan. Em đã hỏi rồi, mọi thứ sẽ ổn thôi... Anh còn phải làm rể phụ cho em mà...
- Ừm, tao nhớ lời hứa đó mà... Mà nhanh nhanh lên Tuấn ơi, tao sợ không kịp...
- Thôi đi cha, đừng có điên như vậy... Vài tháng nữa thôi sẽ ổn... Tháng 11 này tụi tui làm đám hỏi... Cưới thì từ từ...
- Hả? Đám hỏi hả? Mày tính cưới ai?
- Con Linh chứ ai?
- Đù, vãi vậy sao?
- Ừm, em tính rồi, cứ đám hỏi trước, rồi lo mấy chuyện làm ăn ổn thỏa thì cưới...
- Chắc tao không cần nhắc lại lời cậu Tư chứ hả?
- Không cần đâu, anh không thấy cả hai anh em mình đang dần rút chân sao?
- Ờ, hy vọng sẽ sớm kết thúc ván cờ...
Vừa lúc đó thì có điện thoại của chú B... Dạo này tôi cũng ít nói chuyện với chú. Đợt trước tôi đã bàn việc tôi nghỉ với chú, chú đã đồng ý và nói sẽ sớm có người thay thế tôi trong vụ hồ sơ pháp lý...
- Dạ con nghe chú ơi...
- A hả con? Dạo này con sao rồi?
- Dạ con bình thường chú ơi, chú cũng khỏe hả?
- Ừm, chú khỏe. Cái chuyện người thay thế con chú sắp xếp xong rồi, ngày mai con rảnh không? Con đón người ta giùm chú?
- Dạ sáng hay chiều vậy chú, sáng con đi làm mà...
- Ờ, vậy để chú kiếm người khác, nhưng tối con phải đi gặp người ta nha con, để còn bàn bạc các thứ...
- Dạ con biết rồi chú... Chú gửi ít thông tin cho con nha, để con còn biết đón tiếp...
- Ok, thôi chú đi nghỉ đây...
- Dạ con chào chú...
Kết thúc cuộc điện thoại với chú B, tâm trạng tôi khá hơn chút... Dù gì cũng đã giải quyết xong một vụ... Ra đi lúc này sẽ không còn khó xử nữa...
Tôi sẽ có nhiều thời gian dành cho công việc khác, dành cho những lời hứa, sẽ có nhiều thời gian hoàn thành những mong ước của bản thân...
Hôm sau đi làm thì Boss cứ sấn lại rủ rê đi từ thiện ở Cần Thơ... Nhưng đã hứa với chú B là đi tiếp khách rồi nên không đi được, đành từ chối Boss vậy...
Tôi thì tôi thích đi từ thiện này nọ lắm, cơ mà lần này bỏ cũng tiếc tiếc... Nhưng biết làm sao, lỡ hứa rồi thì chịu...
- Anh! Thứ bảy đi Cần Thơ làm từ thiện nha...
- Trời, sao em không nói sớm, cuối tuần này anh bận rồi...
- Bận gì?
- Tiếp khách hàng thôi...
- Quan trọng vậy hả?
- Ừm... Thôi làm việc đi, anh đi xuống phòng đây...
Đứng lây nhây một hồi lại phiền nên tôi né luôn cho lành, để Boss lại trong nỗi bực tức... Kệ nó... Phũ vậy cho nó lành, cứ nuông chiều rồi có lúc nó lại leo lên đầu...
Đi xuống phòng dưới kiểm tra máy móc một hồi thì lại đi lên, lượn lờ các kiểu cũng chưa thấy hết giờ... Thôi đành lên phòng làm việc thôi...
Vừa thấy tôi là Boss tiếp tục tấn công cái chủ đề đi từ thiện...
- Anh đi từ thiện với em đi, coi như đi chơi xa một chuyến...
- Anh cũng biết vậy, mà anh đã hẹn với khách rồi, đâu có hủy được, thôi để lần khác nha...
- Anh không đi vì em một lần được à?
- Anh đã nói rồi, sao em cứ nói hoài vậy?
- Kệ anh, ghét...
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Phi Thăng